Chương 217: Chương 219: Tập Hợp Đầu Làng, Xi Măng Tự Túc
Bạn gái tôi không đáng yêu bằng tôi · Glodia · 450 chương · ~35 phút đọc · Tạo 18/09/2026
201-300
"Muộn thế này hai đứa tìm mẹ có việc gì?"
Mặc Tiêu trêu chọc con gái một hồi mới bắt đầu bàn chuyện chính, bà cũng khá ngạc nhiên, số lần con gái chủ động liên lạc với bà ít đến mức có thể đếm trên đầu ngón tay. Lần nào cũng chỉ báo tin vui không báo tin buồn, chưa bao giờ nói mình sống không tốt ở đâu. Vương Vũ Đình chỉ nói với bà dạo này đánh game leo hạng được bao nhiêu điểm, dạo này có bộ anime nào của xưởng phim Doga Kobo làm ngọt lắm mau đi xem đi, thứ năm cuồng loạn chuyển khoản cho con 50 tệ để không phải hối tiếc.
"Mẹ."
Vương Vũ Đình áp sát mặt vào má Lâm Cửu, giơ điện thoại lên mỉm cười: "Chúc mừng Ngày của Mẹ!"
"Chúc mừng Ngày của Mẹ."
Lâm Cửu ngước nhìn màn hình điện thoại, nở nụ cười ngọt ngào.
Mặc Tiêu bỗng ôm chặt lấy ngực, cách một màn hình điện thoại mà bà vẫn cảm nhận được sát thương cực mạnh.
"Chẳng phải là muốn chuyển khoản sao, chuyển ngay, chuyển ngay đây." Giọng Mặc Tiêu run rẩy, "Tại sao lại tung ra chiêu cuối thế này, không biết mẹ con già rồi không chịu nổi kích thích này sao? Dọa ra bệnh tim thì hai đứa nuôi mẹ nửa đời sau nhé?"
"Mẹ đừng nói thế, bọn con phụng dưỡng bố mẹ là chuyện nên làm mà." Vương Vũ Đình bĩu môi, "Cửu nhi nói sắp đến Ngày của Mẹ rồi, muốn nói với mẹ vài câu, chứ không phải thật sự định đòi tiền mẹ đâu."
"Hóa ra là vậy à." Mặc Tiêu bừng tỉnh đại ngộ, "Mẹ đã bảo mà, cái đứa con bất hiếu như con sao có thể nghĩ đến chuyện này được, vẫn là Tiểu Cửu chu đáo, chuyện nhỏ nhặt này cũng nhớ rõ như vậy."
"Con cúp máy đây."
"Đừng mà, đừng mà!!"
Người phát ra âm thanh hèn mọn này không phải Mặc Tiêu, mà là Vương Uyên.
Vương Uyên đưa tay chộp lấy điện thoại, khẩn cầu: "Nói chuyện thêm lát nữa đi, nói thêm năm đồng tiền nữa đi."
Khó khăn lắm mới được nghỉ ngơi một lát, nếu nói chuyện thêm lúc nữa, đợi vợ buồn ngủ là có thể đi ngủ rồi.
Trước yêu cầu khẩn thiết của người bố, Vương Vũ Đình mới dời tay khỏi nút cúp máy, thấu hiểu và bao dung cho sự không dễ dàng của người đàn ông trung niên.
Nếu bố trẻ ra mười tuổi, có lẽ sẽ không vất vả như vậy chứ?
Vợ nhỏ tuổi quá cũng là một vấn đề, may mà tình trạng này sẽ không xảy ra với mình.
Hỏi tại sao ư?
Tất nhiên là vì Cửu nhi nhỏ tuổi hơn mình mà hi hi hi!
Vương Vũ Đình bỗng cảm thấy vấn đề tuổi tác của cô và Lâm Cửu cũng không quan trọng đến thế, nói đúng hơn là như vậy cũng có cái hay của nó.
"Tiểu Cửu chăm sóc con tốt lắm đấy."
Mặc Tiêu bỗng nhiên lên tiếng, ánh mắt bà cũng trở nên dịu dàng hơn.
Làm mẹ sao có thể quên được những ngày đó mỗi tháng của con gái chứ? Đều là người từng trải, đều hiểu những ngày đó sẽ khó chịu đến mức nào, trước khi con gái gặp được người bạn trai đạt chuẩn, người nấu nước đường gừng đa phần đều là mẹ.
Mặc dù Mặc Tiêu trước đây thường lấy dáng vẻ hoảng loạn bất an khi cơ thể con gái mới phát triển ra làm trò cười, nhưng điều đó không có nghĩa là Mặc Tiêu không coi trọng con gái mình, bà chỉ là không quen bày tỏ tình cảm quá trực tiếp mà thôi.
Bước thành công nhất trong giáo dục gia đình của Mặc Tiêu chính là ở chỗ, bà đã để Vương Vũ Đình sớm vượt qua giai đoạn cần được mẹ chăm sóc. Bởi vì mẹ mình thật sự quá không đáng tin cậy, nên Vương Vũ Đình từ nhỏ đã lập chí phải mau chóng trưởng thành. Để tránh việc ngày nào đó bị mẹ đem bán mà vẫn không biết, lúc đó còn hớn hở đếm tiền giúp bà.
"Đúng thế, Lâm Cửu nhà con là thiên hạ đệ nhất."
"Con đắc ý cái gì chứ, mẹ khen là khen Tiểu Cửu mà."
"Mẹ khen anh ấy cũng giống như khen con vậy, bọn con vinh nhục có nhau!"
Vương Vũ Đình ôm chầm lấy Lâm Cửu, giống như đang bảo vệ thức ăn vậy, thể hiện quyền sở hữu mãnh liệt.
Lâm Cửu vẻ mặt nghiêm túc, vô cùng phối hợp gật đầu, ra dáng vợ chồng đồng lòng tát biển Đông cũng cạn.
Mặc Tiêu nhìn hai người ân ái mặn nồng, không nhịn được mím môi cười trộm, không ngờ có ngày mình lại bị con gái phát "cẩu lương". Đây chắc là phong thủy luân chuyển nhỉ? Từ trước đến nay toàn là bà trước mặt con gái ân ái với chồng, mỗi ngày diễn đủ loại kịch ngắn, vui vẻ đến mức khiến Vương Vũ Đình nghi ngờ liệu mình có nên ở nhà hay không.
Mặc Tiêu quay đầu nhìn người chồng đang cố gắng giả vờ ngủ, thật là không có tiền đồ!
"Tiểu Cửu, mặt con bị làm sao thế?"
Mặc Tiêu chớp chớp mắt, giơ tay chọc chọc vào màn hình điện thoại.
Lâm Cửu đầu tiên là ngẩn ra, sờ sờ gò má mình, đầu ngón tay truyền đến một cảm giác mềm mại, cùng với sự lồi lõm tinh vi. Cảm giác này đến từ việc Vương Vũ Đình trước đó đã cắn một cái vào má Lâm Cửu, để lại dấu ấn thuộc về cô.
"A ha ha..."
Lâm Cửu che gò má, lặng lẽ dùng vai huých Vương Vũ Đình một cái.
Vương Vũ Đình hiểu ý, vội vàng nói: "Mẹ, thời gian không còn sớm nữa, mẹ và bố ngủ sớm đi nhé, ngủ ngon ạ."
"Ôi đệch, đừng —" Vương Uyên đang giả vờ ngủ liền đưa tay ra kiểu Nhĩ Khang, tuy nhiên ông vẫn chậm một bước, con gái đã ngắt cuộc gọi video.
Mặc Tiêu đặt điện thoại lên bàn, từ từ vươn vai một cái, thân hình đầy đặn thướt tha được phô diễn trọn vẹn trước mặt chồng. Tuy nhiên Vương Uyên đã qua cái tuổi xanh mướt, đến giờ phút này đối với chuyện này cũng không còn dao động cảm xúc quá lớn, chỉ còn lại dư vị của đôi vợ chồng già.
"Nào, ăn kẹo đi."
Mặc Tiêu lấy chiếc kẹo mút đang ngậm trong miệng ra, nhét vào miệng chồng.
Vương Uyên ăn kẹo, vị chua ngọt bùng nổ trên vị giác, kích thích đại não đang buồn ngủ.
Mặc Tiêu nằm bò trên ngực chồng, cười híp mắt ghé sát vào, nụ cười rạng rỡ như thiếu nữ mười tám.
"Anh đã ăn kẹo của em, vậy thì em cũng phải ăn lại."
Mặc Tiêu khẽ nói bên tai chồng, giọng nói ngọt ngào tinh nghịch.
Vương Uyên lặng lẽ ngước nhìn trần nhà, bắt đầu đếm những vết bẩn trên đó.
————
"Tất cả là tại em đó!"
Lâm Cửu nhẹ nhàng đấm vào vai Vương Vũ Đình.
Cậu đã quên mất trên má mình vẫn còn vết hôn của Vương Vũ Đình, tất cả là tại cô vừa hôn vừa liếm lại còn cắn một cái.
Thật là, cậu có phải bánh quy đâu mà xoay một xoay, liếm một liếm rồi nhúng vào sữa.
"Hì hì."
Vương Vũ Đình hoàn toàn không có ý định hối cải.
Em sai rồi, lần sau em vẫn thế.
"Được rồi, đến giờ đi ngủ rồi, không còn sớm nữa."
"Mai em nghỉ mà, tối nay vẫn có thể thức khuya được nhé."
"Thế không được, cơ thể em vẫn còn khó chịu mà! Đợi cơ thể em tốt hơn một chút, anh sẽ cùng em thức khuya sau."
Lâm Cửu dỗ dành Vương Vũ Đình, nếu là bình thường cậu chắc chắn sẽ dùng giọng điệu nghiêm khắc để bày tỏ tuyệt đối không được thức khuya, nhưng bây giờ là thời kỳ đặc biệt, cậu sẽ chiều chuộng cô một cách chừng mực để giữ cho cô tâm trạng tốt.
"Được rồi" Vì Lâm Cửu đã nói vậy nên Vương Vũ Đình cũng sẵn lòng ngoan ngoãn nằm lên giường ngủ.
Vương Vũ Đình theo thói quen xoa xoa tóc Lâm Cửu, ánh mắt cô trong nháy mắt trở nên sắc lẹm, túm lấy không buông tay.
"Vũ Đình?"
Lâm Cửu đang định đứng dậy cảm thấy tóc bị Vương Vũ Đình túm chặt không buông, không biết đã xảy ra chuyện gì.
Vương Vũ Đình lẩm bẩm: "Chẻ, chẻ chẻ chẻ..."
"Chẻ cái gì?!"
Lâm Cửu bị Vương Vũ Đình dọa cho giật mình, giọng điệu trở nên cao vút.
Chia tay? (Chẻ - Chia) Chuyện này không được đâu nha!
"Chẻ ngọn rồi!" Vương Vũ Đình hét lên.
"Chẻ ngọn rồi!!" Lâm Cửu cũng căng thẳng hét theo một tiếng, sau đó mới phản ứng lại Vương Vũ Đình đang nói về tóc.
"Cái gì chứ..." Lâm Cửu từ từ thở phào nhẹ nhõm, "Anh cứ tưởng em nói chuyện khác cơ, làm anh hú hồn."
"Anh đừng có không coi chuyện này ra gì."
Vương Vũ Đình xót xa vê vê ngọn tóc của Lâm Cửu, tỉ mỉ vê, cố gắng vuốt phẳng nó.
"Tóc của Cửu nhi luôn đặc biệt mềm mượt mà, sao tự nhiên lại bị chẻ ngọn thế này... Có phải anh không chú ý chăm sóc không?"
"Dù em có hỏi anh thì anh cũng không biết mà."
Lâm Cửu mù tịt về khoản chăm sóc tóc tai, trước đây cậu toàn dùng loại dầu gội rẻ tiền nhất, hiệu quả cũng giống như loại dầu gội trong mấy nhà nghỉ rẻ tiền vậy. Sau khi đến ngôi nhà này, cậu mới phát hiện ra hóa ra sự khác biệt giữa các loại dầu gội lại lớn đến thế, hèn gì một số loại dầu gội trong siêu thị có giá bằng ba loại khác cộng lại.
"Cũng đúng, cái này trách em, không dạy bảo anh cho tốt." Vương Vũ Đình thở dài.
"Không phải, anh là đàn ông con trai, suốt ngày cứ lo lắng tóc có bị chẻ ngọn hay không thì còn làm ăn gì nữa?" Lâm Cửu cố gắng biện minh cho mình, cậu bận rộn mấy việc này còn chẳng kịp, lấy đâu ra tâm trí mà để ý mấy cái đó.
"Nói đi cũng phải nói lại, chẳng phải đều tại tóc quá dài sao, đã quá vai rồi. Lúc làm việc nhà còn phải buộc lên, nếu không một loáng là bẩn ngay, vướng víu." Lâm Cửu nhìn mái tóc dài đen nhánh mượt mà của mình, hằn học nói, "Hay là cắt ngắn đi cho xong!"
"Thế không được! Mái tóc đẹp thế này, khó khăn lắm mới để dài được như vậy, cắt ngắn thì uổng quá."
Vương Vũ Đình đặc biệt thích tóc của Lâm Cửu, không chỉ sờ vào thấy mướt tay mà ngửi còn có một mùi hương rất đặc biệt. Nếu mà cắt ngắn thì không biết bao giờ mới để dài lại được, lúc đó khéo lại bị cắt ngắn tiếp mất.
"Vậy em bảo phải làm sao?"
Lâm Cửu sờ sờ tóc mình, đây là lần đầu tiên cậu để dài thế này.
Nếu là trước đây, Lâm Cửu trực tiếp lấy kéo tự cắt luôn rồi, cứ cắt loạn xạ cho xong chuyện.
Kiểu tóc của một người có thể thay đổi cách nhìn của người khác rất nhiều, như lúc Lâm Cửu mới vào cấp ba, tóc cậu tự cắt nham nhở, chỗ dài chỗ ngắn, người ta nhìn vào là thấy cậu là người quái gở, cũng chẳng buồn tiếp xúc. Lâm Cửu lại càng lấy đó làm vui vì được yên tĩnh, tự cắt tóc còn tiết kiệm được mớ tiền, tội gì không làm.
Bây giờ thì Lâm Cửu ít nhiều cũng sẽ để ý đến kiểu tóc của mình.
Dù sao đi nữa, Lâm Cửu cũng sẽ để ý đến cách nhìn của Vương Vũ Đình đối với cậu, muốn thể hiện dáng vẻ đẹp nhất trước mặt cô. Đây cũng là lý do tại sao Lâm Cửu ngày càng ít kháng cự việc mặc nữ trang, mỗi lần Lâm Cửu diện đồ lên, Vương Vũ Đình đều không tiếc lời khen ngợi.
"Ưm" Vương Vũ Đình nâng ngọn tóc của Lâm Cửu lên, ánh mắt chăm chú, ngay cả lúc làm việc cô cũng chưa từng nghiêm túc như bây giờ.
"Tóm lại, phần bị chẻ ngọn phải chỉnh sửa lại, không thể cứ để mặc kệ như vậy được. Mấy ngày nay anh vì chăm sóc em mà nỗ lực bao nhiêu, ngay cả bản thân cũng không chăm sóc tốt, đây đều là lỗi của em." Vương Vũ Đình lẩm bẩm, cô nghĩ ra một cách hay để bù đắp cho Lâm Cửu, đề nghị: "Hay là thế này, mai chúng ta đi tiệm làm tóc đi!"
"Quả nhiên vẫn phải cắt bỏ sao?"
Lâm Cửu nghe thấy ba chữ tiệm làm tóc, dứt khoát nói: "Thay vì đến tiệm làm tóc nộp tiền cho người ta, thà rằng anh tự cắt luôn cho rồi!"
"Đồ ngốc, ai bảo đến tiệm làm tóc thì nhất định là cắt tóc, tiệm làm tóc bây giờ nhiều trò lắm." Vương Vũ Đình nhào nặn gò má Lâm Cửu, nhào nặn khuôn mặt nhỏ nhắn đang căng thẳng của cậu thành bẹp dí, "Ví dụ như dưỡng tóc thẩm mỹ, massage kiểu Thái, mấy cái đó tiệm làm tóc đều có cả."
"Tiệm làm tóc mà anh biết không có mấy thứ cao cấp như vậy đâu, chỉ có gội cắt sấy và uốn tóc thôi, mà còn đắt lòi ra nữa."
Trong ấn tượng của Lâm Cửu, mấy tiệm làm tóc nằm trong khu dân cư nghèo đúng nghĩa là tiệm đen! Thợ cắt tóc cắt ra cái bộ dạng chẳng khác gì cậu tự soi gương cắt, vậy mà thu mười lăm tệ, đúng là đi cướp còn nhanh hơn!
"Vậy thì hẹn rồi nhé, mai đi tiệm làm tóc nha"
"Anh sẽ không đi đâu! Tuyệt đối không!"
Lâm Cửu sao có thể lãng phí tiền vào chỗ đó được, cho dù có nhảy từ đây xuống cũng sẽ không đến tiệm làm tóc nộp thuế IQ!
"Chúng ta đến rồi nè!"
Trưa hôm sau, Lâm Cửu vẻ mặt không còn thiết sống ngước nhìn bảng hiệu tiệm làm tóc, bảng đèn led đầy tính thiết kế thời trang đặc biệt thu hút ánh nhìn. Ngoài ra, cột xoay ba màu đỏ trắng xanh mà tiệm làm tóc nào cũng có ở cửa cũng đang âm thầm thể hiện sự tồn tại của mình.
Đây không đơn thuần chỉ là vật trang trí, mà nó còn mang ý nghĩa lịch sử.
Ở châu Âu thời Trung cổ, làm đẹp và cắt tóc chỉ là một loại kỹ nghệ của thợ cắt tóc mà thôi.
Thợ cắt tóc ngoài cắt tóc ra còn biết phẫu thuật, giác hơi, thụt tháo, đoạn chi và trích huyết.
Thời đó Tây Âu có một quan niệm rằng con người bị bệnh là do các yếu tố trong cơ thể không cân bằng, chỉ cần để một phần chảy ra ngoài là có thể khôi phục sức khỏe, thế là có liệu pháp trích huyết. Cách làm này không phải hoàn toàn vô nghĩa, chỉ là dựa trên lượng máu chảy ra và tình trạng cơ thể bệnh nhân mà rất dễ gây ra những ảnh hưởng phức tạp, không khéo sẽ xảy ra tai nạn y tế, có đủ loại rủi ro về lưu ý và chống chỉ định.
Thợ cắt tóc ngày xưa sẽ đặt một bát máu của khách trước cửa tiệm làm biểu tượng, giống như phòng khám nha khoa sẽ treo sợi dây xâu răng trước cửa vậy. Sau này cách quảng cáo này bị cấm, các thợ cắt tóc nảy ra ý định quấn băng gạc dính máu vào cột đặt trước cửa để mời chào khách, tính ra chính là tiếp nối văn hóa quá khứ.
Theo sự thay đổi của thời gian, nó diễn biến thành cột ba màu như hiện nay.
Màu đỏ đại diện cho động mạch, màu trắng đại diện cho băng gạc, màu xanh đại diện cho tĩnh mạch.
Ai cũng biết, thợ cắt tóc cao cấp Ngũ Lục Thất của tiệm gội đầu Đại Bảo còn có một nghề tay trái như vậy.
Tôi là một thợ cắt tóc cao cấp, công việc trước đây là Sát thủ Ám ảnh đứng đầu Liên minh Sát thủ nước Huyền Vũ, chuyện này cũng hợp lý thôi đúng không?
"Vũ Đình, anh muốn về nhà."
Lâm Cửu luôn giữ một nỗi sợ hãi đối với tiệm làm tóc, cứ nghĩ đến việc toàn thân bị trói buộc trên ghế không thể cử động, sau đó người khác cầm những dụng cụ sắc bén đi tới đi lui trên đỉnh đầu, chỉ nghĩ thôi đã thấy sợ rồi.
Vương Vũ Đình hào hùng chống nạnh, khí thế ngút trời nói: "Đừng sợ, trừ vào tiền sinh hoạt phí, đây là nghĩa vụ của công ty chúng ta."
"Chẳng phải vấn đề tiền nong, nhưng mà nếu em đã nói vậy thì anh không khách sáo nữa."
Lâm Cửu lầm bầm một tiếng, lặng lẽ che đi chiếc ví còn thảm hại hơn cả các Rider thứ hai qua các đời.
Vừa bước vào cửa tiệm, hơi thở xa hoa cao cấp đã ập vào mặt, khiến Lâm Cửu cảm thấy vô cùng không thích nghi.
Ánh đèn dịu nhẹ, những bức bích họa sạch sẽ ngăn nắp, chiếc gương giống như chỉ có công chúa trong truyện cổ tích mới dùng đến, chiếc ghế đẹp đến mức như được bê ra từ một vở nhạc kịch, trong không khí còn thoang thoảng mùi hương trầm thanh nhã, bên tai văng vẳng tiếng đàn piano.
Tiệm làm tóc trong ấn tượng của Lâm Cửu là mảng tường cũ kỹ bong tróc sơn thì dùng poster dán đè lên, tóc trên sàn quét còn chẳng sạch, chiếc ghế sofa cũ nát không biết nhặt từ đâu về, lớp da sofa bị rách ở mặt sau còn dùng băng dính trong dán lại. Trên mặt bàn bày biện lộn xộn dụng cụ cắt tóc, còn có bình xịt dùng để tưới hoa, tác dụng của thứ này là để làm ướt tóc cho người ta, như vậy mới dễ cắt một chút.
Trên giá cao đặt chiếc tivi cũ đang phát mấy bộ phim hiện đại trong nước của kênh đô thị, cùng với hình ảnh thỉnh thoảng bị nhiễu sóng là tiếng rè rè. Trong không khí nồng nặc mùi chua chát, đó là mùi thuốc nhuộm tóc đã pha chế tỏa ra, thợ cắt tóc dùng bàn chải nhúng thuốc nhuộm bôi lên đầu những vị khách trẻ tuổi, giống như sinh viên mỹ thuật đang tô màu lên tấm toan vậy.
Tập hợp đầu làng, xi măng tự túc.
"Tiệm làm tóc này mỗi tháng em đều đến một lần, có khi một tuần đến một lần luôn. Tóc của con gái phải được chăm sóc kỹ lưỡng mới được, đây chính là cái mạng thứ hai của con gái đó." Vương Vũ Đình chia sẻ một phần cuộc sống của mình cho Lâm Cửu, mái tóc màu tro ánh khói xinh đẹp này của cô sở dĩ sờ vào thấy mượt mà đều là nhờ nỗ lực của thợ cắt tóc và số dư trong thẻ ngân hàng của cô.
"Nhưng anh là con trai mà."
Lâm Cửu sờ sờ ngọn tóc của mình, cậu không ngờ chỉ là tóc chẻ ngọn thôi mà lại khiến Vương Vũ Đình coi trọng đến thế.
Vương Vũ Đình cọ cọ vào đầu Lâm Cửu, làm nũng: "Thôi mà, nghe em đi, nghe em hết đi."
"Thật là hết cách với em."
Lâm Cửu không chịu nổi sự nhõng nhẽo của cô bạn gái đáng yêu, đành phải gật đầu đồng ý.
Lúc này, nhân viên trực trong tiệm đi tới chào hỏi.
"Chào mừng quý khách, xin hỏi là hai vị... ối giời ơi?"
"Cái giọng nói quen thuộc, nghe ghét ghét này, chẳng lẽ là —" Lâm Cửu ngẩng đầu nhìn, lông mày không ngừng nhếch lên.
"Diệp Nguyệt?"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn