Chương 5: {Sự hối hận của gia tộc Artyn} 2
Người Được Chọn Là Ta, Không Phải Ngươi · Glodia · 187 chương · ~20 phút đọc · Tạo 02/09/2026
Toàn chương {Sự hối hận của gia tộc Artyn}
"Có phải mình đã làm hỏng đứa trẻ này không? Liệu nó có thực sự là Người Được Chọn không?"
Trong lòng Ceres nảy sinh một sự nghi ngờ như vậy.
Thực tế, vì hành vi tồi tệ của William nên rất nhiều người đã đặt dấu hỏi về việc liệu cậu ta có thực sự là Người Được Chọn như lời tiên tri hay không.
Đặc biệt là những sinh viên học cùng lớp với cậu ta ở học viện đều cảm thấy ghê tởm.
Đã có những lời đồn về việc cậu ta thản nhiên sàm sỡ những nữ sinh xinh đẹp, thậm chí khi thấy các cặp đôi đang yêu nhau, cậu ta còn buông lời trêu ghẹo cô gái và đá thúng đụng nia với chàng trai.
Thế nhưng vì lý do cậu ta là Người Được Chọn, không ai có thể trừng phạt cậu ta một cách thích đáng. Chính vì vậy, trong giới sinh viên bắt đầu râm ran những nghi ngờ về thân phận thực sự của cậu ta.
"Nhưng dù sao thì điều đó cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa."
Ceres cảm thấy những nghi ngờ đó đã quá muộn màng.
Nếu Theodore còn ở đây thì không nói, nhưng hiện tại chỉ còn lại duy nhất William là người đàn ông sinh vào ngày 15 tháng Sáu.
Chính vì vậy, phía Đế quốc Britannia buộc phải công nhận William là Người Được Chọn, và không ai được phép nghi ngờ điều đó.
Nếu William không phải là Người Được Chọn thì sao?
Điều đó đồng nghĩa với việc sẽ không có ai ngăn chặn ngày tận thế, và nó sẽ mang lại nỗi sợ hãi cùng sự tuyệt vọng cho muôn người.
Dù Hoàng gia cũng quan tâm đến việc tìm kiếm Theodore, nhưng hầu hết mọi người đều đã kết luận rằng cậu đã chết. Vì vậy, họ càng phải bám víu vào William hơn.
"Vậy mẹ ơi, cho con mượn ít tiền đi."
"Tiền sao?"
"Vâng. Để con đi tán mấy em gái."
Nghe William nói vậy, Ceres thực sự tự hỏi làm thế nào để con trai mình có thể tỉnh ngộ được đây.
Không, mọi thứ đã quá muộn rồi. Cậu ta đã trượt dài đến mức ngay cả quyền lực của gia tộc Artyn cũng không thể uốn nắn lại được nữa, và vì Đế quốc Britannia không tìm được người thay thế nên họ cũng không thể mạnh tay xử lý những hành vi sai trái của cậu ta.
"Lẽ ra mình không nên nuôi dạy nó như thế này…"
Sự hối hận muộn màng ập đến, nhưng bà không thể quay ngược thời gian được nữa.
"A, mẹ này. Nhân tiện mẹ nghe tin gì chưa? Nghe nói lần này Công nương Yuria của gia tộc Arsein từ Đế quốc Arkan sẽ sang đây du học đúng không? Con nghe bảo con nhỏ đó ngon lắm, con đang tính xem mặt nó một chuyến, mẹ thấy sao?"
Ceres cảm thấy nếu bây giờ bà có ngất xỉu vì tăng xông thì cũng chẳng có gì lạ.
Phu nhân Ceres của gia tộc Artyn đang tuyệt vọng trước sự hư hỏng của William và vô cùng nhớ thương Theodore đã mất tích.
Và Công tước Elliot cũng đang chìm trong sự hối hận tột cùng.
"Lẽ ra mình không nên đối xử với Theodore như vậy…"
Ngồi trong phòng làm việc riêng xử lý công vụ, ông luôn bị bủa vây bởi sự căng thẳng do những rắc rối mà William liên tục gây ra.
Và sự tồn tại của Theodore, đứa con trai đã biến mất từ 11 năm trước, vẫn luôn là một vết thương lòng đầy tội lỗi trong tâm trí ông.
Hiện tại, về mặt lý trí, ông nghĩ rằng con trai mình có lẽ đã chết. Thế nhưng vì vẫn còn luyến tiếc nên dù không huy động toàn lực, ông vẫn dành một phần sức lực của gia tộc để tiếp tục tìm kiếm cậu.
Dù gần đây Đế quốc Britannia cũng đã hỗ trợ tìm kiếm, nhưng suốt hơn 10 năm qua không tìm thấy thì bây giờ làm sao có thể tìm ra được chứ.
"Phù, ngay cả một tấm ảnh từ lúc con còn nhỏ cũng không có, ta thậm chí còn chẳng biết mặt mũi con giờ ra sao."
Ông chợt nhận ra mình đã ở bên con trai cho đến khi cậu lên 10 tuổi, vậy mà ông lại chẳng có chút ký ức hay kỷ niệm nào về cậu cả.
Elliot cảm thấy lúc đó mình không chỉ bị mù quáng mà dường như còn bị mất trí nữa.
Vì vinh quang khi Người Được Chọn là con trai mình, ông đã phát điên đến mức hoàn toàn phớt lờ đứa con mà ông cho rằng không phải là Người Được Chọn, sự hắt hủi đó thậm chí còn tệ hơn cả việc coi cậu như người dưng.
Khi điều tra lại sau này, ông mới bàng hoàng biết rằng những người hầu đã không mang cơm cho Theodore suốt nhiều năm trời, khiến cậu bé phải lén vào bếp ăn đồ thừa hoặc thậm chí tự mình nấu nướng để lấp đầy cái bụng đói.
Dù ông đã trừng phạt nặng nề những kẻ đó, nhưng ông biết rõ lỗi lầm lớn nhất thuộc về chính vợ chồng ông.
"Nếu mình đối xử công bằng với Theodore thì chuyện này đã không xảy ra. Không, ít nhất mình cũng phải cho nó một chút tình thương tối thiểu."
Nếu ông cho Theodore dù chỉ một chút tình thương, cậu đã không biến mất, và William cũng sẽ không trở nên hư hỏng đến mức này.
Nhưng tất cả chỉ là sự hối hận muộn màng.
Vì không chịu nổi sự phân biệt đối xử, Theodore đã tự mình rời bỏ gia tộc Artyn, rời bỏ họ.
Đó là một sự thật không thể thay đổi, và Theodore có lẽ… đã không còn sống nữa.
"Mình thậm chí còn không biết hằng ngày con làm gì, mặc quần áo ra sao, trông như thế nào. Phù. Chẳng có gì để mình có thể nhớ về con cả."
Nghĩ lại thì ngày 15 tháng Sáu là sinh nhật của William, nhưng đồng thời cũng là sinh nhật của Theodore.
Thế nhưng ông chưa từng một lần chúc mừng sinh nhật cậu.
Đương nhiên ông cũng chẳng nhớ nổi mình đã từng tặng quà sinh nhật cho cậu bao giờ chưa.
Vào ngày sinh nhật, ông thậm chí còn chẳng thèm nhìn mặt cậu, cũng chẳng buồn tìm xem cậu đang ở đâu, thì làm sao có chuyện chúc mừng hay tặng quà được chứ.
Dù ông đã cố gắng bù đắp bằng cách quan tâm đến cô con gái út Reina để con bé không phải chịu sự phân biệt đối xử đó, nhưng mỗi lần như vậy, sự vắng mặt của Theodore lại càng khiến ông đau đớn hơn.
Elliot đã vô số lần tự hỏi nếu mình yêu thương cậu thì mọi chuyện sẽ thay đổi như thế nào.
Có lẽ cậu đã được chính tay ông dạy kiếm thuật, và có lẽ với tư cách là con trưởng, cậu đã được đào tạo để trở thành người kế vị của gia tộc Artyn.
Dù bây giờ mới nghĩ đến, nhưng ông cảm thấy việc chỉ dựa vào Niệm động lực mà tin chắc William là Người Được Chọn có lẽ là một quyết định quá vội vàng. Biết đâu Theodore cũng sở hữu một năng lực đặc biệt nào đó mà ông không hề hay biết.
Thế nhưng mỗi khi nghĩ vậy, Elliot lại cảm thấy đó là một suy nghĩ thật nực cười.
Đó chỉ là cách ông tưởng tượng ra một viễn cảnh mà ở đó Theodore thể hiện năng lực đặc biệt để ông không phải đưa ra quyết định phân biệt đối xử với cậu mà thôi.
Theodore đã biến mất, và tất cả là lỗi của họ.
Điều đó sẽ mãi mãi không bao giờ thay đổi.
"Nghe nói lần này Theodore của gia tộc Skyroad và Yuria của gia tộc Arsein sẽ sang đây."
Cái tên Theodore khiến ông có chút bận tâm, và việc cậu ta là con nuôi của gia tộc Skyroad cũng như thời điểm cậu ta xuất hiện không quá chênh lệch với thời điểm Theodore biến mất cũng làm ông suy nghĩ.
Thế nhưng xét một cách logic, khả năng cậu ta là Theodore của ông là không thể.
Gia tộc Skyroad của Đế quốc Arkan là một gia tộc khổng lồ không hề kém cạnh gia tộc Artyn của Đế quốc Britannia. Một gia tộc như vậy chắc chắn sẽ không nhận một người không có quan hệ huyết thống làm người kế vị.
Từ khi bắt đầu có nhận thức, Reina đã nhận ra có điều gì đó không ổn.
Hành động của người anh trai hư hỏng William luôn khiến cô rùng mình, nhưng cô hiểu rằng vị thế Người Được Chọn khiến ngay cả Công tước Artyn cũng không thể ngăn cản sự lộng hành của cậu ta.
Dù cô có cằn nhằn thì cũng chỉ nhận lại những cú cốc đầu mà thôi. May mà vì là em gái ruột nên cậu ta không thượng cẳng chân hạ cẳng tay như với những người khác.
"Nghe bảo tên anh ấy là Theodore đúng không?"
Câu chuyện về một người anh trai khác tên là Theodore, người đã biến mất khi cô mới 3 tuổi, luôn văng vẳng bên tai. Vợ chồng Công tước Artyn thường xuyên rơi nước mắt kể cho Reina nghe về việc họ đã đối xử tệ bạc với anh ấy như thế nào.
Bây giờ nghĩ lại, việc họ thành thật kể chuyện đó cho cô con gái nhỏ có lẽ là vì họ muốn trút bỏ tội lỗi và nhận được sự an ủi từ cô.
Thế nhưng đối với Reina lúc nhỏ, những lời đó là một cú sốc lớn, và ở tuổi 14 hiện tại, cô càng hiểu sâu sắc vấn đề đó hơn.
"Mọi người thực sự đã quá đáng quá rồi."
Reina tò mò không biết người anh trai Theodore mà cô chưa từng thấy mặt, cũng chẳng có ký ức gì về anh ấy, là người như thế nào.
Nếu anh ấy còn sống, cô thực sự muốn được gặp anh ấy dù chỉ một lần.
Hơn nữa, cô hy vọng anh ấy sẽ là một người khác hẳn với tên anh trai hư hỏng William.
"Chắc anh Theodore không giống anh William đâu nhỉ?"
Vì nghe nói là anh em song sinh nên không loại trừ khả năng tính cách cũng giống nhau, Reina vừa nghĩ đến khả năng đó đã thấy rùng mình nổi da gà.
"Ư…"
Cô thiếu nữ tóc đen khẽ rùng mình, thầm cầu nguyện cho người anh trai khác của mình vẫn bình an vô sự, và cầu mong anh ấy không phải là một kẻ tồi tệ như William.
Là người duy nhất trong gia tộc Artyn không có chút trách nhiệm nào đối với tội lỗi gây ra cho Theodore, cô là người duy nhất có thể nghĩ như vậy.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn