Chương 199: Bóng Tối Đột Ngột Giáng Lâm!
Ta Là Một Kẻ Tâm Thần Thì Sợ Ma Cái Chóa Gì? · Arinova · 1453 chương · ~18 phút đọc · Tạo 02/09/2026
"Có thể khiến chúng ta dính chiêu một cách thần không biết quỷ không hay thế này, ít nhất cũng phải là một con đại quỷ."
Sắc mặt Bạch Uyên vô cùng nghiêm trọng, đồng thời giải phóng toàn bộ sức mạnh âm quỷ của mình, khí tức âm lãnh trong nháy mắt tràn ngập khắp xung quanh.
Mà ngay lúc này, Chỉ nghe thấy từng đợt tiếng gào rú thảm thiết truyền đến, nghe mà da đầu tê dại.
"Hửm?! Là giọng của Tào Hưng?!"
Bạch Uyên nhìn về phía trước, lập tức nhận ra ngay.
"Ma! Xung quanh toàn là ma! Cút đi, tất cả các người cút hết đi cho ta!!"
Lúc này Tào Hưng đang khản giọng kiệt lực gào hét:
"Cứu tôi, cứu tôi với, xin các người cứu tôi, tôi có thể cho các người tinh thể ma!"
Lời của Tào Hưng khiến Bạch Uyên cũng giật mình kinh hãi, xung quanh vậy mà toàn là ma quỷ sao?!
Bây giờ anh chẳng khác nào một kẻ mù, sức chiến đấu giảm mạnh, nếu bị bầy quỷ vây chặt thì e là cũng có nguy cơ nguy hiểm đến tính mạng.
"Đừng cuống lên, ngươi ráng chịu đựng một chút!"
Bạch Uyên vội vàng trấn an đối phương một câu, sau đó hạ thấp giọng bảo:
"Tiểu Hàn, gã chắc là kéo dài thời gian được một lúc, tụi mình chuẩn bị chạy trốn!"
Anh không bỏ đá xuống giếng vào lúc này, chủ yếu là vì không có thời gian...
Đang lúc Bạch Uyên chuẩn bị rút lui, Phía trước anh lại truyền đến tiếng kêu đau đớn của Tiểu Hàn:
"Anh Bạch, em bị thương rồi, đứa tựa sát bên cạnh em là ma!"
"Hửm?"
Thân hình Bạch Uyên chấn động kịch liệt, bản năng muốn lao lên ứng cứu, nhưng ngay sau đó như nghĩ ra điều gì, sắc mặt lập tức khựng lại!
Nếu Chu Hàn đang ở trước mặt anh, Vậy thì kẻ đang dính chặt lấy sau lưng anh, rốt cuộc là ai?!
Trong nháy mắt, một cơn đau nhức nhối truyền đến từ phía sau lưng, Gần như là một phản ứng bản năng, Bạch Uyên vung cái đầu ma trong tay định đánh trả, nhưng lại đánh vào không khí.
Sắc mặt anh chấn động dữ dội, vừa rồi con ma kia áp sát anh gần như thế mà mặt ma vậy mà không hề đưa ra cảnh báo, Bóng tối này, thậm chí đến cả năng lực của mặt ma cũng có thể phong tỏa sao?
Lúc này Bạch Uyên đang ở trong bóng tối, đã hoàn toàn không nhìn thấy gì, cũng không thể làm gì được nữa rồi...
"Anh Bạch, xung quanh toàn là ma, cẩn thận một chút!"
Lúc này, Chu Hàn dường như cũng nhận ra Bạch Uyên đang động thủ, vội lên tiếng nhắc nhở.
"Ta biết rồi."
Bạch Uyên gật đầu, nhưng nhất thời cũng không dám hội hợp với Chu Hàn, Chu Hàn vừa rồi tựa sát vào anh là ma, vậy thì Chu Hàn đang nói chuyện phía trước kia, chưa chắc đã là người...
Ngay lúc này, Chu Hàn lại truyền đến một tiếng kêu đau đớn,
"Khốn kiếp, lại có ma đánh lén rồi, ở đây một chút ánh sáng cũng không có, em chẳng nhìn thấy gì hết!"
Trong lòng Chu Hàn tràn ngập phẫn nộ, liền vác chiếc quan tài màu đen của mình lên,
"Anh Bạch, anh cẩn thận một chút, em chuẩn bị bắn quét đấy!"
Hiện tại cậu ta đã gặp phải nguy hiểm, nhưng lại không nhìn thấy kẻ địch, chỉ đành tiến hành oanh tạc vô phân biệt thôi.
"Chờ đã!"
Đúng lúc này, Bạch Uyên vội vàng lên tiếng ngăn cản:
"Ai bảo là không có ánh sáng?"
Lời của Chu Hàn đột ngột thức tỉnh anh!
Tâm niệm Bạch Uyên động một cái, từ trong nhẫn máu lấy ra một con ngươi, Chính là cái bóng đèn con ngươi có thể phát sáng!
Anh truyền một luồng khí tức linh dị vào bên trong, Trong nháy mắt, những tia sáng dịu nhẹ xuất hiện, xua tan đi màn đêm dày đặc như sương mù xung quanh.
Thế nhưng ánh sáng này chỉ có thể chiếu rọi trong phạm vi hai mét quanh người, đây đã là giới hạn rồi.
"Tiểu Hàn, đi về phía ta này!"
Lời anh vừa dứt, chỉ thấy Chu Hàn đã vác chiếc quan tài màu đen rảo bước tiến lại gần.
Lúc này Chu Hàn đang ôm lấy phần bụng, máu không ngừng chảy ra, trông vết thương có vẻ không hề nhẹ.
"Không sao chứ?"
Bạch Uyên lên tiếng hỏi han, trong lòng vẫn giữ sự cảnh giác cao độ.
Anh lo lắng Chu Hàn trước mặt này vẫn là do lệ quỷ biến thành.
"Vẫn ổn."
Chu Hàn lắc đầu, cũng không đứng quá gần Bạch Uyên.
"Anh Bạch, chúng ta tính sao đây?!"
"Rời khỏi đây trước đã!"
Bạch Uyên liếm liếm môi, nói: "Chiếc taxi ma đang ở bên ngoài, trước tiên cứ thử xem có thể trốn thoát khỏi nơi này không."
"Được!"
Chu Hàn gật đầu, cũng sải bước đi ra phía ngoài con hẻm.
Bạch Uyên ngoảnh đầu nhìn lại vị trí của Tào Hưng, Dưới ánh sáng của bóng đèn con ngươi, anh đã không còn nhìn thấy Tào Hưng đâu nữa, trên mặt đất chỉ còn lại một vệt máu dài, dường như đã bị lệ quỷ lôi sền sệt đi mất rồi...
Anh không hề dừng lại, cùng Chu Hàn bước từng bước thận trọng rời khỏi con hẻm, Sự soi rọi của ánh sáng dường như khiến lũ lệ quỷ trong bóng tối không dám lộ diện nữa, hai người xem như thuận lợi đi tới bên cạnh chiếc xe ma.
"Tiểu Hàn, lên xe!"
Bạch Uyên đi tới bên cạnh cửa xe ghế lái, đồng thời đảo mắt quan sát xung quanh.
Chu Hàn gật đầu, đặt chiếc quan tài vào hàng ghế sau, còn bản thân thì leo lên ghế phụ.
Bạch Uyên thấy thế cũng chuẩn bị bước lên xe, Mà ngay trong nháy mắt đó, Ánh mắt anh động một cái, vội vàng nhìn về phía sau, Chỉ thấy một con quỷ nhỏ màu xanh đang bò trườn lao ra khỏi bóng tối, nó nhe hàm răng nanh nhọn hoắt, vồ thẳng về phía Bạch Uyên!
Mục tiêu của nó không phải là Bạch Uyên, Mà là con ngươi đang tỏa ra ánh sáng kia!
Rõ ràng, chỉ cần khiến ánh sáng ấy tắt lịm, hai người Bạch Uyên sẽ không thể rời đi!
"Tìm chết!"
Bạch Uyên lúc này đang đứng trong vùng ánh sáng, đã khôi phục lại các giác quan, tự nhiên là lập tức ra tay ngay từ khoảnh khắc đầu tiên.
Bốp!
Chỉ thấy anh đấm ra một quyền, vậy mà lại đánh tan xác con quỷ màu xanh kia ngay tại chỗ!
"Yếu như vậy sao?"
Bạch Uyên hơi khựng lại, trong mắt lộ ra một tia kinh ngạc.
Lúc đối phương vừa lao ra, luồng khí tức kia ít nhất cũng phải ở cấp bậc Nhất Chú, tuyệt đối không thể bị anh hạ gục dễ dàng chỉ bằng một đòn như thế được.
"Là ánh sáng đã làm suy yếu tụi nó? Hay là bóng tối đã tăng cường sức mạnh cho tụi nó?"
Bạch Uyên nhìn chằm chằm vào con ngươi trong tay, trong lòng chợt lóe lên một tia minh ngộ.
Đúng lúc này, mặt ma trước ngực anh vừa mới ngoi lên, liền nhìn thấy lệ quỷ đã bị đánh chết tươi ngay tại trận, nhất thời rơi vào cảnh sượng sùng ngơ ngác...
Cái thằng ranh này không thể để lại cho ta một miếng được à?!
Bạch Uyên không có thời gian rảnh rỗi để để ý đến mặt ma, trực tiếp bước lên chiếc xe ma,
"Anh Bạch, không sao chứ?"
Chu Hàn ở trên xe cũng nhìn thấy cảnh tượng đó, vội vàng cất tiếng hỏi.
"Vấn đề không lớn."
Bạch Uyên lắc đầu, tiếp tục bảo:
"Chúng ta mau rời khỏi nơi này trước rồi tính!"
Anh nhìn ra bóng tối bao trùm xung quanh, trong lòng có chút nặng nề, chẳng ai biết được bên trong đó rốt cuộc đang ẩn trốn bao nhiêu con ma...
Nhanh chóng, chiếc xe ma khởi động, vút nhanh rời khỏi nơi này.
"Tiểu Hàn, vết thương của cậu hồi phục rồi à?"
Lúc này, Bạch Uyên nhìn sang Chu Hàn ở bên cạnh, chỉ thấy phần bụng của đối phương vậy mà đã lành lặn như lúc ban đầu, Điều này cũng khiến anh nảy sinh một chút nghi hoặc.
Chu Hàn mới chỉ là một người có linh hồn ma quỷ Nhất Chú, năng lực hồi phục tự nhiên không thể nào biến thái đến mức độ này được.
"Anh Bạch, chẳng phải anh cũng hồi phục rồi sao?"
Lúc này, Chu Hàn chỉ chỉ vào phía sau lưng của Bạch Uyên.
"Hửm?"
Bạch Uyên hơi ngẩn ra, đưa tay sờ sờ sau lưng mình, vừa rồi ở trong bóng tối anh cũng bị ma đánh lén một phát.
Chớp mắt một cái, vậy mà đã lành lặn hẳn rồi?
Thậm chí ngay cả bản thân anh cũng không hề phát giác ra.
"Sao có thể như vậy được?"
Trong mắt Bạch Uyên tràn ngập vẻ kinh ngạc ngỡ ngàng.
Anh cũng sắp không giống người nữa rồi sao?
Chân mày Chu Hàn khẽ nhíu lại, nói:
"Anh Bạch, anh có cảm thấy sức mạnh linh dị của chúng ta hiện tại đang đặc biệt hoạt bát không?"
"Hửm?"
Bạch Uyên ánh mắt động một cái, quả thực là nhận ra sức mạnh âm quỷ trong cơ thể đang vô cùng hoạt bát, giống như là đang chịu phải một sự kích thích nào đó vậy.
Đây cũng chính là nguyên nhân khiến vết thương của bọn họ có thể chữa lành nhanh chóng đến như thế.
"Đúng là như vậy thật."
Gương mặt Bạch Uyên đầy vẻ suy tư, nói: "Chẳng lẽ là vì bóng tối bao vây xung quanh này?"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn