Chương 184: Cái đó là lừa đảo mà?
Tôi Đã Cướp Sạch Tổ Đội Dũng Sĩ. · Glodia · 206 chương · ~29 phút đọc · Tạo 02/09/2026
Toàn chương
"Vậy giờ chúng tôi phải làm gì tiếp theo đây?"
Phải rồi, vị Dũng sĩ của chúng ta rất biết điều khi chủ động hỏi xem mình cần phải làm gì.
Những người phụ nữ của Dũng sĩ dĩ nhiên cũng phải theo sát chứ.
"Các ngươi cứ làm những gì vẫn đang làm là được."
"Tái thiết Vương quốc sao?"
"Ờ, nếu muốn đi theo thì cũng được thôi, nhưng chẳng phải việc tái thiết Vương quốc vẫn còn dang dở sao."
Hiện tại lũ này đâu có ở cái vị thế để mà đi giúp đỡ ai chứ.
Muốn tái thiết Vương quốc chắc cũng đủ khiến chúng phát điên rồi.
Trong tình cảnh đó mà đòi đi bắt Ma Vương sao?
Chuyện đó nghe vô lý vãi lìn.
"Cũng đúng thật."
"Hơn nữa, ta không thể giao phó việc tiêu diệt Ma Vương cho ngươi rồi ngồi đợi ngươi được. Chuyện này đã vượt quá tầm kiểm soát của một Dũng sĩ rồi."
Nghĩ bụng thì tôi cũng muốn bảo "Làm thay tôi đi!" lắm.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, tình hình hiện tại không cho phép làm vậy.
Nói ra sự thật thì cũng hơi kỳ, mà nếu nói ra chắc chúng lại vặn vẹo bảo chẳng phải tôi nên là người ra tay sao, nên tôi đành nén lại.
Thần mà lại đi đóng kịch sao.
Chắc Thánh nữ cũng sẽ phủ nhận thực tế bảo là không thể tin nổi cho mà xem.
"Chuyện này có liên quan đến ngươi sao?"
"Ờ, đúng hơn là giao cho ngươi hay ngồi đợi ngươi thì phía này chẳng có danh nghĩa gì cả. Lần này rất tiếc nhưng lại là chuyện tốt cho các ngươi đấy."
Nếu là con mụ đã đâm sau lưng tôi.
Thì gậy ông đập lưng ông mới là lẽ thường tình chứ?
Giao chuyện đó cho Dũng sĩ Talon thì chắc chẳng đâu vào đâu cả.
Chỉ tổ lãng phí thời gian và tạo cơ hội cho mụ ta kịp thở thôi.
Chuyện đó thì tôi xin kiếu.
Hơn nữa, báo thù thì phải tự tay mình làm chứ không thể nhờ vả người khác được.
Dù Talon có là Dũng sĩ đi chăng nữa.
Vai trò của Talon suy cho cùng chỉ là "Dũng sĩ của Vương quốc" thôi.
"Vậy sao."
"Dù sao thì bên đó cũng đang bận rộn lắm mà đúng không?"
"Đúng là vậy thật."
Nhìn cái mặt hiện rõ mồn một thế kia thì chắc chắn là bận thật rồi.
Vương quốc là cái nơi hiếm khi nào chủ động đi cầu cứu Đế Quốc.
Vậy mà giờ đây họ lại đích thân đến Đế Quốc để yêu cầu hỗ trợ?
Điều này nghĩa là tình cảnh hiện tại của họ đang vô cùng túng quẫn, đến mức sẵn sàng nhường quyền chủ động cho Đế Quốc trong các mối quan hệ ngoại giao sau này.
"Dù sao thì ngươi cũng phải hoạt động với tư cách là Dũng sĩ của Vương quốc. Còn chúng ta vì hiện tại không có cơ hội nào khác để hành động nên mới làm thế này thôi."
Cứ làm Dũng sĩ ở Vương quốc đi.
Dù sao thì Talon cũng là hạng người chỉ cần đến mức đó là thỏa mãn rồi.
Cứ như mọi khi, làm những gì vẫn đang làm là được.
"Vậy còn Ma Vương thì sao?"
"Ngay từ đầu cái tên Ma Vương đó là giả mạo. Không phải là đối thủ để Dũng sĩ Talon trực tiếp ra mặt chiến đấu đâu. Dũng sĩ là niềm hy vọng của nhân loại, là thực thể chiến đấu vì con người. Việc tái thiết Vương quốc quan trọng hơn."
Nếu Vương quốc còn nguyên vẹn thì tôi cũng có thể cho hắn tham gia, nhưng...
Talon hiện đang thực hiện rất tốt vai trò của một Dũng sĩ.
Sau này chỉ cần loan tin ở Vương quốc rằng Dũng sĩ đã tiêu diệt Ma Vương là được chứ gì.
"Có một Ma Vương thật sự khác sao?"
"Ờ."
Chuyện này có vẻ nằm ngoài dự tính nên không chỉ Talon mà cả đám phụ nữ cũng ngơ ngác như bò đội nón.
Chắc họ không ngờ vị Ma Vương mà họ truy đuổi bấy lâu nay lại là hạng người như vậy.
"Vậy là cô định giết vị Ma Vương đó sao."
"Vị Ma Vương thật sự đó đã chết và hiện tại là kẻ giả mạo đang nắm quyền."
Khổ thật, chẳng biết giải thích thế nào cho xuôi nữa.
Chẳng lẽ lại bảo tôi chính là Ma Vương?
Đóng kịch bấy lâu nay, giờ sao mà khai ra được chứ?
"Vậy chẳng phải giống như một cuộc cướp ngôi sao?"
"Nghe bảo đám Tứ đại Thiên vương cũng không còn phục tùng như thời Ma Vương trước nữa."
"Sao cô biết rõ thế?"
Hừm, có nên nói về mối quan hệ với Daphne không nhỉ.
Thật lòng thì nói với lũ này chắc cũng không sao, nhưng...
Nói ra thì phiền phức lắm.
Cứ bảo là đã thỏa thuận xong xuôi là tốt nhất.
"Daphne đã kể cho tôi nghe đấy, mụ ta còn khẩn thiết cầu xin tôi giúp đỡ nữa cơ."
"Vậy cô định làm thế nào."
"Các ngươi cứ ngồi yên đó mà nhận quà của tôi là được rồi."
Vẫn như mọi khi thôi.
À không, vốn dĩ đây là việc mà tôi phải giải quyết, nên tổ đội Dũng sĩ này chỉ là những kẻ làm bù nhìn để tôi đánh bóng tên tuổi cho họ sau khi tôi giải quyết xong cái mớ hỗn độn đó thôi.
Vì chuyện này cần phải được nhìn nhận là do niềm hy vọng của nhân loại giải quyết.
Phải để thiên hạ thấy rằng đây không phải là cuộc chiến giữa các thực thể thần thánh, mà là con người đã kết thúc cuộc chiến. Con người đã hoàn thành câu chuyện của chính mình.
Việc để lũ này ngồi mát ăn bát vàng nghe có vẻ hơi hãm, nhưng...
Xét đi xét lại thì câu chuyện bắt đầu từ lúc tôi bị đâm sau lưng và kéo dài cho đến tận bây giờ.
Ít nhất cũng phải hài lòng với việc không để lộ ra những sai lầm mà một vị thần đã phạm phải.
Hãy suy nghĩ mà xem.
"Không, dù thế nào đi nữa thì chúng tôi cũng có lương tâm chứ."
"Đúng vậy. Thỉnh thoảng cô cứ coi thường chúng tôi quá đấy nhé?"
"Không phải thỉnh thoảng đâu nhé."
Phải rồi, đúng như Ruru nói, không phải thỉnh thoảng đâu.
Lúc nào tôi chẳng coi thường các người.
Thần mà coi thường Dũng sĩ thì cũng là chuyện thường tình thôi mà.
Tôi thấy là như vậy đấy.
"Tôi có chuyện muốn hỏi."
"Không biết là chuyện gì, nhưng trừ mấy cái kỳ quặc ra thì cứ hỏi đi."
"Lý do ngươi chọn ta làm Dũng sĩ là gì?"
Lại hỏi câu đó nữa à, không biết chán sao.
Hay là nghĩ rằng bây giờ tôi sẽ trả lời khác đi?
Câu trả lời của tôi vẫn luôn nhất quán như vậy thôi, nhưng... biết đâu lần này lại khác.
"Ta cũng chẳng biết nữa. Lúc đó ta không phải là Sien mà ngươi đang biết. Chắc là... để chuẩn bị cho những lúc như thế này chăng."
"Những lúc như thế này?"
"Hãy nhìn cái bộ dạng của Vương quốc hiện giờ đi. Chúng ta đã quay về Đế Quốc, nhưng chỉ riêng những gì chúng ta thấy lúc đó thôi cũng đủ thấy khắp nơi tan hoang vì Sera rồi."
Nói thật lòng nhé.
Nếu không phải lúc này thì cái danh hiệu Dũng sĩ còn dùng vào việc gì được nữa chứ?
Về phía Đế Quốc, phải coi là may mắn khi Sera là người Đế Quốc.
À không, nếu mụ ta làm loạn ở Đế Quốc thì đã bị chúng tôi xử lý trước khi nó kịp lan rộng rồi.
Dù sao thì.
Nhìn cái bộ dạng của tổ đội Dũng sĩ là đủ hiểu tình hình Vương quốc nghiêm trọng đến mức nào rồi.
"Dũng sĩ đến tận bây giờ mới bắt đầu làm việc cho xứng với đồng tiền bát gạo."
Là như vậy đấy.
Và tôi nghĩ biết đâu họ được chọn là để dành cho ngày hôm nay.
Chắc là vậy rồi.
Mọi chuyện ở Đế Quốc xảy ra suy cho cùng cũng là vì có tôi ở đó.
Sera cũng vậy, dù có chút tự làm tự chịu nhưng mụ ta cũng chỉ là một quân cờ chính trị bị Ailia vứt bỏ thôi.
Dù không có tổ đội Dũng sĩ thì kết cục của Sera cũng đã định đoạt rồi.
Để mang lại sức mạnh cho một Vương quốc đang tuyệt vọng thì chỉ có cách đó thôi.
Thế nên là.
Trong trường hợp này, tổ đội Dũng sĩ chính là những kẻ thay tôi giải quyết những việc mà tôi không thể làm được.
Trong tình cảnh này, tôi không thể bảo họ giúp tôi bắt Ma Vương được.
"Đã nhận được hỗ trợ chưa?"
"Hoàng đế bảo sẽ hỗ trợ."
"Nhưng chắc ông ta bảo vì chiến tranh nên hiện tại chưa thể làm gì được chứ gì."
Vì Đế Quốc hiện tại không thể giúp đỡ Vương quốc được mà.
Họ phải tập trung toàn lực để tiến vào Ma Giới.
Đang mùa vụ nên để huy động lực lượng, Đế Quốc cũng phải dốc hết quốc vận ra rồi.
Trong tình cảnh đó, giúp đỡ Vương quốc là điều không tưởng.
Thế nên vai trò của các Dũng sĩ là cực kỳ quan trọng.
"Ờ, đúng là ông ta nói vậy."
"Vì sắp tiến vào Ma Giới rồi nên cũng chẳng còn cách nào khác."
"Không có cách nào sao?"
Không phải là không có cách.
Ví dụ như Đế Quốc lùi lịch viễn chinh Ma Giới lại.
Nhưng bỏ lỡ cơ hội ngàn vàng này thì hơi...
"Không, chỉ mình các ngươi là không đủ sao?"
"Việc chúng tôi mang lại sự ổn định tinh thần là một chuyện, nhưng về mặt vật chất thì thiếu hụt là điều không thể tránh khỏi. Ruộng vườn của Vương quốc đều tan nát hết rồi."
Chắc chắn rồi.
Nhìn cái bộ dạng này của tổ đội Dũng sĩ là đủ hiểu con mụ Sera đó đã thong dong đi dạo ở Vương đô như thế nào rồi.
Chắc hẳn họ đã phải đi tuần du khắp Vương quốc để khắc phục hậu quả do những trò đồi bại của Sera gây ra rồi.
"Hỗ trợ nhân đạo này nọ thì có thể nhờ Hội Đạo Tặc giúp đỡ. Và..."
"Và?"
Hừm hừm. Cái thằng Talon này lại đi hỏi tôi chuyện đó nữa à.
Phải rồi, chắc hắn cũng lờ mờ đoán ra tôi là Nữ thần nên định vòi vĩnh chút đỉnh chứ gì.
Thật lòng thì lần này tôi cũng muốn giúp lắm, nhưng tôi chẳng thể làm gì cho Vương quốc được cả.
Tôi đâu phải Nữ thần của sự sung túc hay gì đâu.
Dùng tiêu chuẩn của con người mà đi đòi hỏi gì đó ở Nữ thần thì đúng là không biết ngượng.
Trong cái thế giới gian nan này, việc mà những người dân Vương quốc đang tuyệt vọng cần phải làm vẫn luôn là một thứ thôi.
"Cuối cùng thì đó là vấn đề của tinh thần mà, đúng không?"
"Tinh thần?"
"Phải. Tinh thần của thần dân Vương quốc, quốc gia của Dũng sĩ. Một tinh thần bất khuất. Phải nhấn mạnh điểm này. Tốt nhất là nên lợi dụng sức mạnh của Thần điện."
Lũ tà giáo dù sống khổ sở đến mấy vẫn cứ cuồng nhiệt tôn thờ Ma Thần này nọ, rồi rêu rao về một thiên đường đang chờ đón đó thôi.
Vương quốc là quốc gia của Nữ Thần Giáo.
Vậy thì các tín đồ Nữ Thần Giáo liệu có khác gì không?
"Một người có thể tạo ra cả Thánh Kiếm mà lại bảo giải quyết bằng tinh thần thì hơi..."
"Ngoài cách đó ra thì còn cách nào nữa đâu. Những lúc thế này phải thắng bằng tinh thần thôi. Chuyện ăn uống thì tôi sẽ thông qua Hội Đạo Tặc để nhờ vương quốc sa mạc hỗ trợ cho."
Dù sa mạc có đang thê thảm thì vẫn có thể giao thương lương thực được mà.
Kết hợp với sức mạnh tinh thần nữa thì chắc là ổn chứ?
"Không, dù chúng tôi không định nhờ vả ngươi nhưng bảo dùng tinh thần thì nghe cứ sai sai thế nào ấy?"
"Tôn giáo chính là thuốc phiện của nhân dân mà lị."
"Phải, Ruru nói đúng đấy. Càng khó khăn thì càng cần một chỗ dựa. Tổ đội Dũng sĩ hãy đứng ra thuyết giảng giáo lý của Nữ Thần Giáo đi."
"Cái đó thì chúng tôi vẫn làm thường xuyên mà?"
"Phải làm theo một kiểu khác cơ. Kiểu như tà giáo ấy. Bảo là nếu chịu đựng và vượt qua được gian khổ này thì Nữ thần sẽ đưa lên thiên đường."
Mấy cái trò của lũ tà giáo chính là như vậy đấy.
Để nhận được sự hợp tác, để dụ dỗ người ta, chúng cứ thầm thì những lời đường mật bảo rằng vị thần của chúng ta là vĩ đại nhất này nọ.
Tôi thì có gì mà không làm được chứ?
Đích thân Nữ thần là tôi ra lệnh thì Talon buộc phải làm thôi.
Nhìn kìa, cái mặt bắt đầu thối rữa ra rồi đấy. Không được làm thế đâu nhé.
"Có khả thi thật không đấy?"
"Ngươi có tin lời của đám chính trị gia không?"
Hắn ngơ ngác không hiểu ý tôi là gì, cho đến khi Helia thì thầm vào tai, Thánh nữ bỗng đỏ mặt tía tai rồi nổi khùng lên.
"Cái đó là lừa đảo mà?"
"Chỉ là để dập tắt cái lửa trước mắt thôi. Sau này giải quyết xong thì cứ cho họ ít lúa mạch rồi bảo đây là thiên đường là xong chứ gì."
"Làm vậy họ sẽ chửi rủa Nữ thần mất."
"Thần điện sẽ là bên chịu trận. Hơn nữa, đến lúc đó thì dân chúng chỉ cần có ngô cho gia súc ăn là đã thấy sướng lắm rồi."
Lịch sử của Nữ Thần Giáo và Dũng sĩ đã có từ lâu đời.
Nói tóm lại, dù cái tôn giáo này có đột nhiên biến thành cuồng giáo đi chăng nữa.
Thì những người dân đang khốn khổ liệu có bận tâm không?
Ngược lại, họ sẽ càng lún sâu vào tôn giáo hơn vì muốn tìm một chỗ dựa cho thực tại khắc nghiệt này.
"Oa, đây chẳng phải là cách huấn luyện lợn và chó sao."
"Đó là một việc làm tốt đẹp hơn thế nhiều. Quan trọng nhất là hiện giờ các ngươi là tổ đội Dũng sĩ, và những kẻ biết được bộ mặt thật của các ngươi chẳng phải đều đã chết hết rồi sao? Thế nên các ngươi phải tự mình mà lo liệu lấy thôi."
"Cứ thấy cắn rứt lương tâm thế nào ấy."
Tầm này rồi mà các ngươi còn lo cắn rứt lương tâm sao.
Tôi ghét nhất là mấy đứa con gái kiểu này đấy.
Lúc nào cũng rên rỉ. Hãy nhìn Talon mà học tập cái sự điềm tĩnh kia kìa.
"Vậy thì hãy khơi dậy lòng tự trọng của họ đi. Bảo là "Chúng ta có thể làm được! Ngay cả lúc này Ma Vương cũng đang bị tiêu diệt!" Đại loại thế."
"Cái đó... dù tôi là Thánh nữ của Nữ Thần Giáo nhưng tôi chẳng biết gì về mấy cái đó cả."
"Tôi sẽ dạy cho, lo mà học đi. Trước tiên, mấy cái trò này là phải nói to vào. Thằng nào mồm to thằng đó thắng dù chẳng có bằng chứng gì cả. Thêm cái chức danh vào nữa thì tuyệt vời luôn."
Thật tình, đến mấy cái này mà tôi cũng phải dạy nữa sao.
Talon có chết cũng phải biết ơn tôi đấy nhé.
Đưa một thằng từ khu ổ chuột lên làm Dũng sĩ.
Lại còn chỉ cho cách giải quyết mỗi khi gặp nguy cấp thế này nữa.
Trên đời này tìm đâu ra người vĩ đại như tôi chứ?
"Nghĩa là nếu chúng ta hạ quyết tâm thì có thể làm được sao."
"Phải. Nghe cho kỹ đây."
Tôi nhớ lại cái thời mình kích động cuộc nổi dậy ở mỏ nô lệ và cái lúc dắt mũi đám học viên Schpern.
Và thế là tôi nhiệt tình giảng dạy.
Ngay tại hành lang Hoàng cung.
Mặc kệ đám cung nhân đang nhìn chúng tôi bằng ánh mắt kỳ quặc.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn