Chương 490: Chương 500: Chị em tốt "cùng mẹ khác cha"
Lãnh Chúa: Ta Nuôi Dưỡng Thiếu Nữ Trong Thế Giới Hắc Ám · Tôi lười đọc truyện · 1055 chương · ~18 phút đọc · Tạo 30/07/2026
Hiệu ứng: Tích tụ sức mạnh Hủ Bại xung quanh, cung cấp sinh mệnh lực bản nguyên vĩnh viễn.
Hiệu ứng đặc biệt: Người Được Chọn hệ Hủ Bại sau khi sử dụng sẽ được gia tăng thần lực bản nguyên, tăng vĩnh viễn sinh mệnh lực.
"Lãnh chúa thân yêu ơi, Ngài sẽ cho tôi món ngon này chứ." Ophelia thèm nhỏ dãi, cái đuôi lớn quấn lấy Field cọ xát liên tục.
"Từ từ đã, đừng vội, để củng cố lại lực lượng rồi tính." Field bị cọ đến mức chịu không nổi.
Ngọn lửa này cháy rực suốt một ngày trời, biến thành phố Blue Water gần như thành đống đổ nát. Chỉ có cung điện Lãnh chúa là được Field cố tình chừa ra nên mới còn nguyên vẹn.
Dù sao thì thành phố Blue Water vốn dĩ cũng đã là phế tích Hủ Bại rồi, có nát thêm tí nữa cũng chẳng sao.
Nghỉ ngơi chỉnh đốn ba ngày.
Bên ngoài đống đổ nát của thành phố Blue Water, bên trong doanh trại tạm thời.
"Ta định ra bờ biển xây thành, nhân tiện dẫn con sông lớn đã khơi thông trước đó chảy xuyên qua thành phố mới luôn. Vị trí của thành phố Blue Water trước đây quá tệ, không giáp biển cũng chẳng gần sông lớn, lãng phí hết cả lợi thế địa lý."
"Có sông lớn và biển cả, hiệu suất vận tải của chúng ta sẽ tăng mạnh, cả ngư nghiệp lẫn công nghiệp đều có thể phát triển." Field hào hứng ra mặt.
"Chịu, Ngài quyết sao thì làm vậy."
Đám người xúm lại nhìn tấm bản đồ giấy, mặt mũi ngơ ngác, ai nấy lắc đầu nguầy nguậy như trống bỏi.
"Trước mắt cứ xây làng chài và bến cảng ở bờ biển đã, chuyện xây thành phố chưa cần vội, thành chính của lãnh địa Nightfall vẫn còn đang thiếu nhân lực lắm."
Sau khi phác thảo sơ qua các khu vực trên bản đồ, Field trầm ngâm: "Cứ lên kế hoạch trước đã, phải ra tận bờ biển khảo sát thực địa rồi mới chốt được."
"Thưa Ngài, đây là báo cáo tổn thất."
Ophelia lấy ra một tờ giấy vàng thô ráp, đây là loại giấy do lãnh địa Nightfall tự sản xuất.
"Quân đoàn Xác Thối tổng cộng xuất chiến 1110 tên, hiện tại chỉ còn lại 63 xác thối đánh xa và 120 xác thối Bậc 0."
"Những bộ áo giáp còn nguyên vẹn có thể thu hồi đều đã nhặt lại hết. Sau khi kiểm kê, chúng ta tổn thất hơn 370 bộ giáp, số bị hỏng có thể sửa chữa được rơi vào khoảng hơn 100 bộ. Vũ khí hao hụt thì không đếm xuể, gần như hỏng sạch."
"Hít~" Field hít một ngụm khí lạnh, ôm tim kêu oai oái: "Đánh trận quả nhiên là đốt tiền và năng lực sản xuất mà, xót ruột chết đi được!"
Hao tổn quân đội không chỉ nằm ở binh lính và lương thực, mà trang bị cũng cần phải bổ sung liên tục.
Trước đó còn đang đau đầu vì vũ khí trang bị chất đầy kho, giờ thì hay rồi, bay màu một đống chỉ trong một nốt nhạc. Cũng may lần này xuất chiến là Quân đoàn Xác Thối, chứ nếu là con người mà chết mất bảy tám trăm mạng thì đúng là tổn thất nặng nề.
"Đúng vậy, khó khăn lắm mới cướp được bao nhiêu là đồ." Ashina bĩu môi, buồn thiu.
"Không sao, sau này đi cướp tiếp."
Field vội vàng an ủi, sau đó dặn dò: "Đồ hỏng thì mang đến lò rèn sửa chữa, cái nào nát quá không dùng được nữa thì tháo ra làm linh kiện, hoặc cho vào lò nung chảy đúc thành nông cụ."
Giải quyết xong chuyện tổn thất chiến tranh, Field đi đến căn phòng giam giữ Freynita.
Freynita đang cuộn tròn trong góc phòng, cả người bẩn thỉu nhếch nhác. Ả chớp chớp mắt, trông rõ là đáng thương và bất lực.
"Trước đây hai người quen nhau thế nào vậy?" Field tò mò hỏi Rosaria đang đứng cạnh.
"Vào chung một tu viện."
Rosaria cúi nhìn người phụ nữ trước mặt: "Lúc đó chúng tôi vẫn chưa trưởng thành. Sống trong một tu viện âm u, ngột ngạt và đầy rẫy những giáo điều cứng nhắc, chúng tôi tự nhiên trở thành bạn tốt của nhau."
"Về sau, Đại công tước Golden Lion đến tu viện, muốn gửi gắm vài đứa trẻ mồ côi vào đó. Con ả này không biết dùng thủ đoạn gì mà đu bám được Đại công tước. Sau khi đắc thế, ả lại dẫn quân quay về, bắt giam toàn bộ các sơ..."
Rosaria thở dài: "Nhưng mà, ả đã lén thả tôi đi trước, coi như là tha cho tôi một mạng. Chuyện này khiến tôi vừa biết ơn lại vừa hận ả."
"Lúc cô chém tôi, tôi có thấy cô do dự chút nào đâu."
Freynita ngẩng đầu lên, oán trách: "Đồ máu lạnh, y hệt như mẹ cô vậy. Lúc tai họa ập đến thì tự mình bỏ chạy, chẳng thèm quan tâm đến sống chết của người nhà."
"Tôi phải suy nghĩ cho lợi ích của Lãnh chúa chứ." Rosaria chống nạnh, đáp lại với vẻ hiển nhiên.
"Huống hồ, Field là nô lệ hầu hạ tôi cơ mà, Ngài ấy còn cho tôi ăn đồ ngon nữa."
"Bỏ câu sau đi." Field toát mồ hôi hột.
"Hừ hừ, có ngày tôi sẽ giật bồ cô cho xem."
Freynita lúng liếng ném cho Field một cái mị nhãn cực kỳ lả lơi. Có điều bộ dạng ả lúc này quá thảm hại, chẳng có tí sức quyến rũ nào.
"Field cẩn thận đấy, con ả này từng câu dẫn thành công Đại công tước rồi cơ mà." Rosaria căng thẳng dang tay chắn trước mặt Field, tuyên bố một cách thanh lịch mà đầy kiêu hãnh: "Không được phép làm vấy bẩn Lãnh chúa nhà tôi, nhìn một cái cũng không được!"
"Đủ rồi, đừng có ăn nói xà lơ!" Freynita chịu hết nổi.
"Đại công tước Golden Lion là cha tôi! Tôi là con gái ngoài giá thú của ông ấy, câu dẫn cái gì mà câu dẫn, đừng có tung tin đồn nhảm bôi nhọ tôi!"
"Hả?"
Cả đám đứng hình mất năm giây.
"Cô thế mà lại đi... với cha ruột mình... Tởm lợm quá đi." Rosaria tỏ vẻ ghét bỏ ra mặt.
"Phải lên giàn hỏa thiêu ngay và luôn!"
"Ta nghĩ ý cô ta là, mối quan hệ giữa cô ta và Đại công tước Golden Lion là quan hệ cha con bình thường đấy." Field lau mồ hôi lạnh.
"Nói ra thì, tôi với cô còn là chị em đấy." Freynita lại thả thêm một quả dưa siêu to khổng lồ.
Rosaria nhíu đôi mày thanh tú: "Ai là chị em với cô, tôi không có đứa em gái nào thấp hèn như vậy."
"Kể chi tiết nghe chơi."
Field và những người khác thì tự động xách ghế đẩu ra ngồi, ngoan ngoãn hít drama.
"Rosaria à, biết nhiều quá đôi khi lại chẳng vui vẻ gì đâu." Freynita thở dài thườn thượt.
"Nhưng dù sao chúng ta cũng đã là Sinh vật Hủ Bại rồi, có biết sự thật cũng chẳng thấy đau khổ nữa. Chuyện là thế này..."
Người vợ chính thức của Đại công tước Golden Lion, một cuộc hôn nhân thuần túy mang tính chính trị, vì mâu thuẫn lợi ích nên đã bỏ về nhà mẹ đẻ.
Trong khoảng thời gian trống vắng này, tại một buổi vũ hội, Đại công tước Golden Lion đã gặp gỡ mẹ của Rosaria - Sophia Starry Night. Lúc đó, Rosaria còn chưa ra đời.
Dù là một Đại công tước kiến thức rộng rãi, trải đời nhiều, nhưng ngay từ cái nhìn đầu tiên, ông ta đã bị Sophia hớp hồn đến mức quên cả lối về.
Một bên là Đại công tước uy chấn Đế quốc, một bên là đại mỹ nhân đang tuổi xuân thì, hai người như củi khô bốc lửa, nhanh chóng lao vào nhau. Sau khi Sophia mang thai, bà đã sinh ra đứa con gái đầu lòng: Freynita.
Nếu theo kịch bản truyện cổ tích, hai người họ đáng lẽ phải sống hạnh phúc viên mãn bên nhau. Thế nhưng một năm sau, vợ của Đại công tước Golden Lion quay lại. Với thế lực khổng lồ từ nhà ngoại chống lưng, bà ta chẳng hề sợ hãi vị trí của mình bị lung lay.
Chỉ bằng một câu nói, Đại công tước đã nhẫn tâm cắt đứt tình cảm với Sophia, đuổi thẳng cổ hai mẹ con ra khỏi nhà.
Tất nhiên, hai người họ vẫn lén lút giữ liên lạc. Họ thường xuyên hẹn hò vụng trộm ở những địa điểm bí mật.
Sau khi vợ của Đại công tước Golden Lion phát hiện ra, bà ta nổi trận lôi đình, liền sai tên kỵ sĩ lưu manh của mình đến địa điểm hẹn hò từ trước, cưỡng bức Sophia.
Chí mạng hơn nữa là, Sophia dính bầu luôn, và đứa bé đó chính là Rosaria. [note95237]
"Thế nên mới nói, chúng ta là chị em cùng mẹ khác cha."
Freynita thở dài thườn thượt: "Tôi hận cha cô, ông ta là một con súc sinh. Tôi cũng hận cô, cô là một nghiệt chủng. Rõ ràng huyết mạch của tôi cao quý hơn cô nhiều, nhưng cô lại được làm một tiểu thư quý tộc danh giá, còn tôi lại trở thành đứa con hoang không thể ngẩng mặt lên nhìn đời, suốt ngày bị người ta tung tin đồn nhảm."
"???"
Não bộ của cả đám đã chính thức sập nguồn.
"Đầu... đau đầu quá." Ophelia ôm đầu, khóe miệng sùi cả bọt mép, đau đớn hét lên: "Cơ thể Hủ Bại không thể load nổi lượng thông tin khổng lồ này đâu!"
Ashina thì choáng váng, lẩm bẩm: "A ba a ba."
"Giết sạch hết là gọn chuyện." Philomena đưa ra kết luận chốt hạ.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn