Chương 535: Chương 545: Lời hứa
Lãnh Chúa: Ta Nuôi Dưỡng Thiếu Nữ Trong Thế Giới Hắc Ám · Tôi lười đọc truyện · 1055 chương · ~18 phút đọc · Tạo 30/07/2026
Tacolin dùng con dấu cá nhân của mình đóng cộp một cái lên cuộn ma pháp trận lộng lẫy. Ngay lập tức, các quan chức tài chính ở tận thủ đô Đế quốc Griffin đã nhận được thông báo xác nhận Field nộp đủ tiền vàng. Đến lúc này, trách nhiệm của Field mới được coi là hoàn thành.
Lão Tổng đốc phẩy tay đầy thiếu kiên nhẫn: "Tốt lắm, mau chóng xuất phát ra tiền tuyến đi."
"Tôi cần tuyển mộ thêm một ít lính đánh thuê, xin ngài thư thả cho vài ngày."
Field nói thẳng: "Lãnh địa Nightfall của tôi dân cư thưa thớt, tôi cần thuê thêm người để phụ giúp."
"Được thôi, lính đánh thuê cũng đóng vai trò quan trọng trên chiến trường. Cậu mau đi lo liệu đi, ta sẽ cho cậu thư thả vài ngày."
Rời khỏi doanh trại của Tổng đốc, Field không vội vã quay về ngay. Hắn mở Minimap lên. Trên bản đồ hiển thị rõ ràng ký hiệu của tất cả các sinh vật xung quanh, ngoại trừ những Người Được Chọn đã ký kết khế ước.
Để đề phòng bất trắc, hắn còn cẩn thận nhét thêm cả sinh vật sống vào trong rương chứa tiền. Nhưng giờ xem ra hành động đó hơi thừa thãi rồi. Chỉ cần nắm được đường đi nước bước của đoàn xe chở tiền của lão Tổng đốc, mọi chuyện sẽ dễ như trở bàn tay.
"Dám nuốt tiền của tao à? Tao sẽ cho mày nghẹn chết!"
Mắt dán chặt vào những ký hiệu đang di chuyển trên Minimap, Field thấy rõ số tiền vàng dâng lên Nữ hoàng đã được chuyển vào kho bạc Nogaisk - nơi đang được liên quân bảo vệ nghiêm ngặt. Sau đó, chúng sẽ được chuyển thẳng về thủ đô thông qua một cổng dịch chuyển ma pháp cỡ lớn. Xem ra trong thời gian ngắn, hắn không có cách nào động vào số tiền đó được.
Thế nhưng, một trăm ngàn đồng vàng hối lộ cho lão Tổng đốc thì lại đang được chất lên xe ngựa, chuẩn bị cùng với "quà cáp" của các quý tộc khác chuyển về kho bạc riêng của lão.
"Cứ lấy lại từ tay mày trước đã, cả gốc lẫn lãi luôn nhé, khà khà khà."
Field cười gằn một tiếng, thong thả quay về doanh trại của mình. Binh lính của Lãnh địa Nightfall đã dựng xong trại.
"Gheros, cô dẫn theo năm mươi kỵ binh đi tuyển mộ lính đánh thuê cho ta. Đến lúc đó, đám lính đánh thuê này sẽ do cô chỉ huy."
Gheros khẽ nâng gấu váy, khuôn mặt toát lên vẻ kiên quyết: "Rõ, thưa đại nhân! Dù có phải hy sinh tính mạng, tôi cũng quyết hoàn thành nhiệm vụ!"
"Không đến mức đó đâu." Field toát mồ hôi hột, "Ngân sách là năm ngàn đồng vàng. Cố gắng tuyển những kẻ có tính chuyên nghiệp cao một chút, quý hồ tinh bất quý hồ đa[note95759]."
Ở Đế quốc Griffin, việc sử dụng lính đánh thuê trong chiến tranh là cực kỳ phổ biến. Bọn chúng chiến đấu thiện chiến hơn hẳn đám nông nô, mà có chết cũng chẳng ai xót.
"Vâng vâng, ngài đừng có nhân lúc tôi đi vắng mà lén lút chuồn mất đấy nhé." Gheros ném cho hắn một ánh mắt đầy nghi ngờ, "Đến lúc đó, một Người Được Chọn hệ Sát Lục như tôi mà không có ai bảo kê thì chỉ có nước chết chắc."
Field bật cười, gõ nhẹ lên trán cô một cái, mắng yêu: "Sao cứ như trẻ con thế hả? Ta là loại người đó sao?"
"Haha, ai bảo bình thường ngài chẳng chịu cho tôi đi chơi cùng."
Gheros làm mặt quỷ, cười khúc khích rồi nhí nhảnh chạy đi.
"Đi đường cẩn thận đấy!" Field với theo.
Không phải hắn không muốn cho cô đi cùng, mà là Người Được Chọn bậc một quá dễ "bay màu". Lần này hắn đưa cô theo chủ yếu là để giúp cô báo thù, dù sao thì cả gia đình cô đều đã chết dưới tay phiến quân. Thân là Lãnh chúa, hắn tuyệt đối không thể làm ngơ trước nỗi đau của bề tôi.
"Field."
Philomena với dáng vẻ thoát tục như tiên nữ lững lờ bay vào lều. Vẻ mặt cô nàng lộ rõ sự phức tạp, khẽ cắn môi như thể vừa đưa ra một quyết định vô cùng khó khăn.
"Mặt Trăng Nhỏ, cô làm cái vẻ mặt gì thế này? Trông cứ như đang bị táo bón ấy." Field bày ra vẻ mặt cưng chiều, định đưa tay lên nựng má Philomena, nhưng tay hắn bỗng khựng lại giữa không trung, "Khoan đã, cô đang ở trạng thái Mặt Trời à, sao lại tự tỉnh táo thế này?"
"Chỉ cần ta muốn thì tại sao lại không thể tỉnh? Ngươi nghĩ mình có thể tùy ý điều khiển ta sao?"
Philomena hất tay Field ra với vẻ ghét bỏ.
"Được rồi, thưa cô Philomena tôn quý, cô muốn làm gì đây? Nếu muốn chiến đấu hay chém giết thì ta sẽ gọi cô."
Field chẳng có hứng thú trò chuyện với Philomena ở trạng thái này. Cảm giác nói chuyện với cô nàng lúc này chẳng khác gì đang nói chuyện với "kẻ mà ai cũng biết là ai đó", tóm lại là trong đầu cô ả chỉ toàn chém với giết.
"Hừ..."
Cắn môi im lặng một lúc, Philomena từ từ bay lên, mái tóc vàng óng ả rủ xuống như một bức rèm lộng lẫy, kiêu sa.
Ngay sau đó, cô nàng bất ngờ giơ đôi bàn chân trần trắng ngần, không chút tì vết của mình lên... chĩa thẳng vào mặt Field.
"Nè."
"Nè... cái gì cơ?" Field ngớ người, rơi vào trạng thái hoang mang tột độ, "Cô bị hủ bại ăn mất não rồi à? Sao tự dưng lại dở chứng thế này?"
"Chẳng phải ngươi đã nói... chỉ cần đánh bại Lãnh chúa Hủ Bại, cướp được chiến hạm, thì sẽ... thì sẽ... mút... mút..."
Giọng Philomena nhỏ dần, ngượng ngùng đến mức không thốt nên lời. Cô ả bày ra vẻ mặt vừa ghét bỏ vừa oán hận, nhổ toẹt một cái: "Đồ biến thái! Ngươi sẽ phải trả giá vì dám sỉ nhục ta! Nhưng dù sao ta cũng là Tai Ương Tối Thượng nguyên sơ nhất, nói lời phải giữ lấy lời."
Field toát mồ hôi hột. Hắn chợt nhớ ra hồi đó đúng là mình có trêu đùa cô nàng như vậy thật. Nhưng với cái tính khí sáng nắng chiều mưa của Philomena, hắn mà dám đụng vào người cô ả thật thì chắc chắn sẽ bị đập cho nhừ tử.
"Thôi bỏ đi, ta chỉ trêu cô chút thôi."
"Hả? Ngươi có ý gì?"
Field vốn định cho cô nàng kiêu ngạo này một bậc thang để leo xuống, ai ngờ Philomena lại càng tỏ ra bất mãn hơn. Cô ả cắn chặt đôi môi mềm mại tự nhiên của mình: "Ngươi thà lăn lộn với đám Á nhân thấp hèn, với lũ sinh vật hủ bại gớm ghiếc, thế mà lại dám chê bai Tai Ương Hủy Diệt cao quý này sao?!"
"Ta không hề thua kém bất kỳ kẻ nào!"
Nhiệt độ xung quanh tăng vọt, Philomena trông như một quả bom nổ chậm sắp phát nổ đến nơi.
"Đệt, bình tĩnh nào!" Field cạn lời với cô nàng dở dở ương ương này, "Ít nhất thì cũng đừng làm trò này giữa ban ngày ban mặt chứ! Đây là doanh trại quân đội đấy, lỡ ai nhìn thấy thì ngượng chết đi được. Đợi về nhà rồi tính sau."
Đường đường là một chỉ huy quý tộc, nếu bị người ta bắt gặp đang làm trò kỳ quái trong doanh trại, thì sự nghiệp chỉ huy của hắn coi như chấm dứt.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, vóc dáng của Philomena thuộc kiểu "mình hạc xương mai nhưng vòng nào ra vòng nấy". Rõ ràng là rất đầy đặn, quyến rũ, nhưng lại mang đến cho người ta cảm giác mong manh, yếu đuối, cần được che chở. Vừa thơm tho, vừa mềm mại.
"Không được! Phải làm ngay bây giờ!"
Philomena vung tay, dõng dạc tuyên bố đầy bá đạo: "Ta xem kẻ nào dám xen vào chuyện bao đồng! Đứa nào dám vác mặt đến đây, ta giết đứa đó! Mau mút đi!"
"Đại nhân, khi nào chúng ta xuất phát vậy?" Ashina vui vẻ đẩy cửa bước vào. Đôi mắt cô nàng sáng rực lên hình đồng tiền vàng, cái đuôi không ngừng ngoe nguẩy, "Tôi muốn đi cướp! Cướp! Cướp~"
"Đoàn xe chở tiền vẫn chưa xuất phát, đợi thêm chút nữa đi." Field lắc đầu, "Không lẽ lão ta định mang theo số tiền đó đi cùng quân đội sao?"
"Thế thì làm sao mà cướp được nữa?" Ashina lập tức ỉu xìu.
Field an ủi: "Cướp được thì cướp, không cướp được cũng đừng vội. Cùng lắm thì lần sau chúng ta cướp luôn thành phố của lão, có gì to tát đâu."
"Vâng, tôi nghe theo đại nhân."
Ngoan ngoãn gật đầu, Ashina quay sang nhìn Philomena với vẻ mặt đầy khó hiểu: "Sao cô lại ở đây? Không đi ngủ à?"
Vì linh hồn của Philomena rất yếu ớt nên cô nàng cần phải ngủ rất nhiều.
"Không ngủ được, ở đây nhiều Á nhân đáng ghét quá." Philomena lạnh lùng quay mặt đi.
"Đợi thêm chút nữa vậy." Field bật cười.
Sau ba ngày đóng quân, thành phố Nogaisk bắt đầu dịch chuyển các quý tộc đi theo từng đợt. Chẳng mấy chốc, phần lớn doanh trại xung quanh đã trống trơn, đại bộ phận quân đội đã tiến ra tiền tuyến.
"Có kẻ địch trà trộn vào đây, hình như... là Cú Đêm?"
Field đang cùng Ashina nghiên cứu bản đồ địa hình để bàn bạc địa điểm tập kích, thì cánh mũi Ashina khẽ động đậy. Cô nàng cạn lời nói: "Mấy con gà móng đỏ mà ngài thả đi lần trước, đánh hơi thấy mùi ngài nên mò đến đây rồi kìa."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn