Chương 149: Xâm nhập vương thành Dwarf (1)
Nữ Thần Tan Vỡ Muốn Nuôi Dưỡng Tôi. · Glodia · 480 chương · ~30 phút đọc · Tạo 02/09/2026
Toàn chương Dưới vách đá Hidea tầng 17.
Vùng đất ẩn giấu của các Dwarf.
"Từ giờ ngươi là người dẫn đường. Hãy dẫn ta đến gặp tên Dwarf có chức vụ cao nhất mà không được lộ ra bất kỳ sự nghi ngờ nào. Nếu ngươi dám giở trò, ta sẽ bẻ gãy cổ ngươi."
"Dạ, dạ……."
Tôi đang đe dọa tên đội trưởng đội cảnh vệ Dwarf.
Đây là biện pháp tôi buộc phải thực hiện vì ngay khi vừa đến thẩm vấn, gã đã coi tôi như một tên tội phạm. Thà rằng tôi cứ nói chuyện với tên cảnh vệ đã dẫn tôi đến còn hơn, dù có hơi phiền phức.
Nên đây là gậy ông đập lưng ông thôi.
"Giờ thì đi đi. Đừng dẫn ta đến gặp mấy tên ngốc như ngươi, mà hãy dẫn đến gặp kẻ có chức vụ cao nhất ấy."
"Dạ… vâng……."
[Nhanh lên.]
"Vâng!!! …… Tôi sẽ dẫn đường."
Tên Dwarf bật dậy.
Có vẻ lời đe dọa đã có tác dụng, gã bắt đầu dẫn đường với khuôn mặt đầy căng thẳng.
Nào, vậy thì thử đi xem một vòng xem sao.
Sâu hơn cả dưới chân vách đá.
Nơi này rốt cuộc là nơi như thế nào.
"Quả nhiên gã là một con người tốt bụng!"
"Tên đội trưởng cảnh vệ quái gở đó lại đích thân dẫn đường như vậy… Chắc là họ nói chuyện hợp rơ lắm."
Vừa bước ra khỏi phòng thẩm vấn, một hành lang hiện ra.
Ở một nơi cách đó không xa, hai tên cảnh vệ Dwarf đã dẫn tôi đến đang xì xào bàn tán.
Có lẽ vì thấy tôi không bị trói mà lại đi cùng đội trưởng cảnh vệ nên cả hai đã hiểu lầm. Họ hoàn toàn không nhận ra ánh mắt cầu cứu của tên đội trưởng.
Lại thêm một lần gậy ông đập lưng ông.
Bộp.
[Phải cười lên chứ?]
"Dạ? Vâng! … Hì hì hì……."
Tôi đặt tay lên vai tên đội trưởng.
Vì tôi đã đe dọa sẽ giết gã nếu gã giở bất kỳ trò gì, nên nếu gã có chút khôn ngoan thì tốt nhất là nên hạn chế những hành động gây chú ý.
[Kẻ có chức vụ cao nhất ở đâu?]
"Dạ… ngài phải đi đến trung tâm thành phố."
[Dẫn đường đi.]
"Vâng…."
Cộp Tôi đặt tay lên vai gã, cả hai cùng đi dọc hành lang để ra khỏi tòa nhà. Những tên Dwarf gặp trên đường chỉ chào hỏi rồi tự giác lùi sang một bên. Có lẽ vì tính cách bình thường của tên đội trưởng khá tệ nên chẳng ai muốn bắt chuyện.
Lại thêm một lần gậy ông đập lưng ông nữa.
Nhờ vậy mà tôi ra khỏi tòa nhà một cách dễ dàng.
"Một nơi thật kỳ lạ."
Oà Luồng không khí thay đổi.
Một thành phố có quy mô lớn hơn tôi tưởng hiện ra.
Vì đây là thành phố được xây dựng sâu dưới chân vách đá nên tôi cứ ngỡ nó sẽ tối tăm và u ám, nhưng thật kỳ lạ là ở đây lại có bầu trời xanh ngắt và ánh nắng mặt trời chiếu rọi.
Đương nhiên đó không phải là mặt trời thật.
Vì đây rõ ràng là một thành phố ngầm.
Hơn nữa, nhìn thấy những tòa nhà cao tầng san sát nhau khiến tôi không khỏi choáng ngợp. Tôi thậm chí còn thấy háo hức không biết cảnh đêm ở đây sẽ tuyệt vời đến mức nào.
"Đây chính là kỹ thuật của Dwarf sao."
Có thể biến một thành phố ngầm thành một thành phố trên mặt đất như thế này.
Phải công nhận kỹ thuật của họ thật xuất sắc.
"Nhìn kìa. Chẳng phải đó là con người sao?"
"Hơ hơ? Có phải tôi đang nhìn nhầm không. Sao gã lại cao lớn và khôi ngô thế kia."
"Bên cạnh là đội trưởng cảnh vệ Maxwell mà."
"Đã lâu lắm rồi mới có chủng tộc khác đến đây."
Các Dwarf xung quanh xì xào bàn tán.
May mắn là vì đi cùng tên đội trưởng đang mỉm cười? nên chẳng ai nghi ngờ gì. Hầu hết chỉ nhìn tôi với ánh mắt như đang nhìn một con thú lạ.
[Cười tươi lên chút nữa.]
"Hì, hì hì hì……."
Tôi tăng thêm chút lực vào bàn tay đang đặt trên vai gã, nụ cười gượng gạo bỗng trở nên rạng rỡ hơn hẳn.
Cứ thế tiến lên.
Chúng tôi hướng về phía trung tâm thành phố.
Đi được một lúc.
Khựng.
"…Có chút bất thường."
Tôi dừng bước.
Bởi tôi cảm nhận được một luồng khí lạ.
Mới lúc nãy thôi, đường phố còn đông đúc các Dwarf, vậy mà giờ đây chẳng thấy bóng dáng ai. Cứ như thể họ đã phong tỏa đường phố vì biết trước sẽ có chuyện gì đó xảy ra vậy.
"Ngài, ngài nói gì vậy ạ."
Tên đội trưởng giả vờ như không biết.
Nhưng nếu tên này không báo tin thì làm sao họ có thể phản ứng nhanh như vậy được.
Gã có thể bí mật gửi tín hiệu sao?
Với kỹ thuật của họ thì việc đó chẳng có gì khó khăn.
Chỉ cần nhấn một cái nút, chia sẻ tầm nhìn, hoặc bí mật gửi tín hiệu là xong.
Tôi đã hơi coi thường họ rồi.
Thật là phiền phức.
Xoẹt- Toàn bộ quang cảnh xung quanh hiện lên trong tâm trí tôi.
Dùng tầm nhìn của thực vật, tôi đã tìm ra tất cả những kẻ địch đang lẩn trốn trong phạm vi 360 độ xung quanh.
Các Dwarf đang túc trực ở khắp các tòa nhà.
Họ đang lăm lăm những thứ giống như súng, trên đó có gắn những ống thủy tinh chứa ánh sáng xanh ngưng tụ. Chắc chắn đó là những món đồ tiên tiến hơn súng ở Trái Đất.
Trên bầu trời có những cỗ máy không người lái đang bay.
Mắt thường của con người không thể nhìn thấy, nhưng trong tầm nhìn của thực vật, những cỗ máy giống như máy bay chiến đấu đang bay lơ lửng một cách lặng lẽ, sẵn sàng tấn công bất cứ lúc nào.
Không chỉ có thế.
O o o o o o!!! - Cùng với tiếng còi báo động, bầu trời bỗng tối sầm lại.
Dường như họ đang dùng âm thanh cảnh báo và cả bối cảnh bầu trời để thông báo tình trạng nguy hiểm cho cư dân.
Khả năng phản ứng nhanh thật đấy.
Không ngờ sâu dưới lòng đất này lại có một nền văn minh như thế này.
Có lẽ hơi nguy hiểm đây.
Rầm.
Cạch.
Chẳng mấy chốc, lối đi phía trước đã bị phong tỏa.
Bởi những con Golem sắt do Dwarf chế tạo đã dàn hàng ngang.
Thực ra gọi chúng là robot thì đúng hơn.
Dù Mana và ma đạo công học là chủ đạo, nhưng chắc chắn chúng được chế tạo bằng kỹ thuật cực kỳ tinh vi.
"Chà Uy áp kinh người thật đấy. Có cả những con robot khổng lồ như vậy ra chào đón ta sao."
"Khà khà. Giờ mới nhận ra sao! Ngươi xong đời rồi. Ngay khoảnh khắc ngươi định tấn công ta, những đòn tấn công vô hình sẽ xuyên thủng đầu ngươi và giết chết ngươi. Nếu muốn sống thì mau giơ tay lên và quỳ xuống!!"
Tên đội trưởng cảnh vệ hất tay tôi ra.
Cái bộ dạng đắc thắng như thể đã thắng cuộc của gã trông thật ngứa mắt. Chắc gã đã lừa dẫn đường cho tôi ngay từ đầu để bao vây tôi như thế này.
"Haizz. Ta đã định nói chuyện trong hòa bình vì nghĩ cho các người rồi, vậy mà các người cứ thích giở trò."
"Câm miệng đi tên kia!! Ngươi tưởng xâm nhập vào vương quốc Belkan vĩ đại của Dwarf mà có thể yên thân rời đi sao."
"Belkan?"
Cái tên này làm tôi nhớ đến Volkan.
Cách đặt tên của Dwarf đúng là đơn giản thật.
"Khà khà!!! Sợ đến mức không nói nên lời sao. Một tên con người hèn mọn mà dám đối đầu với ta thì sẽ thế-" Bộp!!!
"Khụ!!?! - Vì gã quá ồn ào nên tôi đã đá gã bay đi.
Dù sao chuyện cũng đã thành ra thế này, chẳng còn cách nào khác.
Bởi đúng như lời gã nói, nếu tôi để bị bắt, chắc chắn họ sẽ khép tôi vào tội phạm.
"Maxwell bị hạ rồi. Tấn công mau!!!"
Rầm!!
Vút!! - Xoẹt!! - Ngay khi tôi vừa đá bay Maxwell, các Dwarf từ bốn phương tám hướng đồng loạt nổ súng. Những đòn tấn công lao đến trước mặt tôi chỉ trong một khoảnh khắc cực ngắn.
Ầm!!! - Ầm ầm ầm!!!
Một tiếng nổ kinh thiên động địa.
Thế nhưng, tôi đã không còn ở đó nữa.
"Hắn biến mất rồi!!"
"Phát hiện tín hiệu ở phía trên!!"
"Sử dụng tên lửa dẫn đường nhân tạo Eyepiece-7s mau!!"
Trên bầu trời.
Tôi lơ lửng nhờ sức mạnh ma pháp.
Những con robot bay trên trời nhanh chóng bao vây tôi, còn dưới mặt đất, những thứ lấp lánh đang bắn phòng không về phía tôi.
Ầm ầm ầm ầm!!!! - Ngay cả những tia sáng khổng lồ cũng quét qua tôi.
Tôi nhanh chóng né tránh như đang đạp lên không trung, nếu trúng trực diện chắc chắn tôi đã xong đời. Uy lực của chúng ít nhất cũng ngang ngửa với trượng hơi thở. May mắn là tôi cũng đã gần hoàn tất chuẩn bị tấn công.
Trước tiên.
Xoạt!!
Vút!
Tôi bao quanh mình bằng một lớp màng bảo vệ ma pháp gió.
Khi màng bảo vệ bị xuyên thủng bởi những phát súng, tôi đã biến mất khỏi vị trí đó.
Xoẹt.
Xoẹt.
Không gian vặn vẹo mạnh mẽ từ hai cây trượng Thân Cây Không Gian trên lưng.
Giờ đến lượt tôi.
Hù!! - Ầm ầm ầm!!!
Những rễ cây khổng lồ đập xuống con robot khổng lồ.
Những sợi dây leo vượt qua cửa môn không gian có đường kính 4m đã tăng kích thước lên đến 8m khi đập xuống mặt đất.
Tuy nhiên.
Rắc!
Rắc rắc!! - Bình thường thì nó phải nghiền nát mọi thứ, nhưng đáng tiếc là con robot khổng lồ đã dùng hai tay đỡ lấy dây leo và chịu đựng được sức nặng. Nhìn thấy chỉ có vài con như vậy, chắc hẳn chúng là những thứ được chế tạo cực kỳ công phu.
Nói cách khác, rất khó để phá hủy chúng bằng đòn tấn công của tôi.
Trong tình trạng không có vũ khí, tôi không thể phá hủy con robot đó bằng sức mạnh thuần túy.
Nhưng nếu thế này thì sao.
Xoạt xoạt xoạt!!
Từ rễ cây khổng lồ, những sợi dây leo khác mọc ra và bò xuống con robot.
Khuỷu tay, bả vai, cổ.
Những sợi dây leo quấn chặt lấy những khớp nối tương đối mỏng như một con rắn đang quấn mồi.
Xèo xèo xèo xèo!!! - Dù nó là một thứ cực kỳ cứng cáp, nhưng may mắn là nó không thể chịu được Độc Bạch Lân. Các khớp nối nhanh chóng tan chảy và sức mạnh của nó bắt đầu yếu đi.
Rắc!!
Ầm ầm ầm!!!!
Không chịu nổi sức nặng của rễ cây, con robot quỳ sụp xuống.
Xèo xèo- Xoẹt!!
Một cánh tay của nó rơi ra.
Đến đây thì thắng bại đã phân.
"Behemoth-TX đang bị tan chảy sao!!?"
"Những sợi dây leo đó từ đâu chui ra vậy!!?"
Trong lúc các Dwarf đang kinh ngạc, tôi thu hồi rễ cây khổng lồ và tiếp tục di chuyển.
Ầm ầm ầm!!!
Tôi quét sạch mặt đất bằng khối lượng khổng lồ.
Vì đó là những dây leo cây gỗ cực kỳ to lớn và chắc chắn nên vũ khí của họ không dễ dàng ngăn chặn được. Nếu không phải là những con robot khổng lồ như vừa rồi thì tôi có thể dễ dàng vô hiệu hóa chúng.
Dù họ có ngăn được dây leo cũng chẳng sao.
Vì tôi chỉ cần triệu hồi thêm những rễ cây khác là được.
Rắc!!
Ầm ầm ầm!!
"Aaa!!!"
"Nằm xuống mau!!! -" Vút!!
Ầm ầm ầm ầm!! - Thỉnh thoảng những tia sáng khổng lồ và ma đạn định xuyên thấu tôi, nhưng tôi vẫn có thể né được chúng.
Vút, vút.
Vút vút vút!!
Tôi thực hiện các động tác né tránh trên không trung.
Dù bị vài phát đạn xuyên qua, nhưng nếu có đủ chất dinh dưỡng, tôi có thể tái tạo nhanh chóng. Đó là lý do tôi đã cấy nhân tử tái tạo vào cơ thể này. Tôi phớt lờ hoặc né tránh những đòn tấn công nhỏ nhặt và phản công bằng dây leo.
Và thế là.
Xoạt!!
Rào rào!!
"Hự!!"
"Cái, cái gì thế này!! Buông ra!!"
Tôi đã bắt sống được vài tên Dwarf bằng dây leo.
Vừa chạy trốn vừa dùng dây leo của bản thể để đánh bại từng kẻ một không phải là việc gì quá khó khăn. Dù không thắng được thì chỉ cần không thua là được.
"Ngừng bắn!!"
"Hắn đã dùng con tin làm lá chắn!!!"
Tôi dùng dây leo quấn lấy những tên Dwarf đã bắt sống được và đưa họ lên cao, đặt ở gần mình. Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ khiến những đòn tấn công nhắm vào tôi giảm đi đáng kể.
Sau đó thì dễ rồi.
Vút!!
Tôi vừa di chuyển vừa tiếp tục bắt sống các Dwarf.
Những tên Dwarf không lái robot đều dễ dàng bị dây leo khống chế. Vô số sợi dây leo mọc ra từ rễ cây khổng lồ vượt không gian đã bắt cóc tất cả những tên Dwarf ở gần đó.
Ngay cả con robot khổng lồ nguy hiểm nhất cũng bị vô số sợi dây leo bám chặt và vô hiệu hóa. Dù có thêm những con robot khổng lồ khác xuất hiện, nhưng nếu họ không muốn giết đồng bào của mình thì chắc chắn sẽ không dám tùy tiện tấn công tôi.
Xoạt!!
Tôi bắt đầu ngắt kết nối không gian.
Tuy nhiên, rễ cây khổng lồ vẫn ở lại đây và quét sạch các Dwarf. Vì là dây leo đã hấp thụ đủ chất dinh dưỡng nên nó sẽ trụ vững được một thời gian.
Vút!
Trong lúc đó, tôi thong thả di chuyển.
Vì đòn tấn công đã giảm bớt nên việc di chuyển trở nên dễ dàng hơn.
"Hắn đang hướng về vương cung!!"
"Đuổi theo!! Phải ngăn hắn lại bằng mọi giá!!"
Tôi phát triển lớp áo dây leo ở thắt lưng để quấn lấy các con tin Dwarf như một cái thòng lọng rồi di chuyển.
Cứ thế tiến thẳng về trung tâm của Dwarf.
Dùng rễ cây của Thế Giới Thụ để bắt sống các Dwarf và đập xuống các con robot để làm tan chảy từng con một. Rõ ràng tôi đã định đến để tìm kiếm sự hợp tác… vậy mà chẳng hiểu sao lại đang mải mê chiến đấu.
Hy vọng họ sớm nhận ra ý đồ của tôi.
Nếu không, tôi định cứ thế bắt cóc các Dwarf rồi bỏ chạy luôn.
Mà… như vậy có khi cũng không tệ nhỉ.
Đêm khuya thanh vắng.
Xưởng làm việc riêng của Volkan.
"Ha ha. Thấy thế nào."
"…Cái này đúng là điên rồ thật."
Mu-ttuk-chan nắm rồi lại mở bàn tay phải.
Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ để gã cảm nhận được cánh tay phải của mình đã thay đổi như thế nào.
"Ha ha ha. Nếu thấy thích thì hãy làm cho tôi một loại rượu ngoại mới đi."
"Chẳng phải đã có hơn 50 loại rượu rồi sao?"
"Rượu thì bao nhiêu cũng không đủ mà."
"Dù có vẻ như nó đang tràn trề ra rồi… nhưng thôi được rồi."
"Khà khà khà!! Vậy thì tôi phải báo cho ngài thêm một tin vui nữa rồi."
Volkan hào hứng huyên thuyên.
Gã nói rằng mình đã nghĩ ra thứ để cải tạo tiếp theo rồi.
"Đôi chân có sấm sét nổ ra. Tiềm năng đúng là vô cùng vô tận. Không chỉ đơn thuần là cải tạo, tôi còn định chế tạo thêm những trang bị mới để tinh chỉnh nó."
"Trang bị mới?"
"Vì nếu khắc hết lên cơ thể đó thì sẽ rất phức tạp và khó khăn. Nhưng hiện tại thì chưa được. Giá mà có những trang bị ở cơ sở quê hương tôi thì tốt biết mấy. Dù sao thì tôi còn nhiều thứ phải chuẩn bị và nghiên cứu, nên tôi sẽ gọi ngài sau."
"Vậy tôi sẽ chuẩn bị thêm rượu-"
"Quả nhiên! Đúng là hiểu ý tôi nhất!!"
Chát!!
Volkan giơ ngón tay cái lên.
Chuk-kan… à không, Volkan.
Một nghệ nhân chỉ cần giao một việc là sẽ chuẩn bị mười việc.
Chỉ cần cung cấp rượu và những nguyên liệu rèn hiếm đúng lúc là có thể dễ dàng sai bảo, một nguồn lao động tuyệt vời nhất.
Thậm chí có vẻ như thực lực của gã cũng tăng lên đáng kể khi tiếp xúc với vũ khí sinh học.
"Bản thể khác của tôi ơi. Chắc bên phía cậu không có một kỹ thuật viên như thế này đâu nhỉ. Nhưng tôi sẽ không để lỡ cơ hội này đâu. Tôi sẽ cho cậu thấy một tôi đã mạnh mẽ hơn rất nhiều."
Nắm chặt.
Một nắm đấm được nắm lại đầy cảm xúc.
Mu-ttuk-chan đã hoàn thành đợt cải tạo đầu tiên cho cơ thể để làm Muchan phải kinh ngạc.
Nhếch mép.
Thật ngạc nhiên là gã đang mỉm cười một cách nhạt nhòa.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn