Chương 152: Chúng ta cá cược đi.
Nữ Thần Tan Vỡ Muốn Nuôi Dưỡng Tôi. · Glodia · 480 chương · ~26 phút đọc · Tạo 02/09/2026
Toàn chương Xoẹt- Cảm giác di chuyển theo một sợi dây kết nối.
Một cảm giác kỳ lạ, hoàn toàn độc lập nhưng lại được kết nối rõ ràng.
Nếu tập trung vào cảm giác này và đi đến tận cùng.
[Đến rồi à.] Mu-ttuk-chan hiện ra.
Vì việc bang giao với Dwarf đã hoàn tất tốt đẹp, tôi định đi xem Mu-ttuk-chan và Shaela đang làm gì.
[Cậu làm việc chăm chỉ nhỉ.] Nhà cây dây leo, phòng ấp trứng.
Mu-ttuk-chan vẫn đang dùng cơ thể Elf ở phòng ấp trứng để tạo ra những quả sinh thể và nghiên cứu các đặc tính của những Chi phối giả đã bắt được trong thành phố.
[…Nếu biết vậy thì sao không giúp một tay đi.] [Tôi không muốn lặn lội đến tận đó chỉ để nhận mấy cái xác Chi phối giả đâu.] [Shaela muốn gặp cậu đấy. Nên thỉnh thoảng ghé qua cũng không tệ đâu.] Gớm chưa.
Định dùng cách này để dụ dỗ tôi sao?
Đừng hòng nhé.
[Gặp gỡ thì bây giờ cũng làm được mà. Cậu bảo đã tạo ra một cơ thể để tôi trú ngụ rồi cơ mà?] [……Nó ở tầng 1.] [Tốt. Vậy cậu cứ chăm chỉ nghiên cứu đi. Tôi đi gặp Shaela đây.] [Phù… Trước khi đi, nhớ lưu lại dữ liệu thí nghiệm về Chi phối giả đấy.] [Tất nhiên rồi. Cảm ơn nhé.] Thật đáng khen, có vẻ Mu-ttuk-chan đã chiết xuất được một phần nhân tố của Chi phối giả. Tôi chỉ việc ngồi mát ăn bát vàng, lấy kết quả đó về là xong.
Sao mà nhàn hạ thế không biết.
Cứ thế này thì có khi chẳng cần hợp nhất lại làm gì nhỉ.
Trên hết, tôi thấy Mu-ttuk-chan đang nỗ lực để vượt qua tôi. Tôi cũng đang cố gắng để không bị tụt lại phía sau.
Mối quan hệ cạnh tranh này không hề tệ chút nào.
Vì cả hai có thể phát triển nhanh chóng.
Kết luận lại, việc phân tách của chúng tôi đã mang lại kết quả tích cực là thúc đẩy sự trưởng thành của cả hai.
Dù đã thay đổi thế này….
Chúng tôi vẫn là một phần của nhau sao.
Tự nhiên lại có một nhận thức nhỏ nhoi ập đến nhỉ.
Xoẹt- Tôi chuyển tầm nhìn sang tầng 1.
Ở đó có một phân thân Elf tóc đen mà tôi chưa từng thấy trước đây.
Khi tôi điều khiển cơ thể đó.
"…Hửm? Có phải Muchan không?"
Shaela đang ngồi xếp bằng vận khí bỗng quay đầu lại nhìn tôi. Đôi mắt vàng kim của cô ấy đã nhìn thấu tôi chứ không phải Mu-ttuk-chan.
Nhếch môi.
Tôi nhìn cô ấy và nói.
"Shaela. Anh nhớ em nên đến đây."
"Ơ…."
"Cùng ăn cơm nhé."
Làm vậy chắc anh sẽ thấy khỏe hơn đấy.
Hì hì.
"Muchaaan" Lại là cái giọng Shaela nũng nịu nghe phát nổi da gà.
Nhưng chẳng lẽ chỉ là cảm giác thôi sao, khi mà nghe nó lại thấy thân thuộc hơn trước.
Không, làm gì có chuyện đó.
Làm sao tôi có thể không biết cảm xúc này chứ.
Tôi của hiện tại đang hiểu rõ điều đó hơn bao giờ hết.
Vậy nên hãy trân trọng trái tim này.
"Dạo này anh sống thế nào? Không phải bị ai đánh ở ngoài đấy chứ? Có ai bắt nạt anh không?"
Nhếch môi.
"Em thấy anh giống kẻ bị đánh lắm à?"
"Ừ. Vì anh yếu mà."
"………Sau này anh sẽ đập tan cái ảo tưởng đó của em."
Bữa ăn cùng nhau sau một thời gian dài.
Dù nói chuyện gì cũng thấy vui.
Vừa cắt miếng steak do các Elf làm, tôi vừa tận hưởng cảm giác thư thái. Shaela thì cứ nhìn chằm chằm vào tôi.
Hì hì.
"Mà này, đột nhiên tìm đến bảo nhớ em sao? Giờ anh chủ động gớm nhỉ?"
"…Ai rồi cũng phải thay đổi mà."
"Hừm. Vậy thì hãy nỗ lực hơn nữa đi! Nữ thần này là người rất quý giá đấy."
"Anh biết mà."
Cả hai nhìn nhau cười.
Dù không nói chi tiết, nhưng cả hai đều lờ mờ cảm nhận được tình cảm của nhau. Nếu là trước đây, chắc cả hai đã không dám nhìn thẳng vào mắt nhau mà cứ ấp úng rồi, nhưng giờ thì đã khá quen thuộc.
Chứng tỏ chúng tôi đã gần gũi hơn.
Dù có đang ở cách xa nhau đi chăng nữa.
Rắc- Vừa nhai miếng salad thơm phức do Elf làm, tôi vừa nhìn chằm chằm vào Shaela.
"Gì vậy. Mặt em dính gì à?"
"Chỉ là nhìn thôi mà."
"Hì hì Hay là để em xoa đầu anh nhé?"
"Anh muốn là người xoa đầu em hơn."
"Lần này em không muốn nhường đâu. Hay là anh cứ đến ôm em đi? Em có thể xoa đầu anh một cách đáng yêu như xoa đầu Laperdion vậy."
"Anh không thích lắm."
Vì lòng tự trọng bị tổn thương.
Để anh bị ôm thì hơi kỳ.
"Thật tình, cái này cũng không được, cái kia cũng không xong. Nhóc thực vật sao mà khó tính thế không biết."
"…Hay là để anh ôm em nhé?"
"Nếu anh nói vậy thì vì lòng tự trọng, em cũng không muốn đồng ý đâu."
"Hiện tại anh cũng đang có tâm trạng đó đấy?"
"Xì. Lòng tự trọng cao gớm."
"Em có tư cách nói câu đó à?"
Thật là….
Mối quan hệ đúng là khó thật.
Cả hai đều muốn tiến lại gần nhau, nhưng chẳng hiểu sao cứ phải tỏ ra không muốn tiến tới một cách quá dễ dàng… Đây rốt cuộc là tâm lý gì vậy?
Nếu đã vậy thì không còn cách nào khác.
Đành phải dùng đến biện pháp đặc biệt thôi.
"Shaela. Chúng ta cá cược đi."
"Đột nhiên lại cá cược?"
"Bên thắng sẽ được xoa đầu bên kia. Không, nhân tiện thì thực hiện một điều ước luôn. Thế nào?"
"Ồ. Một đề nghị táo bạo đấy chứ?"
Tất nhiên, khả năng cao là tôi sẽ thua.
Dù có thi đấu cái gì, cô ấy chắc chắn sẽ thắng tôi một cách vẻ vang cho xem.
Vì vậy.
"Điều kiện cá cược sẽ do anh quyết định."
"Gì chứ. Vậy thì em bất lợi quá còn gì."
"Vì em quá xuất sắc mà. Nếu làm bình thường thì anh thua chắc, vậy thì làm làm gì?"
"Ư… Thẳng thắn quá làm em thấy ghét hơn đấy."
"Em ghét à?"
"K-Không! Cũng không hẳn… Em đâu có bảo là ghét."
Shaela phủ nhận.
Vẻ mặt hơi ngượng ngùng phản bác cho thấy cô ấy cũng muốn cá cược. Có vẻ vì có cả quyền điều ước nên cô ấy đang suy nghĩ rất nhiều.
Nhưng thắng bại thì chưa biết được.
Ngay cả tôi cũng không biết ai sẽ thắng.
Dù có thiết lập điều kiện cá cược theo ý mình, cũng không có gì đảm bảo tôi sẽ thắng. Đối thủ vốn dĩ là kẻ từng là vị thần tối cao của một thế giới mà. Hơn nữa cô ấy còn sử dụng những năng lực phi thực tế một cách thành thạo nữa chứ?
Tất nhiên… t-thua cũng không tệ lắm.
Vậy nên hãy quyết định đi. Xem ai sẽ là người chiếm ưu thế trong mối quan hệ của chúng ta.
Kệ đi.
Cứ liều một phen xem sao.
"Tốt. Vậy là cá cược nhé."
"Được thôi. Em đặc biệt chấp nhận đấy."
Shaela cũng đồng ý.
Một cuộc cá cược không thể nhượng bộ về việc ai sẽ xoa đầu ai và cả quyền điều ước đã được thiết lập.
Tuy nhiên.
"Cá cược về cái gì đây?"
Câu hỏi của Shaela.
Quan trọng hơn cả cuộc cá cược chính là điều kiện cá cược.
Tùy vào việc định đoạt cái này thế nào mà tỷ lệ thắng của tôi sẽ tăng lên dù chỉ một chút. Tốt nhất là nên chọn một cuộc cá cược có khả năng thắng cao mà lại giúp ích cho cả hai.
Và tình cờ tôi vừa nghĩ ra một thứ.
Trước tiên, tôi dùng câu hỏi để đáp lại.
"Shaela. Khi nào em định tấn công thành phố tiếp theo? Chắc cũng sắp đến lúc rồi nhỉ."
"Hửm? Em cũng đang định nói chuyện đó đây… Chính là ngày mai. Sao đột nhiên anh lại hỏi vậy?"
"Hãy lấy chuyện đó làm cá cược đi."
"Như thế nào?"
"Ngày mai em phải trở về mà không bị một vết thương nào. Đó là điều kiện thắng của em. Thế nào?"
"……Không bị thương mà phải đập nát thành phố sao?"
"Tất cả là vì anh lo lắng cho em thôi."
"Ai lo cho ai cơ?"
"Thì… Dù sao anh cũng thấy lo mà."
Nhếch môi.
"Được rồi. Dù cực kỳ, cực kỳ bất lợi, nhưng nể tình tấm lòng của anh, em đặc biệt chấp nhận đấy."
Shaela cũng đã đồng ý với điều kiện đó.
Tôi cứ tưởng cô ấy sẽ mặc cả cơ… Thật bất ngờ.
Chẳng lẽ cô ấy cũng thấy thua cũng không sao? Hay là cô ấy thực sự tự tin rằng mình sẽ không bị thương?
Dù là Shaela đi chăng nữa thì chuyện đó cũng rất khó.
Vì đối thủ là các Thần và Chi phối giả.
Dù đã bị tan rã phần lớn, nhưng cũng không thể coi thường được.
Vậy nên chắc chắn tôi sẽ thắng.
Sắp tới tôi sẽ được tha hồ xoa đầu Shaela rồi.
Hí hí hí.
"Eo ơi… Muchan. Anh cũng biết cười một cách nham hiểm thế à?"
"…Anh thế à?"
"Ư. Hay là đổi điều kiện đi. Tự nhiên thấy ghét quá."
"Muộn rồi em ơi."
"Xì."
Cuộc trò chuyện khá ngọt ngào.
Cùng nhau ăn uống và cá cược vì những lý do chẳng đâu vào đâu, không hiểu sao lại thấy vui thế này, cảm giác bây giờ dù có ăn gì cũng thấy ngon.
Nếu ngày nào cũng như hôm nay thì tốt biết mấy.
Nhưng tôi có một thắc mắc.
Shaela chắc chắn là thích tôi.
Nhưng sao có thể như vậy được? Tôi là thực vật, cơ thể lại cứ thay đổi liên tục nữa chứ?
"Shaela. Anh có chuyện muốn hỏi."
"Chuyện gì?"
"Em… cái đó…… Chắc là em đang thích anh đúng không?"
"……Ờm… Dạo này sao anh cứ nói thẳng tuột ra thế nhỉ?"
Shaela hơi né tránh ánh mắt.
Đôi gò má ửng hồng của cô ấy lọt vào mắt tôi.
"Không phải vậy… Tại sao em lại thích anh? Anh là thực vật, cơ thể lại cứ thay đổi liên tục, vậy mà em lúc nào cũng nhận ra anh và nhìn anh bằng cùng một ánh mắt."
Dù điều đó làm tôi thấy tự hào một cách kỳ lạ.
Nhưng tôi lại càng muốn biết hơn.
"Làm sao em có thể thích anh được chứ?"
Một kẻ lửng lơ không phải người cũng chẳng phải thực vật như tôi.
Đối với Shaela, người từng là vị thần tối cao, chẳng phải tôi chỉ giống như một cái máy bán quả tự động thôi sao? Chỉ là nếu nuôi dưỡng tốt thì sẽ cho ra những quả ngon thôi….
Đó mới là tình huống thực tế mà.
Tôi đã nhận ra và quyết định không lùi bước trước những cảm xúc đáng sợ. Vậy nên tôi định nghe câu trả lời tại đây.
Shaela.
Tại sao em lại nhìn nhận anh một cách tốt đẹp như vậy?
Chỉ vì anh đã cùng em thoát ra và cứu mạng em thôi sao?
Hì Shaela mỉm cười và trả lời.
"Gì vậy Câu hỏi làm mất hứng quá đấy."
"Anh đang hỏi một cách nghiêm túc đấy nhé?"
"Em biết. Nhưng việc em thích ai đó thì cần gì lý do chứ? Dù có nói ra, hay dù có là vậy đi chăng nữa, liệu anh có thể hiểu được không? Cái gọi là cảm xúc ấy?"
"Hiểu? …."
"Thực sự không biết sao?"
Câu nói vừa rồi làm tôi chợt nhận ra.
Rằng tôi đã hỏi một câu thật ngớ ngẩn.
Tại sao tôi lại cứ muốn hiểu cảm xúc như Mu-ttuk-chan vậy chứ. Chỉ cần cảm nhận là được mà.
Tôi có thế mạnh của riêng mình cơ mà.
Cảm xúc là thứ giống như những con sóng, tưởng chừng như hiểu được nhưng lại không thể hiểu thấu. Không thể nắm bắt được nó, và càng cố chấp thì nó lại càng rời xa. Tại sao tôi lại cứ muốn gắn lý do vào việc mình cảm thấy như vậy chứ.
Anh và em gặp nhau là do hoàn cảnh.
Trong vô vàn hoàn cảnh đó, cảm xúc đã nảy mầm.
"Muchan. Em thấy anh vừa mắt, và đến một thời điểm nào đó em chợt nhận ra thôi. Bất kể cơ thể là gì, chính sự tồn tại của anh mới là quan trọng. Đơn giản chỉ có vậy thôi."
"Ra là vậy. Chỉ là sự thuần túy… Vốn dĩ không thể biết được cảm xúc được tạo ra từ lúc nào và như thế nào. Dù có thể có một mốc chuẩn, nhưng cuối cùng quá khứ và hiện tại hòa quyện lại tạo thành việc hai thực thể thích nhau sao. Tự nhiên lại trở nên triết lý quá rồi."
Hì hì
"Không cần phải nghĩ phức tạp thế đâu. Cứ thích thì bảo là thích đi. Đồ ngốc."
"……Được rồi. Anh thích em."
"Ơ… Nói ngay lập tức thế thì thiếu sự cảm động quá!"
"Vậy để sau này anh nói lại nhé."
"Gì cơ!?"
"Em ghét à?"
"K-Không, chuyện đó thì…."
Nhếch môi.
Quả nhiên trò chuyện với Shaela rất vui.
Vì cô ấy luôn nhắc nhở tôi về những điều tôi còn thiếu sót.
Bình thường thì cứ tỏ ra không suy nghĩ gì, sao lại có thể có những suy nghĩ sâu sắc và nói ra những lời đúng trọng tâm đến vậy chứ.
Em thực sự là….
Tôi sắp xếp lại suy nghĩ.
Thích một cái gì đó.
Không cần lý do to tát. Đừng lừa dối cảm xúc của mình mà hãy thành thật với bản thân.
Anh thích em.
Tôi nhìn cô ấy bằng ánh mắt như vậy.
Nhìn chằm chằm-
"Gì vậy… Hình như bầu không khí thay đổi rồi."
"Chỉ là anh quyết định thành thật với bản thân mình thôi."
"Ơ……."
Nhìn chằm chằm- Tôi cứ nhìn cô ấy mãi.
Shaela cũng nhìn lại tôi một lúc rồi hơi né tránh ánh mắt.
"G-Gì vậy. Làm em thấy áp lực quá. Ăn mà phát nghẹn mất thôi."
Nhìn chằm chằm-
"Thôi đi mà. Nhìn đủ rồi đấy."
Nhìn chằm chằm-
"Ôi trời. Mòn mặt mất thôi. Mòn mất thôi."
Nhìn chằm chằm-
"Này?"
Nhìn chằm chằm-
"………."
Nhìn chằm chằm-
"Dừng lại được chưa?"
Nhìn chằm chằm-
"Muốn ăn đòn không?"
Làm gì có chuyện đó.
Lúc nào sự chân thành cũng sẽ chạm đến trái tim mà.
Liệu cô ấy có thể vung nắm đấm vào ánh mắt chân thành của tôi không.
Hãy nhận lấy cảm xúc thành thật của anh đây.
Nhìn- Bốp!!?!
"Khụ hự!!??"
Mặt tôi quay ngoắt 360 độ.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn