Chương 241: 240. Chuyến du lịch học tập (3)
Lại phải chung sống với lũ gia đình khốn kiếp · Tusk · 261 chương · ~32 phút đọc · Tạo 14/09/2026
201-end
"Đây thực sự là một cơ hội vô cùng tuyệt vời đấy ạ! Dù sao cũng là đi du lịch, mà lại còn là du lịch biển nữa chứ!"
"Hả? Tại sao đó lại là cơ hội tuyệt vời cơ chứ?"
"Tiểu thư. Tiểu thư gánh trên mình khoản nợ khổng lồ từ Công tử cơ mà."
"... A."
"Nhân cơ hội này dùng nó để chi trả sòng phẳng là được rồi còn gì nữa ạ!"
Thời điểm kỳ Hội nghị Mô phỏng khép lại và nhận được thông báo trước về chuyến đi.
Mina từng thốt ra những lời lẽ như thế.
Bảo rằng vì gánh khoản nợ từ Karsein nên lần này nhất định phải tự tay chi trả sòng phẳng.
Thậm chí cô còn đưa ra món đồ nên dùng làm quà tặng rồi đưa ra lời khuyên bắt cô phải quấn quýt dính chặt lấy tại phòng bệnh.
Tình hình chuyển biến theo hướng này khiến Harnier đong đầy sự kỳ vọng trước chuyến đi.
Chuyến du lịch học tập.
Dưới danh nghĩa là để phục vụ học tập, thế nhưng coi đây là chuyến đi nhằm giải tỏa đống áp lực tích tụ từ kỳ thi vừa qua thì lại là điều chuẩn xác hơn.
Nếu vậy điều đó đồng nghĩa với việc cô có thể ở riêng bên cạnh Karsein.
Một bầu không khí tuyệt vời không gì bằng để trao tặng món quà sẽ được hình thành.
Khi bước vào khách sạn để thay trang phục, cô đã vắt óc trăn trở suốt một hồi lâu.
"C... Cái này mà thật sự phải mặc sao? Thế này thì quá..."
Nhìn vào thứ mà Mina chuẩn bị, cô thấy tuyệt đối không ổn liền đặt xuống.
Rồi lại nghe thấy những lời cằn nhằn vang vọng trong đầu của Mina, cô lại giơ tay cầm lấy bộ trang phục đó lên.
Cứ thế liên tục trăn trở, cuối cùng cô chọn một phương án khác rồi bước ra ngoài.
Dù sao thì món quà dành tặng cho Karsein cô cũng đã chuẩn bị chu toàn.
Tuy nhiên.
"Chao ôi. Mọi người nhìn Công tử Karsein kìa."
"Ực. Nhìn đống cơ thể săn chắc kia kìa. Trời đất ơi..."
"Bởi vì phần lưng và vai bị che đậy thôi chứ nhìn qua là biết chắc chắn sẽ cực kỳ vững chắc..."
Áo sơ mi tắm cùng quần đùi.
Dán ánh mắt nhìn vào Karsein trong bộ trang phục đó, nghe thấy những tiếng thì thầm bàn tán của đám phụ nữ xung quanh, tâm trạng cô bất chợt trở nên cực kỳ kỳ quặc.
'Tại sao bản thân lại không thấy dễ chịu chút nào trước tình cảnh này cơ chứ?'
Không phải là cậu đang bị buông lời xúc phạm.
Trái lại cậu đang nhận được muôn vàn lời khen ngợi dành cho diện mạo thay đổi và cơ thể được rèn luyện chuẩn mực.
Ấy thế mà tâm trạng cô lại tuyệt đối không hề dễ chịu.
Chắc là do bản thân quá đỗi nhạy cảm rồi.
Harnier đã nghĩ như thế.
Bốp!
Karsein cản phá vật thể lao đến.
Đây dĩ nhiên cũng là một hành vi hoàn toàn chuẩn mực. Bởi đó là hành vi nhằm bảo vệ đồng đội của mình.
Không. Xa hơn thế đó còn là một hành vi cực kỳ lịch thiệp. Khác hoàn toàn với tên đệ tử quý tộc chủ động rút lui trước đó, đây là một hành vi RẤ~~T ĐỖI lịch thiệp khi biết đứng ra bảo vệ tiểu thư.
Tuy nhiên.
"Lúc này mau bước ra ngoài đi. Trước khi ăn đòn trúng đích rồi bị loại đàng hoàng."
"C... Cảm ơn ngài..."
"..."
Mới cách đây ít lâu cô còn cùng đội với Karsein dứt điểm đội đối phương rồi thong thả thưởng thức trò chơi.
Thế nhưng chỉ với duy nhất hành vi đó, tâm trạng cô lập tức đảo chiều hoàn toàn.
Đằng nào người đó cũng là kẻ bị loại.
Cứ kệ mặc cho bị loại chẳng phải là xong sao?
Tại không gian này dẫu có xuất hiện cảm giác đau đớn thì cũng không đến mức quá đỗi tàn khốc.
Nếu đã vậy thì dù có bị loại cũng đâu có làm sao?
Dẫu gã đàn ông khác đã chọn phương án bỏ cuộc tháo chạy.
Nhưng khi thế trận đã nghiêng về một bên thế này, cứ để mặc cho bị loại rồi chọn phương án bỏ cuộc chẳng phải là xong sao?
Một cơn bực bội vô lý bất chợt dâng trào.
Cả việc đống tiểu thư ban đầu dán ánh mắt nhìn vào cơ thể Karsein.
Cả âm thanh reo hò ááá- vang vọng từ phía bên ngoài.
Cả ánh mắt của người phụ nữ vừa ngã ngửa ngã bệt xuống nền đất hướng về phía Karsein.
Cả hành vi của Karsein.
Mỗi một chi tiết đều bắt đầu khiến cô cảm thấy cực kỳ để tâm không chút ngoại lệ.
Từ khuôn miệng cô bất chợt bật ra một âm thanh mũi phẫn nộ:
"... Hừm."
"S... Sao thế ạ?"
"Vị tiểu thư đó, xem ra được anh ra tay cứu giúp nên cảm thấy vô cùng vui vẻ nhỉ. Đứng ngoài trận địa mà chỉ dán chặt ánh mắt nhìn mỗi mình anh kìa."
"Ờ... Thế sao?"
Hà. Thốt ra được cái câu trả lời hời hợt thế sao?
Rắc.
Trên trán Harnier nổi lên vết gân máu hình chữ thập.
"Harnier. Chúng ta cứ bỏ cuộc đi thôi. Trận này không thắng nổi đâu."
Đã thế lại còn đòi kết thúc tại đây sao?
Cản trở người phụ nữ đó rồi chọn phương án bỏ cuộc sao?
"Tôi không thích."
"... Vâng?"
"Chẳng hiểu sao tôi lại muốn chiến đấu đến cùng cơ đấy?"
Tuyệt đối không thể chấp nhận việc rút lui theo cách này.
"Hãy cản phá toàn bộ giúp tôi nhé. Anh sẽ không để mặc tôi bị trúng đòn đúng không?"
Chính vì vậy, hãy nỗ lực cản phá cho đàng hoàng.
Nỗ lực hơn cả khi cản phá cho người phụ nữ đó. Phải dốc toàn bộ sức lực hơn nữa.
Harnier mỉm cười rồi lại một lần nữa trưng dụng ma lực chộp lấy vật thể.
"Khặc, khặc!"
Arcien đang chăm chú quan sát Harnier và Karsein thì bất ngờ bị sặc khi đang uống nước.
Không. Đây không đơn thuần là bị sặc.
Một luồng khí lạnh kỳ quặc giữa mùa hè bùng nổ khiến bờ vai cô khẽ rung lên bần bật.
Mà... Nguyên do thì quá đỗi rõ ràng.
Bất kỳ ai nhìn thấy nụ cười rợn tóc gáy đó cũng thừa sức đoán ra.
Arcien dán ánh mắt nhìn Karsein rồi trút ra một tiếng thở dài ngao ngán:
"Ôi chao. Tại sao cậu lại là một con người thiếu tinh tế đến mức đó cơ chứ?"
Chẹp chẹp.
Cô không khỏi tặc lưỡi.
Ngay phía sau đã có vị hôn thê hiện diện mà lại tự tay ra tay cứu giúp người phụ nữ khác. Đã thế lại còn chỉ thị bảo người ta mau chóng rút lui khỏi đây sao?
"Cậu xem ra cần phải học hỏi xem khi một người phụ nữ ghen tuông thì chuyện gì sẽ bùng nổ mới được."
Người ta vẫn bảo khi phụ nữ ôm niềm uất hận thì ngay cả giữa mùa hè tuyết cũng có thể rơi mà.
Được rồi, để xem dáng vẻ chật vật của cậu ra sao – Arcien lại chống cằm thưởng thức.
And một màn đảo chiều vượt ngoài dự đoán đã bùng nổ.
Vốn dĩ trận đấu đã được ấn định phương án bỏ cuộc, thế nhưng vì Harnier không chịu bỏ cuộc nên trận đấu lại tiếp tục diễn ra.
'Vẫn tiếp tục trận đấu trong tình trạng đó sao?'
'Chỉ với vỏn vẹn hai người... Tại sao chứ?'
'Nắm được số lượng người còn lại bên này thì chẳng phải chọn phương án bỏ cuộc sẽ tốt hơn sao?'
'Chưa kể bên này hai Công nữ nhà Bagrand lại cùng chung một đội nữa chứ.'
Phía đối phương không khỏi dấy lên muôn vàn thắc mắc.
'Dù sao cũng chỉ có hai người mà thôi.'
'Sẽ sớm dứt điểm mà thôi.'
'Cản phá mãi rồi cũng sẽ kiệt sức mà thôi.'
Mang suy nghĩ đó bọn chúng lại một lần nữa tái khởi động trận đấu.
Tiêu tốn ma lực để thả đống chướng ngại vật xuống.
Tận dụng sơ hở trưng dụng vật phẩm để trói chân đối phương.
And tung đòn phản công ngược trở lại.
Tuy nhiên.
Kể từ thời điểm trận đấu chính thức tái khởi động, số lượng người bị loại phía bên này lại liên tục bùng nổ dồn dập.
"Khặc!"
"Ááá!"
Bốp! Bốp! Bốp!
Cùng với những âm thanh tàn khốc hơn hẳn so với lúc nãy.
'... Ơ kìa?'
'Tiểu thư Harnier hình như ném mạnh tay hơn hẳn so với lúc nãy thì phải...?'
'Hí! Đ... Đáng sợ quá!'
Chứng kiến từng đồng đội chung đội lần lượt bị loại, bọn chúng ực một tiếng nuốt ngụm nước bọt.
"Mọi người đang làm cái trò gì thế! Số lượng người bên chúng ta vượt trội hơn rất nhiều cơ mà."
"Chỉ là vài người bị loại thôi nên không việc gì phải nao núng. Cứ tiếp tục dội hỏa lực dồn dập hệt như lúc nãy thì tên đó cũng sẽ sớm kiệt sức mà thôi."
Claire và Arina ngoảnh đầu giải thích như thế, nhưng số lượng người bị loại vẫn liên tục gia tăng dồn dập.
Để rồi đống đệ tử quý tộc phần lớn bị loại khiến số lượng người đảm nhận vai trò phòng thủ sụt giảm nghiêm trọng.
Bốp.
"Ơ?!"
Cả Claire.
Bốp.
"Cái này...!"
Cả Arina.
Cũng không thể tránh khỏi kết cục bị loại trước đòn oanh tạc dữ dội của Harnier.
Chẳng mấy chốc số lượng người còn lại trong đội của Claire và Arina đã sụt giảm nghiêm trọng.
Liên tục bồi những cú đập bóng phẫn nộ trúng đích đội đối phương, bọn họ thậm chí còn loại sạch cả đống đội trưởng để tiến đến mốc hiện tại.
2: 2. Đã hòa điểm số hoàn toàn.
Lúc này chỉ cần loại nấc đội còn lại là coi như kết thúc.
Duy chỉ có chi tiết...
"Hộc, hộc..."
Karsein – người liên tục chạy đôn chạy đáo để bảo vệ Harnier – lúc này cũng đã kiệt sức hoàn toàn.
Trút ra những hơi thở dồn dập, cậu gào lên trong lòng:
'M... Mệt quá!'
Không. Rốt cuộc là bản thân đã cản phá bao nhiêu đòn rồi cơ chứ?
Số lượng vật thể đã cản phá lúc này cậu thậm chí còn không tài nào nhớ nổi.
Vì Harnier bảo muốn tiếp tục trận đấu nên cậu mới đứng ra trợ giúp.
Không, đúng hơn là cảm giác nếu không làm như thế thì sẽ gặp họa nên cậu mới bắt buộc phải tuân theo... nhưng cảm giác thực tế hệt như một lời đe dọa bắt buộc phải ngăn chặn tuyệt đối việc cô ấy bị loại.
... Để đòn đập bóng đó không giáng xuống lưng mình thì cậu không còn cách nào khác ngoài việc bắt buộc phải di chuyển.
Nếu chỉ thuần túy tiêu tốn ma lực thì sẽ sớm cạn kiệt rồi bị loại, nên cậu đành phải trưng dụng thân thể để gánh chịu đôi chút, và vô tình thế nào lại tiến đến được tận nấc này.
'Giờ chỉ còn duy nhất một đội nữa thôi.'
Chỉ cần đánh bại duy nhất một đội nữa là trò chơi này cũng khép lại.
Vết bàn tay giáng xuống lưng chắc chắn sẽ không bùng nổ nữa!
"Hự!"
Karsein mang suy nghĩ đó cản phá đòn tấn công cuối cùng.
And.
"Ááá-!"
"Ááá!"
Harnier hạ gục nấc hai người còn lại, chính thức nắm trọn chiến thắng trong tay.
Huỳnh huỵch.
"Hộc, hộc."
Thân thể chạm mốc giới hạn ngã ngửa ra nền đất theo hình chữ Đại (大).
Tấm lưng ướt đẫm mồ hôi. Không, toàn bộ thân thể đều đã bị bao phủ bởi lớp mồ hôi ướt đẫm.
Ngắm nhìn một Karsein như thế, Harnier hạ thấp tầm mắt rồi thản nhiên thốt ra bằng một chất giọng kiêu kỳ:
"Hừm. Ai mượn anh đi làm cái đòn quan tâm đó cơ chứ?"
"Hộc, v... vâng? Câu đó mang ý nghĩa... Hự!"
Harnier dùng tay nhéo mạnh vào phần mạn sườn của Karsein.
"Vị hôn thê đang đứng ngay phía sau, hả? Thế mà lại đi giúp đỡ người phụ nữ khác sao? Anh định để ai nghi ngờ hả?"
"Á! T... Tôi hiểu rồi! Tôi sai rồi nên mau thả ra đi!"
"Hừm."
Harnier buông tay rồi phắt đầu sang hướng khác.
Bắt cậu gánh chịu chật vật thế này dẫu sao cũng giúp nỗi lòng trút bỏ được phần nào bực bội, thế nhưng tâm trạng tồi tệ lại không hoàn toàn biến mất.
'Liệu bản thân có làm cậu chật vật quá đà không nhỉ?'
Chứng kiến dáng vẻ ngã ngửa ra nền đất mồ hôi nhễ nhại như thế khiến trong lòng cô dấy lên đôi chút cảm giác áy náy.
Việc cậu nhận được sự chú ý từ đám phụ nữ chỉ thuần túy là do diện mạo và cơ thể của cậu mà thôi.
And việc cậu cản phá quả bóng rồi khuyên người ta rời đi cũng là do bản tính của cậu quá đỗi tốt đẹp. Đúng như những gì cô thừa biết.
Ngẫm lại thì Karsein đâu có cố tình làm ra những trò đó.
Suy nghĩ rằng bản thân có phần hơi thái quá tự động xuất hiện.
Rốt cuộc vì cảm giác áy náy, Harnier đứng dậy khỏi vị trí.
'... Ít nhất cũng phải lau mồ hôi giúp cậu ấy. Khăn lau ở đâu rồi nhỉ?'
Đúng vào thời điểm đó.
Vút!
Từ phía xa một vật thể lao thẳng về phía khuôn mặt của Harnier.
Một kẻ thuộc đội đối phương vẫn còn sống sót ở đâu đó đã lộ diện rồi tung đòn ném.
'S... Sai lầm rồi...'
Tại sao cô lại quên mất chi tiết đó cơ chứ.
Tuyên bố khép lại trận đấu từ Công chúa vốn dĩ chưa hề vang lên.
Đòn này là bất khả né tránh.
Harnier nhắm tịt mắt lại, đón nhận kết cục bị loại.
Tuy nhiên.
"Harnier!"
Chộp!
Thân thể cô thay vì dính đòn vật thể lại được ôm trọn bởi một cơ thể đong đầy đống cơ thể vững chắc.
Bốp!
Cùng với âm thanh va chạm trầm đục của vật thể, thân thể đang ôm chặt lấy cô nhẹ nhàng thả ra.
"May quá. Không bị trúng đòn."
"A... Anh..."
Thình thịch!
"Phần còn lại cô tự tay xử lý nhé. Biết chưa?"
Trúng phải vật thể và bị tuyên bố loại cuộc, thân thể Karsein tự động bị di chuyển ra khỏi trận địa.
E sợ khóe miệng đang dâng lên không thể kiểm soát bị phát giác, cô vội vã đưa tay che chặt lấy khuôn miệng.
Trái tim đập liên hồi cùng đôi mắt liên tục chớp chớp.
Toàn thân bắt đầu bùng nổ luồng hơi nóng cuồn cuộn.
And, - Phần còn lại cô tự tay xử lý nhé. Biết chưa?
Âm thanh giọng nói đó lại một lần nữa tái hiện trong đầu.
Đó là một đòn phạm quy.
Những trò thế này thực sự là một đòn phạm quy rành rành.
"Hí!"
Một vị tiểu thư đại diện phe đối phương chưa thể loại Harnier giật bắn người.
'Trước mắt, trước mắt phải giành chiến thắng cái đã...!'
Lại một lần nữa chộp lấy vật thể, rồi ném đi.
Uy lực dẫu đã sụt giảm nghiêm trọng so với trước đây, nhưng việc đội nào giành chiến thắng thì đã nhanh chóng phân định.
Tuýttt!
"Người sống sót cuối cùng là Tiểu thư Harnier! Do đó chiến thắng thuộc về đội phía bên này!"
Tiếng còi vang vọng chốt hạ chiến thắng chính thức.
Những người cùng đội nhảy múa ăn mừng chiến thắng. Đột phá qua đám người đó, Harnier vội vã đi tìm Karsein trước tiên.
"Hự, xin chờ một chút. Cho tôi đi qua với."
Số lượng người quá đông.
Rốt cuộc phải tìm bằng cách nào đây?
Nhớ lại dáng vẻ cậu ngã ngửa ra nền đất, cô dán ánh mắt rà soát khu vực phía dưới bãi cát, và hình bóng một người đang nằm đơn độc nhanh chóng lọt vào tầm mắt.
"Haha... Dẫu sao thì cũng thắng rồi nhỉ."
"..."
Ngay giữa tình cảnh này mà cậu vẫn còn tâm trí thốt ra câu thắng rồi sao.
Cái đồ đần độn này.
Soạt.
"Ơ... Harnier? Cô đã nguôi giận hoàn toàn rồi sao?"
Khi đầu mình được đặt lên đùi cô, Karsein ngơ ngác cất tiếng hỏi.
Harnier cố nén trái tim đang đập thình thịch, gượng phô diễn nét mặt thẹn thùng để buông lời xin lỗi:
"Tôi xin lỗi nhé. Tự dưng lại... đi nổi giận vì mấy cái chuyện kỳ quặc."
"Haha. Không có gì đâu ạ. Là do tôi bất cẩn mà thôi. Chi tiết dễ gây nghi ngờ thì không nên làm mới là điều chuẩn xác."
Dù sao thì cũng thắng rồi đúng không ạ? – Karsein nhếch môi mỉm cười.
Tuy nhiên Harnier lại rơi vào thế không biết nên mỉm cười hay không, chỉ biết lén lút liếc nhìn Karsein.
Cảm giác lúc cậu dùng toàn thân ôm trọn lấy cô để cản phá đòn đánh vào phút cuối vẫn chưa hề tan biến.
Rõ ràng đã trưng dụng ma cụ triệt tiêu cảm giác đau đớn nên các giác quan chắc chắn đã bị làm mờ đi phần nào, thế nhưng khoảnh khắc được ôm trọn bởi toàn thân cậu lại là điều cô tuyệt đối không thể nào quên.
'Mình... tại sao lại thế này cơ chứ?'
Phần đùi nơi đầu cậu đang gối lên cảm thấy cực kỳ ngứa ngáy.
Không phải chỉ thuần túy là do những sợi tóc đụng vào.
Bắt đầu từ lớp da vùng đùi tiếp xúc với đầu cậu, cảm giác đó đang lan tỏa ra toàn bộ cơ thể.
Cảm giác kỳ quặc lan tỏa khắp toàn thân này sau khi xoay một vòng lại tụ họp về duy nhất một tọa độ.
Thình thịch. Thình thịch.
Hệt như thời điểm được chui vào lòng cậu để nhận sự bảo vệ.
Trái tim cô đang tự ý đập liên hồi không thể kiểm soát.
Mùa hè năm nay dường như mang lại một cảm giác cực kỳ ôi bức.
Một cách kỳ quặc.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn