Chương 243: 242. Chuyến du lịch học tập (5)
Lại phải chung sống với lũ gia đình khốn kiếp · Tusk · 261 chương · ~35 phút đọc · Tạo 14/09/2026
201-end Harnier một lần nữa bỏ hai tay ra.
Cảm giác ngượng ngùng dĩ nhiên vẫn còn nguyên vẹn.
Phơi bày làn da thịt trần trụi của mình trước mặt người khác thì làm sao mà không thẹn thùng cho nổi chứ. Điều đó là lẽ tự nhiên.
Tuy nhiên.
Duy nhất lúc này, cảm giác ngượng ngùng đó không tài nào chạm đến cô.
Không. Nói đúng hơn thay vì cảm thấy xấu hổ, cô đang hành động dựa trên sự cần thiết.
Những ánh mắt lén lút của đống tiểu thư nhìn về phía cậu đã khiến cô bực bội biết nhường nào.
Lại còn những âm thanh bàn tán xôn xao của đống tiểu thư khi dán mắt vào cơ thể Karsein nữa chứ?
Màn dẫn dắt câu chuyện rồi lén lút đưa tay vuốt ve hay chạm vào khối cơ bắp của cậu khiến lòng cô dấy lên một cảm giác hệt như bị cào xé.
Ngoại hình của Karsein khác hoàn toàn so với quá khứ, nay đã thay đổi đến mức cực kỳ thu hút mọi ánh nhìn. Không chỉ sở hữu một cơ thể vô cùng bắt mắt, mà nếu tính đến cả năng lực hồi sinh hai lãnh địa từng chạm đáy cùng thân phận thuộc Công tước gia Bagrand, thì chi tiết cậu là một đối tượng kết hôn đầy sức hút là điều không ai có thể phủ nhận.
Thế nhưng con người đó là vị hôn phu của tôi.
Là người mà các cô tuyệt đối không được phép tơ tưởng.
Dưới góc độ đó, món quà này mang một ý nghĩa vô cùng đặc biệt.
Khác hoàn toàn với những người phụ nữ khác.
Với tư cách vị hôn thê, cô đang trao cho vị hôn phu của mình một món quà vô cùng đặc biệt.
Bởi đây là món quà dành tặng cho con người duy nhất mà cô có thể tin tưởng trên thế giới này.
Khoảng thời gian này chính là khoảng thời gian đặc biệt nhất mà một người vị hôn thê có thể dành tặng riêng cho Karsein.
"T... Thế nào ạ?"
Harnier cất giọng ngập ngừng hỏi.
Bằng một trái tim phập phồng lo sợ nhỡ đâu bản thân trông thật kỳ quặc.
"Ờ... Chi tiết đó..."
Tuy nhiên Karsein lại mang nét mặt khó xử, vừa gãi đầu vừa lén lút né tránh tầm mắt.
Dáng vẻ đó có vẻ không làm cô vừa lòng chút nào, Harnier khẽ phồng gò má rồi đưa hai tay giữ chặt lấy khuôn mặt của Karsein.
"Cái gì thế chứ! Sao anh cứ liên tục né tránh thế hả!"
"Ơ, ơơ? Harnier?"
"T... Tôi đâu phải hoàn toàn không biết xấu hổ chứ. Thời điểm khoác lên mình tôi đã trăn trở biết nhường nào. Dẫu cất công mang thứ này theo nhưng tôi đã phải mất biết bao thời gian mới dám khoác lên người đấy nhé. Thế mà anh lại không chịu ngắm nhìn cho đàng hoàng là sao hả?"
Nói ra những lời đó nhưng thực tế trong thâm tâm cô lại ẩn chứa đôi chút sự bất an.
Liệu dáng vẻ của bản thân trong bộ trang phục này có trông kỳ dị lắm không.
Đó chính là sự bất an trong lòng cô.
Tuy nhiên sự bất an đó lại hoàn toàn không cần thiết phải bận tâm.
Soạt.
"Hả?"
Harnier tự động bật ra một âm thanh bàng hoàng.
Đâu còn cách nào khác.
Khối cơ bắp cuồn cuộn được tạo nên từ đòn rèn luyện và sự nỗ lực.
Cảm giác rắn chắc cảm nhận được từng tầng.
Cơ thể mà đống tiểu thư khác dán đôi mắt thèm thuồng khát khao được chạm vào một lần.
Nay lại đang tiếp xúc mật thiết với cơ thể của cô.
Trong tình trạng được ôm trọn một cách dịu dàng vào lòng Karsein.
"Làm sao có chuyện kỳ dị cho được chứ. Cô khoác lên mình thứ gì cũng đều rất đẹp. Khoác bộ trang phục này dĩ nhiên cũng trùng khớp như vậy."
And nối tiếp đòn bộc bạch trực diện đó, trái tim của Harnier đập liên hồi dữ dội hệt như một chú cá tươi.
Chuyến du lịch học tập. Bờ biển. Trang phục tắm.
And cả sự hiện diện của một con người.
Chỉ khi toàn bộ những yếu tố đó hội tụ đầy đủ, tôi mới có thể hồi tưởng lại những ký ức tại Chuyến du lịch học tập năm xưa.
Rõ ràng nếu chỉ xét riêng Chuyến du lịch học tập thì chẳng có gì đặc biệt thú vị.
Dẫu là thời điểm lần đầu tiên đặt chân xuống lòng biển.
Hay thời điểm Hội trưởng và Phó hội trưởng Hội học sinh nâng tầm vị thế của tôi.
Dẫu vậy lý do tôi có thể ghi nhớ một cách rõ mồn một ký ức về Chuyến du lịch học tập đó, tất cả là nhờ vào duy nhất một con người.
Thực ra bản thân cực kỳ sợ nước nhưng lại giả vờ như không có chuyện gì.
Cùng nhau thực thi đống trò chơi nhỏ bùng nổ trên bãi biển.
Cho đến tận lúc cùng nhau khép lại ở vị trí đồng hạng 1, chính nhờ cô ấy mà tôi mới có thể ghi nhớ Chuyến du lịch học tập.
Seo Ji-eun.
Tất cả là nhờ có cô ấy.
And chính cô ấy đã cất lời thỉnh cầu cùng nhau đi dạo trên bờ biển.
Hệt như lúc này, chỉ thuần túy là muốn phơi bày bộ trang phục tắm này cho riêng một mình tôi ngắm nhìn.
Có khi nếu bị người khác phát giác thì lại bị buông lời dèm pha là giở trò cáo già cũng nên.
Ji-eun – người vốn dĩ chịu muôn vàn lời dèm pha ác ý từ phía nữ giới – chỉ riêng diện mạo thôi đã kéo theo vô số tin đồn tồi tệ. Nhỡ đâu phơi bày bộ bikini tại đây? Chuyện gì bùng nổ thì đã rõ rành rành.
Thế nhưng.
Chỉ riêng trước mặt tôi, cô ấy lại vui vẻ phơi bày bộ trang phục tắm đó.
Bởi cô ấy bảo tôi là con người mà cô ấy có thể tin tưởng.
Đúng vậy. Thời điểm đó là lần đầu tiên tôi có thể đặt niềm tin vào một con người.
Mặc kệ người đời, ngay cả gia đình bản thân còn không thể tin tưởng, nhưng riêng Ji-eun thì tôi lại có thể đặt trọn niềm tin.
Trước niềm tin kiên định đó, tôi đã trải lòng bằng một sự thật lòng.
Rằng đẹp lắm.
Rằng rất hợp với cậu.
Chính vì vậy đối với Harnier, tôi cũng đưa ra câu đáp lại hệt như vậy.
Trước niềm tin kiên định mà cô ấy hướng về phía tôi, bản thân tôi cũng cần phải thật lòng bộc bạch.
Thế nhưng lại tồn tại một sự nuối tiếc.
Giá như bản thân có thể khen ngợi thêm chút nữa.
Giá như có thể thốt ra những lời hay lẽ phải hơn để khiến cô ấy mỉm cười rạng rỡ.
Tôi cứ ngỡ bản thân đã đưa ra một câu đáp lại có phần hơi cộc lốc.
Chính vì vậy lần này tôi không chỉ thuần túy thốt ra bằng lời nói mà đã hành động theo một cách khác.
Bằng phương thức thể hiện của riêng tôi. Bằng cách ôm trọn lấy thân thể của Harnier.
Harnier đang bàng hoàng trong một khoảnh khắc có chút giật mình, rồi chẳng mấy chốc khẽ gật đầu chấp thuận.
A. Dẫu vậy câu nói này dĩ nhiên vẫn bắt buộc phải thốt ra.
"Harnier. Dáng vẻ khoác trang phục tắm của cô đẹp thì đúng là đẹp thật, thế nhưng dù có thế nào cũng tuyệt đối đừng phơi bày cho người khác ngắm nhìn đấy nhé."
Đây không phải là lời thốt ra vô lý.
Đứng trước một con người quá đỗi xinh đẹp thì luôn tồn tại đống kẻ mang suy nghĩ tồi tệ. Hệt như đống kẻ từng nhắm vào cô chị hai hay Claire vậy.
Chính vì vậy bộ trang phục đó tuyệt đối không được phép phơi bày cho người khác thấy.
Bởi ngay cả bản thân tôi trong khoảnh khắc còn suýt nảy ra suy nghĩ tồi tệ cơ mà.
... Tuy nhiên.
Nghe thấy câu nói đó, khuôn mặt của Harnier bất chợt đỏ gực lên dồn dập.
"A... Anh...!"
Ơ...? Chẳng lẽ diễn biến này...
Là đòn đập lưng sao? Tôi lại làm ra điều gì sai trái nữa rồi sao?!
Đang lúc đổ mồ hôi hột lo sợ.
Một đòn đấm nhẹ nhàng chạm vào thân thể tôi.
Bộp.
Bằng cánh tay mong manh đó đấm nhẹ vào ngực tôi, cô ấy cúi gằm mặt xuống rồi cất tiếng hỏi:
"... Nếu sau này có nguy cơ bị người khác nhìn thấy, thì lúc đó anh vẫn sẽ ra tay che chắn cho tôi hệt như lúc này đúng không?"
Cái đó thì có gì mà phải hỏi cơ chứ.
"Nếu cô mong muốn thì bất kể bao nhiêu lần tôi cũng sẽ che chắn giúp cô."
Nghe thấy câu nói đó, bờ vai của Harnier khẽ rung lên bần bật.
"Thế nếu ở khoảng cách xa thì sao. Lúc đó anh tính thế nào?"
"Thì tôi chỉ cần bứt tốc một bước lao đến bên cạnh cô là xong đúng không."
"Đồ ngốc. Thế thì đâu có được."
"Tại sao lại không được chứ?"
"Như thế là làm phiền người khác. Chỉ vì một chuyện tầm thường như thế mà..."
"Tầm thường sao. Hoàn toàn không phải như thế đâu."
Tôi đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc phía sau của cô ấy.
"Hôn hôn giả tạo. Hôn hôn hợp đồng. Đúng vậy. Cô có thể suy nghĩ theo hướng đó. Thế nhưng, cô đã tin tưởng tôi để trao tặng món quà trân quý thế này cơ mà. Tôi tuyệt đối không muốn phản bội một con người đã trao cho mình niềm tin như thế."
"..."
Harnier nghe thấy câu nói đó liền chìm vào sự tĩnh lặng một hồi lâu, rồi chẳng mấy chốc bắt đầu đưa ra những câu hỏi khác:
"Thế nếu tôi thỉnh cầu anh hãy ở bên cạnh tôi, liệu anh có ở lại không?"
"Có chứ."
"... Nếu giới xã giao hay Hầu tước gia bùng nổ rắc rối mà tôi thỉnh cầu sự trợ giúp thì sao?"
"Bất kể lúc nào tôi cũng sẽ đứng ra trợ giúp."
Đối với sự tử tế của người khác, việc hoài nghi vốn dĩ luôn là ưu tiên hàng đầu của tôi.
Tuy nhiên đối với sự tử tế mà cô ấy hướng về phía tôi, tôi tuyệt đối không hề hoài nghi.
Bởi con người này mang sự khác biệt.
"Thế... Tôi xin phép hỏi câu cuối cùng."
Như muốn bảo cô ấy cứ việc thốt ra, tôi vừa ôm lấy cô ấy vừa kiên nhẫn chờ đợi.
"Sau khi bước chân ra khỏi Công tước gia, nếu tôi muốn tiếp tục duy trì mối duyên nợ này với anh... liệu anh có chấp thuận không?"
Cái này mà cũng gọi là một câu hỏi sao.
Tôi nhếch môi mỉm cười đáp lại:
"Đó là điều hiển nhiên rồi."
Đối với tôi cô ấy cũng là một con người vô cùng trân quý.
Vì nhận được sự trợ giúp ở nhiều khía cạnh sao?
Vì hợp đồng sao?
Vì đã dọn sẵn tuyến đường tháo chạy khỏi Công tước gia sao?
Vì mở rộng phạm vi hành động của tôi trong trò chơi này sao?
'Dẫu không đi kèm mấy cái nguyên do đó thì cũng đâu có sao.'
Chỉ đơn thuần là vì tôi quý mến con người mang tên Harnier.
Chỉ cần thế thôi chẳng phải đã quá đủ rồi sao.
Hệt như người bạn đầu tiên tôi kết giao thời đi học.
Hệt như cô ấy – con người đầu tiên trong đời tôi có thể đặt trọn niềm tin.
Hệt như Ji-eun, chỉ thuần túy là quý mến con người đó nên muốn tiếp tục duy trì mối duyên nợ mà thôi.
Đúng vậy. Mấy cái lý do khác vốn dĩ chẳng hề cần thiết.
"... T... Tôi sẽ không phơi bày cho người khác ngắm nhìn đâu."
"Vâng?"
"T... Tôi đã bảo là tuyệt đối không phơi bày cho người khác ngắm nhìn rồi cơ mà!"
Bộp.
Harnier lại một lần nữa dùng đòn đấm bông nhẹ nhàng nện vào ngực tôi.
"Bởi vì... tôi sẽ chỉ phơi bày cho duy nhất mình anh ngắm nhìn mà thôi."
Thế thì tốt quá rồi.
Lặng lẽ thoát khỏi vòng tay tôi, cô ấy phắt lưng quay đi rồi nhẹ nhàng điều hòa lại hơi thở.
Cũng phải thôi. Chắc là do tôi nên mới thấy ngột ngạt lắm đúng không.
Tính đến việc đôi gò bồng đảo đó bị chèn ép thì dáng vẻ đó cũng chẳng có gì là kỳ quặc.
Sau khi điều hòa lại hơi thở, Harnier lén lút liếc nhìn rồi nắm lấy tay tôi cất lời:
"N... Học bơi... Lần sau anh nhất định sẽ dạy tôi đúng không?"
"Vâng."
Mấy cái việc đó thì tôi thừa sức dạy cho cô bất kể lúc nào.
Dải hoàng hôn nhuộm đỏ lòng biển rốt cuộc cũng tắt lịm hoàn toàn, nhường chỗ cho bầu trời đêm đen tuyền đính lên những vì sao lấp lánh.
Tỏa ra đủ mọi loại ánh sáng, mọi người cùng nhau thưởng thức ngọn lửa trại.
Bữa tiệc nướng ngoài trời cùng chút bia Ale làm cho bầu không khí trở nên vô cùng sôi động.
Một ngày bận rộn rốt cuộc cũng đã khép lại.
Tuy nhiên.
Trái tim của Harnier vẫn dừng lại tại khoảng thời gian của ngày hôm nay.
Thình thịch. Thình thịch.
Dẫu đã thả mình xuống giường bệnh, trái tim đang đập liên hồi này vẫn chưa hề có dấu hiệu hạ nhiệt.
Thời điểm phơi bày bộ trang phục tắm cô dĩ nhiên tràn ngập sự ngượng ngùng.
Thế nhưng khi Karsein hoàn toàn không nhận ra sự tồn tại của bộ trang phục tắm mà lại ôm trọn lấy cơ thể vừa cởi bỏ chiếc đầm của cô, cô đã không khỏi bàng hoàng kinh ngạc.
Đến mốc đó thì dẫu sao cũng có thể thấu hiểu.
Bởi cậu lầm tưởng đó là trang phục lót. Chi tiết cậu chủ động che chắn chứng tỏ bản tính của con người đó vốn dĩ đã là như thế.
- Làm sao có chuyện kỳ dị cho được chứ. Cô khoác lên mình thứ gì cũng đều rất đẹp. Khoác bộ trang phục này dĩ nhiên cũng trùng khớp như vậy.
Cho đến cả việc nhận được lời khen ngợi từ chính khuôn miệng của cậu cô cũng có thể thấu hiểu.
Ừm. Bởi Karsein chưa từng thốt ra những lời lẽ tồi tệ.
Tuy nhiên.
- Harnier. Dáng vẻ khoác trang phục tắm của cô đẹp thì đúng là đẹp thật, thế nhưng dù có thế nào cũng tuyệt đối đừng phơi bày cho người khác ngắm nhìn đấy nhé.
Lần này cậu lại tiếp tục thốt ra những lời lẽ đó mà không hề có sự tự giác nào.
Cái gã nam nhân này thật là. Ở những khía cạnh khác thì phô diễn bộ não cực kỳ minh mẫn, thế nhưng ở những lúc thế này thì lại hoàn toàn không có màng lọc.
Những lời lẽ đó chẳng khác nào đang bảo cô hãy chỉ phơi bày dáng vẻ trang phục tắm đó cho riêng một mình cậu ngắm nhìn cơ chứ.
"..."
Thế nhưng tại sao cơ chứ.
Khuôn mặt Harnier lại đang ửng hồng lên dồn dập.
Hệt như thể cô không hề ghét bỏ phát ngôn đó một chút nào.
And những diễn biến sau đó...
-... Nếu sau này có nguy cơ bị người khác nhìn thấy, thì lúc đó anh vẫn sẽ ra tay che chắn cho tôi hệt như lúc này đúng không?
- Nếu cô mong muốn thì bất kể bao nhiêu lần tôi cũng sẽ che chắn giúp cô.
- Thế nếu ở khoảng cách xa thì sao. Lúc đó anh tính thế nào?
- Thì tôi chỉ cần bứt tốc một bước lao đến bên cạnh cô là xong đúng không.
Thốt ra những lời bảo rằng dù có ở xa đến đâu cũng sẽ bứt tốc một bước lao đến bên cạnh cô.
- Đồ ngốc. Thế thì đâu có được.
- Tại sao lại không được chứ?
- Như thế là làm phiền người khác. Chỉ vì một chuyện tầm thường như thế mà...
- Tầm thường sao. Hoàn toàn không phải như thế đâu. Hôn hôn giả tạo. Hôn hôn hợp đồng. Đúng vậy. Cô có thể suy nghĩ theo hướng đó. Thế nhưng, cô đã tin tưởng tôi để trao tặng món quà trân quý thế này cơ mà. Tôi tuyệt đối không muốn phản bội một con người đã trao cho mình niềm tin như thế.
Dẫu bị chỉ trích rằng chỉ vì chuyện tầm thường đó mà mò đến là làm phiền người khác, cậu vẫn khẳng định hoàn toàn không phải như thế rồi dịu dàng vuốt ve mái tóc phía sau của cô.
Được ôm trọn vào lòng và lắng nghe những lời lẽ đó, cảm xúc dành cho Karsein đang biến chuyển một cách cực kỳ mạnh mẽ.
Đã có lúc cô từng dấy lên sự thắc mắc đó.
Tại sao con người này lại mang lại cảm giác đặc biệt đến thế.
Lý do khiến cô nhận thấy rõ mồn một sự khác biệt so với những người nam nhân khác là gì.
Mỗi khi ở bên cạnh Karsein tại sao trái tim cô lại đập liên hồi đến thế.
Tự ý đập thình thịch, và cảm giác ngứa ngáy xốn xang đó tại sao cô chỉ nhận được từ duy nhất một mình cậu.
Chỉ thuần túy bảo vì cậu là một người tốt.
Vì cậu là một con người sở hữu bản tính chuẩn mực – thì không thể đưa ra lời giải đáp trọn vẹn.
Chính vì vậy Harnier mới vô tình để lộ ra tiếng lòng từ thâm tâm.
- Thế nếu tôi thỉnh cầu anh hãy ở bên cạnh tôi, liệu anh có ở lại không?
Rằng nếu thực sự thỉnh cầu cậu ở bên cạnh thì liệu cậu có ở lại hay không.
-... Nếu giới xã giao hay Hầu tước gia bùng nổ rắc rối mà tôi thỉnh cầu sự trợ giúp thì sao?
Nếu bùng nổ rắc rối mà thỉnh cầu sự trợ giúp thì liệu những lúc đó cậu cũng sẽ đứng ra giúp đỡ hay không.
- Công giác gia bước chân ra ngoài sau đó tôi vẫn muốn tiếp tục duy trì mối duyên nợ này với anh... liệu anh có chấp thuận không?
... Nói vòng vèo rằng sau khi hợp đồng khép lại vẫn không muốn chia tay thì liệu cậu có chấp thuận hay không.
Đó là những câu hỏi đong đầy sự nũng nịu.
Là những câu hỏi mang tính tự ý, thậm chí chứa đựng đôi chút sự bất kính.
Dẫu cho có thân thiết đến đâu thì cũng không được phép đưa ra đòn đòi hỏi vô lý như thế.
Tuy nhiên.
- Có chứ.
- Bất kể lúc nào tôi cũng sẽ đứng ra trợ giúp.
Câu trả lời mà Harnier thầm nguyện cầu trong lòng đã phơi bày không thiếu một từ.
Rằng sẽ luôn ở bên cạnh.
Rằng bất kể lúc nào cũng sẽ đứng ra trợ giúp.
And...
- Đó là điều hiển nhiên rồi.
Nắm bắt được ẩn ý, cậu nhếch môi mỉm cười khẳng định.
Kể từ khoảnh khắc đó trái tim cô đã không thể ngừng đập.
Mỗi lần hồi tưởng lại giọng nói của cậu cô lại cảm thấy vô cùng hạnh phúc.
And suy nghĩ theo một hướng khác thì việc lúc này không có Karsein ở bên cạnh lại khiến cô cảm thấy đôi chút nuối tiếc.
Ngay lúc này cảm giác ấm áp từ vòng tay ôm trọn lấy cô vẫn chưa hề phai nhạt.
Đến mức việc không có gì tiếp xúc với cơ thể khiến cô cảm thấy có phần trống trải.
Muốn được gặp mặt, muốn được tận mắt ngắm nhìn.
Muốn được lắng nghe giọng nói, và muốn cùng bước đi trên một con đường.
Đặt hai tay lên trái tim đang đập thình thịch liên hồi, Harnier thì thầm:
"... Mình phải làm sao đây."
Thình thịch. Thình thịch.
"Mình đối với con người đó. Có vẻ như đã thích rồi."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn