Chương 242: 241. Chuyến du lịch học tập (4)
Lại phải chung sống với lũ gia đình khốn kiếp · Tusk · 261 chương · ~42 phút đọc · Tạo 14/09/2026
201-end Môn thi đấu đầu tiên do Công chúa Arcien chuẩn bị – Bóng ném ma lực – đã chính thức khép lại.
Trong lòng cô không khỏi vỗ tay khen ngợi rồi bật cười đắc ý.
'Thật tình chứ. Quả là một đòn lội ngược dòng thần kỳ không gì bằng.'
Vào thời điểm Karsein thiếu tinh tế đứng ra ra tay cứu giúp vị tiểu thư khác, cô cứ tưởng sẽ là một cái kết đóng băng trong sự tặc lưỡi ngao ngán, thế nhưng thực tế lại không hề như vậy.
Chứng kiến tận mắt phân cảnh đó khiến Harnier bùng nổ ngọn lửa chiến意, đẩy toàn bộ lực lượng lên một tầm cao mới, và cơn phẫn nộ của người phụ nữ đã dồn dập đè bẹp rồi loại sạch đám vận động viên phe đối phương.
Yếu tố lội ngược dòng bất ngờ lại sinh ra từ chính một kẻ nam nhân đần độn.
'Đã thế đòn chốt hạ cuối cùng lại còn diễn ra một cách lộng lẫy đến thế. Cậu thực sự chẳng khác nào một tay chơi đích thực.'
Sơ hở dẫn đến tình cảnh suýt bị loại cuộc.
Gã nam nhân dùng toàn thân cản phá vật thể tập kích.
Số lượng phụ nữ thốt lên tiếng trầm ồ khi chứng kiến phân cảnh đó nhiều đến mức không tài nào đếm nổi.
Ngay cả trái tim của những kẻ đứng nhìn cũng bị hớp trọn, thì thử hỏi bản thân người trong cuộc sẽ mang cảm xúc thế nào – trí tưởng tượng tự động bay xa. Bằng chi tiết này, một tin đồn mới trong giới xã giao có khi lại chuẩn bị rộ lên rồi cũng nên.
Soạt.
Arcien vừa giải thích về môn thi đấu tiếp theo vừa lén lút liếc ánh mắt nhìn về phía hai người họ.
Đối với một gã nam nhân xả thân cứu người đang kiệt sức thì việc trao cho chiếc gối đùi là điều hiển nhiên.
Phía nam giới dẫu vẫn là một tên đần độn, nhưng phía nữ giới thì phần vành tai đã ngầm đỏ gực lên thấy rõ.
Arcien nhếch môi mỉm cười đắc ý.
'Hừm. Việc thay đổi nhẹ lịch trình thi đấu xem ra lại là một ý tưởng không tồi chút nào nhỉ?'
Bởi những cảnh tượng như thế mà chỉ được thưởng thức duy nhất một lần thì thật là nuối tiếc.
"Dẫu điểm số tích lũy có thấp thì cũng đừng vội nản lòng. Bởi lẽ, các môn thi đấu vẫn còn rất nhiều. Chính vì vậy, môn thi đấu lần này sẽ là Bóng chuyền!"
Vốn dĩ ban đầu cô chuẩn bị Ba môn phối hợp cá nhân, thế nhưng ngay tại tọa độ này cô đã quyết định thay đổi nhẹ nội dung thi đấu.
▶ Nhiệm vụ khẩn cấp I: Bóng ném ma lực đã kết thúc. ◀ ▶ Điểm thưởng chiến thắng trận đấu được trao tặng. ◀ ▶ Bạn đã thu thập điểm số phòng thủ cao nhất, đồng thời nhận thêm điểm thưởng dựa trên khoảng thời gian cầm cự. ◀ Sau khi môn thi đấu đầu tiên khép lại.
▶ Nhiệm vụ khẩn cấp II: Bóng chuyền ma lực đã kết thúc. ◀ ▶ Điểm thưởng chiến thắng trận đấu được trao tặng. ◀ ▶ Bạn đã đoạt vị trí thứ 1 trên bảng xếp hạng mức độ đóng góp. Nhận thêm điểm thưởng. ◀ Môn thi đấu tiếp theo được ấn định là Bóng chuyền.
Do là môn bóng chuyền nạp ma lực nên so với những gì tôi biết có đôi chút khác biệt, thế nhưng khi cơ thể đã quen dần thì tôi nhanh chóng thích ứng.
Vô tình thế nào tôi lại cùng đội với Harnier một lần nữa phối hợp ăn ý, và tôi đã hồi tưởng lại những nội dung từng xem trong sách giáo khoa thể dục trước khi xuyên không để triển khai trận đấu.
▶ Nhiệm vụ khẩn cấp III: Cướp đuôi ma lực đã kết thúc. ◀ ▶ Nhiệm vụ khẩn cấp IV: Trận chiến lâu đài cát ma lực đã kết thúc. ◀ ▶ Nhiệm vụ khẩn cấp V: ─── ma lực đã kết thúc. ◀...
...
Môn thi đấu tiếp theo.
Rồi lại môn thi đấu tiếp theo.
Vô số các môn thi đấu đã được diễn ra.
Ban đầu tôi cũng định bụng làm qua loa cho xong chuyện, thế nhưng lần nào cũng cùng đội với Harnier nên tôi không thể làm thế được.
Bởi không hiểu sao Harnier lại đang bùng nổ ý chí chiến đấu vô cùng hừng hực.
Dù sao thì, không phân biệt nam nữ, giới quý tộc vốn dĩ không sở hữu một cơ thể được rèn luyện chuyên sâu. Thi thoảng những đệ tử mang định hướng Kỵ sĩ hay đã nhận tước vị Kỵ sĩ thực thụ thì có đôi chút khác biệt, còn khi chạm mặt những người sở hữu sức mạnh như Claire, Arina hay Flora thì sự cản trở bằng thuật pháp mới tạo ra đôi chút phiền phức mà thôi.
Trải qua chuỗi chiến thắng và thất bại đan xen cho đến khi môn thi đấu cuối cùng khép lại.
Từ những nghi vấn ban đầu bùng nổ thành sự hoài nghi, đến lúc này tôi mới có thể đưa ra lời khẳng định chắc chắn.
'Ôi giời. Toàn là một lũ lừa đảo.'
- Môn thi đấu lần này bắt buộc phải thực thi theo tổ đội 2 người 1 cặp!
- Tổ đội 2 người 1 cặp sao?
- Chẳng lẽ... là nam nữ kết hợp sao?
- Đúng vậy. Nếu nam nữ không tạo thành một cặp thì không thể tiến hành được.
Kể từ sau môn thi đấu đầu tiên, bắt đầu từ môn bóng chuyền cảm giác kỳ quặc đã dấy lên.
Trong quá trình tiến hành theo hình thức đấu giải (tournament), bọn họ bắt buộc phải thi đấu bóng chuyền nam nữ 2 người 1 cặp.
Được rồi. Vốn dĩ môn thi đấu được ấn định ban đầu có thể là như thế.
Ngay cả thi đấu đồng đội thì tùy thuộc vào cách thức xây dựng đội hình mà trận đấu sẽ biến chuyển đúng không? Xét theo khía cạnh đó thì không có bất kỳ rắc rối nào. Quy định số lượng nhân sự tối đa nếu ở quy mô nhỏ thì cũng là điều hợp lý.
Thế nhưng những môn tiếp theo thì sao?
- Trò cướp đuôi cấm các cặp nam-nam hay nữ-nữ vì mất cân bằng.
Tự ý thay đổi quy định.
- Việc lập đội nhiều người hay tham gia cá nhân cũng được phép, thế nhưng các ngươi tốt nhất nên cân nhắc xem lâu đài cát ma lực sẽ phản ứng thế nào với ma lực của các ngươi.
Cố tình can thiệp để các cặp đôi nam nữ có thể phát huy sức mạnh tối đa.
Mỗi một chi tiết đều là những thứ đáng để nghĩ rằng tuyệt đối không phải là sự ngẫu nhiên.
'Không, được rồi. Dù có nhượng bộ hàng trăm lần để bảo rằng bọn họ đưa ra quy định này vì muốn cân nhắc đến tính công bằng đi chăng nữa.'
Thế nhưng. Môn thi đấu cuối cùng thì thực sự là quá đà rồi. Hả?
Cái trò chạy bộ né chướng ngại vật lại bắt phải chơi 2 người 3 chân là cái trò gì?
Đã vậy trên con đường dốc một mình cầm cự còn chưa xong nay lại bắt cả hai cùng cầm cự?
Rằng nam giới phải bế nữ giới để leo lên con đường núi sao?
Dù có nhìn kiểu gì thì các môn thi đấu ban đầu tuyệt đối không phải được thiết kế theo tổ đội 2 người 1 cặp thế này. Tuyệt đối không.
Đây là chi tiết hai người họ cố tình ra tay để ghép tôi và Harnier dính chặt lấy nhau.
"Ồ hố. Công tử Karsein đứng vị trí thứ 1 sao. Mà dẫu sao, nhờ kiên trì tích lũy điểm số chuẩn mực nên chuyện này cũng chẳng có gì là ngạc nhiên."
Không phải chứ. Này Công chúa điện hạ.
Can thiệp một cách trơ tráo như thế mà thốt ra những lời đó nghe có lý không ạ? Hả?
"Ừm ừm. Đúng vậy. Bắt đầu từ thi đấu đồng đội cho đến các nội dung 2 người 1 cặp bất chấp số lượng nhân sự, cậu lại một lần nữa trở thành người chiến thắng chung cuộc. Đó là một kết quả hiển nhiên."
Này này. Hoàng tử Florence?
Ngài tưởng tôi không biết ngài đột ngột thay đổi các môn thi đấu đặc định để biến thành tổ đội 2 người 1 cặp sao? Hả?
Nhếch môi.
Mấy cái người này thật là.
Dán ánh mắt nhìn Arcien và Florence đang mỉm cười rạng rỡ, tôi trút ra một tiếng thở dài ngao ngán.
'... Mà thôi, dẫu sao thì cũng khá là thú vị.'
Bảo là Chuyến du lịch học tập chỉ toàn gánh chịu những ký ức không mấy đẹp đẽ nên tôi cứ tưởng bản thân đã lãng quên từ lâu, thế nhưng thực tế lại không hẳn như vậy.
Dẫu là lúc này hay thời điểm năm xưa, những kẻ không hài lòng với kết cục vẫn liên tục chĩa những ánh mắt cay đắng về phía tôi, nhưng thì đã sao chứ.
- Thú vị thật đấy. Đúng không?
Vô tình thế nào lại cùng đội với Ji-eun để rồi trải qua đủ mọi thứ, điều đó đã mang lại một trải nghiệm vô cùng mới lạ.
"Thú vị thật đấy. Đúng không ạ?"
Trước câu hỏi đó, lần này tôi cũng đưa ra câu đáp lại hệt như vậy.
"Vâng. Thú vị lắm ạ."
Ting!
▶ Toàn bộ Nhiệm vụ khẩn cấp đã hoàn thành. ◀ ▶ Phần thưởng được trao tặng dựa trên thứ hạng. ◀ Một vài vị quý tộc hoàn toàn không phục kết quả này liền lập tức chĩa những ánh mắt cay đắng về phía tôi.
Thời điểm đó hay lúc này cũng hệt như nhau.
Tôi nghe thấy hết đấy mấy cái gã này. Hả? Dẫu chỉ đảo mắt về phía này nhưng đống suy nghĩ trong đầu mấy người tôi thừa sức nghe thấy hết đấy.
'Thế nhưng mấy người có thể làm được cái trò gì cơ chứ?'
Đây là giải đấu do phía Hoàng thất chuẩn bị cơ mà.
Tôi đâu có làm gì sai trái, cũng chẳng giở chiêu trò gì, thế thì mấy người làm được gì nào.
Nếu không phục thì mấy người cũng thử sống ở Hàn Quốc rồi xuyên không sang đây xem sao!
"Hùu. Tôi có thể mong chờ một chút được không nhỉ?"
"A, vâng."
Trong lúc tôi đang dán ánh mắt lườm lại bọn chúng thì Harnier bất ngờ dựa vào người tôi.
And ngay lập tức, nét mặt của bọn chúng biến dạng méo mó.
"Xì!"
"Mẹ kiếp, nhổ bọt!"
"Thả phát cơm chó phát một. Thả phát cơm chó."
"Mọi người cùng thi đấu mà có kẻ lại mò đến đây để hẹn hò. Chẹp."
... Ơ kìa.
Không phải là với ý nghĩa đó sao?
Có khi nào bản thân lại suy nghĩ chệch hướng ở đâu đó không nhỉ?
Tôi gãi gãi mái tóc phía sau rồi đảo mắt sang hướng khác.
"Tuy nhiên vị trí thứ 1 lại là đồng điểm số ạ. Thưa Công chúa điện hạ."
Đúng lúc đó một vị quý tộc giơ tay lên đưa ra câu hỏi hoài nghi:
"Nghe bảo tại Chuyến du lịch học tập lần này phần thưởng sẽ thay đổi dựa trên thứ hạng... Thế thì tình cảnh này sẽ xử lý ra sao ạ?"
Đám quý tộc đồng loạt chìm vào sự nghi hoặc.
"Đúng vậy nhỉ. Do có hai người chạm mốc đồng điểm số... Nên bắt buộc phải coi là có hai người đứng vị trí thứ 1 sao?"
"Không phải đâu! Vị trí thứ 1 và vị trí thứ 2 hoàn toàn khác biệt. Một khi không thể chạm mốc điểm số cao nhất thì bắt buộc phải ghi nhận cả hai đều đứng vị trí thứ 2 mới chuẩn xác chứ."
"Thế thì đồng nghĩa với việc không có người giành chiến thắng chung cuộc sao? Thế còn phần thưởng chiến thắng chung cuộc sẽ thuộc về ai?"
"Chẳng phải chỉ cần chia đều phần thưởng vị trí thứ 1 và vị trí thứ 2 ra làm đôi là xong sao?"
"Chia phần thưởng sao. Thật là hoang đường!"
Không chứ. Đã đành bản thân gánh chịu cảm giác bị phía Hoàng thất giở trò lừa đảo nên cực kỳ lấn cấn rồi.
Tại sao tự dưng mấy người lại nháo nhào đòi chia thứ hạng làm cái quái gì thế. Cái bãi chiến trường gì thế này!
Chát!
Ngay khoảnh khắc đó Arcien vỗ tay thu hút toàn bộ ánh mắt của đám quý tộc.
"Ý niệm của các ngươi ta đã nắm rất rõ. Đúng vậy. Hai người đứng vị trí thứ 1 cũng không được, mà hai người đứng vị trí thứ 2 cũng chẳng xong. Phần thưởng dĩ nhiên cũng không thể chia nhỏ ra được."
Đấy thấy chưa!
– một nhóm quý tộc gật đầu đồng tình.
Một kết luận minh bạch đã được đưa ra. Thế nhưng khoảnh khắc này thứ khiến tôi hoàn toàn cạn kiệt sức lực chính là...
Chi tiết này xem ra cũng là đòn giở trò của Arcien và Florence.
... Bởi lẽ cả hai người họ.
Đang mỉm cười. Luôn phiên dán ánh mắt nhìn tôi và Harnier.
'Không thể cứ ngồi yên gánh chịu đòn thao túng thế này mãi được.'
Nếu cứ tiếp tục chịu đựng thì sẽ bị đùa giỡn không có điểm dừng mất.
"Thế thì ngay tại tọa độ này phân định vị trí thứ 1 và vị trí thứ 2 chẳng phải là xong sao ạ?"
"Đó dĩ nhiên là phương án tối ưu nhất, thế nhưng..."
"Bằng cách nào chứ? Chẳng lẽ hai người họ lại đứng ra thi đấu một trận chiến mới sao?"
"Chắc chắn sẽ phát sinh rắc rối cho xem. Không thể để một bên quá sở hữu lợi thế, mà cũng không thể để một bên quá bất lợi được."
Không chứ. Ngay từ đầu đâu cần thiết phải thi đấu làm cái quái gì nữa. Mấy cái người này ơi.
"Tôi xin phép nhận vị trí thứ 2 ạ."
Vụ náo loạn vị trí thứ 1 và vị trí thứ 2 cứ thế khép lại.
Arcien và Florence dẫu mọi chuyện không diễn ra hoàn toàn theo đúng kịch bản dự kiến, thế nhưng phán đoán của tôi xem chừng lại mang lại cho họ sự thỏa mãn cực kỳ lớn khi hai người phô diễn nụ cười hài lòng rồi khép lại lịch trình ngày hôm nay.
And thứ được gọi là phần thưởng thực chất chỉ là một đòn lừa đảo.
"Ờ... Phiếu trưng dụng đốt lửa trại (campfire) sao."
"Phiếu trưng dụng khu nghỉ dưỡng khách sạn và phiếu trưng dụng Spa...?"
"Phiếu trưng dụng lều dã ngoại và hệ thống chiếu sáng lại là phần thưởng sao..."
Mấy thứ này nhìn kiểu gì cũng không phải là thứ dành cho một người trưng dụng. Là những tấm phiếu hoàn toàn có thể cùng trưng dụng với người khác mà không gặp bất kỳ rắc rối nào.
Mà thôi. Đại loại là những thứ như thế.
Thậm chí vị trí thứ 1 và thứ 2 lại là phiếu trưng dụng bữa tiệc tiệc nướng ngoài trời (BBQ) – thứ tuyệt đối không thể thiếu trong bầu không khí này – cùng đủ loại nguyên liệu thực phẩm.
Mỗi một chi tiết đều là những yếu tố trọng yếu của Chuyến du lịch học tập, nên trên thực tế có thể coi là phần thưởng thực sự hoàn toàn không tồn tại.
"Cảm thấy thất vọng sao? Việc mọi người cùng nhau vui chơi. Ta và huynh trưởng coi chính chi tiết đó mới là phần thưởng đấy chứ."
Kỳ thi dẫu là cuộc thi đấu cá nhân, thế nhưng dẫu sao những thiếu niên thiếu nữ ở độ tuổi tương đồng cũng chỉ thuần túy là bạn bè mà thôi – cô đưa ra một bài phát biểu vô cùng xuất sắc.
Hội trưởng và Phó hội trưởng Hội học sinh năm xưa cũng dùng chính những lời lẽ này để bùng phần thưởng rồi lướt qua một cách ma ranh thì phải.
... Chắc là do cảm giác của bản thân thôi, cứ bỏ qua cho rồi.
Dù sao sau khi mọi người nhận được cơ hội khép lại một ngày vui vẻ, khoảng thời gian tự do chính thức bắt đầu.
Đống thịt đỏ tươi được đặt trên vỉ nướng rực cháy.
Công tác chuẩn bị cho ngọn lửa trại – thứ không thể thiếu song hành cùng bữa tiệc nướng ngoài trời.
Bắn pháo hoa. Nghỉ dưỡng. Cho đến cả các hoạt động giải trí quy mô nhỏ.
Đối với tôi, đêm của Chuyến du lịch học tập đang dần đi vào chiều sâu theo một hình thái vô cùng quen thuộc.
Ánh mặt trời rực rỡ dần lặn xuống, dệt nên một dải hoàng hôn sắc đỏ lộng lẫy.
Bờ biển cùng bãi cát bắt đầu rực cháy sắc đỏ cũng sở hữu một nét trữ tình rất riêng.
Lắng nghe âm thanh sóng biển vỗ vào bờ cát, tôi rốt cuộc cũng giành được khoảng thời gian thư thái hiếm hoi.
"Hừm hừm! Karsein. Anh ở đây sao?"
Lén lút ngoảnh đầu về phía sau, tôi nhìn thấy Harnier đang đưa nắm đấm lên khuôn miệng hắng giọng.
Thế nhưng dáng vẻ đó...
"Tôi có thể ngồi xuống bên cạnh anh được không?"
"A, vâng."
Không được thế này.
Trong khoảnh khắc bị ngẩn ngơ, tôi nhanh chóng xốc lại tinh thần vội vã bẻ sang chủ đề khác:
"Do có khoảng thời gian thư thái nên tôi tạm thời chìm vào suy tư một chút mà thôi."
"... Thế sao?"
Rào rạt──
"Thế thì chúng ta đi dạo một chút nhé? Tôi cũng có vài điều muốn trao đổi."
"Ừm. Cứ thế đi ạ."
Thế là tôi cùng cô ấy bắt đầu chuyến đi dạo ngắn.
Harnier cất tiếng hỏi tôi:
"Này, tại sao anh lại không cất tiếng hỏi chứ?"
"Vâng?"
"Anh có chuyện muốn hỏi tôi cơ mà."
Có chuyện muốn hỏi sao?
Từ phía tôi dành cho Harnier sao?
'A. Là chuyện đó sao.'
Tôi nhớ ra cô ấy từng bảo vì gánh khoản nợ quá lớn nên sẽ tặng món quà.
Đúng rồi. Có chuyện đó tồn tại. Tôi đã quên mất tiêu.
"Chẳng lẽ, anh đã quên mất rồi sao? Việc tôi bảo sẽ tặng món quà ấy?"
"Ờ..."
Sao cô ấy lại nhận ra được nhỉ.
Đôi mắt của Harnier khẽ nheo lại.
Cái này, bắt buộc phải thốt ra câu khác mới được.
Đòn đập lưng liên hoàn vừa mới né được ban ngày tôi tuyệt đối không muốn ăn đòn tại nơi này đâu.
Phải thốt ra câu gì bây giờ.
Bộ não đang cuống cuồng tìm kiếm của tôi rốt cuộc lại đưa ra một câu trả lời cực kỳ kỳ quặc.
"Tôi... Tôi dạy cô bơi nhé?"
Ôi giời. Cái đồ đần độn này.
Tự dưng ngay tại tọa độ này tại sao lại thốt ra câu đó chứ!
Đang định trách móc bộ não không nắm bắt được bầu không khí để buông lời bào chữa, thì Harnier đã dứt khoát chộp chặt lấy tay tôi.
"Được thôi. Dạy tôi đi."
Đoạn cô ấy bước về phía lòng biển hệt như thực sự muốn học bơi.
... Ơ kìa?
Thật sự sao? Chiêu này lại phát huy tác dụng sao?
May mắn thật đấy.
Thế nhưng... Mọi chuyện đâu thể thế này được.
"Chờ chút đã. Harnier. Lúc này cô đâu có mặc trang phục tắm mà là đang mặc một chiếc đầm cơ mà."
Muộn màng nhận ra tình trạng này không thể tiến hành học bơi, tôi dừng bước khi phần đùi của cô ấy đã chìm vào làn nước biển.
Thế nhưng ngay khoảnh khắc đó.
Thân thể tôi bất ngờ bị nghiêng sang một bên.
"Này!"
"Ơ? Ơơơ!"
Tỏm!
Làn nước biển mặn mòi tràn vào bên trong khuôn miệng.
Phùu! – Phun luồng nước biển trong miệng ra ngoài, người phụ nữ vừa cùng tôi ngã xuống lòng biển để kéo tôi ngã cũng đã bị ướt đẫm hoàn toàn.
"Anh lại đi quên mất chi tiết đó sao? Đây là hình phạt đấy nhé. Hừm."
Harnier thản nhiên thốt ra bằng một chất giọng kiêu kỳ hệt như đây là cái giá phải trả.
... Thế nhưng mọi chuyện đâu thể thế này được.
Tôi vội vã ôm trọn lấy thân thể cô ấy vì e sợ có ai đó nhìn thấy.
"C... Cô đang làm cái trò gì thế?"
"Suýtt. Ngoan ngoãn bước ra ngoài thôi nào."
Trời đất ơi. Trong khoảnh khắc tôi hoàn không biết phải dán ánh mắt vào đâu.
Việc khoác trên mình chiếc đầm vốn dĩ đã tồn tại yếu tố không an toàn rồi, thế mà cô ấy lại dám làm ra cái trò này.
Chiếc đầm bị ướt đẫm nước biển đã phơi bày rõ mồn một lớp trang phục bên trong.
"Trước mắt cứ bước ra ngoài rồi khoác tạm áo của tôi vào đã. Thứ này sẽ không bị xuyên thấu đâu."
Sau khi tôi vội vã giải thích như thế, Harnier nở một nụ cười ranh mãnh hệt như một chú cáo.
"A hà. Ra là vậy sao? Chiếc đầm của tôi mới là rắc rối sao?"
"...!"
Bất ngờ đè ngược tôi lại khi vừa ngoi lên bãi cát, cô ấy tạo nên một tư thế chẳng khác nào đang đè chặt lấy tôi.
... Chỉ riêng diễn biến đến đây thôi đã là những hành vi hoàn toàn không tài nào thấu hiểu nổi nguyên do. Không thể nắm bắt được cô ấy đang mang mục đích gì.
Thế nhưng lần này cô ấy lại tiếp tục làm ra một hành vi còn hoang đường hơn nữa.
"C... Cô lúc này tự dưng lại cởi thứ đó ra làm cái quái gì thế?"
"Sao thế? Những thứ thế này anh không nhìn nổi sao? Đã là quan hệ hôn hôn thì nhìn thấy trọn vẹn là điều hiển nhiên mà."
"Chuyện đó và chuyện này hoàn toàn là hai chuyện khác nhau cơ mà!"
Cô với tôi đâu phải thực sự là quan hệ hôn hôn mà là hôn hôn theo hợp đồng cơ mà!
Dẫu tôi có gào lên như thế, Harnier vẫn thản nhiên kéo chiếc đầm của mình xuống.
Thực sự là tôi không còn biết dán ánh mắt vào đâu nữa rồi.
Phía dưới chiếc vòng cổ (choker) phơi bày xương quai xanh cùng sợi dây sắc đen hiện ra rõ mồn một.
Đôi gò bồng đảo khổng lồ vốn dĩ khó khăn lắm mới được che đậy bởi chiếc đầm rộng thùng hình nay lại phơi bày khe ngực một cách cực kỳ rõ mồn một.
Phía dưới cũng hệt như vậy.
Sợi dây siết chặt lấy lớp thịt vùng đùi săn chắc.
Phía trên đó một mảnh vải mang sợi dây mỏng mong manh chỉ che đậy một vùng diện tích cực kỳ nhỏ bé.
Đến mức phơi bày toàn bộ phần da thịt, đây là một bộ trang phục hoàn toàn không mang chức năng của một bộ trang phục thông thường.
Ấy thế mà Harnier vẫn giữ nguyên nụ cười trên môi. Hệt như thể chi tiết này hoàn toàn không có gì là sai trái.
Nhờ đó tôi mới nhận ra.
Rằng thứ đó tuyệt đối không phải là trang phục lót.
"Cái gì thế. Anh đã nhận ra rồi sao?"
"Hà. Tôi cứ thắc mắc tại sao cô lại tự tin đến thế. Hóa ra là như vậy sao."
"Ahahat. Đáng tiếc thật đấy. Số lần được nhìn thấy anh phô diễn nét mặt thế này vốn dĩ chẳng có mấy lần. Không phải anh đã nhận ra đó là trang phục tắm quá sớm rồi sao?"
... Đúng rồi. Ở thời hiện đại mấy thứ thế này cũng là trang phục tắm mà.
Tại nơi này thông thường người ta trưng dụng các hình thái trang phục tắm hoàn toàn khác, thế nhưng tại nơi tôi từng sống thì thứ này vẫn được bày bán đàng hoàng dưới cái tên Bikini.
Thế nhưng dẫu là vậy thì nên bảo là táo bạo sao. Hay nên bảo là có phần hơi liều lĩnh sao.
Nét mặt ranh mãnh hệt như một chú cáo vừa trêu chọc tôi đã hoàn toàn biến mất, nhường chỗ cho nét mặt thẹn thùng quay trở lại.
... Tuy nhiên.
"C... Cái này chính là món quà tôi dành tặng cho anh đấy."
Hai cánh tay của Harnier vốn dĩ đang thẹn thùng che đậy khuôn ngực một lần nữa dời khỏi vị trí ban đầu.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn