Chương 566: Hạnh Phúc 10.000 Won Ngày 2 (3)
[TS] Bắt Đầu Phát Sóng · Calibus · 1015 chương · ~22 phút đọc · Tạo 15/08/2026
000 Won Ngày 2 (3) Toàn chương
"Cô chỉ được gọi đồ uống có giá dưới 5. 000 Won thôi."
"... Đồ keo kiệt."
Dù tôi có càm ràm thì cũng chẳng thay đổi được gì.
Vì đang thèm chút đồ ngọt nên tôi gọi một ly White Chocolate Mocha đá rồi ngồi vào bàn.
Mia, 19-Girl, Jung Star và cả các nhân viên cũng gọi đồ uống cho riêng mình rồi ổn định chỗ ngồi.
"Chị ơi, quả nhiên người đáng tin nhất chỉ có em thôi đúng không?"
Mia nũng nịu kể công.
Nhưng tôi không tin đâu.
Chẳng phải Mia chính là kẻ đã đâm sau lưng tôi một vố đau điếng trong buổi thử giọng đội trưởng [Đặc vụ kẹp hạt dẻ] sao.
Dù sao thì xác suất cũng là 50%, chẳng có gì đảm bảo Mia sẽ luôn là lựa chọn tốt trong tương lai cả.
Lỡ như lại bị đâm sau lưng thì sao?
Chắc chắn lúc đó em ấy sẽ nở một nụ cười đáng ghét khi nhìn tôi đau khổ vì kết quả không tốt cho xem.
"Cảm giác nạp đường sau bao lâu thế nào ạ? Vì tôi khao nên cô cứ tự nhiên mà thưởng thức đi."
"..."
Jung Star đúng là cái kiểu người hở ra là muốn ăn đòn.
Vì vậy anh ta mới là cái bao cát có cảm giác đánh tốt nhất.
Dù sao thì chúng tôi cũng dành thời gian trò chuyện về những chủ đề phù hợp rồi rời khỏi quán cà phê.
Và bây giờ lại là khoảnh khắc của sự lựa chọn.
"Uống cà phê xong rồi, giờ cũng thấy đói bụng rồi đấy. Chúng ta đi ăn cơm thôi."
Lần này Mia đề xuất đi ăn.
Và 19-Girl đưa ra ý kiến phản đối.
"Chúng ta đi mua sắm ở đằng kia chút đi. Ăn cơm để sau."
"..."
"Hừ hừ, đã đến lúc lựa chọn rồi."
Jung Star lại nở một nụ cười đáng ghét, cầm hai tấm thẻ trên hai tay rồi nhìn tôi.
Thật là, vất vả lắm mới giành được [Phiếu Ăn Chực 1 Lần] mà anh ta lại định dùng mấy cái trò quái đản này để chơi xỏ tôi.
Nếu không có camera, tôi thực sự đã túm cổ áo Jung Star mà lắc cho một trận rồi.
Cảm nhận được sát khí này của tôi, Jung Star giật mình lùi lại một bước.
- Hahaha, nhưng mà cứ xem tiếp thế này thấy giống game mô phỏng hẹn hò thật đấy. Đang đi hẹn hò mà cứ bị hai cô gái bắt phải chọn mình.
- Vâng, mời lầu trên bớt ảo tưởng anime đi ạ!
- Lần này không biết ai sẽ là mìn đây. Hahaha. Không lẽ cứ thế này mãi đến cuối cùng vẫn không được ăn trưa tử tế sao?
- Hahaha? Nếu vậy Hani sẽ túm cổ áo Jung Gay Star ngay lập tức.
- Biến căng sắp tới à? Biến căng sắp tới à? Biến căng sắp tới à?
- Không lẽ đi mua sắm là sẽ được thử mấy bộ đồ đẹp lung linh sao? Biết đâu lại là khu đồ lót chẳng hạn.
- Hahaha? Thiên tài đây rồi!
- Đi mua sắm tiến lên nào!
- Đã thế này rồi thì đang là mùa hè, đi chọn đồ bơi đi.
- Lũ ác ma lại kéo đến rồi. Hahaha. Quản lý không dọn dẹp khung chat à?
- Người xem gần 60. 000 rồi, dọn sao nổi chứ. Hahaha. Cuối tuần nên đông kinh khủng.
- Hy vọng Hani dẫm phải bẫy! Nhìn Hani bị hành mới vui.
- Chỉ việc gõ "Chuẩn luôn" thôi anh em.
Đầu óc tôi vốn đã rối bời, giờ lại thêm nội dung khung chat thế này khiến tôi hoa cả mắt.
Trong tình cảnh này, việc số lượng người xem duy trì ở mức gần 60. 000 là một tín hiệu đáng mừng.
Có điều, bụng tôi bắt đầu thấy đói rồi.
Tôi muốn lấp đầy cái bụng, nhưng nhìn ánh mắt lấp lánh đầy mong đợi của Jung Star, tôi chắc chắn đó là một cái bẫy.
Vì vậy, tôi quyết định kiên nhẫn thêm một lần nữa.
"Đi mua sắm thôi. Mua sắm."
"Chậc!"
"Anh vừa tặc lưỡi đấy à?"
"À, nhầm lẫn thôi. Nhầm lẫn."
Nhầm cái gì mà nhầm!
Cái bộ mặt lộ rõ vẻ bất mãn thế kia mà còn giả vờ như không có gì, thật là cạn lời.
Jung Star lần lượt lật hai tấm thẻ lên để cho thấy danh tính của chúng.
Phía mua sắm không có nội dung gì, còn phía quán ăn thì ghi là Sườn sụn cay.
Cái tên này thật là!
Khi tôi gửi đến một ánh mắt sắc lẹm, anh ta có vẻ chột dạ, liền nhìn về phía tòa nhà outlet mà 19-Girl đã chỉ rồi giục mọi người mau vào trong.
Đúng là cái đồ nực cười.
"Hiện tại là 11 giờ 50 phút. Chúng ta dạo quanh khoảng 30 phút nhé."
"Vâng!"
"Nhân tiện đến đây rồi, mua quần áo luôn đi. Chị sẽ thanh toán thay cho Hani, sau khi kết thúc [Hạnh Phúc 10. 000 Won] thì chuyển khoản lại cho chị là được. Chốt chứ?"
Tôi dùng ánh mắt hỏi Jung Star xem làm vậy có được không, có vẻ anh ta nghĩ làm thế sẽ tạo ra nhiều cảnh quay thú vị cho buổi phát sóng nên đã gật đầu đồng ý.
"Chị ơi, chị ơi! Cái này thấy sao? Có hợp với em không?"
"Hừm, thay vì cái đó thì chị nghĩ tông màu sáng hơn chút sẽ tốt hơn đấy. Cái đó hơi không hợp với tông da của em lắm."
"Thế sao ạ? Vậy cái này thì sao?"
"Đúng rồi. Cái này trông ổn hơn cái lúc nãy đấy. Em mặc thử xem. Hani chọn được gì chưa?"
"À, em thì..."
Một lần nữa tôi lại thấy rằng, hiếm có thứ gì khốc liệt như thời gian mua sắm của phụ nữ.
Không chỉ mình tôi cảm thấy vậy.
Jung Star, kẻ vốn đi theo sau chúng tôi thỉnh thoảng lại chêm vào một câu, giờ cũng đã trưng ra bộ mặt như thể hồn lìa khỏi xác.
Khán giả đang xem buổi phát sóng cũng tương tự.
- Ư ư;; Ám ảnh tâm lý quá. Hôm qua đi hẹn hò với bạn gái mặt tôi cũng y hệt thế này. Cô ấy bảo chỉ mua một cái váy thôi nên tôi mới đồng ý. Tại sao lúc đó tôi lại trả lời như thế chứ. Huhu.
- Lầu trên ơi. Hãy thoát khỏi ảo tưởng rằng mình có bạn gái đi ạ. Bạn gái của ông thậm chí còn chưa được sinh ra đâu. Có lẽ cho đến tận khi ông qua đời vẫn sẽ như vậy thôi.
- Ư hự! Đừng có tấn công diện rộng thế chứ!
- Nhớ lại cảnh mình tay xách nách mang đống đồ bạn gái chọn rồi lếch thếch chạy theo sau mà thấy tủi thân quá. Huhu.
- Tôi thì dù có phải đi theo mua sắm cả ngày cực khổ thế nào cũng được, chỉ mong có bạn gái thôi.
- Tôi có thể xách túi cho bạn gái rồi đứng chờ trước cửa nhà vệ sinh cả tiếng đồng hồ cũng được luôn!
- Hahaha, cái đó mà cũng đem ra khoe được sao, thật sự. Một mình ông làm xấu mặt đàn ông hết cả rồi.
- Chỉ việc gõ "Chuẩn luôn" thôi anh em.
Thấy phản ứng của khán giả, Jung Star liên tục thúc giục nên chuyến mua sắm ngắn ngủi của chúng tôi đã kết thúc như vậy.
Dĩ nhiên, trong số "chúng tôi" đó không bao gồm tôi.
Tôi chỉ mất 5 phút để chọn xong một bộ quần áo mùa hè đơn giản gồm áo và quần, kết thúc chuyến mua sắm cá nhân của mình, nhưng sau đó tôi lại bị hai người họ lôi đi khắp nơi, biến thành một con ma-nơ-canh sống.
Cảm giác như 10 phút trôi qua dài đằng đẵng như một tiếng đồng hồ vậy.
Suýt chút nữa tôi còn bị 19-Girl tư vấn cho cả đồ lót nữa cơ, thế là đủ hiểu rồi đấy.
Dù sao thì chúng tôi cũng xách đồ của mỗi người rồi rời khỏi outlet.
Chớp mắt đã 12 giờ 30 phút.
Bây giờ chắc chắn phải đi ăn cơm thật rồi.
Tôi cảm giác như bụng mình đang réo lên ầm ĩ vậy.
"Khoảnh khắc lựa chọn cuối cùng đã đến. Bây giờ không còn gì để nói nữa. Cứ thế mà chọn thôi."
Chẳng có gợi ý nào cả.
Chỉ biết tấm thẻ bên phải là 19-Girl, bên trái là Mia.
Tôi chạm mắt với hai người họ.
"Chị ơi chị tin em đúng không? Hãy tin em mà lựa chọn đi. Chẳng phải lúc nãy em đã nói rồi sao. Chúng ta hãy cùng nhau ăn một bữa trưa thật ngon lành nào."
"... Lúc nãy nếu chị chọn em thì là món sườn sụn cay rồi còn gì."
"Th-Thế ạ? Hi hi!"
Hi hi cái con khỉ.
Đúng là trên đời này chẳng tin được ai cả.
Chỉ cần sơ hở một chút là định đâm sau lưng ngay.
"Hani à, hãy tin chị. Lúc nãy chúng ta vừa đi mua sắm vui vẻ thế mà."
"Chị cũng thế, lúc đầu nếu chọn chị thì là món Drop Dead Tonkatsu rồi còn gì."
"Thì đã không ăn rồi còn gì."
"..."
Cô ấy thản nhiên nói một cách trơ trẽn như vậy khiến tôi chẳng còn lời nào để đáp lại.
Thật sự, tại sao mọi người lại đối xử với tôi như thế chứ!
Trên thế giới này không có ai đứng về phía tôi sao?
[Xin quản lý đừng quên rằng tôi luôn ở bên cạnh bạn. Tôi luôn đứng về phía quản lý.]
"Thật sao? Thật chứ? Tôi có thể tin cậu đúng không?"
[Bạn có thể tin tôi. Vào khoảnh khắc này, tôi và quản lý đồng tâm hiệp lực.] Nói thật là tôi hơi bị cảm động đấy.
Không ngờ cái tên Trợ Thủ này lại có một mặt ấm áp được giấu kín như vậy.
Cậu ta đã an ủi trái tim mệt mỏi vì bị mọi người phản bội của tôi.
Vì vậy tôi cũng chân thành hỏi lại.
"Vậy cậu nghĩ sao? Tôi nên chọn ai thì mới gặp may mắn đây? Mia? Hay là chị 19?"
Có lẽ lựa chọn của Trợ Thủ sẽ soi sáng con đường phía trước cho tôi.
Vì cậu ta đang thay mặt Nữ Thần làm việc, nên chắc hẳn phải có thần thông quảng đại ở mức nào đó chứ.
[Vì bạn đã tin tưởng tôi, tôi sẽ đáp lại sự tin tưởng đó. Nếu bạn chọn Mia, chắc chắn sẽ có chuyện tốt xảy ra.]
"Thật chứ? Chắc chắn chứ?"
[Vâng. Chắc chắn.] Cảm nhận được ý chí mạnh mẽ đầy tự tin truyền đến từ Trợ Thủ, tôi quyết tâm gật đầu.
Thấy vậy, Jung Star mỉm cười đưa hai tấm thẻ trên tay lại gần tôi hơn.
Bây giờ là lúc phải đưa ra lựa chọn dứt khoát.
Ánh mắt của mọi người đều tập trung vào tôi.
Trong đầu tôi đang hiện lên đáp án mà Trợ Thủ vừa nói lúc nãy.
Đúng vậy, Mia... là Mia đúng không?
"Nào! Hani. Mời cô đưa ra lựa chọn cuối cùng cho chuyên mục may rủi này."
Xác suất là 50%.
Và Trợ Thủ đã gợi ý cho tôi chọn Mia.
"Tôi chọn chị 19."
"..."
"Chị ơi! Chị phải tin em chứ."
"Hừ hừ, quả nhiên Hani vẫn thích chị nhất nhỉ?"
[Thưa ngài?] Bỏ lại sau lưng đủ loại phản ứng khác nhau, tôi giật lấy tấm thẻ từ tay phải của Jung Star rồi lật ngược lại ngay lập tức.
Trên đó ghi tên một quán chuyên về thịt bò mà Jung Star từng khao cả đội một bữa ra trò hồi [Đại hội Thể thao Star BJ].
Quả nhiên là thành công rồi.
"Ái chà! Chị ơi! Em không giận đâu nhé? Em cũng vì bị ép nên mới phải làm thế thôi mà. Dĩ nhiên là em cũng muốn được ăn món ngon cùng chị rồi."
Tấm thẻ phía Mia là ăn mì gà cay ở cửa hàng tiện lợi.
Cái món mì gà cay đó!
Bây giờ chỉ cần nghe thấy chữ cái đầu tiên thôi là tôi đã thấy rùng mình rồi.
Vì nó mà tôi đã phải khổ sở biết bao nhiêu chứ!
Trong lúc tôi đang chí chóe với Mia, tôi thấy Trợ Thủ đang định lén lút chuồn lẹ.
[Là nhầm lẫn thôi, nhầm lẫn.]
"Cậu đi mà ăn cái đó đi."
Nhầm cái con khỉ!
Hôm nay niềm tin của tôi lại vơi đi thêm một chút rồi.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn