Chương 425: Chương 435: Thử Thách Định Mệnh? (1)
Lãnh Chúa: Ta Nuôi Dưỡng Thiếu Nữ Trong Thế Giới Hắc Ám · Tôi lười đọc truyện · 1055 chương · ~18 phút đọc · Tạo 30/07/2026
(1) (1)
"Không cần phải tung toàn lực ngay từ đầu đâu, cứ rải lông vũ như mưa tên là được." Field đảo mắt nhìn quanh một vòng, cảnh giác dặn dò: "Cục diện hiện tại đang rất hỗn loạn, không cần thiết phải chơi trội quá làm gì."
Không có quân đội hỗ trợ, rất dễ bị đám tép riu của địch bào mòn thể lực. Còn cái liên minh lỏng lẻo này, dùng để chia sẻ bớt áp lực thì được, chứ đến lúc mấu chốt thì chẳng trông mong gì được đâu.
"Giao cho em."
Tishifa dang rộng bốn cánh, tựa như một thiên thần lộng lẫy giáng trần. Thánh Quang cường đại bùng nổ, những chiếc lông vũ dày đặc như châu chấu bay rợp trời, bắn phá dồn dập vào những nơi tập trung đông Ma nhân nhất.
Những chiếc lông vũ thiên thần tưởng chừng mềm mại lại có tác dụng khắc chế cực mạnh đối với ma vật. Kẻ nào bị bắn trúng thì chết bất đắc kỳ tử ngay lập tức, kẻ nào bị sượt qua thì bốc cháy phừng phừng như quả cầu lửa.
Ma nhân ngã rạp xuống như rạ, cảnh tượng thảm liệt chẳng khác nào một cuộc đổ bộ giành bãi biển.
Áp lực của mọi người lập tức giảm đi đáng kể.
"Người Được Chọn hệ Thánh Quang sao? Không tồi." Sanfaro gật gù tán thưởng, tự động bỏ qua sự thật là Người Được Chọn hệ Thánh Quang vốn bị Giáo hội độc quyền.
Nhờ có hỏa lực mạnh mẽ của Tishifa, ngày càng có nhiều người xốc lại đội hình, lao vào chém giết với Ma nhân.
Chẳng mấy chốc, đám Ma nhân đã bị tiêu diệt sạch sẽ.
"Mấy cái thứ này ăn cái quái gì mà sống được cả ngàn năm thế nhỉ? Đây mới đúng là công nghệ lõi của Ma tộc chứ." Field vô cùng tò mò, dùng mũi chân đá đá vào mấy cái xác.
"Chỉ là ngủ đông thôi mà, với lại tuổi thọ của Ma tộc vốn dĩ rất dài." Tishifa dịu dàng giải thích.
"Soi đèn cho ta, ta phải nghiên cứu một chút."
Field kéo Tishifa lại làm đèn pin chạy bằng cơm, bắt đầu cắm cúi nghiên cứu.
"Phù... phù..." Liman ngồi bệt xuống đất thở hồng hộc, "Cuối cùng cũng xong, mọi người không sao chứ?"
Xung quanh vang lên những tiếng nức nở. Ít nhất cũng phải có sáu, bảy chục người đã bỏ mạng trong đợt tập kích vừa rồi.
"Đại nhân, chúng tôi muốn rút lui." Hàng chục Mạo hiểm giả mặt mũi lấm lem bùn đất kéo đến, mếu máo phàn nàn: "Xin lỗi vì đã vi phạm hợp đồng Mạo hiểm giả, nhưng quái vật ở đây căn bản không phải thứ mà chúng tôi có thể đối phó được."
"Hải tặc bọn tao cũng rút! Lũ lừa đảo chết tiệt chúng mày, tao còn chưa thấy bóng dáng một đồng vàng nào đâu!"
"Đúng đấy, tối om như mực, ngoài mấy cục đá vụn nát bét ra thì đéo có cái gì sất, rõ ràng là lừa bọn tao vào chỗ chết mà!"
Đám đông sau khi hoàn hồn lại có cảm giác như mình bị lừa, lớn tiếng phản đối rồi kéo nhau đi về phía lối ra.
Đúng lúc này, một tràng vỗ tay rõ ràng vang lên. Bóng tối xung quanh rút đi với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, di tích chớp mắt đã sáng rực như ban ngày. Một bóng ma từ giữa di tích nhẹ nhàng bay ra. Khuôn mặt tuyệt mỹ của cô mang theo khí chất bá đạo của một bậc đế vương, đưa mắt nhìn quanh.
Bộ dạng này của cô khiến trong đầu Field nảy ra một câu: "Daigo biến thành ánh sáng."[note94591]
"Hỡi các dũng sĩ của ta, cuối cùng các ngươi cũng đến. Ta tin rằng khi ta gặp được các ngươi, vương quốc mà ta hằng yêu dấu đã bị hủy diệt dưới tay Ác quỷ. Để chống lại Ác quỷ, chúng ta đã vắt kiệt toàn bộ sức lực, nhưng ta có thể tự hào nói với các ngươi rằng, không một con Ác quỷ nào có thể vượt qua phòng tuyến của Đế quốc Aurelunis."
"Ta là tàn hồn của Nữ hoàng Aurelunis, chịu trách nhiệm mở ra Thử thách Định mệnh, dẫn đường cho những người đến sau."
Nữ hoàng dùng giọng nói rỗng tuếch, kể lại một câu chuyện bi thương.
"Đệt mợ, trả tiền đây!" Tên hải tặc vô tâm vô phế nổi trận lôi đình, "Mày làm chết một đống anh em của tao rồi đấy."
"Cái thử thách tởm lợm của cô đã hại chết rất nhiều người."
"Cô có thấy có lỗi với chúng tôi không? Tôi đéo quan tâm Ác quỷ là cái thá gì, cô đã hại chết đồng đội của chúng tôi." Một thiếu niên mặc áo choàng đen lớn tiếng buộc tội, cậu ta quỳ sụp xuống trước thi thể của đồng đội, "Rõ ràng mọi người sắp trở thành Mạo hiểm giả cấp Bạc rồi, sao có thể dừng bước tại đây được chứ."
"Đúng vậy, chồng tôi chết rồi, hu hu hu..."
Tuy nhiên, tàn hồn của Nữ hoàng không hề phản bác, mà tiếp tục giới thiệu: "Là một thử thách để tuyển chọn Người Được Chọn của định mệnh, mục đích của thử thách này không phải là giết chóc. Sau khi kết thúc mỗi tầng thử thách, các ngươi có thể rút lui bất cứ lúc nào."
"Các ngươi đã tiêu diệt được Ma nhân ở tầng thứ nhất, chứng minh được lập trường của mình. Đây là phần thưởng cho việc vượt qua cửa ải đầu tiên."
Dứt lời, một đồng vàng sáng lấp lánh rơi xuống, "Tõm" một tiếng rơi vào vũng nước.
Giây tiếp theo, vô số đồng vàng rơi xuống rào rào. Cả trần hang động như đổ một cơn mưa vàng.
"Vãi nồi!"
Một tên sơn tặc vội vàng chộp lấy một đồng vàng, dùng tay áo lau lấy lau để rồi cắn mạnh một cái: "Mẹ kiếp, là tiền vàng cổ! Phen này phát tài rồi!"
Bất kể là tiền vàng của thời đại nào, chỉ cần làm bằng vàng thật thì đều có thể nấu chảy rồi đúc lại, sức mua vẫn cực kỳ khủng khiếp.
"Tạ ơn Nữ thần! Những lời tao vừa nói toàn là đánh rắm hết! Đồng đội chết tốt lắm~ chết tốt lắm~ bớt đi một người chia tiền."
"Cái này là thưởng cho tao, bỏ cái tay bẩn thỉu của mày ra!"
"Đừng có giành với tao, đứa nào giành tao chém chết đứa đó." Vì tranh giành tiền bạc, không ít kẻ bắt đầu lao vào ẩu đả.
Gần như tất cả mọi người đều đang cắm mặt nhặt tiền. Có hai tên bị thương nặng suýt chút nữa bị mưa tiền vàng đè chết, may mà người của Kỵ sĩ đoàn Twilight đủ trượng nghĩa, kéo họ vào nấp dưới một công trình đổ nát.
Field cũng nhặt một đồng lên, mân mê một lúc rồi nói: "Chắc phải có đến mười vạn đồng vàng đấy, chơi lớn thật."
"Biết thế này đã mang theo quân đội rồi, có thể vác cả đống tiền về nhà." Ngay cả Tishifa cũng không khỏi tiếc rẻ kêu lên.
Field xốc lại tinh thần: "Đừng vội, đây mới chỉ là vé vào cửa thôi, đằng sau chắc chắn còn có đồ ngon hơn."
Dù sao thì trong lăng mộ ở chính giữa phế tích vẫn còn một Người Được Chọn chưa rõ danh tính cơ mà.
Quả nhiên, tàn hồn Nữ hoàng lên tiếng: "Phần thưởng đã phát xong. Ai muốn rời đi có thể mang theo tiền rời đi. Sau khi rời đi, sẽ không thể vào lại được nữa."
Mọi người nhìn nhau. Những khuôn mặt vừa nãy còn đầy vẻ phẫn uất, giờ đây đã bị lòng tham và sự cuồng hỉ làm cho méo mó. Chẳng ai muốn rời đi cả. Dù sao thì vừa mới bước qua cửa đã được chia nhau mười vạn đồng vàng rồi.
Chỉ có vài kẻ bị thương nặng là bị thủ lĩnh của thế lực mình ra lệnh mang tiền ra ngoài.
"Mỗi tầng cung điện dưới lòng đất tiếp theo, các ngươi đều phải trải qua bài kiểm tra chiến đấu."
"Sau khi thành công, sẽ được phát một Rương Báu Định Mệnh. Phần thưởng trong rương sẽ tăng dần theo độ khó của thử thách. Những bảo vật bên trong tuyệt đối là thứ mà các ngươi đang cần."
Sau khi giới thiệu xong, tàn hồn Nữ hoàng vung tay lên, cánh cửa dẫn xuống cung điện tầng dưới mở ra.
Đám đông lập tức sôi sục, phấn khích ùa vào.
"Thú vị đấy, giống như đang chơi game thám hiểm hầm ngục vậy. Nhưng mà, làm thế này thực sự có thể chọn ra Người Được Chọn của định mệnh sao?" Field bật cười, rút trường kiếm ra, sải bước tiến vào cung điện dưới lòng đất.
Sau khi tất cả mọi người đã vào trong, cánh cửa lớn phía sau đóng sầm lại.
Vô số Harpy Lột Da từ dưới nước lao ra tấn công.
"Chỉ có mấy thứ rác rưởi này thôi sao? Chán phèo."
Liman thấy kẻ địch là Harpy Lột Da thì lập tức thở phào nhẹ nhõm: "Cứ tưởng thử thách khó nhằn lắm cơ. Thủy binh, xếp đội hình tấn công!"
Đám đông đang hừng hực khí thế lập tức phát động phản công. Sau một hồi chém giết, đội thám hiểm chỉ hy sinh vỏn vẹn mười hai người.
"Haha, dễ như ăn kẹo vậy."
"Mấy con quỷ cái này nhìn thì đáng sợ chứ chém dễ ợt, thậm chí còn chẳng mạnh bằng Ma nhân."
Field gật gù đồng tình, nhưng vẫn không hề buông lỏng cảnh giác.
"Vị Nữ hoàng Aurelunis này đúng là người tốt." Tishifa chắp tay cầu nguyện, cảm thán: "Năm xưa bảo vệ nhân loại thì chớ, giờ lại còn để lại bảo vật cho hậu thế nữa."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn