Chương 470: Chương 480: Tăng thuế
Lãnh Chúa: Ta Nuôi Dưỡng Thiếu Nữ Trong Thế Giới Hắc Ám · Tôi lười đọc truyện · 1055 chương · ~18 phút đọc · Tạo 30/07/2026
Dù sao thì chỉ còn hai tháng nữa là cậu phải tham gia chiến dịch bình định phản loạn mới, không chuẩn bị cho tử tế thì sao mà được.
"Đại nhân, ngài có kế hoạch gì chưa?" Ashina cưỡi chiến mã, đi song song với Field.
Field khẽ gật đầu, vung tay đầy bá khí: "Về đến lãnh địa Nightfall, chúng ta sẽ bắt đầu Tây chinh."
"Ý ngài là... lãnh địa Dawnveil?"
"Đúng vậy. Quyền kiểm soát của chúng ta ở lãnh địa Nightfall đã đủ vững chắc rồi. Phần sương mù xám còn lại đa số là rừng rậm, đồi núi và hồ nước, khu vực đồng bằng đã hoàn toàn nằm trong tay chúng ta, phần còn lại chỉ là vấn đề thời gian thôi."
"Đã đến lúc mở rộng địa bàn, chiếm lấy lãnh địa thứ hai rồi." Field đưa tay ra phía trước, làm động tác nắm chặt.
"Tuyệt quá!"
Ashina cũng cực kỳ hứng thú với việc khai cương thác thổ. Đôi mắt cô sáng rực lên vì phấn khích, bất giác nhích lại gần: "Hình như chúng ta không có quyền tuyên bố sở hữu lãnh địa Dawnveil thì phải. Lỡ sau này Nữ hoàng đòi lại thì chẳng phải là dâng mỡ miệng mèo sao."
Ở Đế quốc Holy Griffin, quyền tuyên bố sở hữu và lễ pháp cực kỳ quan trọng. Một mảnh đất không phải cứ dùng vũ lực đánh chiếm được là thuộc về mình.
Điều này cũng không khó hiểu.
Ví dụ bạn là trùm giang hồ thôn, có thể dùng nắm đấm chiếm lấy mảnh đất đầu làng, nhưng có ích gì không? Chỉ cần tỉnh ra lệnh thu hồi, à không, thậm chí chỉ cần chính quyền xã ra tay, thì có là trùm giang hồ cũng phải ngoan ngoãn nhả ra.
"Đúng vậy. Ban đầu ta định mua lại, nhưng sau khi suy nghĩ kỹ, ta đã từ bỏ ý định đó."
Field lạnh lùng phân tích: "Bọn quý tộc đánh hơi thính lắm. Chỉ cần ta bỏ ra một số tiền lớn để mua một mảnh đất không có giá trị, bọn chúng chắc chắn sẽ tò mò xúm lại, rồi điên cuồng gây rắc rối cho chúng ta."
Hơn nữa, cậu càng nhìn Nữ hoàng càng thấy ngứa mắt.
Đợi đến ngày nào đó không giấu bài được nữa thì cứ vả thẳng mặt ả. Lễ pháp với chả tuyên bố sở hữu cái quái gì, đợi đến lúc ta từ thổ phỉ nâng cấp thành đại quân phiệt thì mọi tuyên bố đều là giấy lộn hết.
Mất ba ngày đường, Field đã về đến Đại trang viên Starry Night.
Ashina đưa mắt nhìn quanh. Gần như mỗi lần trở về, thị trấn lại có một sự thay đổi chóng mặt.
Xưởng làm giấy ở khu công nghiệp đã được xây dựng xong. Vài "tháp đất" cao chót vót sừng sững nhả khói đen cuồn cuộn, vô số công nhân tấp nập đi lại làm việc.
Điều khiến cô ngạc nhiên nhất là khu dân cư được xây dựng suốt mấy tháng qua cuối cùng cũng đã hoàn công. Từng dãy nhà gạch đá một tầng rưỡi, có sân vườn riêng biệt, nằm san sát nhau một cách ngay ngắn ở phía Nam Tòa thị chính. Nhìn từ xa trông cực kỳ hoành tráng.
"Cuối cùng cũng có chút dáng dấp của một thành phố nhỏ rồi."
Field hài lòng gật đầu. Khu dân cư trước đây toàn là mấy căn nhà gỗ mục nát và nhà tranh vách đất, chẳng khác nào khu ổ chuột.
Còn những ngôi nhà hiện tại thì hệt như căn Breezehome[note95158] ở thành phố Whiterun trong game Skyrim, chuẩn biệt thự mini luôn.
"Mấy căn nhà này bán bao nhiêu tiền vậy ạ." Mặc dù Ashina sống trong lâu đài, nhưng vẫn không nhịn được tò mò hỏi.
"Ta chưa nghĩ ra." Field nói thẳng, "5 đồng tiền vàng chăng? Nhưng ta cứ thấy đắt đắt thế nào ấy, có lẽ 3 đồng tiền vàng 80 đồng bạc sẽ hợp lý hơn."
Nếu bán với giá 5 đồng tiền vàng, với mức lương tháng trung bình của công nhân ở lãnh địa Nightfall là 15-25 đồng bạc, trừ đi chi phí ăn uống và thuế má, dự kiến phải mất 3 năm mới mua nổi một căn nhà.
Điều này đi ngược lại với kế hoạch cải thiện dân sinh thần tốc của cậu.
Đổi lại là dân tự do ngoài lãnh địa Nightfall thì càng không có cửa mua. Ví dụ như người dân ở lãnh địa Bull, lương tháng thường chỉ từ 3-10 đồng bạc.
"Rẻ quá!"
Ashina nghiến răng ken két: "Nhà đẹp thế này phải bán 500 đồng tiền vàng mới đúng. Bố mẹ em cả đời phải sống trong hang động, nếu được ở trong ngôi nhà đẹp thế này, chắc chắn họ sẽ vui sướng đến phát điên mất."
"Tốt lắm, em đã có được cái tâm đen tối cần thiết của một gian thương rồi đấy." Field cười phá lên, "Không rẻ đâu. Lãnh dân còn phải đóng tiền điện nước... à nhầm, tiền nước, thuế tài sản cố định, thuế đất đai hàng năm, chi phí dài hạn cộng lại không hề nhỏ đâu."
Hơn nữa, mục tiêu sau này của cậu là những khu chung cư thương mại xây bằng bê tông cốt thép, mấy căn nhà gạch nhỏ này chỉ là bước đệm quá độ thôi.
Ashina bĩu môi: "Thế thì cũng đâu có nhiều lắm."
"Có một mái ấm an cư lạc nghiệp, họ mới sinh đẻ nhiều hơn để tạo ra lực lượng lao động, mới đầu tư cho giáo dục, mới đi mua sắm hàng hóa, mới đứng lên bảo vệ lãnh địa." Field cười giải thích, "Tích tiểu thành đại mới là vương đạo. Lòng tham giống như một khoản vay nặng lãi, sớm muộn gì cũng sẽ bị đòi nợ theo những cách không thể ngờ tới."
"Ồ ồ."
Mặc dù không hiểu lắm những gì Field nói, Ashina vẫn gật gù: "Nghe theo ngài hết ạ."
"Đại nhân, ngài về rồi! Ngài đi đường vất vả quá~" Vừa vào thành chưa được bao lâu, Quản gia Carl đã tươi cười hớn hở chạy tới đón.
"Muốn mua nhà riêng rồi à? Lão già này dạo này rủng rỉnh gớm nhỉ." Field nhìn thấu tâm can lão ngay tắp lự. Dù sao bình thường cũng hiếm khi thấy mặt lão già này.
Carl xoa xoa hai bàn tay vào nhau, vẻ mặt đầy hài hước: "Tôi cũng tích cóp được chút đỉnh tiền vàng, toàn là tiền mồ hôi nước mắt cả đấy ạ."
"Được rồi, đi làm cho ta một việc trước đã: Tăng thuế!"
"Hôm nay Nữ thần hôn lên tai tôi sao? Đại nhân, cuối cùng ngài cũng đánh thức được dòng máu quý tộc ẩn sâu trong tim rồi." Carl kích động nhảy cẫng lên, nước mắt lưng tròng vì cảm động, "Cuối cùng cũng bắt đầu bóc lột vơ vét rồi, tuyệt vời quá, một quý tộc chân chính là phải như vậy."
Field lau mồ hôi hột: "Là lệnh của Nữ hoàng. Truyền lệnh xuống: Nữ hoàng yêu cầu lãnh địa Nightfall đóng góp 200. 000 đồng tiền vàng, thuế của tất cả mọi người trong lãnh địa đồng loạt tăng thêm 10%, thời hạn một năm."
"Hả?"
Carl đứng hình mất 5 giây. Sắc mặt lão đỏ bừng lên với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường: "Tôi phản đối! Nam tước thân mến, Nữ hoàng không thể làm như vậy được! Bán cả cái lãnh địa Nightfall này đi cũng chẳng đào đâu ra 200. 000 đồng tiền vàng!"
"Đây là mệnh lệnh của Nữ hoàng bệ hạ."
Field giơ lệnh trưng thu ra, nghiêm giọng nói: "Nhớ kỹ, ông phải đích thân dẫn người đi thông báo cho toàn lãnh địa biết, đây là mệnh lệnh của Nữ hoàng bệ hạ, mỗi người đều phải nộp thuế cho ả. Khoản thiếu hụt 200. 000 tiền thuế cuối cùng sẽ do cá nhân ta bỏ tiền túi ra bù vào."
"Chuyện... chuyện này."
Nghẹn họng nửa ngày, trong lòng Carl đã chửi rủa Nữ hoàng cả vạn lần, cuối cùng hậm hực quay lưng bỏ đi.
Ashina ghé sát lại, tò mò hỏi: "Đại nhân, ngài chẳng bảo là đã có cách giải quyết 200. 000 đồng tiền vàng này rồi sao? Sao tự dưng lại thu thuế vậy."
"Ta căn bản không hề có ý định nộp tiền cho Nữ hoàng, nhưng ta muốn gieo một hạt giống vào lòng mọi người."
Hạt giống của sự bất mãn với Nữ hoàng.
Field cười ranh mãnh. Nếu có một ngày thực sự bị dồn vào bước đường cùng, những hạt giống này sẽ kích nổ ngọn núi lửa bất mãn đã bị kìm nén bấy lâu nay.
Nếu cậu cứ âm thầm gánh vác mọi chuyện, lãnh dân khéo lại tưởng Nữ hoàng là vị Bồ Tát sống từ bi bác ái nào đó, rồi lại sinh ra ảo tưởng.
"Tiền thuế thu được, đổi một cái tên khác, rồi phát lại dưới dạng phúc lợi công cộng."
Field lấy giấy bút ra: "Phát trợ cấp cho gia đình các binh sĩ đã hy sinh, phát thực phẩm dinh dưỡng cho trẻ em trong lãnh địa. Nửa cuối năm trời trở lạnh, đi mua thêm chăn bông, cố gắng đừng để mùa đông này có ai phải chết cóng."
"Đại nhân, ngài đúng là vị quý tộc độc nhất vô nhị."
Ashina vô cùng cảm động.
Những quý tộc khác chỉ biết vơ vét tiền bạc chất đầy kho bạc, cho dù tiền vàng có chất cao như núi cũng chẳng chịu nhả ra một đồng.
"Ta không phải thánh nhân, ta không rảnh ném tiền qua cửa sổ chơi đâu, sau này sẽ có hồi báo cả đấy." Field xua tay vẻ không quan tâm, "Giao chuyện này cho Tiểu thiên sứ giám sát đi, em ấy làm việc rất có uy tín."
"À đúng rồi, phải sắp xếp chỗ ở cho mấy cô người cá vào hồ nước đã, đừng để bọn họ chết ngạt."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn