Chương 460: Chương 470: Simon là một người tốt
Lãnh Chúa: Ta Nuôi Dưỡng Thiếu Nữ Trong Thế Giới Hắc Ám · Tôi lười đọc truyện · 1055 chương · ~20 phút đọc · Tạo 30/07/2026
Shirley lấy ra một tờ giấy da cừu, trên đó được chép lại những nốt nhạc bằng nét chữ mềm mại, thanh tú: "Cô ấy nghe nói có người đang chiến đấu chống lại bọn sinh vật hủ bại ở Hành tỉnh Phương Bắc nên vô cùng cảm động, vì thế đã sáng tác ra bản 'Valse Tinh Tú' này. Ngài chỉ cần tìm một nhạc công là có thể chơi được rồi."
"Xin gửi lời cảm ơn sâu sắc nhất."
Field chưa từng nghe tới cái tên này, mà bản thân hắn cũng chẳng hứng thú gì với âm nhạc cho cam. Cơ mà thế cũng chẳng cản được niềm vui sướng trong lòng hắn: "Cảm tạ tình cảm chân thành của mọi người. Bất cứ khi nào có thời gian, cô hãy dẫn cô ấy tới đây chơi nhé."
"Lãnh địa Nightfall thì có cái gì để chơi cơ chứ, quá nguy hiểm rồi." Shirley trừng mắt, hờn dỗi nói, "Thật ra thì cô ấy cũng muốn đến tham quan lắm, nhưng đợt này bận rộn chuẩn bị cho buổi biểu diễn âm nhạc nhân dịp Ngày Thần Giáng nên đành lỡ hẹn."
"Ngày Thần Giáng... Ờ đúng rồi! Suýt thì tôi quên béng mất chuyện này."
Field vỗ đầu cái độp.
Ngày Thần Giáng là ngày lễ trọng đại nhất ở thế giới này, không có ngoại lệ, thậm chí còn quan trọng hơn cả Ngày Thánh Tẩy của Giáo hội Thánh Quang. Bản chất của Ngày Thần Giáng chính là đợt bùng nổ Thủy triều Thần lực, kéo dài suốt bảy ngày với nồng độ Thần lực tăng vọt.
Trong bảy ngày này, xác suất người bình thường thức tỉnh thành Người Được Chọn sẽ tăng lên đáng kể. Còn đối với những người vốn đã có tiềm năng, họ sẽ tự động thức tỉnh thành Người Được Chọn bậc một.
Vào những ngày bình thường, xác suất thức tỉnh gần như bằng không.
Nói một cách dễ hiểu, có thể coi đây là đợt kỷ niệm sinh nhật của Nữ thần, mở hẳn banner rate up. Hơn chín mươi phần trăm Người Được Chọn của Đế quốc đều được thức tỉnh trong khoảng thời gian này.
"Đây là ngày lễ quan trọng nhất của quốc gia, sao ngài có thể quên được chứ." Shirley chống tay lên hông, "Mọi người cùng nhau cầu nguyện, rồi còn tổ chức vũ hội, vui biết bao nhiêu."
"Lãnh địa nhà tôi nghèo rớt mồng tơi, lấy đâu ra tâm trí mà trông với chả ngóng."
Field thở dài não nột: "Này, mấy cô yêu nước như thế, chừng nào viện trợ cho tôi chút vật tư đi. Tôi cũng là một phần của Đế quốc, đang phải cắn răng trụ vững ở Hành tỉnh Phương Bắc này đây."
"Có cơ hội tôi nhất định sẽ giúp." Ánh mắt Shirley né tránh, "Nhưng chuyện của gia tộc, đâu phải mình tôi muốn là được."
Trong suy nghĩ của cô nàng, Field có gia tộc Ross chống lưng, vật tư dư dả xài không hết ấy chứ.
Không đợi Field kịp phản bác, Shirley lập tức đánh trống lảng: "Chúng tôi chuẩn bị xuất phát đi săn lùng bọn Cú Đêm đây. Đừng quên chào tạm biệt tiểu thư Rebecca nhé."
"Được, tôi cũng đang định ký kết hiệp định thương mại với họ."
Field tìm đến Nam tước nhà Hill, cha của Rebecca - lão Nam tước Jenson. Nhờ ông ta mà gia tộc Hill mới chính thức tách khỏi gia tộc Ross, rũ bỏ thân phận chư hầu và có được lãnh địa riêng.
"Ngài Nam tước Field, mau vào trong ngồi đi." Lão Nam tước đích thân ra tận cửa nghênh đón. Mang vẻ ngoài của một ông chú trung niên, mái tóc đã lốm đốm bạc, vết sẹo dữ tợn vắt ngang mặt khiến ông ta trông giống hệt một chiến binh dày dạn sương gió.
"Chào ngài, Nam tước Jenson." Field gật đầu chào hỏi lịch sự.
Hai người cùng tiến vào phòng khách.
"Nửa tháng qua chuyển đến lãnh địa Bull, nhìn đâu cũng thấy tàn tích hoang tàn, tôi phải bù đầu bù cổ dọn dẹp. Lại thêm hai đứa con chẳng chịu để tôi yên, lớn tướng rồi mà chẳng chịu lấy chồng lấy vợ, cứ đi phá làng phá xóm suốt. Bận tối mắt tối mũi nên chưa đến thăm ngài được, mong ngài lượng thứ."
Field xua tay: "Ngài khách sáo quá."
Jenson nghiêm mặt, trịnh trọng nói: "Sau khi Bá tước Svarog tiếp quản lãnh địa Bull, ngài ấy đã giao lại cho gia tộc chúng tôi quản lý, còn đặc biệt dặn dò phải duy trì mối quan hệ tốt đẹp với ngài. Số lượng binh lính ở lãnh địa chúng tôi rất ít, hoàn toàn không gây ra bất cứ mối đe dọa nào cho lãnh địa Nightfall đâu, xin ngài cứ yên tâm."
Bá tước Svarog chính là gã đã từng giao dịch với hắn, nhượng lại tòa pháo đài biên giới.
"Tôi hiểu."
Field không nói huỵch toẹt ra, nhưng trong bụng đã tỏ tường như ban ngày.
Gia tộc Hill chẳng qua chỉ là con bù nhìn được Bá tước Svarog dựng lên để ăn chặn tiền trợ cấp từ Đế quốc. Tiền vừa rót xuống tay ông ta là sẽ lập tức bay thẳng vào túi Bá tước Svarog.
Chắc mẩm sợ Field bất mãn sinh cớ cướp bóc, Bá tước Svarog mới cất công chọn một lão già thật thà đáng tin cậy, từng là đối tác cũ của gia tộc Ross, đến để xoa dịu hắn.
"Nếu ngài có nhu cầu buôn bán gì, cứ nói với tôi, tôi có thể làm người dẫn mối đến chỗ ngài Bá tước. Bất luận là mua hay bán, chúng tôi đều sẽ dành cho ngài mức ưu đãi lớn nhất."
"Ồ?"
Field mừng rỡ khôn xiết.
Vốn dĩ hắn cũng đang tính đến nước này, giờ đối phương tự động dâng mỡ đến miệng mèo, đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh.
Nam tước Jenson cười nói, "Ngoài ra, công trình phòng ngự vững chãi nhất của lãnh địa Bull hiện đang nằm trong tay ngài. Tôi hy vọng ngài có thể giúp chúng tôi cùng nhau bảo vệ lãnh địa Bull, chúng tôi sẽ đóng phí thuê ngài hàng tháng."
"Hửm? Cái đó thì phải xem thành ý của các vị đến đâu đã." Field chưa dò được ý đồ thực sự của đối phương, đành tung hỏa mù thăm dò.
"Khoản phí đóng quân mà ngài hứa trả cho Bá tước Svarog lúc trước, gia tộc Hill chúng tôi đã trả thay ngài rồi. Bên cạnh đó, mỗi tháng chúng tôi sẽ cung cấp thêm hai ngàn đồng vàng cùng mười con chiến mã làm phí đánh thuê. Ngài chỉ cần xử lý đám thổ phỉ trộm cướp lẻ tẻ là được, còn nếu có chiến tranh thì ngài Bá tước sẽ lo liệu."
"Nói thẳng ra thì, kể cả ngài không thèm xuất ra một binh một tốt nào, gia tộc chúng tôi cũng sẵn lòng xây dựng mối quan hệ hữu hảo với lãnh địa Nightfall." Jenson vỗ ngực cái bộp, ra vẻ hào phóng như mấy lão nhà giàu mới nổi.
"Hít~" Trên đời này lại có chuyện tốt thế sao? Nằm không ăn tiền, húp phí bảo kê à?
Trầm ngâm một lát, Field hiểu ngay được dụng ý của đối phương.
Nói toạc móng heo ra thì đây chính là biến tướng của việc nộp tiền bảo kê cho hắn, và rất có thể đó là chủ ý của Bá tước Svarog.
Field thầm than: Quả không hổ danh là quý tộc lão làng. Lão ta biết tỏng pháo đài hiện đang nằm trong tay mình, mà lãnh địa Bull thì phòng thủ lỏng lẻo chẳng khác nào cái chuồng gà. Giả sử mình giở chứng muốn quậy phá, bọn họ có mọc thêm ba đầu sáu tay cũng cản chẳng nổi.
Thế nên lão ta dứt khoát bỏ luôn lớp phòng thủ, dùng lợi ích để trói buộc mình, biến mình thành bia đỡ đạn cho họ, tính ra lại tiết kiệm được ối tiền quân phí.
Giá như mụ Nữ hoàng cũng có cái đầu như Bá tước Svarog thì Đế quốc này đã chẳng nát bét thế này.
"Được, hợp tác vui vẻ."
Tiếp đó, hai bên tiến hành ký kết hiệp định thương mại. Gia tộc Hill đã thầu trọn số Đậu Vui Vẻ và xà phòng mà Field mang đến, đồng thời cung cấp cho hắn đủ lượng dược tề Chiến Khí bậc một, lương thực và quần áo với mức giá chỉ bằng phân nửa giá ở Lãnh địa Maple Leaf.
Nhân cơ hội này, Field lại đặt hàng thêm một lô gỗ nguyên khối.
Chuyến này đi vừa thu hoạch được bộn vật tư, vừa bỏ túi ngót nghét ba mươi hai ngàn đồng vàng.
Đôi bên đều cực kỳ hài lòng với thỏa thuận này.
Field để lại đám nô lệ và hàng hóa ở pháo đài biên giới. Vì chuyến đi này là để quan sát chiến đấu, lo Charlotte sẽ gặp nguy hiểm nên hắn để cô nàng ở lại pháo đài chờ lúc về sẽ đón.
Còn mình hắn thì dẫn theo số quân lính còn lại đi cùng nhóm của Shirley.
Trên đường đi, mọi người vừa đi vừa trò chuyện rôm rả.
"Các cô định đi bắt người ở đâu thế?" Field không giấu nổi vẻ tò mò, "Bây giờ chắc nói được rồi chứ?"
Việc nắm rõ tư duy và khả năng tổ chức của đội ngũ tinh anh thời đại này sẽ giúp ích rất nhiều cho hắn.
"Đến lãnh địa Maple Leaf. Đường dây tình báo của chúng tôi báo rằng lãnh địa Maple Leaf sắp sửa tổ chức một buổi dạ hội ngầm. Lũ cặn bã núp trong bóng tối đó nhất định phải bị thanh trừng!"
"Khụ khụ."
Nghe đến hai từ "dạ hội ngầm", Field tự động làm mờ luôn hình ảnh trong đầu. Nơi đó ngập tràn những thứ dơ bẩn và đẫm máu. Bắt thiếu nữ làm trò mua vui, đủ trò hành hạ biến thái, giao dịch phi pháp nhan nhản, quả thực chẳng khác nào địa ngục trần gian.
"Các cô định tiêu diệt Simon à?" Field nửa cười nửa không hỏi.
"Đương nhiên là không rồi. Simon là người tốt, ngài ấy sẽ hỗ trợ chúng tôi tóm gọn bọn Cú Đêm."
Nói xong câu này, Shirley cũng thấy ngượng. Cái sự bẩn thỉu của lãnh địa Maple Leaf, quý tộc nào trong Đế quốc mà chẳng biết. Nhưng nhìn vẻ mặt nhịn cười muốn nội thương của Field, Shirley đành phải vờ như không biết.
"Simon có thể... ừ thì danh tiếng đời tư không được tốt cho lắm. Nhưng lần nào Đế quốc xảy ra chiến sự, ngài ấy cũng đều đóng góp vô số tiền bạc, lương thảo và ma hạch. Đối với Đế quốc và nhân dân, ngài ấy chính là một người tốt bụng vị tha."
"Haha, chuẩn chuẩn chuẩn."
Field nhún vai, theo thói quen liếc mắt nhìn Minimap. Bỗng nhiên, một dấu chấm xanh lục đập thẳng vào mắt, lù lù hiện lên ở góc bản đồ!

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn