Chương 480: Chương 490: Hỏa Lực Không Đủ
Lãnh Chúa: Ta Nuôi Dưỡng Thiếu Nữ Trong Thế Giới Hắc Ám · Tôi lười đọc truyện · 1055 chương · ~18 phút đọc · Tạo 30/07/2026
Field xé toạc nửa khuôn mặt của con xác sống thủy sinh, để lộ ra lớp thịt thối rữa màu trắng nhởn buồn nôn, bên trong thậm chí còn có cả giòi bọ đang lúc nhúc.
"Ọe~" Nghĩ đến việc mình đang tắm chung một hồ nước với cái thứ quái thai này, Field suýt nữa thì nôn mửa.
"Đừng phân tâm!" Giọng nói của Rosaria lập tức vang lên bên tai cảnh báo.
"Yên tâm."
Field buồn nôn thì buồn nôn, nhưng động tác tay không hề chậm lại. Hắn túm lấy con xác sống thủy sinh kéo lại gần, thanh Rapier đâm xuyên thẳng qua đầu nó.
Một lượng lớn xác sống thủy sinh ùa tới, Field liên tục chém giết bảy tám con.
Càng lúc càng có nhiều xác sống thủy sinh bao vây, Field thực sự không thể đối phó xuể. Hắn lập tức chuyển thanh Rapier sang tay trái, dùng sức đâm mạnh.
"Bục~" Hai bọt nước nổi lên, thanh Rapier đã đâm ngập vào hốc mắt của một con xác sống thủy sinh.
Con xác sống thủy sinh đó là một kẻ không có não, thế mà lại chẳng hề hấn gì. Đôi bàn tay trắng bệch của nó bóp chặt lấy cổ Field, sức mạnh khủng khiếp dường như có thể xẻ núi chẻ đá.
May mắn thay có Thần lực của Rosaria hộ thể, không cho nó cơ hội xé xác hắn. Field điên cuồng thúc cùi chỏ, gạt phăng cánh tay của con xác sống thủy sinh ra, rồi bồi thêm một cú đá thật mạnh, đạp văng nó ra xa.
Tay phải rút thanh Đại kiếm Bạo Thực ra, Field chém con xác sống thủy sinh làm đôi, nhưng chính hắn cũng suýt bị lực phản chấn cực mạnh hất văng đi.
"Nguy hiểm quá! Chiến đấu dưới nước hoàn toàn khác biệt so với trên cạn."
Chỉ đối phó với vài con xác sống thủy sinh mà Field đã toát mồ hôi hột: "Nếu dùng Bất Tận Trảm dưới nước, e là ta sẽ là người đầu tiên bị dòng nước xiết cuốn trôi mất. Sau này phải tìm cách chiêu mộ một Người Được Chọn hệ Thủy mới được."
Quay người lại, Icarlishia đang cắn răng chịu đựng, âm thầm chịu đựng sự giằng xé của hai con xác sống thủy sinh. Cô bé túm chặt lấy chân chúng, không cho chúng cơ hội tấn công Field.
"Con bé ngốc này." Field cảm động vô cùng, mấp máy môi, ý bảo: "Gặp nguy hiểm thì cứ hét lên, không cần phải cố chịu đựng đâu."
"Em, em không sao đâu ạ."
Nhanh chóng bơi tới giải quyết đám xác sống, hai người tiếp tục tiến về hướng con Hắc Long.
Lần này mọi người khá may mắn, rất nhanh đã vén được màn sương mù, nhìn thấy chân tướng của hố chôn tập thể dưới đáy nước.
Xác chết, xác chết, và vẫn là xác chết. Có xác người, cũng có xác ma thú và các loài cá.
Vô số xác chết đột nhiên quấn lấy nhau, vặn vẹo, xé rách, tạo thành một khối cầu khổng lồ méo mó, trải dài bất tận, chặn đứng cả một hồ nước lớn!
Trong những cuốn sách lịch sử mà Field từng đọc có câu "Xác chết lấp kín lòng sông, khiến sông ngòi cạn dòng", lúc trước hắn cứ tưởng đó là nói quá, giờ mới thấy đó là sự thật trần trụi.
"Gào gào~" Những con người đã bị Hủ Bại hóa đồng loạt vươn tay về phía Field, giống như đang kêu cứu, lại giống như muốn kéo cả người sống xuống vực sâu cùng chúng. Cảnh tượng khiến điểm SAN[note95276] tụt dốc không phanh. May mắn là chúng bị vướng víu vào nhau nên khó lòng thoát ra được.
"May mà không tùy tiện tấn công." Field da đầu tê rần, "Nếu gỡ rối cho bọn chúng, để bọn chúng thoát ra, thì ngay lập tức sẽ tạo thành một trận thi triều."
"Nữ hoàng tiền nhiệm rốt cuộc đã làm ra bao nhiêu chuyện ngu xuẩn vậy." Rosaria kinh ngạc.
"Nhân loại, tại sao lại đối xử với đồng loại của mình như vậy." Đồng tử Icarlishia rung lên bần bật, cô bé cứ tưởng nhân loại chỉ tàn nhẫn với dị tộc thôi chứ.
"Bây giờ không phải lúc nói chuyện này, mau tìm con Hắc Long đi."
Field biết rõ không thể suy nghĩ lung tung. Mấy cái trò kiểm điểm lại tội ác của nhân loại, nhân tính các kiểu, toàn là nhảm nhí.
Kẻ thủ ác còn chẳng thèm kiểm điểm, mình là người qua đường thì kiểm điểm cái nỗi gì.
Mọi người luồn lách giữa đống xác chết, vất vả tìm kiếm suốt một khắc đồng hồ. Field phải ngoi lên lấy hơi vài lần, cuối cùng cũng nhìn thấy nửa khuôn mặt thối rữa của con Hắc Long ở một xó xỉnh.
Con Hắc Long Hủ Bại hùng mạnh thế mà lại bị vô số xác chết chèn ép, vùi lấp trong lớp bùn lầy dưới đáy sông.
"Có thực lực của bậc 6 sơ cấp, nhưng bị nước ăn mòn nghiêm trọng, hiện tại chỉ ở mức đỉnh phong của Thần lực bậc 3. Nó đang trong trạng thái ngủ đông." Rosaria cảm nhận một lúc lâu rồi mới lên tiếng.
"Lát nữa nhắm chuẩn vào đầu nó, cho nó thăng thiên luôn."
Field cười nhạt, giật mạnh sợi xích trong tay: "Đi."
"Ầm!"
Long Vệ Hủ Bại trên bờ vươn cánh tay rồng gớm ghiếc, kéo tất cả mọi người lên.
"Thế nào rồi? Các người có cách giải quyết chưa?" Violet tò mò hỏi. Trong thâm tâm, cô nàng vẫn hoài nghi về khả năng Field có thể giải quyết được con Hắc Long.
"Đương nhiên." Field vung tay, "Các cô nhảy lên đi, lát nữa cẩn thận kẻo bị nước cuốn trôi đấy."
Sau khi mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi, Field đã đối chiếu xong Minimap và bản đồ giấy, đánh dấu vị trí của con Hắc Long Hủ Bại cho mọi người.
"Chỗ cái phao ta ném kia kìa, vác pháo Ý ra nã nhiệt tình vào cho ta!" Field gầm lên.
"Được thôi, cứ để đó cho bổn tiểu thư! Ác Long Thôn Phệ Tinh Tú, tụ lực!"
Long Vệ Hủ Bại của Rosaria đột ngột dang rộng đôi cánh rồng. Đôi cánh che rợp cả bầu trời lấp lánh ánh sáng phù văn mạnh mẽ, bắt đầu điên cuồng hội tụ Thần lực và sương mù xám.
Sương mù xám xung quanh như bị một vòng xoáy hút chặt, nén vào trong đôi cánh rồng. Lồng ngực Long Vệ Hủ Bại rực lên những tia sáng màu xám trắng, cuồn cuộn dâng lên cổ, lên miệng. Hơi thở kinh hoàng không ngừng bị nén lại, tích tụ sức mạnh.
"Mặc dù rồng của bổn tiểu thư không biết bay, nhưng bù lại là sức tàn phá kinh hồn." Bản thân Rosaria cũng bắt đầu tụ lực cho Bất Tận Trảm.
"Hừ, ta cũng không thể để bị coi thường được."
Philomena giải phóng Thần lực bàng bạc.
"Khí tức này là..." Đồng tử Violet co rút mạnh.
Thế gian đột nhiên tối sầm lại. Philomena vươn ngón tay ngọc ngà chỉ một cái: "Thần kỹ bậc 2: Nguyên Sơ Tịch Diệt!"
Tia sáng đen xuyên thủng bầu trời, xuyên qua cả làn nước hồ bẩn thỉu.
Bắn trúng phóc con Hắc Long Hủ Bại dưới đáy nước.
"Ầm ầm ầm!"
Con Hắc Long Hủ Bại hoàn toàn không phòng bị, thậm chí còn chưa kịp điều động năng lượng để phòng thủ, hộp sọ đã bị bắn nát bét. Đám xác sống xung quanh vẫn đang ngâm mình dưới nước, thế mà lại bị thiêu rụi thành tro bụi ngay lập tức.
"Gào!" Tiếng gầm rú vang lên như tiếng còi tàu hỏa chui qua hầm.
Tiếng nổ đinh tai nhức óc làm cả hồ nước rung chuyển, vùng nước đọng vốn dĩ tĩnh lặng bắt đầu cuộn chảy.
Một sinh vật khổng lồ đã bị đánh thức. Nó gào thét thảm thiết, trồi lên từ dưới mặt nước. Nước chảy rào rào như thác đổ, vô số xác sống bám lủng lẳng trên người con Hắc Long Hủ Bại. Mặc dù con Hắc Long đã mất đầu, nhưng với sức mạnh của Hủ Bại, mất đầu cũng chỉ là vết thương chí mạng cỏn con mà thôi.
"Hehe, đợi mày nãy giờ."
Rosaria nhịn đến mức sắp nổ tung, vung kiếm chém mạnh: "Thần kỹ bậc 3: Bất Tận Trảm!"
Cùng lúc đó, Long Vệ Hủ Bại phun ra một luồng hơi thở cuồng bạo. Luồng hơi thở màu xám trắng to bằng cả một tòa nhà cuồn cuộn tuôn ra!
Vì tích tụ quá nhiều năng lượng, luồng hơi thở thậm chí còn làm nát bét cả miệng và cổ họng của chính con rồng.
Đáng sợ hơn nữa là, Long Vệ Hủ Bại vung móng vuốt, lại tung thêm một đòn Bất Tận Trảm nữa.
Ba đòn tấn công cấp độ đỉnh phong đồng loạt giáng xuống con Hắc Long Hủ Bại. Con quái vật tội nghiệp này còn chưa kịp điều động sức mạnh để phòng thủ.
Violet chỉ thấy trước mắt lóe lên một luồng ánh sáng trắng xóa. Tiếng nổ lớn đến mức khiến tai cô ù đi, chẳng còn nghe thấy âm thanh nào khác ngoài tiếng "ù ù".
"Ù~" Khi mở mắt ra lần nữa, Violet chỉ thấy sườn đồi cao chót vót ở phía xa bị dư chấn của kiếm khí đánh trúng, trong nháy mắt núi lở đất nứt, cây cối gãy nát.
Con Hắc Long Hủ Bại chỉ còn lại chưa đầy một nửa thân hình, thậm chí còn chưa kịp đứng thẳng dậy đã bị oanh tạc nát bét, ầm ầm sụp đổ.
"Sức mạnh khủng khiếp gì thế này, đó là một con Hắc Long Hủ Bại đấy, không thể nào, không thể nào." Violet đã không biết dùng từ ngữ nào để diễn tả sự chấn động của mình nữa.
Field thong thả thở hắt ra: "Đừng kích động, đây mới chỉ là bắt đầu thôi, vẫn còn một đống xác sống nhãi nhép chưa giải quyết xong kìa."
"Dọc theo dòng chảy của con sông, Philomena, oanh tạc đi!" Field nhanh chóng ra lệnh, "Hỏa lực hơi yếu rồi đấy, đang vội."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn