Chương 103: Chương 5: Hàng Giả - Câu Đố Vang Lên Cùng Tiếng Clapboard
Mang Đến Tuyệt Vọng Cho Ma Pháp Thiếu Nữ · Glodia · 207 chương · ~38 phút đọc · Tạo 02/09/2026
Toàn chương Ngày 15 tháng 9.
Từ sáng sớm đã chẳng thấy bóng dáng ánh mặt trời đâu, chỉ có những đám mây đen kịt bao phủ bầu trời.
Hôm qua tôi vừa bảo hy vọng trời không mưa, vậy mà lời nói đã vận vào người rồi.
"Quản lý, chẳng phải hôm nay bắt đầu quay phim sao?"
"Chẳng phải cô đã nghe trực tiếp từ PD Do rồi sao."
Theo lời PD Do, lịch trình ngày hôm qua là để tất cả các diễn viên tập trung đầy đủ trên đảo.
Chính vì vậy mà hôm qua tôi đã dành thời gian để tránh mặt những kẻ mà cứ nhìn thấy là thấy bực mình.
"Đồ ngốc này. Tôi hỏi chuyện đó đâu."
Thấy anh ta không hiểu ý, tôi chỉ tay lên trời mà hỏi. Chắc phải nói huỵch toẹt ra thế này mới hiểu được quá.
"À. Hóa ra là ý đó ạ. Với đống mây kia thì chắc là sẽ mưa một trận ra trò đấy ạ."
"Dù không biết hôm nay định quay cái gì, nhưng mưa thế này thì chẳng phải mọi chuyện sẽ rối tung lên sao?"
Nghĩ đến ý tưởng chương trình thì có vẻ không phải chỉ quay trong biệt thự đâu.
"Đến giờ ăn sáng chắc PD Do sẽ nói thôi ạ."
Đúng như lời anh ta nói, chắc chỉ còn cách nghe trực tiếp từ PD Do thôi. Đúng lúc này cũng đến giờ ăn sáng rồi.
Tôi rời khỏi căn phòng riêng đã chọn và cùng gã quản lý hướng về phía nhà ăn.
"Hôm qua cũng đã đến rồi, nhưng cái nhà ăn này trông hơi ngợp nhỉ."
Trong nhà ăn, có lẽ để phục vụ cho những bữa tiệc kiểu Tây thịnh soạn nên có một chiếc bàn lớn đặt ở giữa với những chiếc ghế xung quanh.
Quy mô khá lớn, và sự choáng ngợp của tôi cũng bắt nguồn từ quy mô đó. Chẳng biết họ định mời bao nhiêu người ra cái đảo hoang vắng này mà lại xây dựng như thế này nữa.
"Này. Nam Hee-jung. Cho tôi hỏi một câu."
Tyler, gã đang gác chân lên bàn một cách vô lễ, lên tiếng hỏi tôi.
Cái dáng ngồi thô lỗ gì thế kia. Nhìn thôi đã thấy mất cả ngon rồi.
"Chỉnh lại dáng ngồi đi rồi hãy hỏi."
"A phiền phức quá. Cô có phải gái ngoan Nho giáo đâu mà bắt bẻ thế."
"Ở phương Tây người ta cũng không làm thế đâu."
Tyler tặc lưỡi rồi chỉnh lại dáng ngồi.
Tôi chỉ định bắt bẻ thôi, vậy mà gã cũng nghe theo à. Chắc là câu hỏi quan trọng lắm đây.
"Từ sáng đến giờ tôi chẳng thấy quản lý của mình đâu cả. Cô có thấy không?"
"Không thấy. Với lại sao anh lại đi tìm quản lý của mình ở chỗ tôi."
Nghĩ lại thì, vì không quan tâm nên tôi cũng chẳng biết tên anh ta là gì. Quản lý của những người khác cũng vậy.
"Tôi ra ngoài tìm cũng không thấy, chẳng biết gã đó đi đâu nữa."
Có vẻ như quản lý của Tyler đã biến mất mà không nói một lời nào.
Chẳng lẽ đã bắt đầu có những hành động khả nghi rồi sao⋯?
Nghĩ lại thì, trừ Tyler ra, những chỗ ngồi khác trên bàn ăn đều trống không.
Nhìn đồng hồ. Dù đã sát nút giờ ăn sáng là 8 giờ rồi.
"Này. Tyler. Lúc anh đi loanh quanh tìm quản lý, anh có thấy ai khác không?"
"Tôi thấy lão PD với mấy nhân viên đang bận rộn đi lại. Hình như cũng thấy vài người khác nữa. Như mụ già đó, hay hai cái cô mà cô ghét ấy."
Vì Tyler cũng biết chút ít về tình hình của tôi nên gã đã nhắc đến những người gã thấy như vậy.
Mụ già chắc là Bae Sook-ja mà tôi đã gặp, còn hai cô gái tôi ghét chắc là Park Hye-mi và Jo Soo-hee rồi.
"Anh có hỏi họ đang làm gì không?"
"À! Nhắc mới nhớ, mấy người đó cũng đang đi tìm quản lý của mình đấy? Tôi cũng vì thế mà đi cùng họ một đoạn."
"Cái gì?"
"Tất cả đều bảo sáng nay quản lý của mình biến mất rồi. Trừ quản lý của cô ra."
Tôi định mắng gã sao không nói chuyện đó sớm hơn.
Nhưng tôi đã không thốt ra lời đó. Vì đây không phải lúc để gây sự.
"Quản lý Hwang. Anh có thấy quản lý của những người khác không?"
"Tôi không thấy ạ. Vả lại ngay từ sáng sớm tôi đã ở cùng cô Hee-jung rồi mà."
Ý tôi muốn hỏi là anh có thấy trước khi tôi thức dậy không ấy chứ.
"Cái đó⋯. Thôi bỏ đi."
Định nói thêm gì đó nhưng tôi lại thôi. Nghĩ lại thì, theo thời gian chắc chắn anh ta đã đến phòng riêng của tôi ngay sau khi thức dậy rồi.
"Gì vậy. Cô Hee-jung và quản lý Hwang ở đây à. Hóa ra hai người không biến mất như những người kia."
Đúng lúc đó, cùng với tiếng bước chân, PD Do bước vào nhà ăn.
Ông ta không đi một mình. Tất cả những người còn lại trừ những người đã biến mất đều đi cùng ông ta.
"Tôi và quản lý Hwang vẫn ở trong phòng riêng của tôi mà."
"Thảo nào có một cánh cửa bị khóa. Hai người làm cái gì mà lại khóa cửa thế."
"Chẳng có gì to tát cả. Tôi chỉ kiểm tra lịch trình hôm nay, rồi vì tự chải đầu khó quá nên bảo quản lý làm giúp thôi. Với lại xin hãy tôn trọng quyền riêng tư của tôi chút."
Vì chẳng có gì phải giấu giếm nên tôi đã nói thẳng thắn. Với lại định xông thẳng vào phòng người khác mà không thèm gõ cửa sao.
Lúc đó tôi có nghe thấy tiếng vặn cửa lạch cạch. Biết là họ không vào được nên tôi cũng chẳng thèm để tâm.
"Đến giờ vẫn còn bắt quản lý phục vụ tận nơi cơ đấy. Chẳng hiểu sao quản lý Hwang vẫn còn làm việc dưới trướng cái hạng người như cô nữa. Chậc."
Park Hye-mi nhìn tôi với ánh mắt độc địa và nói.
"Này. Đó là quản lý của cô à? Là quản lý của tôi đấy chứ. Tôi thuê anh ta nên tôi muốn sai bảo thế nào là quyền của tôi."
"Đó không phải là quản lý, đó là kiếp nô bộc thì có. Hoàn toàn luôn."
Cái hạng người đó tôi thuê về để làm việc đó mà, chẳng hiểu sao cô ta lại đi bắt bẻ chuyện đó nữa.
Dù sao thì cứ có cơ hội là cái con nhỏ chết tiệt đó lại tìm cách xỉa xói tôi từ xưa đến nay rồi.
"Thôi nào. Chuyện cãi vã gác lại đó đi, mọi người đã tập trung đông đủ rồi thì hãy cùng sắp xếp lại tình hình đã."
PD Do có lẽ thấy chuyện sắp biến thành một cuộc cãi vã nên đã đứng ra dàn xếp rồi ngồi xuống bàn.
Những người khác cũng im lặng ngồi xuống bàn trước.
Khi tất cả đã ngồi xuống, bầu không khí trông giống một cuộc họp hơn là một bữa ăn sáng.
"Trước tiên, tôi xin thông báo là vì tình hình hỗn loạn nên bữa sáng vẫn chưa được chuẩn bị xong."
Hôm qua là lão già chủ đảo Lão Tùng cùng một vài nhân viên quay phim hỗ trợ chuẩn bị bữa sáng.
Lão già một mình không kham nổi nên các nhân viên quay phim đành phải giúp một tay.
"Tình hình hỗn loạn là gì vậy?"
Dù tôi đã đoán được phần nào nhưng vẫn hỏi để làm rõ tình hình.
"Có 4 người không thấy đâu từ sáng sớm."
Số người có quản lý đi kèm là 4 người. Hoàn toàn khớp.
"Ban đầu, vào lúc 6 giờ sáng, bà Sook-ja là người đầu tiên đi tìm quản lý của mình, vì chuyện đó mà tôi thức giấc rồi cũng đi tìm cùng bà ấy."
Bae Sook-ja là người già nên thường ít ngủ. Mọi chuyện bắt đầu từ việc PD Do bị cuốn vào chuyện đó sao.
Việc quản lý của Bae Sook-ja biến mất là điều chắc chắn.
"Sau đó, vì tiếng ồn ào tìm người nên những người khác cũng thức giấc. Và vài người cũng đi tìm quản lý của mình tương tự như vậy. Trừ phía cô Hee-jung ra."
Chắc tại tôi ngủ say quá nên dù có ồn ào thế nào cũng không biết gì.
Hôm nay có lịch quay nên quản lý Hwang đã đánh thức tôi dậy mà.
"Gì vậy quản lý Hwang. Vậy là lúc mọi người đi lại rầm rập, anh không thấy gì sao?"
"Tôi không thấy ạ. Vì khoảng 7 giờ tôi thức dậy là đến thẳng phòng riêng của cô Hee-jung luôn."
"Chúng tôi đi kiểm tra các phòng riêng vào khoảng 7 giờ 30 phút, nên chắc là không chạm mặt nhau rồi."
"Những người đi tìm quản lý đều bảo đã kiểm tra phòng riêng của quản lý rồi. Nên đó không phải là ưu tiên hàng đầu."
Ký giả Kim và Luật sư Pyo giải thích về tình hình đó. Nghĩa là những người còn lại đều đã ở bên ngoài.
"Mọi người đã tìm kiếm ở bên ngoài đến mức nào rồi?"
Tôi cũng nên nắm bắt tình hình tìm kiếm. Chắc là những chỗ dễ thấy đều đã tìm qua rồi.
"Trừ ngọn núi nhỏ phía sau biệt thự ra thì chỗ nào cũng tìm rồi. Chỗ đó thời tiết thế này nên trông tối tăm lắm."
PD Do nói. Đúng là hôm qua tôi cũng đã nhìn thấy chỗ đó, một khu rừng già u ám.
"Để tôi tóm tắt lại lộ trình di chuyển của những người còn lại."
Tiếp đó, PD Do tóm tắt lại lộ trình của những người đi tìm kiếm.
Những người tìm kiếm bắt đầu từ trong biệt thự vào khoảng 6 giờ, đến 7 giờ 30 phút thì ra cả bên ngoài để tìm người.
Sau đó họ quay lại kiểm tra khu vực phòng riêng nhưng không tìm thấy manh mối nào khác ngoài việc cửa phòng riêng của tôi bị khóa.
Chính vì vậy mà họ lại ra ngoài tìm kiếm khắp nơi trừ ngọn núi cho đến 8 giờ, nhưng vẫn không tìm thấy những quản lý đã biến mất.
Đó là lộ trình của họ.
"Tôi cũng đi tìm cùng họ một lúc rồi chán quá nên quay lại nhà ăn ngồi đợi."
Tyler có vẻ đã đi cùng họ rồi quay lại nhà ăn trước.
Chán á? Người phục vụ cho anh biến mất mà anh bảo là chán à.
"Thật là. Cả buổi sáng đi tìm người rồi giờ còn phải chuẩn bị bữa sáng nữa. Phiền phức thật đấy."
PD Do lầm bầm than vãn. Nực cười thật.
Đằng nào PD Do anh cũng chẳng thèm động tay động chân mà chỉ sai bảo nhân viên quay phim làm thôi chứ gì.
"Vậy chẳng phải nên tạm dừng quay phim để tập trung tìm người sao?"
"Thật ra tôi tập hợp mọi người ở nhà ăn là để thảo luận về việc đó đấy."
Hóa ra đó là lý do mọi người tập trung ở nhà ăn sao.
"Tôi sẽ cử một vài nhân viên vào rừng tìm kiếm, nhưng tôi định quyết định xem sẽ tiếp tục quay phim hay là rút lui hoàn toàn ngay bây giờ."
Quyết định đó nghe có vẻ thong dong quá nhỉ, nhưng mọi người đều đang nhìn nhau dò xét.
Như thể chương trình này không thể bị dừng lại vậy. Tôi cũng không ngoại lệ.
"Chúng ta sẽ quyết định theo đa số. Những ai muốn tiếp tục quay phim xin hãy giơ tay."
Cùng với lời nói đó của PD Do, tất cả mọi người trừ lão già đều giơ tay.
Theo hợp đồng, nếu việc quay phim bị hủy thì phải trả lại tiền thù lao, nên giới nghệ sĩ thì không nói, chứ Ký giả Kim hay Luật sư Pyo thì thật bất ngờ.
Luật sư Pyo chắc là vì danh tiếng hơn là tiền bạc, còn Ký giả Kim thì tôi hoàn toàn không hiểu nổi.
Chẳng lẽ việc quay phim này có ý nghĩa quan trọng gì với Ký giả Kim sao?
"Chỉ có một người phản đối, nên chúng ta sẽ tiếp tục quay phim. Tuy nhiên, nhìn tình hình thời tiết bên ngoài mọi người cũng thấy rồi đấy, hôm nay chúng ta chỉ quay một phần nhỏ trong kịch bản ngày đầu tiên thôi."
Vì mây đen bao phủ, trời có thể mưa bất cứ lúc nào nên có vẻ họ chỉ định quay đơn giản thôi.
"Mọi người đều đã giơ tay rồi, chắc không có ý kiến gì chứ?"
Nghe vậy, mọi người đều im lặng gật đầu.
"Vậy thì ông Gu Sang-ho. Nếu đến chiều vẫn không tìm thấy những người mất tích, hy vọng ông có thể đi tàu ra ngoài báo cảnh sát giúp cho."
"Tôi sẽ làm vậy. Nhưng tôi thật không hiểu nổi tại sao mọi người lại cứ muốn quay phim trong tình cảnh này."
"Mỗi người đều có nỗi khổ riêng, hy vọng ông thông cảm cho."
"Hừm⋯."
Tên lão già là Gu Sang-ho sao. Cái tên chẳng đọng lại chút gì trong đầu tôi cả.
Trong lúc biểu quyết chỉ có mình lão phản đối, lão có lý do để làm vậy.
Đột nhiên có người biến mất mà mọi người vẫn thản nhiên đòi quay phim thì đúng là kỳ lạ thật.
Nhưng vì là người cho thuê địa điểm nên dù lão có bảo đừng quay nữa ngay bây giờ cũng chẳng ai nói gì được, vậy mà lão không làm thế.
"Vậy thì sau khi ăn xong mọi người hãy chuẩn bị quay phim nhé."
Buổi chiều, sau khi kết thúc bữa ăn vốn dĩ là bữa sáng kiêm bữa trưa vì sự chuẩn bị muộn màng.
Trừ những nhân viên quan trọng cho việc quay phim, PD Do đã sai các nhân viên khác vào rừng tìm kiếm.
Không biết làm vậy có ổn không nữa. Nếu đây là một cái bẫy thì chắc những người mất tích đã chết rồi cũng nên.
"Dù họ có chết thì cũng chẳng liên quan gì đến mình."
Thật ra nếu là chuyện đó, dù người khác có chết hay không tôi cũng chỉ cần để mắt đến kẻ đứng sau là được.
Nếu không phải là bẫy thì những người mất tích sẽ sớm được tìm thấy thôi, nên cứ tập trung vào việc quay phim là xong.
"Hôm nay vì tình hình thời tiết nên chúng ta sẽ quay vài cảnh mọi người đặt chân lên đảo. Sau đó là cảnh từng người tham gia lần lượt giới thiệu bản thân."
PD Do bảo nhân viên chuẩn bị xong xuôi rồi nói với các diễn viên.
Thế là việc quay phim bắt đầu.
Cảnh quay cả nhóm đặt chân lên đảo thì kết thúc nhanh chóng, nhưng⋯.
"Cut! Mọi người đừng căng thẳng quá, làm lại lần nữa nào."
"Thật là vất vả quá. Dù là ký giả thường xuyên đứng trước ống kính nhưng ở nơi thế này cũng thấy khó khăn thật đấy."
Ký giả Kim có vẻ căng thẳng nên cứ liên tục làm hỏng cảnh quay (NG).
Thật ra những người khác cũng vậy. Trừ tôi và hai người xuất thân từ diễn viên ra, đa số đều là những người có kinh nghiệm đứng trước máy quay nhưng vẫn liên tục NG khiến việc quay phim bị trì trệ.
Tôi vốn định nếu Park Hye-mi làm hỏng cảnh quay thì sẽ khích bác cô ta một chút, nhưng tiếc là chuyện đó không xảy ra.
"Okay. Thế này là đủ rồi. Vất vả cho mọi người quá."
Sau vài lần NG, PD Do cuối cùng cũng có được cảnh quay ưng ý và kết thúc buổi quay.
Tí tách. Tí tách. Tí tách.
"Phù. Chỉ cần chậm một chút nữa thôi là hôm nay coi như hỏng hết, chẳng quay được gì rồi."
Kết thúc buổi quay vào khoảng 3 giờ chiều. Những giọt mưa bắt đầu rơi.
Nhìn những giọt mưa và sức gió hiện tại, có vẻ trời sẽ mưa một trận ra trò đây.
"Nào nào, nếu không muốn thành chuột lột thì mọi người mau chạy vào biệt thự đi."
Tất cả mọi người tại hiện trường quay phim đều chạy về phía biệt thự theo lời thúc giục của PD Do.
"Gì vậy? Sáng nay đèn vẫn bật mà, sao giờ lại tắt hết thế này?"
Tyler, người chạy vào trong đầu tiên, lên tiếng.
Sáng nay dù trời sáng hơn bây giờ nhưng đèn trong nhà vẫn được bật. Vậy mà bây giờ đèn đuốc lại tắt ngóm, tối om om.
"Để tôi tìm công tắc hành lang đã."
Tyler bật công tắc làm sáng hành lang. May mà không phải bị mất điện.
"Ơ⋯?"
"Cái⋯. Cái gì thế này!"
"Máu⋯? Á á á á!"
Một vệt đỏ dài loang lổ trên sàn nhà.
Vệt đó kéo dài từ hành lang vào tận phòng khách, và sau khi bật đèn lên, một mùi tanh nồng nặc cũng xộc vào mũi.
"Chắc⋯. Chắc là camera giấu kín thôi đúng không?"
Tyler bàng hoàng nói rồi tiến về phía phòng khách ở cuối hành lang.
"Á á á á!"
Đột nhiên tiếng hét của Tyler vang lên. Đó là tình huống xảy ra ngay khi đèn phòng khách được bật sáng.
Dù mọi người đều nghĩ không phải vậy, nhưng ngay khoảnh khắc tất cả bước vào phòng khách⋯.
"Cái quái gì thế này⋯?"
Ở đó là một cảnh tượng kinh hoàng. Một cảnh tượng cực kỳ ác độc.
Vệt đỏ kéo dài từ hành lang vào phòng khách tạo thành một hình ngôi sao năm cánh ngược.
Và tại các đỉnh của ngôi sao là những xác người. Lại còn trong tình trạng mất đầu nữa chứ.
"Oẹ⋯."
Dù là tôi, người đã từng chứng kiến vô số xác chết do Instifear hay vài chuyện khác gây ra, cũng cảm thấy buồn nôn.
"Chuyện này là sao⋯."
Bịch.
Trước cảnh tượng chấn động, Bae Sook-ja ngất xỉu ngay tại chỗ.
"Á á á á!"
Park Hye-mi nãy giờ vẫn la hét, lần này lại tung ra một tiếng thét chói tai như muốn xé toạc màng nhĩ.
Tôi cũng đang buồn nôn đây, cái con nhỏ đó làm ơn câm miệng lại giùm cái được không.
"Không⋯. Một người trong số này vừa nãy vẫn còn sống sờ sờ mà⋯?"
"Đây chẳng phải là ông Gu Sang-ho, chủ đảo sao?"
Ký giả Kim và Luật sư Pyo bình tĩnh quan sát cái xác rồi nói.
Dù không có đầu nhưng nhìn trang phục vẫn có thể nhận ra được.
Cùng với những người mất tích, lão già vừa nãy còn sống giờ cũng đã thành xác chết.
Cảm giác như kẻ tạo ra hiện trường này đang chế nhạo: "Chuyện này không ngờ tới đúng không?".
"Mau⋯. Mau báo cảnh sát đi⋯!"
PD Do hốt hoảng lấy điện thoại ra gọi.
Nhưng nơi này là vùng mất sóng. Điện thoại làm sao mà gọi được.
"Sao không gọi được thế này! Chết tiệt!"
Chắc chắn ông ta là người biết rõ nhất, nhưng có vẻ cảnh tượng này khiến ông ta quá đỗi hỗn loạn.
"Cái⋯. Cái này là camera giấu kín đúng không? Là diễn thôi đúng không. Nói cho tôi biết đi!"
Tyler sợ hãi đứng chắn trước mặt tôi.
"Tránh ra xem nào."
"Đúng không? Là camera giấu kín đúng không!"
"Bảo tránh ra!"
Tôi gạt phắt gã Tyler đang cản đường sang một bên rồi tiến về phía trung tâm của ngôi sao năm cánh.
Bởi vì tôi chú ý đến một tờ giấy đặt ở chính giữa.
"Cái gì đây?"
Tôi nhặt tờ giấy lên và kiểm tra nội dung.
Cái chết công bằng với tất cả mọi người. Đặc biệt là với những kẻ đang cố che đậy tội lỗi của mình.
Các người đã quá muộn để trốn tránh định mệnh mang tên cái chết.
Muốn sống không? Nếu muốn sống, hãy giải câu đố để thử thách định mệnh của các người.
"Đừng có đùa. Tất cả đều phải chết uổng sao?"
Những câu chữ như đang chế nhạo. Lời lẽ trên tờ giấy như muốn nói rằng dù các người có vùng vẫy thế nào thì cũng chỉ còn cách giải câu đố mà thôi.
Và câu đố tiếp theo đó mới thật là nực cười.
Câu đố này là ngôn ngữ của đất nước mặt trời không bao giờ lặn. Vẻ đẹp của vương quyền hoa lệ đó vẫn còn hiệu lực.
Đầu tiên tôi sẽ hỏi một câu đơn giản. Sự ngu muội không biết đến điều này sẽ không bao giờ chạm tới được sự thật.
Ba chữ cái phủ định tất cả chính là khởi đầu của mọi thứ.
Thứ hai. Hãy chứng minh giá trị mà các người đang nắm giữ.
Các người phải tìm ra một từ gồm năm chữ cái để quy đổi giá trị, bắt đầu từ hai dãy núi đảo ngược.
Mọi thứ trên thế gian đều có thể định giá. Tên của nó là gì.
Thứ ba chính là trạng thái hiện tại của các người.
Chẳng phải các người hiện đang sống sao. Điều đó có thể diễn tả bằng sáu chữ cái.
Cuối cùng là từ gồm sáu chữ cái mang nghĩa "quyết định", nhưng phải rút gọn thành ba chữ cái.
Đây mới chính là câu đố cuối cùng cần phải suy ngẫm.
Kẻ suy nghĩ đơn giản là kẻ ngu muội, chỉ có bậc hiền giả biết nghiền ngẫm từ ngữ mới chạm tới được đáp án.
Hãy cắt đôi "cặp song sinh" để biến thành "một". Sau đó hãy chặt cả "đầu" của "kẻ chặt chém".
Kết hợp ba chữ cái còn lại theo đúng thứ tự, định mệnh sẽ được quyết định.
Khi kết hợp đáp án của tất cả các câu đố theo thứ tự, các người sẽ nhận ra.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn