Chương 30: Hồi thứ 2: Đêm kẻ không phải con người được sinh ra
Bakemono no kimi ni tsugu · Pard2749 · 32 chương · ~139 phút đọc · Tạo 14/09/2026
Vol 4 Kẻ bị bắn thủng một lỗ trên trán từ từ đổ gục xuống.
Và trước khi cái xác kịp chạm đất, Norman – người đang đẫm trong vũng máu bắn tung tóe – đã bắt đầu hành động.
Cậu nổ hai phát súng liên tiếp từ khẩu lục trên tay phải vào hai tên đứng bên phải cái xác, thổi bay đỉnh đầu chúng theo cùng một cách.
「Ch-chết tiệt, mày làm cái quái───! 」 Hai tên còn lại phản ứng khá nhanh. Một tên định rút súng khỏi bao, tên kia định chĩa khẩu súng trường đang đeo trên vai về phía Norman.
Norman dùng hết sức bình sinh ném thẳng khẩu súng của mình vào mặt tên đang định rút súng.
「Bù hự! 」 Cú va chạm cực mạnh khiến gã ngã ngửa, và ngay lúc đó, Norman đã áp sát trước mặt tên còn lại.
Cậu chộp lấy nòng khẩu súng trường đang định chĩa về phía mình, rồi dùng lòng bàn tay kia đánh mạnh vào cổ họng gã.
「Khụ...!? 」 Đường thở bị chặn đứng khiến gã khựng lại, Norman vòng ra sau lưng gã, vừa khóa chặt tay vừa đặt tay mình lên bàn tay đang nắm cò súng trường của đối phương.
「M-mũi của tao───」 Cậu bóp cò, nhắm thẳng vào trái tim của tên còn lại – kẻ đang ôm lấy chiếc mũi gãy máu chảy ròng ròng.
Cuối cùng, Norman nắm lấy cằm và đỉnh đầu của kẻ đang bị khóa tay, vặn mạnh một nhát bẻ gãy cổ gã.
Vậy là năm tên đàn ông đã bị tiêu diệt hoàn toàn.
「Cậu... cậu đang làm cái trò gì───」 Thanh tra Ames vừa hét lên vừa chĩa súng vào Norman.
Norman nhìn thẳng vào họng súng đó, hạ thấp đầu gối.
Một tiếng súng khô khốc vang lên.
「............ Ồ. 」 Thanh tra Ames đổ gục với cái đầu chảy máu.
Viên đạn của gã chỉ sượt nhẹ qua sau gáy Norman, làm đứt sợi dây buộc tóc, nhưng chỉ có vậy.
Và tiếng súng đã vang lên một lần nữa.
「Khốn kiếp... cái quái gì thế này. Mà không, cậu vừa né đạn đấy à? 」 Người nổ súng là Harrison.
Gã nhăn nhó khuôn mặt vốn đã khó đằng đằng, hỏi:
「Này, Hamish. Cậu định làm gì tiếp theo đây? 」
「Tôi sẽ nói chuyện với Chi cục trưởng. Dù cho có là 『Dị nhân』 đi chăng nữa, cách đối xử mà họ nói lúc nãy là quá sức quá đáng. 」
「Cậu nghĩ lão ta sẽ chịu nghe lời chắc? 」
「Nếu không nghe, tôi sẽ giết. 」 Trước câu khẳng định ngắn gọn của Norman, Harrison trừng mắt nhìn cậu.
「Còn ông, tại sao lại bắn Thanh tra? Ông ấy là cấp trên của ông mà. 」
「Tôi không hề biết bọn chúng lại làm những chuyện như thế này. Tôi cũng chỉ là lính mới thôi. 」 Harrison nhổ toẹt một cái, thoáng do dự một chút rồi mở lời.
「.................. Con gái tôi, là một 『Dị nhân』. 」
「Ra vậy? Để đổi lấy sự bảo hộ, ông được giao nhiệm vụ hỗ trợ cho 『Tổ chức Cartesius』 sao? 」
「Đại loại là thế. Nhưng kết quả lại ra nông nỗi này. Tôi không thể chịu đựng thêm được nữa. Con gái tôi tuy còn nhỏ, nhưng đến giờ vẫn chưa làm hại ai cả. Dù tôi cũng suýt chết dưới tay nó, nhưng đó chỉ là chuyện nhỏ thôi. 」
「Chuyện nhỏ sao, cái đó ấy? 」
「Nuôi dạy con cái là việc đáng để đặt cược cả mạng sống. 」 Trước những lời đầy nghiêm túc của gã, khóe môi Norman khẽ giãn ra.
「...? 」 Dù là chuyện của bản thân nhưng cậu cũng không hiểu tại sao mình lại mỉm cười, cậu khẽ chạm vào khóe miệng.
「Mà thôi sao cũng được. Ông định thế nào? Nghĩ kỹ thì tôi vừa giết người trước mặt một cảnh sát đấy. 」
「Tôi sẽ lờ đi. 」 Người cha ấy trả lời ngắn gọn.
「Sau đó hãy đi giết lão Chi cục trưởng đi. Tôi sẽ về nhà chuẩn bị rời khỏi thành phố này. Nếu cậu làm tốt, lão ta chết đi và 『Tổ chức Cartesius』 thay đổi thì không sao, nhưng nếu không, tôi sẽ đi. Rõ chưa? 」
「Tôi hiểu rồi. 」
「Nói trước là chỗ lão Chi cục trưởng có lực lượng phòng thủ khá mạnh đấy. Bọn chúng là lính đánh thuê cựu quân nhân, lão ta tập hợp rất nhiều hạng người như thế. 」
「Vậy sao. 」
「Làm được chứ? 」 Trước câu hỏi, Norman đáp lại bằng một đôi mắt khô khốc, ngắn gọn và không chút do dự.
Đó là một ánh nhìn u tối khiến ngay cả Harrison – kẻ vừa giết cấp trên của mình – cũng phải rùng mình nín thở.
「Tôi chỉ làm những gì cần làm thôi. 」 ●
「Các cậu làm loạn quá nhỉ. 」 Giữa hai người vang lên một giọng nói trầm đục và đầy vẻ thích thú.
Harrison cảnh giác, Norman cũng hướng mắt nhìn về phía đó.
「Chủ quán. 」
「Nhóc con. 」 Ajax Maharts đang nở nụ cười khoái chí.
Lão nhìn lướt qua sáu cái xác, bốn người đang bị trói, và bầu không khí nồng nặc mùi thuốc súng của Harrison, rồi nhíu mày nhìn Norman đang đẫm máu.
「Mũ của cậu rơi rồi kìa. 」 Nghe vậy, Norman mới nhận ra trên đầu mình không còn mũ nữa.
Có lẽ là lúc né viên đạn của Ames, cậu nhìn xuống chân và thấy chiếc mũ đang nằm chỏng chơ.
「Dù nó chẳng hợp với cậu chút nào, nhưng để rơi mũ không phải là hành động của một quý ông. 」
「Tôi bị bắn mà. 」
「Với cậu thì chuyện đó lẽ ra phải làm được chứ. 」 Norman nhún vai trước nụ cười nhếch mép của Ajax rồi nhặt mũ lên.
Máu cũng dính đầy trên đầu nên cậu cứ cầm nó trên tay.
「Cậu định đi giết tên Vail đó à? 」
「Ông quen lão ta sao? 」
「Ông cũng là người của 『Tổ chức Cartesius』 à? 」
「Không, chỉ là lão chủ quán bar mạt hạng thôi. Nhưng tôi có quen biết lão già cứng nhắc đó. 」 Harrison nhìn Ajax với vẻ nghi hoặc, nhưng Norman thì không nghĩ gì đặc biệt.
「Mà, vốn dĩ là do chị tôi giới thiệu nên dù Chủ quán có biết nhiều chuyện tôi cũng không ngạc nhiên đâu. 」
「... Về con gái tôi, người đầu tiên tiếp cận cũng là người phụ nữ đó. 」
「Chị ta nghĩ cái quái gì không biết. Chủ quán có biết gì không? 」
「Ai biết được. Tôi không có sở thích dò xét bí mật của phụ nữ. 」 Dáng vẻ cười đầy phong trần của lão trông thật bảnh.
「Nào, nhóc con. Cậu có biết 『Tổ chức Cartesius』 được vũ trang cực kỳ tận răng theo sở thích của Vail không? 」
「Vâng, tôi đã nghe từ anh cảnh sát đây rồi. 」
「Vậy sao. Thế thì chỉnh đốn trang phục đi, rồi xuống dưới lầu. 」 Ajax nói rồi rời đi.
「Hamish, tôi cũng đi đây. Chúc cậu thành công. 」 Harrison cũng rời khỏi phòng.
Chỉ còn lại Norman và bốn cô gái đang bất tỉnh.
「............ Mình đang làm cái gì thế này. 」 Còn lại một mình, Norman lẩm bẩm rồi tháo dây trói cho bốn người, đặt họ nằm ngay ngắn cạnh nhau.
Có lẽ do thuốc vẫn còn tác dụng nên họ không có dấu hiệu tỉnh lại.
Cậu nhìn xuống họ.
「...? 」 Norman nghiêng đầu vì cảm thấy có gì đó không ổn.
Cậu suy nghĩ một hồi xem đó là gì.
「.................. À, ra thế. 」 Cậu nhận ra.
「Thì ra họ có màu sắc như vậy. 」 ● Tiếng nước chảy rộn ràng trong phòng tắm.
Cậu cởi áo sơ mi, vục đầu vào bồn rửa mặt để gột rửa vết máu bám trên tóc.
「Norman Hamish. 」 Cậu nhìn khuôn mặt phản chiếu trong gương, thốt lên tên mình.
Mái tóc dài chạm vai, khuôn mặt có phần trẻ con thiếu vắng cảm xúc và đôi mắt vẩn đục.
Khuôn mặt của mình và cái tên của mình. Một khuôn mặt và cái tên mà cậu không cảm thấy có chút thực tại nào.
Cậu rời mắt sang chiếc áo khoác đang treo trên giá. Cuốn nhật ký ló ra từ bên trong.
Nhật ký của Norman Hamish.
Chỉ cần đọc cuốn nhật ký đó là có thể hiểu rõ 『anh ta』 là người như thế nào.
Chắc hẳn là một người tốt.
Anh ta luôn nghĩ cho gia đình, bạn bè và dành tình yêu sâu đậm cho vị hôn thê Iris.
Anh ta có đạo đức riêng, lẽ phải riêng và lương tri của riêng mình.
Nhưng mà.
「Xin lỗi nhé, cái tên này tôi xin nhận vậy. 」 Norman cầm cuốn nhật ký lên───── rồi xé nát nó và ném vào thùng rác.
『Anh ta』 không còn nữa.
Những gì anh ta trân trọng, những gì anh ta tin tưởng, những gì anh ta yêu thương.
Tất cả đều sẽ bị hy sinh.
「Tôi không thể trở thành người tốt như anh được. 」 Những gì cậu sắp làm hoàn toàn ngược lại.
Nếu đã vậy.
「Tôi sẽ làm theo ý mình. 」 ● Sau khi chỉnh đốn trang phục, Norman xuống tầng một và hội ngộ với Ajax.
「Khuôn mặt trông cũng được đấy chứ, nhóc con. 」
「... Có gì thay đổi sao? 」
「Cậu đang mang bộ mặt của kẻ đã hạ quyết tâm. Đi theo tôi. 」 Cậu đi theo Ajax xuống tầng hầm.
Vì Norman thuê phòng ở tầng hai nên cậu chưa bao giờ xuống hầm.
Nơi đó là một nhà kho.
Dụng cụ chơi bida, chai rượu, ghế và bàn dự phòng được sắp xếp ngăn nắp, ở giữa là một bàn bida nằm chễm chệ.
Ajax đặt tay lên bàn.
「Nghe này nhóc. Vail tuy cứng nhắc nhưng là một quân nhân ưu tú. Để tiêu diệt sạch đám 『Dị nhân』, chắc chắn lão đã chuẩn bị sẵn nhân lực. Tai mắt của chúng có mặt khắp thành phố, nên chuyện cậu làm chắc chắn đã bị phát hiện, và chúng cũng đã chuẩn bị đối phó. Với một đối thủ như thế, cậu nghĩ chỉ với súng và gậy mà có thể xông vào giết lão ta sao? 」
「Tôi sẽ làm. 」
「Hừ, định nộp mạng à? 」
「Tôi không có ý đó, nhưng mà, có lẽ sẽ thành ra như vậy. 」
「Thế nên mới bảo cậu vẫn còn non lắm. Quyết tâm đặt cược mạng sống thì đáng khen đấy, nhưng đừng quên nỗ lực để tăng khả năng sống sót. Cậu vẫn còn việc phải làm sau chuyện này mà đúng không? 」 Ánh mắt lão quý ông hướng lên phía trên.
「... Quả thực là vậy. Nhưng nếu thế thì sao ạ? 」
「Cái này đây. 」 Ajax nhấc bàn bida lên.
Không phải nhấc cả cái bàn, mà chỉ có phần mặt bàn bật lên.
「.................. Này, Chủ quán? 」
「Gì? 」
「Thực sự thì ông rốt cuộc là ai vậy? 」
「Bây giờ điều đó đâu có quan trọng, đúng không? 」 Bên trong bàn và mặt sau của mặt bàn.
Nơi đó chứa đầy súng.
Súng lục, súng săn, súng bắn tỉa, cùng với vô số đạn dược được xếp ngay ngắn.
Tất cả đều được bảo dưỡng kỹ lưỡng, sẵn sàng sử dụng bất cứ lúc nào.
「Tuy nhiên, đống này chỉ là món khai vị thôi. Món chính nằm ở gara phía sau, cậu cũng có thể dùng nó. 」 Norman bắt lấy thứ mà Ajax ném qua một cách nhẹ nhàng, khi nhận ra đó là gì, cậu khẽ thở dài.
「Ông hào phóng quá nhỉ. 」
「Vì tôi thích những bữa tiệc phải thật náo nhiệt. 」
「Tại sao chứ? 」 Norman nhìn thẳng vào Ajax.
「Tại sao ông lại đối xử tốt với tôi đến thế? 」
「Vì tôi yêu thành phố này. 」 Ajax cũng nhìn thẳng vào mắt Norman.
「Nó không phải là một thành phố tuyệt vời nhất. Có bức tường thành kỳ quái, rồi lại có cả đám 『Dị nhân』 xuất hiện. Đã vậy còn là nơi hẻo lánh, đa phần những kẻ chuyển từ ngoài vào Baldium đều có uẩn khúc gì đó. 」 Nhưng, lão khẽ mỉm cười.
「Tôi nghĩ, có một nơi như thế này cũng tốt. Một nơi để những kẻ không còn chốn dung thân có thể tìm đến cuối cùng. 」
「Kể cả khi có 『Dị nhân』 xuất hiện sao? 」
「So với mấy thứ đó, hạng người tồi tệ còn đầy rẫy ra kìa. 」
「... Ra vậy. 」 Đúng thật, Norman nghĩ.
Cũng có kiểu suy nghĩ như vậy sao.
「Thế nên, nhóc con. Tôi thấy cách làm của Vail đang làm vấy bẩn thành phố này. Tôi vốn định lúc nào đó sẽ tự tay kết liễu lão, nhưng giờ đã có một thằng ranh con tiên phong làm việc đó. Vậy nên, giúp một tay cũng chẳng sao. 」
「Nếu tôi thất bại thì ông tính sao? 」
「Lúc đó thì chỉ cần dán tờ thông báo tuyển người ở trọ mới thôi. 」 Trước nụ cười nhe răng của Ajax, Norman cũng cười khổ, gật đầu.
「Chủ quán ngầu thật đấy. 」
「Chứ còn gì nữa? Cậu cũng hãy trở thành một người đàn ông như thế đi. 」 ● Trụ sở mới chi nhánh Baldium của 『Tổ chức Cartesius』.
Tại phòng Chi cục trưởng nằm ở tầng sâu nhất dưới hầm Tháp Baldium, Christopher Vail và đám thuộc hạ đang tập hợp.
Vail ngồi vào bàn, đặt một thanh trường kiếm trong tầm tay, còn đám thuộc hạ đứng vây quanh.
「Tình hình thế nào? 」
「Báo cáo! Theo chỉ thị, trạng thái cảnh giới đã được thắt chặt, các chiến đấu viên đang túc trực, sẵn sàng xuất kích bất cứ lúc nào. 」
「Tốt. 」 Hành vi hung bạo của Norman Hamish đã được báo cáo từ tai mắt trong thành phố.
Trước tình hình đó, Vail đã lập tức hành động, đưa 『Tổ chức Cartesius』 vào trạng thái chiến đấu.
「Thưa Chi cục trưởng. Có cần thiết phải làm đến mức này không? 」 Một tên thuộc hạ rụt rè lên tiếng.
「Dù cậu ta đã giết bọn Perkins, nhưng đối phó với một đứa trẻ mà làm thế này thì có hơi quá... 」
「Đứa trẻ đó đã vô hiệu hóa được bốn con quái vật, dù chúng chỉ là cấp thấp nhất. Nó đã giết năm tên lính đánh thuê chuyên nghiệp một cách dễ dàng. Thêm nữa, nghe nói nó là đệ tử của Shin Miyaichi. 」 Cái tên Shin Miyaichi khiến đám thuộc hạ xôn xao.
Một cao thủ đến từ cực Đông, được 『Tổ chức Cartesius』 mời đến.
Người mà Vail đã định mời đến Baldium làm quân bài tẩy chống lại 『Dị nhân』, nhưng đã bị từ chối.
Dù chỉ là người thường, nhưng có tin đồn người đó đã chém gục cả 『Dị nhân』 thuộc 『Cấp bậc III』.
Là đệ tử của một võ nhân như thế, bấy nhiêu đó là quá đủ lý do để Vail phải cảnh giác.
Một sự căng thẳng khác hẳn từ nãy đến giờ lan tỏa trong đám thuộc hạ.
Ngay lúc đó, tiếng chuông điện thoại reo vang liên hồi.
Mọi ánh mắt đổ dồn vào chiếc điện thoại, Vail là người nhấc máy.
「Vail đây. 」
『Chào Chi cục trưởng, tôi là Norman Hamish đây. 』
「Có việc gì? 」 Vail đáp lại giọng nói của thiếu niên ngay lập tức.
Dù có nghi vấn về việc làm sao cậu ta kết nối được cuộc gọi này, nhưng lão tạm gác chuyện đó sang một bên.
Có lẽ là do Sphere – người hiện đang biệt tăm – nhúng tay vào, hoặc là do Ajax – lão chủ nhà trọ của Norman và cũng là người có mối quan hệ dây dưa với Vail – dẫn lối, nhưng điều đó giờ không quan trọng.
『Tôi nghĩ việc đối thoại là rất quan trọng. Tôi nói thẳng luôn nhé, ông có định cải thiện cách đối xử với các 『Dị nhân』 không? Kiểu như không giết sạch bọn họ, hay không dùng họ để giải tỏa ham muốn tình dục cho đám thuộc hạ ấy. 』
「Từ chối. 」 Vail không hề do dự.
「『Dị nhân』 là mầm họa của xã hội. Không được phép để chúng tồn tại. 」
『Vậy việc thuộc hạ của ông làm chuyện bậy bạ với họ thì được sao? 』
「Giải tỏa căng thẳng là cần thiết. Nếu cần, ta sẽ cho phép. Dù sao chúng cũng sẽ bị giết, và dù sao chúng cũng đã hỏng hóc rồi. 」
『Ra vậy, xem ra chúng ta không thể hiểu nhau rồi. Vậy tôi sẽ đến giết ông. 』 Lời nói nhẹ tênh như thể rủ nhau đi dạo chơi.
「Cậu nghĩ mình làm được sao? Ở đây có ít nhất năm mươi binh sĩ đã qua huấn luyện và trang bị đầy đủ. Cậu nghĩ một mình mình có thể làm được gì? 」
『Vậy hãy nhắn lại với năm mươi tên đó đi. Có vẻ tôi không có đủ thời gian để nói chuyện với từng người đâu. ─── Kẻ nào cản đường, tôi sẽ giết. 』 Cuộc gọi bị ngắt.
「………………」
Trên trán Vail – người vốn luôn mang vẻ mặt nghiêm nghị – nổi đầy gân xanh.
「Hi! 」 Lão bóp nát ống nghe trong tay, khiến tên thuộc hạ nào đó phát ra tiếng hét khe khẽ.
「Thật khó chịu... thằng ranh không biết đến kỵ sĩ đạo. Nó đang đến, thông báo cho toàn bộ chiến đấu viên, thấy là giết ngay lập tức. 」
「R-Rõ! 」 Đám thuộc hạ cuống cuồng hành động, còn Vail một mình nắm chặt thanh trường kiếm.
Và vài phút sau khi cuộc gọi kết thúc.
「Đ-Đến rồi, là Hamish! 」
「Tình hình thế nào? 」
「Ch-Chuyện là──── Nó đang xông thẳng vào từ cửa chính! 」 ● Tại tầng trệt của Tháp Baldium, những cánh cửa hướng Nam và Bắc vốn mở rộng vào ban ngày thì nay đã bị đóng chặt.
Xung quanh tòa tháp cũng được giải tỏa, bao trùm bởi sự tĩnh lặng, nhưng bên trong lại là một sự hỗn loạn.
Đám đàn ông gồm mười lăm tên lính đánh thuê và cựu quân nhân được Chi cục trưởng tuyển mộ.
Theo lệnh, họ đang chuẩn bị chiến đấu. Suốt mấy tháng qua, họ đã huấn luyện chống lại 『Dị nhân』, nhưng giờ đối tượng thực chiến lại chỉ là một con người bình thường, điều này khiến họ không khỏi nghi hoặc trong lúc chuẩn bị.
Dù không hề lơ là, nhưng sự bất mãn và nghi ngờ vẫn thoáng hiện trong lòng họ. Ngay lúc đó.
「──── Đến, đến rồi!? 」 Tên lính gác bên ngoài vừa đập cửa vừa hét lên.
Nghe vậy, chúng cầm lấy súng, hướng về phía cửa, ─── và nghe thấy hai loại âm thanh.
「Thằng đó điên rồi sao───── Không, hỏng rồi, lùi lại! 」 Tiếng báo cáo như tiếng thét của tên lính gác.
Và một tiếng "cộp" nhỏ, như có thứ gì đó va vào cửa.
Âm thanh đó khiến chúng nhíu mày, ─── và rồi.
「─────! 」 Cùng với một tiếng nổ chát chúa, cánh cửa bị thổi bay.
Sóng xung kích tấn công đám binh lính.
Những kẻ chỉ bị thổi bay đi còn may, hai kẻ xấu số đã bị những mảnh vỡ của cánh cửa găm thẳng vào người.
Giữa tiếng hét và tiếng chửi thề vang lên, trong làn khói bụi bao phủ khắp căn phòng.
「───── Xin lỗi vì đã làm phiền. 」 Từ trong làn khói, một chiếc mô tô lao vọt ra.
● Norman lao thẳng vào tòa tháp bằng mô tô, dùng lựu đạn phá nổ cánh cửa, nhưng vẫn không dừng lại.
Chiếc mô tô mà Ajax gọi là "món chính" là một loại phương tiện hiếm hoi chưa phổ biến rộng rãi, nhưng vì Norman từng lái loại tương tự ở chiến tuyến phía Tây nên cậu hoàn toàn có thể điều khiển được.
Ngay khi xuyên qua làn khói, cậu tông thẳng qua một tên, bóp phanh và đánh lái mạnh bạo.
Chiếc mô tô xoay ngang so với hướng tiến, giảm tốc đột ngột, Norman chống một chân xuống đất để kiểm soát quán tính.
Kết quả, sau khi trượt đi vài mét.
「──── Hây dà. 」 Ngay trong lúc đó, Norman đã hành động.
Trên tay cậu là một khẩu súng săn.
Khi chiếc mô tô còn đang trượt đi, cậu bóp cò nhắm vào một tên đang hoảng loạn vì vụ nổ.
Ngay lập tức, không chống lại lực giật, cậu tận dụng cơ chế đòn bẩy, xoay súng để nạp đạn (Spin Cock). Trong lúc chiếc xe đang dừng lại, cậu lặp lại thao tác đó cực nhanh năm lần, bắn hạ thêm năm tên nữa.
Chiếc xe dừng hẳn, nhưng Norman không dừng lại.
Cậu lập tức ném khẩu súng săn đã hết đạn vào một tên đứng gần đó, rút một khẩu súng săn mới từ bao gắn trên xe, cầm bằng hai tay và nổ súng.
Vì khẩu này là loại nạp đạn kiểu bơm (Pump Action) nên mỗi lần bắn cậu lại kéo cần nạp đạn.
Vừa rảo bước giữa bãi chiến trường còn đang hỗn loạn, cậu lặp lại thao tác đó năm lần, giết thêm năm tên nữa.
Khi súng hết đạn, cậu nấp sau một chồng thùng gỗ, tì nòng súng xuống sàn, dùng một tay nạp đạn từ thắt lưng vào súng.
「Bọn mày, tranh thủ lúc này─── Hự!? 」 Tên nào định nhắm súng vào cậu lúc sơ hở đều bị cậu dùng bàn tay còn lại rút súng lục từ bên hông bắn hạ. Ngay sau đó, việc nạp đạn cho súng săn cũng hoàn tất.
「Thằng ranh con khốn kiếp───! 」 Một tên vừa gào lên vừa vung rìu chém xuống.
Norman dùng súng săn đỡ đòn, gạt sang một bên rồi dí nòng súng vào đầu gối gã phát hỏa. Khi gã quỵ xuống vì đau đớn, cậu bóp cò thẳng vào đầu gã.
Và rồi, chỉ còn lại mình Norman đứng vững.
「Ư... ư... chuyện gì đã───」 Phía sau, tên vừa bị Norman ném súng vào người đang lồm cồm ngồi dậy, cậu bắn một phát súng lục ra sau mà không cần nhìn (No-look), lần này thì thực sự không còn ai cử động nữa.
Cộp, một mảnh vỡ của cánh cửa rơi xuống sàn phát ra tiếng động.
Cậu định bước tiếp, nhưng rồi.
「Ấy chết. 」 Cậu đội lại chiếc mũ đang chực rơi, chỉnh lại tà áo khoác cho ngay ngắn.
「Trở thành một người lớn bảnh bao thật khó quá đi. 」 ● Norman tiến bước trong những lối hành lang hẹp và chằng chịt.
Vừa đi vừa giết sạch những binh lính cản đường.
Lối đi dưới hầm vừa hẹp vừa đang trong quá trình sửa chữa nên hàng hóa chất đống khắp nơi, khiến việc di chuyển theo nhóm lớn trở nên khó khăn. Ngược lại, đối với Norman, đó lại là những nơi ẩn nấp lý tưởng.
Cậu bình tĩnh hạ gục từng tên bằng súng, nếu bị áp sát cận chiến, cậu sẽ phản công, phá vỡ tư thế của đối phương rồi kết liễu bằng súng.
Trong không gian hẹp, vì đạn nảy rất phiền phức nên cậu ưu tiên dùng khẩu súng lục của riêng mình. Đạn dược được giấu rải rác trong áo khoác, nhưng cũng có giới hạn, nên đôi khi cậu cướp vũ khí của kẻ địch đã chết để chiến đấu.
『Nghe này, đừng bao giờ ngừng tư duy và hành động, đó là ưu điểm lớn nhất của cậu đấy. 』 Vừa đẫm máu vừa giết chóc, Norman nhớ lại những lời của Shin.
Vào lúc chia tay, cô đã nói với cậu như vậy.
『Có lẽ vì từng suýt chết một lần, hay vì cảm xúc đã chai sạn chăng. Bản năng sinh tồn mà con người nên có ở cậu quá mờ nhạt. Cậu không hề biết sợ cái chết. Việc cậu có thể duy trì những khóa huấn luyện cận kề cái chết, sửa đổi theo đúng chỉ dẫn và làm chủ kỹ năng với hiệu suất nhanh nhất, ngắn nhất chính là minh chứng cho điều đó. 』 Trong hành lang hẹp, trước mặt là hai tên đang lăm lăm súng. Không có chỗ để ẩn nấp. Bình thường thì đó là tình thế tuyệt vọng, nhưng Norman không hề sợ hãi.
Cậu bình tĩnh đọc hướng nòng súng và ánh mắt của đối phương, đặt mình vào vị trí đạn không thể chạm tới rồi bắn trả.
Cậu cướp súng từ một tên đã chết, nổ súng vào kẻ đang có tiếng bước chân từ phía sau. Khi nghe tiếng ngã quỵ, cậu quay lại bồi thêm phát súng kết liễu.
『Kết quả là, cậu đã đạt được tốc độ phản ứng mà lẽ ra phải trải qua hàng ngàn trận chiến mới có được. 』 Khi vừa đi qua một ngã tư, một tên từ trong bóng tối lao ra.
Đó hẳn là một cú đánh lén hoàn hảo, nhưng phản ứng của Norman là tức thì.
Đồng thời với lúc ngã xuống sàn, Norman lao vào ôm chặt lấy đối phương, vừa lăn vừa khóa khớp gã.
『Thế nên, nếu cậu không ngừng tư duy và đưa nó vào hành động, thì chẳng mấy ai có thể giết được cậu đâu. 』 Cậu bóp cò thẳng vào cằm kẻ đã không còn khả năng cử động.
『Thật tình, cậu đúng là một đệ tử tẻ nhạt. Hy vọng đệ tử tiếp theo của tôi sẽ bình thường hơn một chút. 』 Và rồi, Norman cứ thế tiến bước.
● Tầng hầm của 『Tổ chức Cartesius』 có bốn tầng.
Càng xuống thấp thì số lượng phòng càng ít đi, tầng sâu nhất chỉ có vài phòng bao gồm cả phòng Chi cục trưởng.
Có lẽ vì đang sửa chữa, hoặc để ngăn bước Norman, các lối cầu thang bộ đã bị đóng cửa, không thể đi thẳng xuống tầng hầm mà phải đi vòng vèo như mê cung.
Và Norman đã tới được tầng hầm thứ ba.
Nếu như tầng hầm một và hai đầy rẫy binh lính và lính đánh thuê lao ra giết Norman khiến không gian ồn ào, thì tầng này lại bao trùm bởi một sự tĩnh lặng kỳ lạ.
Norman vừa tiến bước vừa cảnh giác.
「──── Oa. 」 Khi cậu nhận ra thì một gã đàn ông đã đứng ngay bên cạnh.
Hạ thấp trọng tâm, gã tung một cú đấm vào mạn sườn Norman.
「─────! 」 Cùng với tiếng thét đầy uy lực, một chấn động khổng lồ từ cú đấm truyền vào khiến cơ thể Norman bị hất văng đi. Cậu xuyên thủng một bức tường, văng sang căn phòng bên cạnh.
「Khụ... khụ khụ khụ...! 」 Norman lập tức bật dậy, máu trào ra từ miệng nhưng cậu không quan tâm, bóp cò nhắm vào kẻ vừa tấn công.
「────」 Gã đàn ông né được viên đạn.
Tóc đen mắt đen, một người đàn ông trong trang phục trường bào ngoại quốc lạ mắt. Không phải người của Bristen.
Đường nét khuôn mặt, hay đúng hơn là chủng tộc, rất giống với Shin.
「... Người của nước Long sao? 」 Đó là người từ một đại quốc ở lục địa phía Đông, cách xa Bristen.
「Tiếng... Bristen... không... nói... được. 」 Với vẻ mặt nghiêm nghị, gã nói bập bẹ tiếng Bristen, rồi bằng những động tác không chút dư thừa, gã thu nắm đấm trái về hông, đưa lòng bàn tay phải hướng về phía Norman.
「Nhưng, giết. 」 Gã gập bốn ngón tay từ ngón út đến ngón trỏ lại như để ra hiệu, chỉ duy nhất câu tuyên chiến đó là gã nói cực kỳ trôi chảy.
Ngay lập tức, Norman chĩa súng bóp cò.
Nhưng gã đàn ông dùng một bộ pháp độc đáo như đang lướt đi để né tránh, thu hẹp khoảng cách.
Trong thoáng chốc, cậu đã nghĩ gã là một 『Dị nhân』 nhưng không phải.
「Là một đạt nhân sao───」 Giống như Shin, sư phụ của Norman vậy.
Cậu tự hỏi tại sao hạng người như thế lại có mặt ở đây, nhưng lý do đã quá rõ ràng.
Để giết 『Dị nhân』.
Để giết quái vật mà không cần dùng đến quái vật.
「────! 」 Trong nháy mắt, gã đàn ông đã áp sát và tung ra một cú chém bằng tay (thủ đao).
Nó khác hẳn với quyền Anh hay vật thông thường ở Bristen. Trước những đòn liên hoàn mang nhịp điệu độc đáo đó.
「Hây. 」
「!? 」 Norman đã phản ứng hoàn hảo và hóa giải toàn bộ.
Võ sĩ ngoại quốc thoáng dao động, Norman không bỏ lỡ sơ hở đó.
Cậu tung một cú đấm phản công mạnh như búa bổ vào vai gã. Gã cũng có tốc độ phản ứng tuyệt vời để thủ thế, nhưng.
「Hự────! 」 Đòn đấm đã bị chặn đứng, nhưng từ lúc nào không hay, một con dao trên tay Norman đã đâm thấu vai gã.
Lợi dụng lúc chuyển động của đối phương bị chậm lại, Norman tung một cú đá tống trước (Front Kick) sấm sét. Lần này đến lượt gã đàn ông bị hất văng, dù vậy gã vẫn kịp lấy lại thăng bằng.
「─── Hự. 」 Norman ném con dao giấu trong tay áo, găm thẳng vào trán gã.
Gã đàn ông chết lặng, Norman tiếp tục bồi thêm bốn con dao nữa giấu trong áo khoác, gã đổ gục và không còn cử động trong vũng máu.
「Hà... hà... phù. 」 Sau khi điều hòa lại nhịp thở, Norman cầm lại súng như không có chuyện gì xảy ra, quay lại hành lang.
Tiến thêm được vài mét, khi đi ngang qua một cánh cửa.
「────! 」 Tiếng súng nổ chát chúa vang lên, Norman nhảy lùi lại khỏi vị trí đó.
Viên đạn bay ra từ căn phòng, cậu không né được hoàn toàn nên bị sượt qua vai.
Áp lưng vào tường, cậu quan sát bên trong thì một phát súng nặng nề nữa lại vang lên.
「Hì hì! Né tốt đấy chứ! 」 Trong thoáng chốc, Norman nhìn thấy một gã thanh niên tóc vàng rực rỡ, mặc bộ vest vàng chóe, đang cầm một khẩu súng lục cỡ nòng cực lớn.
Ngay cả khẩu súng lục gã cầm cũng là loại đại hình.
「Đội trưởng đội đặc công của Gia tộc Golden! Goodboy Golden chính là ta! Rất vui được giết mày, nhóc con! 」
「Mafia làm gì ở đây thế. Mà lại còn Goodboy? 」
「Thì sao nào! Ta là trẻ mồ côi không có tên, nên được Đại ca đặt cho đấy! Ngầu lắm đúng không!? 」
「... À thì, cũng đúng? 」
「Làm lính đánh thuê vì lão Chi cục trưởng trả hậu hĩnh thôi! 」
「Vì tiền sao. 」
「Tiện thể thì mấy con quái vật 『Dị nhân』 gì đó trông cũng thú vị đấy chứ! Nếu khéo léo cuỗm đi vài con rồi đem bán chắc chắn sẽ được khối tiền cho Gia tộc ấy chứ!? 」
「Ra vậy. 」 Norman lùi lại một bước, rồi nhảy vọt qua trước cánh cửa.
Lập tức Golden nổ súng, viên đạn lao thẳng về phía Norman.
Dù ăn mặc trông như một trò đùa, nhưng kỹ năng bắn súng của gã là hạng nhất. Không sai một nhịp, đường đạn hướng thẳng vào Norman. Chính vì thế, đối với Norman, nó rất dễ đọc.
Đang lơ lửng trên không, Norman bóp cò nhắm thẳng vào viên đạn của Golden.
Viên đạn của Norman đã bắn trúng viên đạn của Golden.
「────」 Trước màn biểu diễn như làm xiếc đó, Golden thoáng kinh ngạc, Norman tranh thủ bóp cò thêm hai lần nữa. Phát súng đầu tiên nhắm vào bụng gã, phát thứ hai là một quỹ đạo không trúng người gã.
「Đừng có coi thường tao! 」 Golden bắn cực nhanh, đánh chặn phát súng đầu tiên đang hướng về phía mình.
Màn xiếc bắn đạn chặn đạn lại được lặp lại.
「Tôi đâu có coi thường ông. 」 Khi Norman tiếp đất, Goodboy Golden đã tử vong với vết thương ở trán.
Phát súng thứ hai của Norman vốn có quỹ đạo va chạm với phát súng đầu tiên đã bị đánh bật.
Kết quả là hai viên đạn va vào nhau, tạo ra một viên đạn nảy trúng ngay giữa trán Golden.
Đó là một màn đấu trí dựa trên tiền đề về kỹ năng của một đạt nhân chống 『Dị nhân』.
「Cũng suôn sẻ hơn mình tưởng. 」 Norman đứng dậy, chỉnh lại mũ và áo khoác.
「... Hự. 」 Cậu khẽ thở hắt ra.
Vốn dĩ từ trận chiến với Rosalind, xương sườn cậu đã bị gãy.
Cú đấm của gã đàn ông nước Long đã tác động mạnh đến nội tạng, còn viên đạn của Golden khiến máu chảy ròng ròng từ vai.
Cơn đau có thể phớt lờ.
Nhưng việc bị thương quá nặng gây cản trở hoạt động của cơ thể là một vấn đề lớn.
Mới chỉ tiến thêm được vài mét ở tầng hầm thứ ba.
「Sao bọn chúng cứ lần lượt từng đứa một xông ra thế không biết... 」 Cậu thở dài thườn thượt.
「Hế lô! Nhóc con, làm loạn dữ quá ha! 」 Từ căn phòng cách đó vài mét, một đối thủ mới lại xuất hiện.
Một mỹ nhân gợi cảm với thân hình đẫy đà, không hiểu sao lại mặc trang phục Bondage, trên tay cầm một chiếc roi có gắn lưỡi dao ở đầu.
Trông ả chẳng khác gì một kỹ nữ phục vụ những sở thích đặc biệt, nhưng khí chất tỏa ra không phải là nhục dục mà là bạo lực.
「Lý do từng người một thì đơn giản thôi. Bọn ta khác với lũ tép riu bị nhóc giết ở trên, bọn ta chuyên làm việc đơn độc. Việc phối hợp để đối phó với quái vật thì đang trong giai đoạn huấn luyện, nhưng hiện tại thì hoạt động đơn độc vẫn dễ dàng hơn, và nếu giết được nhóc thì tiền thưởng sẽ thuộc về riêng ta. Sau ta vẫn còn một người nữa đấy. 」
「Lý do là tiền sao. 」
「Nhóc không phục à? 」
「Không, chẳng sao cả. 」 Dù đến từng người hay đi theo nhóm, việc cậu phải làm vẫn không đổi.
Cậu rút cây gậy giấu sau lưng áo khoác, thủ thế cùng với khẩu súng lục.
「Kẻ nào cản đường, tôi sẽ giết. 」 ● Christopher Vail đang đứng lặng lẽ giữa phòng Chi cục trưởng, tay cầm trường kiếm.
Trong phòng không còn ai khác ngoài lão.
Đám thuộc hạ được cử đi ngăn chặn Norman Hamish vẫn chưa thấy quay về, cũng không có bất kỳ liên lạc nào.
「────」 Lão nhắm mắt lại.
Binh lực chiến đấu được chia làm hai loại.
Đội ngũ lính đánh thuê và cựu quân nhân hoạt động theo nhóm, chuyên đối phó với 『Dị nhân』 cấp bậc II trở xuống.
Và những đạt nhân xuất sắc với tư cách cá nhân như võ nhân nước ngoài, Mafia, nữ điệp viên cựu đặc vụ, hay sát thủ, chuyên dùng để đối phó với cấp bậc III.
Dù quân bài tẩy thực sự là Master Shin, nhưng dù không có cô ta, lão vẫn thuê được những đạt nhân khác.
Và lão tự tin rằng, ngay cả khi mất hết đám đó, chỉ cần mình lão cũng đủ sức tiêu diệt 『Dị nhân』. Chính vì thế, lão đứng đợi Norman Hamish.
「────」 Một bóng người lao vọt vào phòng Chi cục trưởng.
Ngay lập tức, Vail vung trường kiếm.
Cú chém bổ củi (Karakate-wari) từ trên cao xuống nhanh đến mức người thường thậm chí không kịp thấy động tác chuẩn bị, chỉ khi bị chém mới nhận ra đòn đánh.
Lão là một kiếm sĩ, một kỵ sĩ, và cũng là một đạt nhân.
Kiếm chiêu dễ dàng chém đôi bóng người đó.
Nửa thân trên và nửa thân dưới bị chia lìa.
「────!? 」 Đó là một trong những đạt nhân mà Vail đã thuê, một thanh niên.
Hắn là một sát thủ được nuôi dạy bởi một tổ chức tội phạm, và là kẻ mạnh nhất trong bốn đạt nhân.
Kẻ đó đã bị cắt đứt cổ họng và chết từ trước khi bị Vail chém.
Và trên hết, quấn quanh xác hắn───── là những quả lựu đạn đã bị rút chốt.
「Cái, gì────」 Sóng xung kích quét sạch tất cả, như thể đang cười nhạo cái uy dũng mà Vail đã dày công gây dựng.
●
「Hự, ự, o o o...! 」 Vail phát ra tiếng rên rỉ đau đớn, nằm rạp dưới đất với cơ thể đầy thương tích.
Thanh trường kiếm mà lão luôn chăm chút kỹ lưỡng đã gãy nát vì vụ nổ.
「─── Đúng là như thế này vẫn chưa chết được nhỉ. 」 Từ trong làn khói cuộn trào, một bóng người bước tới.
Là Norman.
Cậu cũng không hề lành lặn.
Khắp người là những vết thương do dao cắt, trên vai có vết đạn sượt qua, khóe miệng vẫn còn vệt máu.
Dù vậy, bước chân của cậu vẫn vững vàng, dừng lại trước mặt Vail đã không còn khả năng cử động.
「Ngươi, tên kia...! Sao lại dám làm chuyện... hèn hạ như thế này...! Ngươi không có... danh dự... không biết đến kỵ sĩ đạo sao!? 」
「Hà. 」 Trước tiếng hét của Vail đang nôn ra máu, Norman chỉ nhún vai.
「Tôi đã bảo là đến giết ông rồi mà? Có phải đến để đấu tay đôi đâu. 」 Trước những lời lẽ thản nhiên đó, Vail quên mất mình đang hấp hối mà gào lên.
「Thằng khốn...! Ngươi nói cái gì thế hả! Làm đến mức này! Rốt cuộc ngươi định làm cái quái gì nữa đây? 」
「Hử? Thì tôi bảo là đến giết ông mà. 」
「Giết ta! Rồi sao nữa!? Ngươi định tiêu diệt chúng ta – những người đang bảo vệ dân chúng khỏi lũ quái vật, rồi định làm gì! 」
「Ai biết? Tôi chưa nghĩ đến chuyện đó. 」
「Đừng có đùa! Giết chúng ta vì lũ quái vật, mà lại bảo không có gì sao!? Tên đàn ông bị lũ quái vật mê hoặc kia! Ngươi định bảo vệ cái chính nghĩa mà chúng ta tôn thờ sao! 」
「Hà. 」
「Lũ 『Dị nhân』, chỉ cần tồn tại đã là mầm họa rồi! Dù sao chúng cũng sẽ bị giết! Phải giết bằng được! Tận dụng chúng một chút trước khi chết thì có làm sao───」 Giữa chừng, Norman nổ súng một cách thản nhiên.
Hai phát vào trán, hai phát vào tim, hai phát vào bụng.
Mọi chuyện kết thúc tại đó.
●
「... Hà. 」 Thở dài một tiếng, Norman loạng choạng quay lại con đường cũ.
Trên suốt quãng đường đó là vô số cái xác nằm la liệt.
「... Thật tình, mình đang làm cái gì thế này không biết. 」 Cậu dừng lại ở một hành lang hẹp, tựa lưng vào tường rồi ngồi thụp xuống.
「Phù──── hà────」 Cậu hít thở sâu liên tục.
Cậu quyết định nghỉ ngơi vài chục giây để cơ thể rệu rã hồi phục dù chỉ một chút.
Nhắm mắt lại.
───── Trong tầm nhìn vốn đã khép lại, bỗng hiện lên những vệt nhiễu.
「Chà chà, cậu quậy phá kinh khủng thật đấy, cậu Norman? 」 Nghe thấy giọng nói đó, Norman mở mắt ra.
Phía trước mắt cậu, trên một chiếc thùng gỗ, một thiếu niên đang ngồi vắt vẻo.
Một trang phục chắp vá kỳ quặc gồm áo đuôi tôm bên ngoài áo blouse trắng, một thiếu niên tóc vàng với nụ cười vặn vẹo.
「……………… Jim Adamworth. 」
「Chào cậu Norman Hamish! Lâu rồi không gặp! Được gặp lại cậu tôi vui quá đi mất! 」 ●
「Cậu thấy thế nào hả kẻ sát nhân hàng loạt! Cậu làm lớn chuyện quá đấy! Dù là tổ chức không chính thức nhưng cậu đã một tay triệt hạ cả một cơ quan bí mật của chính phủ! Ồ, quả là phi thường! Mà nói đi cũng phải nói lại, bị một mình cậu quét sạch thế này thì xem ra 『Tổ chức Cartesius』 cũng xoàng xĩnh hơn tôi tưởng nhỉ. Cậu thấy sao? 」
「Tôi không biết. 」 Norman nhìn Jim đang liến thoắng bằng nửa con mắt.
Những câu hỏi hiển nhiên như hắn đang làm gì, tại sao lại ở đây thoáng hiện lên trong đầu, nhưng cậu ưu tiên việc hồi phục cơ thể và hít thở sâu hơn.
「Christopher Vail, đối với cậu hẳn là một tên khốn nạn tột cùng, và thực tế thì lão ta có hơi cứng nhắc quá mức, thời buổi này mà còn nói chuyện kỵ sĩ đạo thì đúng là lỗi thời không còn gì để nói. Tuy nhiên. Lão ta xét về góc độ quân nhân thì là một bậc kiệt xuất đấy. Lão từng được trao tặng huân chương, và rất được thuộc hạ tin tưởng. Việc chuẩn bị nhân lực để xử lý 『Dị nhân』 mà không cần dùng đến 『Dị nhân』 chính là minh chứng cho điều đó.
Dù nó hoàn toàn phủ định lại sự tồn tại từ trước đến nay của 『Tổ chức Cartesius』. 」 Mặc kệ Norman đang cố nghỉ ngơi, Jim vẫn thao thao bất tuyệt với cậu.
Jim Adamworth vốn dĩ là một thiếu niên như vậy.
Hắn kể những điều Norman không hề hỏi và cũng chẳng quan tâm, nhưng chỉ có mình hắn là cảm thấy thú vị.
「Lão ta căm thù 『Dị nhân』 đến mức ngay cả tôi cũng phải rùng mình. Nghe đâu có một giai thoại rằng hồi lão còn nhỏ ở Baldium này, cha mẹ lão đã bị giết. À mà không, nghe nói đã có một vụ thảm sát kinh hoàng xảy ra, bao gồm cả cha mẹ lão. Chà chà, bi kịch lại sinh ra bi kịch. Một kẻ sinh ra từ thảm sát, lại chết đi trong cái kết của một vụ thảm sát. Thật là mỉa mai quá đi. 」
「Thì sao? 」
「Người đúng, chính là lão ta. 」 Jim cười, còn Norman thì không.
「Trên phương diện bảo vệ cư dân Baldium, bảo vệ những người vô tội, lão ta hoàn toàn không chút vẩn đục. Tôi nghĩ Vail lẽ ra đã có thể làm tốt. Bằng cách hy sinh lũ 『Dị nhân』. 」 Thế nên, hắn hỏi.
「Tại sao? 」 Đôi mắt Jim tỏa sáng rực rỡ như muốn nhìn thấu vào sâu thẳm tâm can Norman.
「Cậu đã yêu lũ quái vật đó đến nhường ấy sao? 」 Norman không trả lời câu hỏi đó.
Cậu chỉ nhắm mắt, rồi mở ra.
「……………… Hà. 」 Trước mặt cậu, chẳng còn ai cả.
● Dù chỉ là một chút nghỉ ngơi ngắn ngủi, nhưng cơ thể Norman đã khá hơn.
Nơi cậu bước chân vào là một không gian rộng lớn trông như sân luyện binh.
Có lẽ vì đang sửa chữa nên sân luyện binh này vẫn chưa hoàn thiện, trong không gian rộng lớn so với tầng hầm chỉ có vài chồng thùng gỗ được đặt rải rác.
Thêm vào đó, trên đường xuống tầng hầm, đã có hơn mười cái xác do Norman tạo ra nằm la liệt.
「───── Norman. 」 Ở nơi đó, Iris Norton đang đứng đợi.
● Lý do cô đến tầng hầm Tháp Baldium muộn hơn rất đơn giản.
Vì cô đã đi đường vòng, bước đi thật chậm rãi.
Để trấn tĩnh con tim đang loạn nhịp.
Suốt thời gian qua, tâm trí Iris luôn rối bời.
Thiếu niên là vị hôn thê của cô ra trận, tưởng chừng đã chết và được đưa vào bệnh viện, rồi khi tỉnh lại lại trở thành một người hoàn toàn khác.
Cùng một khuôn mặt, cùng một giọng nói, cùng một con người.
Nhưng ánh mắt khác, tông giọng khác, một con người khác.
Nếu chỉ là mất trí nhớ, có lẽ mọi chuyện đã tốt hơn.
Nếu chỉ là một tờ giấy trắng, có lẽ mọi chuyện đã tốt hơn.
Cậu ta chỉ đơn giản là đã trở nên trống rỗng.
Một khoảng không không phản chiếu bất cứ thứ gì, một sự hư vô không thấy được gì.
Một thứ gì đó mang hình hài con người.
Thật không lời nào tả xiết.
Không biết phải đối mặt thế nào, cuối cùng vì quá sợ hãi đôi mắt hư vô đó, cô đã không thể đến thăm cậu thêm lần nào nữa.
Quay lại Baldium, lòng đầy phiền muộn, và đâu đó cảm thấy nhẹ nhõm vì không phải gặp lại.
Vậy mà, cậu ta lại tìm đến thành phố này.
Thành phố bị bao quanh bởi những bức tường thành không lối thoát.
Ngay cả khi tái ngộ, cậu ta cũng chỉ hướng đôi mắt khô khốc về phía cô.
Và rồi, theo lệnh của Sphere, cậu ta đã thu phục và khiến bốn 『Dị nhân』 lệ thuộc vào mình.
Chuyện này cô cũng không biết nên nghĩ thế nào cho phải.
Dù bảo là công việc, nhưng vị hôn thê của mình lại đang lôi cuốn bốn người phụ nữ khác.
Ngoại tình─── thì cũng không hẳn, nhưng chẳng vui vẻ gì.
『──── Hay là, giết quách đi cho xong. 』 Khi đưa loại đạn gây mê chứa dược phẩm chuyên dụng chống 『Dị nhân』 cho cậu ta, ý nghĩ đó đã thoáng qua đầu cô.
Nếu chỉ là 『Cấp bậc I』, vẫn có thể giết được bằng chất độc dành cho người thường.
Thế nên, chỉ cần thay đổi thành phần bên trong viên đạn gây mê là xong.
Vậy mà, cô đã không làm thế.
Không phải vì cô ngần ngại việc giết một 『Dị nhân』.
Rốt cuộc, chính cô cũng không hiểu nổi lòng mình.
Cô muốn gì?
Câu trả lời đó, cô mãi vẫn không tìm thấy.
Và giờ đây, khi đối diện với Norman đang tơi tả.
「Cậu đang làm cái gì vậy? 」 Quả nhiên, cô vẫn chẳng hiểu gì cả.
Cậu ta đầy thương tích, nhưng tầng hầm của 『Tổ chức Cartesius』 còn thảm khốc hơn.
Những đồng nghiệp vừa mới cùng làm việc cách đây vài giờ đều đã bị giết sạch.
Gây ra thảm kịch đó mà Norman vẫn không hề thay đổi.
Đôi mắt khô khốc, khuôn mặt vô hồn không chút cảm xúc.
Cậu đáp ngắn gọn:
「Việc cần làm. 」
「Đừng có đùa! Chuyện này thì có gì mà cần làm!? 」
「Tôi đã cảnh cáo, cũng đã nói chuyện rồi. Dù là 『Dị nhân』, cũng không được phép đối xử thế nào cũng được. Nhưng Chi cục trưởng không chấp nhận. Thế nên tôi giết lão. Những kẻ cản đường tôi cũng giết. 」
「...! 」 Iris cảm thấy dạ dày như lộn ngược lại.
Cậu ta đang nói cái quái gì vậy.
Đúng là phương châm đối xử với 『Dị nhân』 của Chi cục trưởng rất thảm khốc.
Lão coi việc giết họ thay vì gửi về Vương đô để thí nghiệm và nghiên cứu là tiền đề, và Iris cũng biết việc lão cho phép thuộc hạ dùng họ để giải tỏa căng thẳng.
Cô chẳng vui vẻ gì với chuyện đó, và nghĩ thà họ cứ đi kỹ viện cho xong, nhưng cô cũng đành chấp nhận những chuyện như thế.
Dù vậy đi chăng nữa.
「Làm đến mức này... làm đến mức này thì thật là...! 」
「──── Phiền quá. 」 Iris lặng người.
Norman thốt ra lời đó cùng một tiếng thở dài, trên mặt chỉ còn lại vẻ mệt mỏi.
「Giờ có nói gì cũng muộn rồi. Xong chưa vậy? 」 Đôi mắt cậu nhìn Iris vẫn không hề thay đổi.
Như thể nhìn một hòn đá ven đường.
「Giết cô thì quả thực tôi thấy hơi có lỗi với 『anh ta』. 」
「Cái gì cơ... 」 Iris quỵ xuống.
Nước mắt tuôn rơi, lăn dài trên má.
「Cậu... 」 Hình ảnh 『anh ta』 hiện lên trong tâm trí cô.
Thiếu niên dịu dàng mà cô hết mực yêu thương.
「Cậu... không phải hạng người như thế...! 」 Trước tiếng gào khóc xé lòng của Iris.
「Đúng thế. 」 Norman chỉ khẽ gật đầu.
「Người đàn ông cô yêu, người đàn ông yêu cô không còn nữa rồi. Cô cứ để tang anh ta đi. 」 Nói rồi, cậu bước tới một bước.
● Iris nhận ra mình sắp phát điên đến nơi rồi.
Dù cô từng nghĩ thiếu niên mình yêu đã thay đổi, nhưng không ngờ lại đến mức này.
Lại đi giết hại bao nhiêu người chỉ để bảo vệ lũ quái vật.
「............ Tại sao. 」 Lời nói chẳng còn chút sức lực nào.
Nhưng cô vẫn không thể không hỏi.
「Tại sao, vì bọn chúng mà cậu có thể làm đến mức này? 」 Trước câu hỏi đó, cậu dừng bước.
Rồi điều hòa lại nhịp thở.
「───────── Ai biết? 」
「…………………………! 」 Iris chỉ còn biết câm nín.
「Chính tôi cũng chẳng hiểu rõ lắm. Đây là tình yêu sao? Tình cảm nam nữ? Hay là ham muốn tình dục giống như những kẻ tôi vừa giết? Sự đồng cảm? Lòng trắc ẩn? Hay tinh thần chính nghĩa? Tôi cảm giác tất cả đều không phải. Tôi thấy cách đối xử với bọn họ là sai trái, nhưng tại sao lại nảy sinh động lực lớn đến mức này, chính tôi cũng không rõ. 」 Không rõ.
Không rõ.
Không rõ nhưng──── cậu vẫn làm.
Cậu ta đã buông lời như thế.
「Lý do thì từ giờ tôi sẽ bắt đầu tìm kiếm. 」
「────」 Đôi mắt Iris mở to, Norman lướt qua ngay bên cạnh cô.
「Hà. 」 Một tiếng thở hắt ra.
Cô sắp điên mất thôi.
Nếu điên đi, có lẽ sẽ nhẹ nhàng hơn.
Thoát khỏi sự bình thường, thoát khỏi mọi người, thoát khỏi con người.
Nếu Tiềm Phục, Biến Mạo, Dật Đoạt rồi Oai Khúc.
Nếu không thể chịu đựng nổi sự xung đột với thực tại không thể chấp nhận, rồi phát điên hoàn toàn.
Nếu trở thành quái vật, phó mặc bản thân cho sự bất thường của chính mình───.
「──── Đừng có... đùa. 」 ● Một vệt nhiễu mạnh chạy qua tầm mắt Norman.
「────!? 」 Ngay lập tức, cậu nhảy lùi một quãng xa khỏi vị trí đó.
Ngược lại, Iris đang loạng choạng đứng dậy───── từ lúc nào đã khoác lên mình chiếc áo khoác đen và đôi găng tay.
「À, được thôi. Tôi hiểu rõ rồi. 」 Giọng nói trở nên sắc lẹm.
Đôi mắt lạnh như băng giá.
Đến cả giọng điệu cũng thay đổi, dù trên má vẫn còn vệt nước mắt.
「Người tôi yêu, đã thực sự chết rồi. 」 Norman nghe thấy một tiếng "vút" xé gió.
「Không thể gặp lại. Không thể nghe thấy. Không thể trò chuyện nữa. 」 Tiếng động nhỏ bé đó chồng chất lên nhau, lặp đi lặp lại─── những sợi tơ của chiếc áo khoác bắt đầu tuột ra.
「Con quái vật trước mặt tôi đã giết anh ấy. 」 Có thứ gì đó mắt thường khó lòng nhìn thấy đang lơ lửng xung quanh Iris.
Lẽ ra Norman vẫn chưa thể biết thứ đó là gì.
Thứ lẽ ra không nên có mặt ở đây.
「Vậy thì, hãy giết con quái vật này đi. Ta sẽ dâng hiến cái chết của ngươi cho 『anh ấy』. 」 Iris đưa lòng bàn tay phải ra phía trước.
「────── Loại dược thảo thứ bảy. 」 Cô dõng dạc tuyên bố.
Tên của một trong chín loại dược thảo diệt trừ quái vật.
「Dùng cây đàn hạc để xua tan căn bệnh dị thường────」 Cô nắm chặt năm đầu ngón tay.
Ngay lập tức, những sợi tơ cực mảnh giăng xung quanh Iris lao thẳng về phía cơ thể cô.
Những sợi tơ tập hợp lại, tạo thành một dải băng đen bóng loáng và dày dặn, quấn chéo quanh các bộ phận trên khắp cơ thể cô.
「Giải phóng giới hạn──── 『Welgl Oengus』. 」 ● Norman chứng kiến những sợi tơ quái lạ quấn quanh Iris, khiến cô biến thành một hình dáng kỳ dị.
Nhưng cậu không có thời gian để thắc mắc.
Ngay sau khi nghĩ rằng cô đã thay đổi hình dạng.
「Chết đi. 」 Mặc kệ khoảng cách vốn có giữa hai người, Iris đã vung cánh tay phải ngay trước mặt cậu.
「─────! 」 Norman phản ứng được chính vì cậu là Norman.
Tốc độ phản ứng đã được Shin – đỉnh cao của các đạt nhân – công nhận.
Dựa vào tốc độ chạm ngưỡng giới hạn của con người đó, cậu nghiêng người né tránh đòn thủ đao nhắm vào đầu trong gang tấc.
「Hự...!? 」 Dù đã né được, nhưng má cậu vẫn bị rạch một đường lớn.
Trên hết, Iris không hề dừng lại.
Những đòn liên hoàn siêu tốc sử dụng cả tay và chân giáng xuống Norman.
Cậu không phản công.
Đúng hơn là không thể.
「Cái quái gì thế này...! 」 Chỉ riêng việc né tránh trong gang tấc đã chiếm hết tâm trí cậu. Dù cậu nghĩ mình đã né được giống như lần đầu, nhưng chỉ riêng áp lực từ đòn thủ đao cũng đủ làm rách da thịt.
Iris hiện tại đang thể hiện một năng lực thể chất phi thường đến mức đó.
Vượt xa cả 『Thể Dật Đoạt』 của 『Cấp bậc III』.
Đó là mức công suất hiển nhiên.
Vũ khí diệt trừ quái vật, 『Nine Herbs』.
Thứ mà Metallia Blacksmith và Medica Drugtoxin tạo ra chính là để giết chết 『Dị nhân』 thuộc 『Cấp bậc III』 một cách chắc chắn.
『Giải phóng giới hạn』 thậm chí có thể giết chết cả một 『Dị nhân』 đã được huấn luyện đến ngưỡng giới hạn của 『Cấp bậc III』.
Bị bủa vây bởi sự bạo lực đó mà Norman vẫn không bị trúng đòn trực diện, đó mới là điều bất thường.
Dù vậy.
「Bây giờ, tôi đã hiểu được cảm giác của Chi cục trưởng. 」 Tất cả những điều đó chỉ đang duy trì trên một sợi dây mỏng manh.
「Con quái vật như ngươi, không được phép tồn tại trên đời này. 」 Mười ba lần, Norman đã né được.
Lần thứ mười bốn, cậu không thể né tránh.
「Từ địa ngục, hãy tạ lỗi với 『anh ấy』 – người đã về với thiên đường đi. 」 Cú đá được tung ra nhanh nhất, không thể gọi là một đòn đá thông thường mà đã trở thành một nhát chém, giáng thẳng vào ngực Norman.
●
「──── Hự, hà. 」 Chỉ sau khi bị lún sâu vào bức tường, Norman mới nhận ra điều đó.
Cậu chưa chết.
Nhát chém của Iris quả thực đã trúng đích, nhưng nhờ nhảy lùi lại vào giây phút cuối cùng, cậu đã tránh được việc cơ thể bị chém làm đôi.
Dù vậy, cậu vẫn bị hất văng đi vài mét, làm nứt toác bức tường bị va chạm.
Dù có tốc độ phản ứng phi thường, nhưng với một cơ thể vẫn là con người, đó là một vết thương nặng gần như chí mạng đối với Norman. Vốn dĩ, sau những trận chiến trước đó, cậu đã đầy thương tích rồi.
「Ặc. 」 Cậu quỵ gối, một cục máu lớn trào ra từ miệng.
「Sống dai thật đấy. 」 Iris chậm rãi tiến lại gần.
「Yên tâm đi. Nhân tiện sau khi giết ngươi, ta sẽ giết luôn cả bốn đứa kia ngay lập tức. 」
「...! 」 Trước lời tuyên bố đó, một thứ gì đó trong Norman bắt đầu cựa quậy.
Nhưng hiện tại, cậu không có vũ khí nào để chống lại Iris.
Súng có vẻ không hiệu quả, và từ lúc nào cây gậy đã không còn trên tay. Mà dù có thì cũng chẳng giải quyết được gì.
「Khốn khiếp. 」 Cậu khẽ chửi thề.
Bởi dù nghĩ thế nào cũng không thấy cách chống trả, vậy mà bản thân vẫn chưa chịu bỏ cuộc.
Việc không thể trả lời câu hỏi "Tại sao" của Iris không phải là lời nói dối.
Thực sự chính cậu cũng không hiểu rõ.
Đến nước này, Norman Hamish vẫn chưa hiểu nổi lòng mình.
Giống như đã nói với Iris, cậu thấy việc coi 『Dị nhân』 như đồ vật là sai trái. Nhưng đồng thời, cậu cũng không hiểu động lực để làm đến mức này là từ đâu.
Lý do chiến đấu, ý nghĩa của sự tồn tại.
『Thứ gì đó』 nảy mầm sâu trong lồng ngực sau khi gặp Teardrop, Sheila, Rosalind và Felicity.
Tại sao lại như vậy?
Câu hỏi không có lời đáp.
Thay vào đó, cậu nhìn thấy một thứ.
Vết nhiễu trong tầm mắt.
Iris – người lẽ ra đang ở trước mặt – bỗng biến mất.
Thay vào đó là một ông lão.
Một quý ông trong bộ vest cầm gậy.
Lão khẽ cười.
「──── Thật đơn giản đúng không Elementary, cái tôi khác của ta My Youth. 」 Ngay khoảnh khắc nghe thấy những lời đó, tầm nhìn thay đổi.
「Chết đi, tên vong hồn kia. 」 Iris đang tung đòn thủ đao về phía Norman.
Và rồi.
Norman đã rút ra thứ mà từ lúc nào cậu đã cầm trên tay.
●
「─────!? 」 Ngay sau khi tung đòn thủ đao, Iris bị một chấn động bất thường đánh bật đi.
Cô lấy lại tư thế giữa không trung rồi tiếp đất, trượt dài trên sàn, nhìn lại.
Cái bóng của cậu từ từ đứng dậy.
「Đúng như cô nói, tôi là một vong hồn. 」 Giữa làn khói bụi bốc lên do chấn động, chỉ có thể thấy một cái bóng và nghe thấy giọng nói.
「Tôi trống rỗng. Không cảm thấy gì cả. Không suy nghĩ gì cả. Không có đau đớn, vị giác, khứu giác, thính giác đều xa xăm, màu sắc của thế giới mờ mịt, tôi đã đánh mất trái tim mình. 」 Nhưng.
「Họ thì khác. Teardrop, Sheila, cô Rosalind, cả Felicity nữa. Dù có tiềm phục, biến mạo, dật đoạt hay oai khúc thì họ vẫn có một trái tim chân thực. Dù đã trở thành quái vật, hay chính vì đã trở thành quái vật. 」 Cậu vung thứ đang cầm trên tay, làn khói bụi tan biến cùng tiếng trầm đục nặng nề.
「Một trái tim dịu dàng và buồn bã khi nghĩ rằng bản thân khác biệt với mọi người, nên dù có bị xử lý cũng là lẽ đương nhiên───── thứ mà tôi đã đánh mất. 」 Trên hai tay Norman cầm hai thứ khác nhau.
「Thứ đó không nên bị mất đi. Không được phép bị xem thường. Nếu không thì thật nực cười. Phải nực cười mới đúng. À, phải rồi. Đó chính là lý do "Tại sao" của tôi đấy, Iris. 」 Một thanh kiếm giấu trong gậy bóng loáng và bao kiếm.
Trên thanh kiếm có hoa văn hình dây leo thực vật.
『Nine Herbs - Makwilt』.
Vũ khí diệt trừ quái vật, nay lại được một con quái vật cầm trên tay để bảo vệ quái vật.
「Tôi muốn bảo vệ trái tim của bọn họ. 」 Cậu vẫn chưa biết nên gọi cảm xúc này là gì.
Nhưng chắc chắn cậu sẽ tìm ra.
Thế nên.
「Việc cần làm vẫn không đổi. 」 Đêm nay, cậu đã làm thế.
Và có lẽ từ giờ về sau cũng sẽ như vậy.
「Kẻ nào cản đường, tôi sẽ giết. 」 ●
「Đừng có nói những lời ích kỷ đó nữa...! 」 Iris hét lên và lao tới.
『Welgl Oengus』.
Có thể gọi nó là một bộ cường hóa phục.
Bình thường nó là vô số những sợi tơ cực mảnh, khi tập hợp lại sẽ thành những dải băng hỗ trợ toàn thân. Những sợi đai quấn quanh các bộ phận cơ thể đóng vai trò như những khối cơ bắp cường hóa gắn ngoài, giúp năng lực thể chất tăng vọt.
Nó hoàn toàn khác với kỹ thuật tơ thép đòi hỏi sự tinh tế cực độ.
Đó là một cỗ máy bạo lực dùng sức mạnh để áp chế những con quái vật mà ngay cả vô số sợi tơ có thể dễ dàng cắt đứt cơ thể người cũng không giết nổi.
Cô tung ra đòn thủ đao mang sức mạnh bạo lực đó.
「────!? 」 Cùng với tiếng trầm đục, đòn đánh bị thanh kiếm trên tay Norman đánh bật.
「Doldinium...! 」
「Cô biết mà đúng không. 」 Đó là loại kim loại đặc biệt được tạo ra bởi 『Song Tử』, cũng là vật liệu của 『Nine Herbs』.
Khi va chạm những thứ cứng nhất thế gian này và đầy tính ứng dụng vào nhau, sóng xung kích sẽ phát sinh.
Iris biết điều đó───
「Hự... khốn khiếp. 」 Vết nhiễu chạy qua tầm mắt cô.
Phải, cô biết. Từ giờ cô sẽ biết điều đó.
Nhưng vào khoảnh khắc này, cô chưa biết.
Chính vì thế, cô đã để lộ sơ hở.
「Hây. 」 Cậu đã dự đoán điều đó và hành động.
Thanh trường kiếm cùng đòn thủ đao va chạm, tay phải cầm kiếm bị chấn động đánh bật đi.
Norman không chống lại lực đó.
Bằng một khả năng kiểm soát cơ thể bất thường ngay cả dưới mắt Iris, cậu xoay người, tận dụng chấn động đó cộng thêm lực ly tâm, tung một đòn đâm bằng bao kiếm ở tay trái vào mạn sườn cô.
「Hự───! 」 Đó là một cú đánh chuẩn xác vào vị trí không được dải băng đen che phủ.
Tiếng xương gãy vang lên từ bụng cô.
「Cái này, là. 」 Đó là kỹ thuật tận dụng lực ly tâm từ chấn động mà cậu sẽ dạy cho 『Hoa Lệ』 trong một tương lai không xa.
「Tên kia...! 」 Cô dùng năng lực thể chất cố gắng trụ vững cơ thể sắp bị hất văng để lao tới.
Nhưng chiêu tiếp theo của Norman còn nhanh hơn.
Cậu ném bao kiếm bằng một động tác nhẹ nhàng rồi biến mất khỏi tầm mắt Iris.
Cô không biết cậu định làm gì.
「Dù là cái gì thì ta cũng sẽ nghiền nát...! 」 Cô dậm chân tung cú đá tống ngang (Side Kick).
Xé toạc không khí, va chạm với trường kiếm, sóng xung kích lại bùng phát, nhưng lần này Iris không bị mất thăng bằng.
Hai người bị đánh bật ra xa vài mét, Norman rút súng bằng bàn tay đang trống với tốc độ mắt thường không theo kịp và nổ súng.
Đến nước này, đạn dược không còn tác dụng với Iris.
Cô có thể đọc được quỹ đạo từ họng súng, và vốn dĩ cô có đủ khả năng thể chất để né tránh sau khi đạn đã nổ.
Nhưng họng súng của cậu không nhắm vào Iris. Nó nhắm vào một hướng hoàn toàn khác.
「Ngươi đang làm cái quái────, hự!? 」 Một chấn động nổ tung ngay sau gáy cô.
Trong lúc tầm nhìn còn đang đảo điên, có thứ gì đó nảy từ đầu Iris và rơi vào tay Norman.
Đó chính là bao kiếm vừa ném đi lúc nãy.
「Đùa giỡn cũng phải có mức độ thôi chứ...! 」
「Tôi không muốn bị một người quấn dải băng đầy mình như cô nói thế đâu. Lúc nãy tôi vừa giết một kẻ ăn mặc gợi cảm tương tự rồi nên no nê lắm rồi. 」
「Câm miệng! 」 Norman nổ súng bắn vào bao kiếm vừa ném đi, khiến nó nảy lên và trúng vào điểm mù của Iris. Có lẽ cậu đã cho nó nảy vài lần vào tường và sàn nhà, nhưng tiếng động phát ra khi đó đã bị che lấp bởi tiếng va chạm của kim loại Doldinium.
Như một 『Ma Khuyển』 bò ra từ bóng tối để nhe nanh vuốt.
「───! 」 Thanh trường kiếm và bao kiếm biến ảo, đối đầu với thủ đao và túc đao biến hóa khôn lường.
Cuộc công thủ đã được thiết lập dựa trên việc tính toán cả sóng xung kích sinh ra từ va chạm Doldinium.
「Chậc...! 」 Nhưng độ chính xác của Norman cao hơn.
Dù về năng lực thể chất Iris áp đảo hoàn toàn, nhưng về khả năng kiểm soát cơ thể và tốc độ phản ứng thì Norman vượt xa.
Vì thế, dù có sự chênh lệch sức mạnh như giữa người lớn và trẻ con, trận chiến vẫn được duy trì ở thế cân bằng.
Giống như một viên 『Bảo Thạch』 tỏa sáng rực rỡ, phơi bày chân lý và chính nghĩa duy nhất.
「...! 」 Mỗi khi vũ khí va chạm đều phát sinh chấn động, nên hai người không hề đứng yên một chỗ.
Tấn công, phòng thủ và di chuyển diễn ra đồng thời, những đòn đánh được tung ra nhằm vào kẽ hở của nhau.
Sức mạnh của Iris là hiển nhiên, nhưng lưỡi kiếm 『Makwilt』 của Norman cũng mang tính tất sát.
Cuộc chiến giữa các 『Nine Herbs』 chính là như vậy.
Vẻ mặt Iris vặn vẹo vì giận dữ, còn Norman lại nở một nụ cười hời hợt.
「Cái kiểu cười của ngươi thật kinh tởm...! 」
「Còn cô thì lúc nào cũng nhăn như khỉ vậy. 」
「Tại ai hả────! 」 Một đạt nhân nhân tạo được cường hóa bằng dược phẩm và một đạt nhân tự nhiên sinh ra từ việc đã chết một lần.
Đối với Iris, việc phải nỗ lực đến mức này mới ngang ngửa được là điều cực kỳ phi lý.
Không thể hiểu được cậu ta đang nghĩ gì, không thấy được đáy.
Nụ cười sinh ra nỗi sợ hãi vì sự không thấu hiểu đó chính là đặc trưng của 『Yêu Tinh』.
「...! 」 Trái tim Iris thắt lại.
Kít kít, kít kít.
Nén lại cơn đau sinh ra từ sự thắt chặt đó, cô vẫn tăng tốc toàn thân.
● Norman bắt chéo kiếm và gậy để đỡ cú lên gối của Iris.
Cậu không chống lại sóng xung kích mà định nhảy lùi lại.
「Ủa? 」 Chân phải của cậu bị kéo lại.
Nhìn xuống, một dải băng đen đã quấn quanh cổ chân phải.
Nó kéo dài từ tay phải của Iris.
「Bay đi...! 」 Mọi chuyện diễn ra đúng như lời cô hét lên.
Nhờ dải băng quấn chặt và sức mạnh phi thường của cô, cơ thể Norman bị đập mạnh vào bức tường bên cạnh.
「Ặc, hự...! 」 Ngay khoảnh khắc va chạm, cậu lập tức găm gậy và trường kiếm vào tường để phân tán phần nào chấn động, nhưng một cú va chạm cực mạnh vẫn tấn công toàn thân.
「Ăn gian quá nha... quả nhiên mình cũng cần thêm mấy chức năng gây bất ngờ mới được... 」 Vừa lầm bầm phàn nàn cậu vừa lập tức bật dậy, và nhìn thấy một cảnh tượng.
Iris đang phóng ra hàng loạt dải băng từ hai tay, bám vào những thùng gỗ và kệ sách đặt trong sân luyện binh.
Norman đổ mồ hôi hột, cố ra vẻ bình tĩnh để chỉnh lại vị trí chiếc mũ.
「……………… Hỏng rồi. 」 Vô số vật nặng bị ném về phía Norman.
「Thật là bực mình quá đi mà! 」 Cậu hét lên rồi lao tới, nhân tiện cắt đứt dải băng đen đang quấn dưới chân.
Đó là một hành động hỗn loạn, giống như là lôi kéo vật gì đó rồi đập thẳng vào hơn là ném. Chúng bay tới lấp đầy cả không gian trước mặt, nhưng vẫn có những khe hở.
Cậu hạ thấp người, trượt dài lao vào.
Với những thứ sắp va chạm, cậu dùng bao kiếm đánh bật để làm lệch quỹ đạo.
Việc xuyên qua chỉ diễn ra trong nháy mắt, cậu lấy lại tư thế, và ở phía sau những vật vừa bị ném qua, không thấy Iris đâu cả.
Dù không gian rộng nhưng có rất ít chỗ ẩn nấp, và những vật cản ít ỏi đó đều vừa mới bị ném đi và đập vào tường sau lưng Norman.
Vậy thì cô ta đang ở đâu.
「─── Phía trên sao! 」 Ngẩng đầu lên, Iris đang ở đó.
Trên trần nhà, cô đang thu mình lấy đà trong tư thế rơi ngược.
「─────! 」 Cô bộc phát sức mạnh, tung một cú dậm gót (Axe Kick) thẳng xuống Norman đang ở ngay bên dưới.
Chấn động sinh ra khi tiếp đất giống như một vụ ném bom.
「Còn đáng sợ hơn cả 『Dị nhân』 nữa...! 」 Tất nhiên là Norman không dại gì mà đỡ đòn đó, cậu đã nhảy lùi lại từ trước, nhưng vẫn bị sóng xung kích đẩy trượt đi vài mét trên mặt đất.
Iris nhìn cái hố sâu hoắm trên sàn nhà rồi tặc lưỡi, trừng mắt nhìn Norman.
「Chết bẹp đi cho rồi. 」
「Bị cô đá thì tôi chẳng thấy vui vẻ gì đâu. 」 ●
「───── Hà. 」 Vừa vung trường kiếm, vừa dùng bao kiếm phòng thủ, đôi khi dùng súng bắn vào bao kiếm để nó nảy trên tường, sàn và trần nhà, Norman thầm nghĩ.
───── Hình như mình đã làm những chuyện khá quá đáng với bốn người kia rồi.
Cậu đã nói dối.
Để thu phục họ, cậu đã nói những điều họ muốn nghe như một giải pháp tạm thời.
Thật sự rất quá đáng.
Đúng là một kẻ tồi tệ, không ra dáng con người.
Họ đã bị dồn vào đường cùng đến mức tin tưởng cả một kẻ như cậu.
Nhưng.
「Phải. Nhưng, không phải tất cả đều là dối trá. 」 Teardrop vì sợ làm hại ai đó mà đã tự nhốt mình khóc lóc.
Dù bị dồn đến mức muốn tự sát, nhưng việc vẫn có thể nghĩ cho người khác là một điều phi thường.
Sheila dù có hóa thành thú dữ cũng không làm hại ai.
Lúc tưởng chừng như sắp cắn xé trước mặt, đôi mắt cô ấy đã đỏ ngầu đến mức suýt chút nữa là phản xạ tự nhiên, vậy mà cô ấy vẫn kìm nén lại được, đó chính là nhờ lý trí của cô ấy.
Rosalind dù không còn thấy được chính nghĩa nhưng vẫn không ngừng truy vấn về nó.
Dù đau khổ đến thế, nhưng việc vẫn luôn tìm kiếm lẽ phải đúng là chuẩn mực của một thám tử.
Felicity đã cố gắng sử dụng sự oai khúc của mình một cách dịu dàng nhất có thể.
Với ma tính đó, lẽ ra cô ấy có thể làm được nhiều chuyện hơn thế, vậy mà cô ấy chỉ dùng nó để tưởng niệm một người quen đã khuất dù chẳng phải bạn bè.
Đó chính là thiện tính không chút giả tạo của họ.
Cậu thấy điều đó thật đáng trân quý.
「Thế nên, tôi phải có trách nhiệm. 」 Trách nhiệm vì đã nói dối.
Trách nhiệm phải biến lời nói dối đó thành sự thật.
Dù có phải hy sinh mọi thứ, cậu cũng có trách nhiệm phải bảo vệ họ.
「───── Cảm xúc này, không phải là dối trá. 」 ●
「──── À. 」 Vừa tung đòn thủ đao, túc đao, vừa phóng dải băng ném những vật xung quanh.
Trong lúc đó, không biết từ lúc nào nước mắt lại lăn dài trên má Iris.
────── Em muốn gặp anh.
Chính vì đang chiến đấu sinh tử với thiếu niên có cùng khuôn mặt với 『anh ấy』, nỗi khao khát đó càng trở nên mãnh liệt.
Anh ấy không phải là người đặc biệt.
Thậm chí còn rất đỗi bình thường.
Biết tức giận khi gặp chuyện không cam lòng, biết khóc khi buồn, yêu thương và ghét bỏ những người xung quanh ở mức vừa phải, trân trọng mạng sống, yêu đất nước, và đôi khi cố gắng ra vẻ người lớn.
Một sự bình thường như thế.
Chỉ là một ai đó trong số mọi người.
Nhưng Iris lại yêu 『anh ấy』.
Sự bình thường đó thật đáng trân trọng biết bao.
Nhưng 『anh ấy』 không còn nữa.
Chỉ còn lại con quái vật này thôi.
「Tại sao. 」 Tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này.
「Giá mà tất cả chỉ là dối trá. 」 Nhưng đó là hiện thực.
Nếu vậy, chỉ còn cách đối mặt.
「Những gì em có thể làm hiện tại. 」 Không biết liệu có đúng đắn hay không.
Iris chẳng hiểu gì cả.
Dù vậy, cô không thể không làm gì đó.
「────── Ít nhất, để chứng minh tình yêu này. 」 ● Hai người dừng lại trong thoáng chốc.
Vốn dĩ Norman đã đầy thương tích, dù có thể điều khiển cơ thể tốt đến mức nào thì cũng có giới hạn.
Iris cũng vậy, vì đang dùng bộ cường hóa gắn ngoài để ép cơ thể hoạt động, nên gánh nặng đè lên xác thịt là cực kỳ khủng khiếp.
Sự mệt mỏi tích tụ khiến việc xử lý sóng xung kích từ va chạm Doldinium gặp sai sót, cả hai bị đánh bật ra xa.
「─────」 Cậu không nhìn cô.
Cô cũng không nhìn cậu.
Cậu tiến lên vì những gì sẽ đạt được từ bây giờ.
Cô tiến lên vì những gì đã mất đi.
Cậu nhìn thấy ảo ảnh về màu xanh, vàng, đỏ và lục trên lưỡi kiếm.
Màu sắc của thế giới mà cậu đã lấy lại, đã có được.
Cô không nhìn thấy màu sắc nào trên lưỡi kiếm.
Cô không còn mang trong mình màu sắc nào để trú ngụ nữa.
Không còn lời nào để nói.
Cậu, và cô, cùng lao đi.
Có những thứ không muốn thừa nhận.
Có những thứ dù chết cũng không thể chấp nhận.
Nếu đã vậy, chỉ còn cách đánh cược mạng sống mà thôi.
●
「───── Dừng lại ở đó đi. 」
「!? 」 Đòn thủ đao và mũi kiếm dừng lại ngay trước khi chạm vào cổ họng đối phương.
Vì đó là sự can thiệp ngay trước khi sát ý của cả hai đạt đến đỉnh điểm, nên nó đã dễ dàng bị dập tắt.
Hai người cùng hướng mắt về phía lối vào sân luyện binh.
「... Chị. 」
「Sphere... 」
「Vâng, chào hai người. Có vẻ đang vui quá nhỉ. 」 Sphere Hamish.
Chị gái của Norman và cũng là đồng nghiệp của Iris, hiện diện với một nụ cười nhạt.
「Tạm thời, hai người lùi ra xa nhau một chút được không? 」
「…………」
Dù không phải là những lời gay gắt, nhưng hai người vẫn giữ khoảng cách.
Thời điểm cô ta can thiệp là vừa đủ để dập tắt hưng phấn của cả hai, khiến bầu không khí bị chùng xuống một cách cưỡng ép. Norman tra kiếm vào bao, Iris cởi bỏ những dải băng đang quấn quanh người.
「Hự...! 」 Cô quỵ xuống.
Do gánh nặng lên cơ thể khi giải phóng giới hạn của 『Welgl』, cô đã không còn sức để cử động.
Sau khi liếc nhìn Iris một cái, Sphere hướng mắt về phía Norman.
「Norman, có vẻ em đã làm loạn theo ý mình khá nhiều rồi nhỉ. 」
「Chị cũng vậy thôi, chị đã làm gì suốt lúc đó thế. 」
「Không gì cả? Chị đâu có ngờ đứa em trai mà mình lôi kéo vào tổ chức lại một tay quét sạch tổ chức đó, chị đang đau đầu không biết phải tính sao đây. Chà, phiền phức thật đấy. 」
「... Chị cứ khéo đùa. 」 Trước bà chị trông chẳng có vẻ gì là đang phiền lòng, Norman thở dài.
「Vậy sao? Chị có việc gì không? 」 Cậu rút súng từ trong túi, chĩa thẳng vào chị mình.
「Nếu chị cản đường, em cũng sẽ giết. 」 Khỏi phải nói, cậu không hề do dự chỉ vì đó là chị ruột.
Nếu là kẻ gây bất lợi cho mình, cậu sẵn sàng bóp cò ngay lập tức.
Nhưng Sphere không hề quan tâm đến họng súng đang chĩa về phía mình.
「Làm một cuộc giao dịch nhé, Norman. 」
「Sphere!? Cô đang nghĩ cái quái gì thế───」 Iris hét lên, nhưng Sphere lờ đi và tiếp tục câu chuyện.
「Thực tế thì cũng khá phiền phức đấy. Nếu 『Tổ chức Cartesius』 biến mất, chúng ta sẽ không thể xử lý hết những vụ việc liên quan đến 『Dị nhân』 vốn nảy sinh hàng tuần. 」
「Chuyện đó có liên quan gì đến em? 」
「Em định rời khỏi thành phố sao? Ừ thì, sau khi gây ra chuyện lớn như thế này, lựa chọn đó không phải là không có─── nhưng với bốn 『Dị nhân』 thuộc 『Cấp bậc I』 đi cùng sao? 」
「... 」 Việc rời khỏi Baldium quả thực là một lựa chọn, nhưng Norman cũng hiểu điều đó rất khó khăn.
Đúng như Sphere nói, bốn người kia hiện tại quá bất ổn để có thể rời khỏi thành phố.
「Hai người phụ nữ ngu ngốc bị em thu phục bằng những lời tán tỉnh không chân thật, và hai cô bé đang tuổi dậy thì, em định mang họ đi đâu chứ? 『Cấp bậc I』 có nguy cơ bạo tẩu cực cao, và rất dễ tự hủy diệt sau khi bạo tẩu. 」
「………… Vậy thì sao? 」
「Em hãy ở lại 『Tổ chức Cartesius』 và trở thành người quản lý của họ. 」
「Sphere! 」
「Kẻ thua cuộc thì im miệng đi. 」
「Kẻ thua...! 」 Trước lời mắng nhiếc trực diện, Iris chỉ biết há hốc mồm, và câu chuyện vẫn tiếp tục.
「Nói cách khác, chúng ta sẽ quay lại cách vận hành ban đầu của 『Tổ chức Cartesius』 trước khi Vail đến. Sử dụng 『Dị nhân』 như một lực lượng chiến đấu. Nếu vậy, tổ chức sẽ đảm bảo cuộc sống cho cả bốn người bọn họ. 」
「Cụ thể là gì? 」
「Tất nhiên không thể bảo là hoàn toàn tự do. Sẽ phải có những hạn chế về nơi ở và hoạt động. Ít nhất là cho đến khi họ đạt đến 『Cấp bậc II』. Khi đạt đến 『Cấp bậc III』 thì có thể nới lỏng phần nào, nhưng vẫn cần sự giám sát và báo cáo hoạt động. 」
「Nghe không hấp dẫn lắm. 」
「Vậy thì thế này đi. Mỗi khi bốn người đó hoàn thành việc xử lý một vụ án liên quan đến 『Dị nhân』, những hạn chế đó sẽ được nới lỏng dần. 」
「Hừm... 」
「Tuy không thể hứa hẹn một cuộc sống xa hoa, nhưng tôi đảm bảo sẽ tốt hơn nhiều so với kiếp tù nhân. Trong lúc đó, em sẽ giúp họ ổn định và vận dụng những dị năng đó. Dù sao 『Tổ chức Cartesius』 cũng là một tổ chức chính phủ, nên có thể thu xếp nhiều sự tiện lợi. 」 Norman nghiền ngẫm những lời của Sphere, suy nghĩ mông lung.
「………… Không tệ. 」 Quả thực, việc nâng cao 『Cấp bậc』 cho bốn người kia là nhiệm vụ cấp bách.
Nên đề nghị này không hề tệ, nhưng.
「Làm vậy thì chị có lợi lộc gì? 」
「Chị sẽ trở thành Chi cục trưởng chi nhánh Baldium. 」 Cô ta mỉm cười.
「Từ giờ chi nhánh này sẽ cần phải được xây dựng lại. Trở thành Chi cục trưởng chắc không khó, nhưng để có tiếng nói trong 『Tổ chức Cartesius』 thì cần phải có công trạng. Toàn bộ công trạng xử lý 『Dị nhân』 của các em sẽ thuộc về chị. Đằng nào thì các em cũng đâu có cần danh dự, đúng không? 」 Sphere nói rồi dang rộng hai tay.
「Chị cung cấp quyền lợi và cuộc sống. Các em cung cấp kết quả cho chị─── thấy sao nào? 」 Norman không trả lời ngay.
Cậu nhìn thẳng vào Sphere trong mười mấy giây.
「Được rồi, tôi hiểu. Giao dịch thành lập. 」 Cậu hạ họng súng xuống, cất vào bao da bên hông.
「Tốt lắm. Chị không ghét những đứa em trai thông minh đâu. 」
「Em thì chẳng thích mấy bà chị đáng sợ chút nào. 」 Ngoài bốn người kia ra, đây là lần đầu tiên Norman cảm nhận được một cảm xúc rõ rệt.
Đó là sự sợ hãi.
Gia đình, Iris, và bất cứ ai biết Norman đều đã thay đổi ánh nhìn đối với cậu.
Nhưng riêng cô ta thì chẳng thay đổi gì cả.
Cô ta chấp nhận sự thay đổi đó như một lẽ đương nhiên, và cố gắng điều khiển nó theo hướng có lợi cho mình.
Điều đó thật đáng sợ.
「Nhưng, nếu chị phản bội, em sẽ giết. 」
「Không sao cả. Chúng ta hãy cùng thể hiện giá trị sử dụng của nhau đi. 」 Trước bà chị vẫn không hề mất đi nụ cười nhạt, Norman nhún vai, quay gót rời khỏi sân luyện binh.
「────」 Cuối cùng, ánh mắt cậu chạm phải Iris.
Cậu chẳng còn lời nào để nói với cô cả.
●
「Phù... mệt thật đấy. Dù sự mệt mỏi chỉ mới bắt đầu từ đây thôi. 」 Sau khi Norman rời đi, Sphere thở phào nhẹ nhõm.
Iris hỏi cô ta.
Đôi mắt sưng húp vì khóc của cô tối sầm lại, bị vây hãm trong bóng tối sâu thẳm.
「... Ngay từ đầu cô đã có ý định như vậy rồi sao? Mục đích của cô là gì? 」
「Đâu có. Chính tôi cũng thấy bất ngờ đấy chứ. 」 Sphere trả lời thành thực, nhưng có vẻ Iris không tin.
Cô ta chỉ nhún vai cho qua chuyện, rồi đặt ngón trỏ lên môi, buông lời đáp cho câu hỏi còn lại.
「Chuyện đó để khi khác nói nhé. 」 ●
「────? 」 Bốn cô gái tỉnh dậy trong ánh nắng ban mai.
Teardrop, Sheila, Rosalind và Felicity đang nằm xếp hàng trên sàn, trên người được đắp chăn.
Teardrop là người phản ứng nhanh nhất, cô lùi ra xa, ba người còn lại cũng vừa cảnh giác lẫn nhau vừa mang đầy những thắc mắc trong đầu.
Trước khi mất ý thức, họ đã bị những gã đàn ông lạ mặt bắt giữ. Vậy mà.
「Chào, mọi người tỉnh rồi à. 」 Chính thiếu niên đang đứng trước mặt họ đã làm điều đó.
Trên tay cậu ta, không hiểu sao một bên là xô nước, bên kia là cây lau nhà.
Cậu không còn mặc áo khoác hay đội mũ, mái tóc được buộc gọn sau gáy, áo sơ mi xắn tay áo, trên tay đeo găng tay.
Phần cánh tay lộ ra được quấn băng gạc, trên mặt cũng dán vài miếng gạc.
Sheila với khứu giác nhạy bén và Rosalind – người đã quen với những cuộc ẩu đả – nhận ra trong phòng vẫn còn vương mùi máu, và có những vết máu loang lổ khắp nơi.
Chỉ có Rosalind nhận ra cậu ta vừa mới dọn dẹp xong những cái xác, chính vì thế cô nhíu mày.
Norman đặt xô nước xuống, dựng cây lau nhà vào đó rồi nói.
「Xin lỗi nhé, đã có một chút hiểu lầm xảy ra. Đêm qua mọi chuyện mới thành ra như thế. 」 Nhưng.
「Tôi đã thương lượng xong với phía bên kia rồi. Cả về tương lai của mọi người nữa. Tuy có thể sẽ hơi bất tiện, nhưng tôi sẽ không để mọi chuyện trở nên tồi tệ đâu. 」 Rồi cậu nhìn thẳng vào bốn người họ.
Cậu nói với những cô gái vẫn còn đang ngơ ngác.
「Có rất nhiều chuyện tôi cần phải giải thích. Nhưng trước hết, chỉ một điều này thôi. 」 Như một lời thề.
「Thú thực là những lời tôi nói với mọi người lúc trước chỉ là tùy tiện thôi. 」 Cậu thản nhiên nói một điều thật phũ phàng, rồi tiếp lời.
「──── Nhưng lời nói dối đó, tôi sẽ biến nó thành sự thật. 」 Để không còn phải run rẩy nữa.
Để không còn phải trốn tránh nữa.
Để không còn phải lạc lối nữa.
Để không còn phải thấy nhàm chán nữa.
Norman Hamish đã tự định đoạt bản thân như thế.
Cậu quyết định sẽ sử dụng mạng sống của mình theo cách đó.
Và như thế, cậu đã bắt đầu.
Vào ngày hôm nay, vào lúc bình minh này, cậu đã được sinh ra.
「Dù có chuyện gì xảy ra, dù có phải vứt bỏ bất cứ thứ gì──── chính tôi sẽ bảo vệ tất cả mọi người. 」

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn