Chương 8: Hồi thứ tư: Chuyến tàu tốc hành trống rỗng
Bakemono no kimi ni tsugu · Pard2749 · 32 chương · ~115 phút đọc · Tạo 14/09/2026
Vol 1 Cô gái đang cảm thấy buồn chán.
Cô ý thức được rằng bản thân đã trở nên khác thường. Hơn nữa, thế giới xung quanh cô cũng nhanh chóng biến đổi theo. Mọi thứ đều diễn ra theo đúng ý muốn. Những lời cô thốt ra đều lập tức trở thành hiện thực. Chẳng có lấy một chút bất tiện. Một thiên đường dành riêng cho cô.
「Trông có vẻ buồn chán nhỉ, tiểu thư. 」
「——」 Thế nhưng, thiếu niên ấy lại nói như thể đã nhìn thấu tất cả. Một kẻ vừa mới xuất hiện trong thế giới của cô gần đây. Vậy mà, hắn vẫn chưa thuộc về cô.
「……Đúng thế thật, chẳng có gì thú vị cả. Thực sự là quá đỗi tẻ nhạt. 」 Cô gái nở một nụ cười nhăn nhó. Không phải vì thấy thú vị, mà đó chỉ là một thói quen. Bởi chỉ cần cô mỉm cười, kẻ khác sẽ ngay lập tức trở thành tù nhân của cô. Nhưng thiếu niên này thì khác.
「Anh không định âm mưu gì sao? 」
「Không hẳn? Tôi cũng chẳng có việc gì muốn làm cả. 」
「Đó là lời nói dối. 」
「——」 Nụ cười trên môi cô rạn nứt. Những lời của anh tựa như lưỡi dao đâm thẳng vào thực tại.
「Không phải là không có việc muốn làm. Ngược lại, nó rất rõ ràng đúng không? Chỉ là cô chưa có phương hướng cụ thể mà thôi. 」
「……Bất ngờ thật đấy. 」 Bởi vì đó là sự thật. Đúng như anh nói. Cô có việc muốn làm, chỉ là chưa có phương hướng cụ thể. Có mục đích nhưng không có mục tiêu.
「Này, hay là chúng ta dừng trò này lại đi? 」
「Nếu dừng lại, anh sẽ làm gì cho tôi? 」
「Để xem nào. ——Ít nhất, tôi sẽ chuẩn bị một nơi khiến cô không còn cảm thấy buồn chán nữa. 」 ● Cklares Aerystep. Một thiếu thiếu nữ với mái tóc màu lanh buộc lệch sang một bên. Đôi mắt hai màu dị biệt, một bên hồng nhạt, một bên xanh nhạt. Cô lúc nào cũng nở một nụ cười tinh quái.
Thật khó để miêu tả về Clares. Cô là kiểu người không thể gói gọn trong một từ. Điểm bất biến duy nhất là cô luôn mang theo một cây gậy ba toong màu xanh lá sáng. Nụ cười ấy không hẳn vì cô đang vui. Ngay cả khi không vui, không hạnh phúc, hay khi đang giận dữ và đau buồn, cô vẫn cười. Chẳng ai rõ cô đang nghĩ gì. Một sự tồn tại không thể nắm bắt.
Một Clares như thế đang nói:
「Thủ đô hẳn là sẽ vui lắm đây, Thầy Norman. 」 Cô vắt chéo chân trên ghế sofa đối diện, nở nụ cười tinh quái thường lệ. Cô vừa mới đọc sách, đột nhiên ngẩng đầu lên, nheo một bên mắt cười với anh.
「Thú thực là tôi chẳng hứng thú cho lắm. 」
「Vậy sao? Tiếc thật đấy, em đã mong chờ đến mức mất ngủ suốt một tuần nay rồi đấy. 」
「Hê. Thế hôm qua em ngủ được bao lâu? 」
「————Tròn mười hai tiếng. 」
「Ngủ quá nhiều rồi đấy. 」
「Khúc khích. 」
「Thật là. 」 Nhận ra mình đang bị trêu chọc, Norman đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Cảnh vật lướt qua với tốc độ chóng mặt. Hiện tại Norman và Clares đang ở trên tàu hỏa. Chuyến tàu tốc hành Trevido, khởi hành từ Thành phố Tường Thành Baldium đi Nodnol. Ghế ngồi trong phòng riêng mềm mại và thoải mái, nhưng vẫn có tiếng rung và tiếng ồn trầm thấp.
Clares cũng dõi theo ánh mắt của Norman, nhìn ra vùng hoang mạc trải dài đến tận đường chân trời.
「Chuyến tàu đi thủ đô sao. Đây là lần đầu tiên em được đi loại tàu thế này đấy. Nghe quảng cáo là hiện đại nhất nên giá vé đắt cắt cổ. Lúc lên tàu Thầy có thấy không? Toàn là bọn nhà giàu thôi. Ngay cả ông giám đốc bảo tàng bị Thầy quậy tung lên tuần trước cũng có mặt đấy. 」
「Có sao. Tuyệt đối đừng để chạm mặt lão. Không chừng lại xảy ra vụ án mạng mất. 」
「Theo nghĩa đó thì được trải nghiệm bằng kinh phí của 『Tổ chức Cartesius』 đúng là may mắn thật. 」 Cô cầm tách trà trên chiếc bàn gắn dưới cửa sổ lên. Đó là bộ trà được đặt từ dịch vụ phòng.
「Trường học cũng chẳng có gì ý nghĩa cho lắm. 」 Cô đang theo học tại một trường nữ sinh ở Baldium. Khoác trên mình chiếc áo jacket trắng khuy đúp và váy xanh lá. Chiếc váy lẽ ra phải dài đến bắp chân nhưng cô lại cắt ngắn đến trên đầu gối. Việc một 《Dị nhân》 đi học trường bình thường là chuyện vô cùng hiếm thấy.
Với độ dài chiếc váy đó, lại ngồi đối diện trong một khoang tàu không lấy gì làm rộng rãi, Norman cảm thấy không ổn chút nào khi đôi chân trần của cô cứ chực lộ ra trước mắt. Anh nghĩ vậy, nhưng không nói ra.
「Em nên tham gia tiết học đầy đủ đi. 」
「Việc em đi học thất thường phần lớn là do công việc với Thầy mà? Ở trường em nổi tiếng lắm đấy nhé. Đến mức ngày nào cũng có người đến nhờ em tư vấn phiền não đấy. 」
「Nghe có vẻ em thích nghi tốt đấy, nhưng có liên quan gì đến chuyện học không? 」
「Tiếc là ở trường nội trú nữ sinh hầu hết toàn dạy mấy thứ công dung ngôn hạnh để làm cô dâu thôi. Chán chết đi được. 」
「Vậy thì càng nên học hành tử tế đi chứ? 」
「Cần gì phải học? Bởi vì người rước em đi chỉ có một mà thôi. 」 Nụ cười rạng rỡ như gió xuân. Nhưng ánh mắt cô lại hoàn toàn không cười.
「……Này em, em nghĩ ai đang đóng học phí cho mình hả? 」
「Ai biết được nhỉ. Chắc là một người tốt bụng nào đó thôi. 」
「…………Là chị gái tôi đấy. Đừng có mà quên. 」
「Khúc khích. 」 Cô nhấp một ngụm trà.
「Mà, cơ hội được ra khỏi thành phố, lại còn đến thủ đô là rất hiếm. Với em thì đơn thuần là em thấy vui thôi mà? 」
「Clares. Tôi nói trước là chúng ta đi công tác đấy nhé? 」
「Em biết rồi. Nhưng ít nhất Thầy cũng phải cho phép em tận hưởng phố xá thủ đô chứ? 」
「Xong việc thì muốn làm gì cũng được. Dù sao chúng ta cũng dự định ở lại một đêm mà. 」
「Khúc khích. Ôi, em mong chờ quá đi Thầy Norman ơi. 」 Đặt tách trà xuống, cô khéo léo xoay cán gậy trong lòng bàn tay. Xoay tròn, xoay tròn. Norman chỉ biết nhún vai cho qua chuyện.
Kể từ khi đến Baldium một năm rưỡi trước, sau khoảng nửa năm, anh mới lại lên thủ đô. Anh đến trụ sở chính của 『Tổ chức Cartesius』 tại thủ đô để báo cáo nhiều việc khác nhau. Vốn dĩ đây là việc của Sphere, chị gái anh, nhưng vì chị ấy bận rộn với các sự vụ trong Baldium nên Norman đi thay, coi như một chuyến tham quan. Clares đi theo với tư cách người tháp tùng.
Đây cũng là một cơ hội vô cùng hiếm hoi.
「Một 《Dị nhân》 như em mà được ra khỏi thành phố, nếu không phải dịp này thì chắc chẳng bao giờ có cửa. 」 Cô gái mang nụ cười tươi tắn nhưng ánh mắt vô cảm ấy bị gọi là quái vật và không được phép rời khỏi thành phố. Trong nội đô thì có một mức độ tự do nhất định, nhưng nếu tự ý ra ngoài, cô sẽ bị bắt giữ hoặc bị giết. Ít nhất là những 《Dị nhân》 đã bị nắm rõ vị trí và sự tồn tại như cô đều được thông báo như vậy. Thế nên, việc cô phấn khích là sự thật.
「Đã vậy còn được đi hẹn hò ngủ lại đêm với Thầy nữa. Chắc mọi người sẽ ghen tị lắm đây. 」
「Nếu được mời thì lúc nào tôi chẳng đi. 」
「Hê. Vậy nếu cả bốn người bọn em cùng mời một lúc thì Thầy tính sao? 」
「………………Tôi sẽ dùng thuật phân thân vậy. 」
「Ngay cả khi nói dối, em cũng muốn Thầy nói rằng Thầy sẽ chọn em cơ. Thật là đau lòng quá đi. 」 Trái ngược với lời nói, Clares mỉm cười đầy hạnh phúc, cán gậy vẫn tiếp tục xoay tròn.
「Tàu hỏa cũng không tệ. 」 Clares nhìn phong cảnh bên ngoài và lẩm bẩm.
「Chỉ cần có đường ray là có thể tiến xa vạn dặm. Nhanh hơn cả đi bộ, ngựa, ô tô hay mô tô, vậy mà nếu không có đường ray thì lại chẳng thể chạy nổi. Chẳng phải rất thú vị sao? Trông thì có vẻ tự do nhưng thực chất lại là thứ mất tự do nhất. Chỉ có thể đi trên con đường đã định sẵn, nhưng trên con đường đó, nó lại nhanh hơn bất cứ thứ gì. 」
「Ý em là về những giới hạn sao? 」
「Không đâu, Thầy Norman ạ. Có giới hạn nhưng trong đó vẫn có sự tự do. Ví dụ như chuyến tàu tốc hành đời mới nhất này, nó mới ở điểm nào Thầy còn nhớ không? 」
「Nhanh hơn trước rất nhiều, và có thể vận chuyển được nhiều hàng hóa hơn. 」
「Ra là vậy. Tiện thể cho em hỏi luôn, đoàn tàu này có bao nhiêu toa và toa khách là bao nhiêu? 」
「Mười toa tất cả, trong đó toa khách có hai toa. Một toa là quán bar và nhà hàng, còn lại là toa chở hàng. 」
「Vâng, đúng là thế. Tỷ lệ các toa như vậy cũng là một dạng tự do. Nhưng có một điều kỳ lạ thế này, rất ít người rời khỏi Baldium. Dù có thương nhân di chuyển đi chăng nữa, liệu có cần thiết phải chuẩn bị những toa khách sang trọng trên một chuyến tàu tốc hành không? Chẳng phải cứ dùng toàn bộ toa chở hàng là được rồi sao? 」 Trước câu hỏi của Clares, Norman suy nghĩ một chút rồi đáp:
「Tôi nghĩ cũng không có gì khó hiểu. 」
「Hê? 」
「Tức là dành cho những người liên quan đến giao thương thôi. Các toa chở hàng phía sau vận chuyển một lượng lớn hàng hóa lên thủ đô. Điều này là cần thiết cho việc vận tải. Thực phẩm, nhu yếu phẩm, đồ xa xỉ và vân vân. Nếu đưa lên tàu tốc hành thì sẽ rút ngắn thời gian. Như vậy phí vận chuyển sẽ tăng cao, trách nhiệm cũng nặng nề hơn. Khi trách nhiệm tăng lên, người chịu trách nhiệm sẽ phải đi cùng. 」
「Ra là vậy, ra là vậy. Những người đó chính là những người ngồi trong căn phòng này. 」 Cộp một tiếng, cây gậy gõ xuống sàn.
「Khả năng suy luận tuyệt vời lắm, Thầy Norman. 」
「Bị em tâng bốc thế này cũng chẳng vui vẻ gì. 」 Norman đứng dậy.
「Thầy đi đâu vậy? 」
「Tôi đi lấy thêm trà. Từ đây đến thủ đô còn lâu lắm. Em có thấy đói không? Để tôi mua chút gì đó ăn nhé? 」
「Với loại tàu cao cấp thế này, chỉ cần gọi phục vụ là người ta đến ngay mà? Nhưng mà───」
「Nhưng mà? 」
「Có vẻ như lúc này chưa nên ra ngoài thì hơn. 」 Nói đoạn.
「Phù——」 Cô thở ra một hơi dài. Trong lúc Norman còn đang thắc mắc về hành động đó thì,
「Ưm——」 Anh đã bị hôn. Trước khi kịp phản ứng với hành động đột ngột này, cơ thể anh đã bị đẩy ngã trở lại ghế sofa.
「Ngoạm. 」 Cả lưỡi cũng bị lách vào, khi anh kinh ngạc mở to mắt, ở cự ly gần, cô cũng đang mở mắt nhìn anh. Đôi mắt hai màu lung linh đầy ma mị. Nụ hôn kéo dài mười mấy giây.
「──Khúc khích, cảm ơn vì bữa ăn. 」
「…………Ý em là sao? 」 Ngay khoảnh khắc anh hỏi.
Huỵch, huỵch, những tiếng động trầm đục của thứ gì đó ngã xuống vang lên liên tiếp từ bên ngoài phòng.
「…………Clares? 」
「Em đang sử dụng 『Tay』 của mình. 」 Anh suy nghĩ một chút về câu trả lời. Khoác chiếc áo măng tô đã gấp sẵn trên sofa lên, kiểm tra trọng lượng của nó rồi đội chiếc mũ phớt lên đầu.
「Ra ngoài bây giờ có ổn không? 」
「Em không khuyến khích đâu. Tất nhiên, nếu có em ở bên thì dù bên ngoài kia có là chiến trường thảm khốc nhất, hay hiện trường của thế giới ngầm đầy rẫy tội ác, Thầy cũng sẽ không chịu một vết trầy xước nào. Ngược lại, em sẽ khiến Thầy cảm thấy đây là một buổi hẹn hò thú vị và có một khoảng thời gian tuyệt vời nhất. Nhưng dù vậy, chẳng việc gì phải mạo hiểm đúng không? Cứ ở lại đây và tiếp tục nụ hôn lúc nãy cũng được mà. Thầy thấy sao? 」 Vì đó là một lời đề nghị với tốc độ nói nhanh đầy lộ liễu, nên,
「Nghĩa là vẫn ổn đúng không. 」
「…………Ái chà chà, tiếc thật đấy. 」 Trông cô chẳng có vẻ gì là tiếc nuối cả.
● Vừa bước ra khỏi phòng khách, đập vào mắt họ là một lượng lớn xác chết nằm la liệt.
「Ở trường em ấy. 」
「Ừ. 」
「Trong kho của câu lạc bộ kịch từng xảy ra vụ ma-nơ-canh nằm ngổn ngang, và em đã được nhờ giải quyết vụ đó. Lúc đó còn xôn xao là có trộm cơ. 」
「Hê. 」
「Kết quả là chỉ do một bạn lao công vô tình làm đổ thôi. Lý do là vì bạn ấy sợ bị mắng, dễ thương thật đấy, sau đó em cũng đã xử lý hậu kỳ giúp bạn ấy rồi. 」
「Hô hô, có vẻ em thực sự được tin tưởng nhỉ. 」
「────Đám ma-nơ-canh lúc đó trông cũng giống thế này này. 」
「Tiếc là đám này là hàng thật. 」 Norman thở dài trước lời nói của Clares rồi nhìn quanh bên trong toa tàu. Hai toa hành khách với các khoang phòng san sát nhau hiện giờ đã trở thành những cỗ quan tài bằng thép di động. Mọi người đều ngã xuống và đã chết.
「……Hy vọng là nhân viên lái tàu vẫn bình an. 」 Norman hỏi Clares, người đang khoác nhẹ tay mình bên cạnh. Cô tựa đầu lên vai anh, đôi tay quấn quýt, thỉnh thoảng lại dùng gậy gõ xuống sàn.
「Tạm thời, cứ để cửa sổ mở như thế này đi. Em muốn Thầy đừng rời xa em lúc này. 」
「Ừm, hiểu rồi. Nhưng mà, cứ đứng ngây ra đây cũng chẳng giải quyết được gì, kiểm tra lại một lượt xem sao. 」 Anh bước vào một khoang khách gần đó để kiểm tra tử thi. Một người đàn ông trung niên mặc vest đắt tiền chết ngay trên ghế, nước dãi chảy ra từ khóe miệng. Tuy nhiên, không có dấu hiệu vùng vẫy hay kháng cự.
「Không có vẻ gì là bị tấn công, cũng không có vết thương ngoài da. Clares, em cảm thấy thế nào? 」
「Cảm giác hơi khó chịu. 」 Cô nghiêng đầu suy nghĩ một chút.
「Để em thử xem cánh tay của Thầy có giúp tâm trạng em khá hơn không nhé. 」 Nói rồi, cô không ngần ngại ôm chặt lấy cánh tay Norman.
「Em cảm giác trong không khí có lẫn thứ gì đó, nhưng không rõ cụ thể là cái gì. Tạm thời em chỉ bảo vệ khoang phòng của em và Thầy để xem tình hình thôi. 」
「Nhờ vậy mà tôi mới giữ được mạng đấy. …………Mà khoan, nụ hôn đó có ý nghĩa gì? Nếu năng lực của em đã bảo vệ được rồi thì nụ hôn đó đâu có tác dụng gì? 」
「Vì em muốn hôn thôi mà. 」
「…………Ra vậy. 」 Nếu là lý do đó thì thôi vậy.
「Chuyện này…… không ổn chút nào. 」
「Ý Thầy là sao? Thầy Norman. 」
「Chưa nói đến việc kẻ nào hay thứ gì là mục tiêu, nhưng cứ thế này mà đến thủ đô thì phiền phức to lớn lắm. 」 Vừa dứt lời, anh đã dắt theo Clares đang bám cánh tay mình bước đi thật nhanh.
「Ái chà chà, Thầy Norman hôm nay cử động nhanh nhẹn gớm. Thầy bảo phiền phức là sao cơ? 」
「Một đoàn tàu đầy xác chết cập bến, và chỉ có hai người sống sót, em nghĩ người ta sẽ nghĩ đến điều gì đầu tiên? 」
「Một cặp đôi định mệnh đã sống sót thần kỳ nhờ sức mạnh tình yêu. 」
「Người ta sẽ nghĩ hai kẻ đó chính là hung thủ. 」
「Khúc khích, em rất vui vì Thầy không phủ nhận vế sau đấy. 」 Ngay khoảnh khắc Clares cười, toa tàu rung chuyển dữ dội.
「Ối. 」 Trọng tâm bị mất, cơ thể như lơ lửng. Chuyện đó chỉ diễn ra trong vài giây, nhưng,
「Ôi Thầy Norman. Cảm ơn Thầy nhé. 」 Clares đã nằm gọn trong vòng tay của Norman. Cơ thể thiếu nữ mảnh mai cùng mùi hương thanh khiết.
「Em không sao chứ? 」
「Tất nhiên rồi. Mà cú rung lúc nãy mạnh thật đấy. 」
「……Không ổn rồi. Có lẽ cả nhân viên ở buồng lái cũng tiêu rồi. Nếu có xảy ra trật bánh thì trông cậy vào em đấy nhé. 」
「Em rất vui vì được Thầy tin tưởng, nhưng dù là em đi nữa thì cũng gãy mất vài cái xương đấy. 」
「Thì lúc đó tính sau. 」 Và rồi, khi bước sang toa tiếp theo là toa hàng ăn, đúng như dự đoán, xác chết nằm rải rác khắp nơi. Nhưng thứ đang chờ đợi họ không chỉ có vậy.
「Hửm? 」 Một con đại xà. Một con rắn khổng lồ chưa từng thấy, dài chắc cũng phải ba mét, đang lao tới tấn công.
────Cộp.
Đối mặt với nó, Clares, thiếu nữ được gọi là Yêu Tinh, chỉ đơn giản gõ cây trượng xuống.
「《Ngự Thủ Yêu Tinh (Spriggan Hand)》」 Con đại xà đó bị cắt làm đôi theo chiều dọc một cách chuẩn xác. Máu phun xối xả làm bẩn cả toa hàng ăn.
「Chà, hú vía thật đấy. 」 Clares mỉm cười, không một giọt máu nào chạm tới cô hay Norman.
「Rắn thì em thấy rồi, nhưng kích cỡ thế này thì đúng là lần đầu. Thầy Norman thì sao? 」
「Bình thường chẳng bao giờ có loại to thế này đâu. Huống hồ là trong một đoàn tàu như thế này. 」 Không bình thường, quá bất thường. Nghĩa là,
「───Đây là một vụ chiếm tàu bởi 《Dị nhân》. 」 ●
「Vấn đề là liệu hung thủ vụ này có còn trên tàu không thôi. 」 Tại toa hàng ăn, Norman vừa nói vừa lục lọi các xác chết.
「Như tôi đã nói lúc nãy, nếu cứ thế này mà về đến ga cuối trong khi chưa nắm rõ tình hình thì chúng ta sẽ thành nghi phạm chắc luôn. Phải tìm ra kẻ thủ ác hoặc manh mối về hắn, nếu không thì vừa đặt chân tới thủ đô là bị thẩm vấn ngay. 」
「Thầy hôm nay nói nhiều hơn mọi khi nhỉ. 」 Clares phớt lờ việc Norman đang khám nghiệm tử thi, thản nhiên ngồi xuống ghế và uống trà.
「Nếu là cướp tàu thì Thầy nghĩ mục đích của chúng là gì? 」
「Những người chết ở đây toàn là quý tộc, thương nhân hay nhà giàu ở Baldium. Ai cũng có thể có lý do để giết họ vì vấn đề chính trị hoặc tiền bạc. Hoặc mục tiêu là chúng ta, hoặc là một vụ khủng bố không phân biệt, hay cũng có thể mục tiêu là toa chở hàng. 」
「Hửm? Vậy là mục tiêu nhắm vào hàng hóa sao. 」
「Vì tiền thì cũng không phải là không thể. Tuy nhiên, việc này có một vấn đề. 」
「Hô hô. 」
「Làm thế nào để thu hồi hàng, đó mới là vấn đề. Giả sử chúng chiếm được hàng, đoàn tàu này sẽ đi đâu? 」
「Ga thủ đô. 」
「Đúng vậy. Dù đội thu hồi có ở ga bên kia thì ga thủ đô rất lớn, chắc chắn sẽ có những người không liên quan ở đó. Đây là đoàn tàu tốc hành đời mới nhất nên rất được chú ý, hơn nữa hầu hết hành khách đều đã chết, việc cướp hàng một cách an toàn từ đó là hơi khó khăn. 」
「Đúng thật. Không phải là bất khả thi nhưng có vẻ tốn nhiều công sức đấy. Vậy thì là ám sát ai đó sao? 」
「Biết đâu đấy? 」 Anh suy nghĩ một chút. Khi muốn giết ai đó, có vô vàn cách. Ngay cả khi không phải là 《Dị nhân》, việc giết người cũng rất đơn giản. Nhưng, Norman thầm nghĩ.
「Nếu để ám sát ai đó thì dùng khí độc có vẻ không ổn lắm. Không loại trừ khả năng có người sống sót thần kỳ. 」 Dù thế nào đi nữa.
「Tạm thời cứ tiến về phía buồng lái đã. Nếu có hung thủ thì bắt lấy, nếu không có…… lúc đó tính sau. 」
「Cứ yên tâm đi, em sẽ lo liệu hết. 」 Cộp một tiếng, Yêu Tinh mỉm cười gõ cây trượng.
「Vừa phải thôi nhé. 」 Họ tiến sang toa tiếp theo.
●
「Con 『Thể Biến Mạo』 lúc nãy, nếu nghĩ xem nó đến để làm gì thì tôi cho rằng nó đi kiểm tra xem có ai còn sống sau vụ khí độc không. Có sự chênh lệch về thời gian chắc là để đợi khí gas tan bớt. Trong trường hợp này, vấn đề là con rắn đó là hung thủ đơn độc hay có đồng bọn. 」
「Dự đoán của Thầy là gì? 」
「Chắc là có đồng bọn. 」 Bởi vì.
「Rõ ràng lũ này là đồng bọn của nó rồi. 」 Vừa bước vào toa chở hàng tiếp theo, lẫn trong đống hàng hóa là năm gã đàn ông vũ trang đã bỏ mạng. Nhìn vào những con dao quân dụng thô kệch và súng ống trên người chúng, rõ ràng không phải là hành khách.
「Ái chà chà! Đúng như Thầy Norman nói, nếu chúng là đồng bọn của con rắn lúc nãy thì chuyện này nghĩa là sao đây!? Chẳng lẽ ngoài chúng ta ra còn có ai khác!? 」
「Em ra tay nhanh thật đấy, Clares. 」 Chẳng cần nghĩ cũng biết ai đã làm việc này.
「…………Em muốn Thầy phản ứng mạnh hơn một chút cơ. 」 Nàng Yêu Tinh khẽ phồng má vẻ đáng yêu.
「Chẳng hạn như ngạc nhiên một chút, hay là bảo ít nhất cũng phải để cho chúng sống chẳng hạn, Thầy không có ý đó sao? 」
「Thì, việc muốn để cho chúng sống tôi cũng không phải là không có ý đó. 」 Vừa buông lời than phiền một chút,
「Tiếc quá. Em là vệ sĩ nên việc đảm bảo an toàn cho Thầy Norman là ưu tiên hàng đầu. 」 Dù nói là tiếc, nhưng có vẻ cô rất hài lòng với sự không hài lòng của Norman.
「Nào Thầy, hãy vận dụng tối đa kỹ năng của một quân y để khám nghiệm tử thi xem nào. Hãy cho em biết danh tính, tính cách, mục đích, thậm chí là cả bữa sáng nay chúng đã ăn gì luôn đi. 」
「Đó không phải là kỹ năng của quân y đâu. Có lẽ cô Lonsday thì có thể suy luận được cả thói quen ăn uống hàng ngày chứ đừng nói là bữa sáng. 」 Anh nhún vai, nhìn xuống những xác chết nằm ngổn ngang một cách cẩu thả. Anh không định khám nghiệm tử thi làm gì. Clares, người đang ngồi trên đống hàng hóa mới là kẻ thủ ác, nên chuyện đó không quan trọng.
「……Hừm. 」 Anh gật đầu một cái.
「Nhưng mà, có một điều tôi cũng có thể nhận ra. 」
「Hê. Là gì vậy? 」
「Lũ này chỉ là bọn du côn làm thuê thôi. 」 Trong túi áo của chúng có những chứng thư làm thuê theo ngày. Đó là thứ mà sau khi xong việc sẽ nhận được và có thể đổi lấy tiền mặt tại các điểm đổi tiền. Chữ tuy nhỏ nhưng có in cả địa chỉ. Ngoài ra còn có tiền lẻ, chai rượu rẻ tiền, cuống vé cá cược.
「Tay chúng thô ráp thế này chắc là dân lao động công trường hay nhà máy rồi. Chỉ là lũ tiểu nhân tụ tập lại khi có người gọi ở trong ngõ hẻm thôi. 」
「Hửm. 」 Cô nghiêng đầu một chút.
「Từ lao động công trường chuyển sang cướp tàu sao. Nghề tự do đúng là làm ăn rộng rãi thật đấy. Em được mở mang tầm mắt rồi. 」
「……Thất nghiệp thì sao chứ. 」
「Thầy Norman yên tâm đi. Em không quan tâm chuyện Thầy thất nghiệp đâu. 」
「……Dù sao đi nữa, có đám hạ đẳng này thì chắc chắn có kẻ thuê chúng. Chúng là đội thu hồi hàng sao? Nhưng trang bị sơ sài thế này thì lạ thật. Hay là định mỗi đứa tự mang đi một ít……? 」
「Từ một đoàn tàu hạng sang mà lòi ra đám du côn ăn mặc thế này thì hơi bất tự nhiên đấy. 」
「Tôi cũng nghĩ vậy. Ở nhà ga, không biết chúng định làm thế gì───── hửm? 」
「Thầy? 」 Norman như nhận ra điều gì đó, liền lấy chiếc đồng hồ bỏ túi ra. Tiện tay kiểm tra cùng với bảng lịch trình tàu tốc hành rồi tặc lưỡi. Anh lấy thêm một cuốn sách nhỏ từ trong áo măng tô ra. Vẻ mặt anh hiếm khi trở nên nghiêm trọng như vậy.
「Cuốn sách đó là gì thế? 」
「Sách địa lý. 」
「Hê. Cái áo măng tô đó của Thầy đúng là cái gì cũng lôi ra được nhỉ. ───Thế thì sao? 」
「Đoàn tàu này sẽ không tới thủ đô đâu. 」
「────Hê? 」 Đôi mắt hai màu hồng nhạt và xanh nhạt khẽ nheo lại.
「Chính là cú rung lúc nãy. Nó đã khiến đoàn tàu chuyển hướng từ lộ trình vốn có sang một đường ray khác. Giờ nó đang chạy trên một tuyến đường đã bị bỏ hoang. 」 Norman đưa cuốn sách địa lý cho Clares xem. Trang đang mở là khu vực mà họ lẽ ra đang ở đó. Anh lấy cây bút từ túi ngực ra và kẻ một đường lên bản đồ. Nó hơi cong nhưng về cơ bản là chạy thẳng.
「Đây là tuyến đường ray ban đầu. Chính là cái sơ đồ đơn giản trên bản đồ chỉ dẫn của tàu đấy. Và…… chắc là ở đoạn này đã có sự chuyển hướng sang đường ray cũ. 」
「Đường ray bị bỏ hoang nghĩa là sao? 」
「Phía trước có một mỏ than đã bị bỏ phế. Tôi cứ thắc mắc chúng định làm gì khi cướp tàu, thì ra là thế này. Chỉ cần rời khỏi lộ trình ban đầu và bốc dỡ hàng ở một ga bỏ hoang nào đó là xong. Chúng có thể chiếm trọn toàn bộ. Đám xác chết này không chuẩn bị dụng cụ mang vác chính là vì lý do đó. 」
「Táo bạo thật đấy. Nếu tàu không đến ga thì chẳng phải sẽ gây ra náo loạn sao? 」
「Dù vậy thì thời gian đó cũng đủ để chúng tẩu tán những thứ có giá trị rồi. 」 Anh đóng cuốn sách địa lý lại, thở dài thườn thượt.
「…………Hỏng rồi, chuyện này nghiêm trọng hơn tôi tưởng. 」
「Hơn cả một vụ cướp tàu của 《Dị nhân》 sao? 」
「Tôi cảm thấy cả hai. Chuyện đó tuy tệ thật, nhưng chúng chuẩn bị kỹ lưỡng hơn tôi nghĩ……」
Không ổn chút nào, Norman nhận ra mình đang bắt đầu nóng lòng.
「…………Phùùùù. 」 Anh đặt tay lên mũ, sắp xếp lại dòng suy nghĩ. Cướp tàu. Những kẻ quyền lực trong thành phố bị giết. 《Dị nhân》 hệ rắn. Đám du côn hạ đẳng. Dựa vào tình hình hiện tại, khả năng cao là kẻ chủ mưu hoặc những kẻ tương tự đang ở buồng lái. Nếu là đám hạ đẳng thì có thể vẫn còn ở các toa khác.
「……Nếu lộ trình đường ray đã bị thay đổi, thì không còn lo bị cảnh sát bao vây ở thủ đô nữa. Nhưng khả năng cao là sẽ bị bao vây bởi lũ tấn công đang chờ sẵn ở cái ga đó. 」
「Chuyện đó thì chẳng có vấn đề gì đúng không? Vì có em ở đây mà. 」
「…………Tôi không phủ nhận chuyện đó. 」 Nếu chỉ là tội phạm bình thường thì có lẽ đã ổn. Nhưng đây là vụ án liên quan đến 《Dị nhân》. Xử lý việc này chính là công việc của anh, nếu cứ mặc kệ thì sẽ làm tổn hại đến đánh giá dành cho chính Norman. Đánh giá là rất quan trọng. Có một lý do khiến anh phải tích lũy điểm số, tích lũy sự đánh giá─── Đó là chuyện mà chỉ có chị gái anh mới biết.
「…………Được rồi, Clares. 」
「Gì vậy Thầy? 」
「Tôi có một thỉnh cầu, nếu thấy tên nào giống chủ mưu thì em làm ơn để cho nó sống được không? 」
「Em từ chối. 」 Khúc khích, Yêu Tinh khẽ cười. Cô dùng cây trượng chọc vào những xác chết một cách vô tư, trông đầy vẻ thích thú.
「Như em đã nói lúc nãy, em là vệ sĩ của Thầy Norman, và an toàn của Thầy là ưu tiên hàng đầu. Nghĩa là em đã hạ quyết tâm sẽ giết sạch bất cứ thứ gì đe dọa đến sự an toàn của Thầy. 」 Cô thốt ra những lời đáng sợ với một nụ cười dễ thương. Câu trả lời đó đã nằm trong dự tính của anh, nhưng phải làm sao đây.
「Nhưng mà, đúng thế thật. Thầy cũng có những lý do riêng của mình. 」 Cô đặt ngón tay thon dài lên cằm.
「Thử cá cược chút nhé, Thầy Norman? 」 Năm ngón tay xoay tròn cây gậy ba toong, cô duyên dáng túm lấy tà váy cúi chào.
「Như em đã nói, nếu có bất cứ thứ gì tiềm ẩn nguy hiểm, dù là con người hay 《Dị nhân》, em đều muốn giết sạch. Bởi vì chẳng có lý do nào vượt qua được việc đảm bảo an toàn cho Thầy Norman cả. 」 Tuy nhiên.
「Em cũng sẽ thấu hiểu hoàn cảnh của Thầy. Thế nên, nếu động cơ của kẻ chủ mưu chắc chắn đang ở buồng lái kia mà nhạt nhẽo thì em sẽ giết. Còn nếu hắn có lý do xác đáng để làm chuyện này thì em sẽ để cho hắn sống. Thầy thấy sao? 」
「Cá cược kiểu gì vậy? Cái tiêu chuẩn nhạt nhẽo đó tính thế nào đây? 」
「Chuyện đó hai ta sẽ cùng thảo luận. 」
「……Cuối cùng thì tôi lại cảm thấy mình phải thuyết phục em để em đừng đóng vai kẻ sát nhân mất. 」
「Khúc khích──Không đâu. 」 Nàng Yêu Tinh lại cười. Cô lắc đầu với những cử chỉ đầy kịch tính. Giữa một nơi đầy rẫy xác chết, hành động đó hoàn toàn không tương xứng, không đúng mực và thiếu nghiêm túc. Vị hộ vệ này bảo vệ những gì cô muốn bảo vệ. Nhưng với kho báu cần bảo vệ, cô không đơn thuần chỉ là bảo vệ nó. Một con quái vật khiến cho vạn vật xung quanh, khiến cho bất cứ ai cũng phải trở nên oai khúc.
「Vai hung thủ là của một kẻ nào đó. Còn em là kẻ đóng vai con quái vật sẽ tiêu diệt lũ ngu ngốc đang âm mưu chuyện xấu xa. 」 Nào.
「Em sẽ giết sạch vì Thầy Norman. Một cách nghiêm túc hơn bất cứ điều gì. Thế nên, Thầy Norman này. Hãy thử ngăn cản em một cách nghiêm túc nhất có thể xem sao? 」 ●
「────Quả nhiên là đã đến. 」 Buồng lái mà họ tìm đến rộng hơn tưởng tượng. Tiếng rung của đoàn tàu và tiếng gió rít mạnh hơn trước, sàn tàu luôn trong trạng thái lắc lư. Phía sâu bên trong là khoang nhiên liệu và ghế lái, khoảng không gian phía trước rộng vài mét, chỉ vừa đủ để vài người đứng sát vào nhau. Điều quan trọng là đối diện hai người─── một gã đàn ông đang ngồi vắt vẻo trên ghế lái.
Dù có tính cả việc đang ngồi thì gã vẫn là một kẻ nhỏ con. Diện mạo gã chẳng thể gọi là ưa nhìn, nếu không muốn nói là xấu xí. Trang phục cũng bình thường. Không đặc biệt lộng lẫy cũng chẳng bẩn thỉu. Một gã trông có vẻ là công nhân lao động thường thấy ở bất cứ đâu. Chiếc tẩu thuốc đang ngậm trên môi là đặc điểm duy nhất của gã. Nhưng đó cũng chỉ là thông tin bề ngoài. Chỉ nhìn thoáng qua, Norman đã hiểu ngay.
Là một 《Dị nhân》.
Một bầu không khí thô ráp đặc trưng của những kẻ coi bạo lực là chuyện thường ngày. Ánh mắt u tối và đầy vẻ buông xuôi với mọi thứ, nhưng sâu bên trong lại lóe lên một tia sáng mờ đục và sắc lẹm. Gã không hề ngạc nhiên trước sự xuất hiện của Norman và Clares. Ngược lại, gã còn tỏ ra vẻ đã hiểu rõ vấn đề. Một cái gật đầu buông xuôi như thể mọi chuyện đang diễn ra đúng như những gì gã đã dự tính.
「…………Ôi chao? 」
「……Clares? 」 Cô gái vẫn đang khoác tay anh khẽ lộ vẻ ngạc nhiên. Đây là biểu cảm hiếm thấy ở cô.
「……À, cho hỏi ngài là ai thế? Vụ cướp tàu này là do ngài chủ mưu sao? Mục tiêu là gì? 」
「Knocker Cromwell. Phải, chính ta. Mục tiêu là giết các ngươi, hoặc là chiêu mộ. 」
「─────Cái gì cơ? 」
「Hửm──」 Trong vài giây, Norman đứng hình, và ngay cả Clares cũng vậy. Việc gã là chủ mưu vụ cướp tàu cũng nằm trong dự tính. Nhưng mục tiêu là giết Norman và Clares. Hoặc là chiêu mộ? Không phải nhắm vào hàng hóa hay ám sát nhân vật quan trọng sao.
「Nói chuyện chút đi, Hamish. Thời gian còn nhiều mà, đoàn tàu này không hướng về thủ đô đâu. 」
「……Ngươi đã chuyển hướng đường ray ở giữa chừng đúng không? 」
「Quả nhiên là ngươi. Để ta nói cho ngươi hiểu, Norman Hamish. Ta từng là kẻ đứng chung chiến tuyến với con Yêu Tinh kia đấy. 」
「───Ra là vậy. 」 Norman gật đầu. Chỉ một câu đó thôi là anh đã hiểu tất cả.
「Ngươi từng là một 《Dị nhân》 của 『Tổ chức Cartesius』 sao. 」
「Đúng thế. 」 ● Knocker ngậm lại tẩu thuốc.
「Ta đã bị 『Tổ chức Cartesius』 vứt bỏ tại Baldium đó. 」 Làn khói u uất phả ra. Lời nói không hề chứa đựng cảm xúc. Chỉ đơn thuần thuật lại sự thật một cách ngắn gọn. Cứ như thể trái tim cảm nhận đã bị mài mòn hoàn toàn vậy. Nếu là một khuôn mặt mà Norman không biết, nghĩa là gã đã bị vứt bỏ từ hơn một năm rưỡi trước.
「Ta suýt chết, nhưng mạng lớn không chết được. Thế nên ta mới hành động như thế này. 」
「Hành động gì? 」
「Vận động nhân quyền cho 《Dị nhân》. 」
「Cái gì cơ? 」
「Công khai sự tồn tại của 《Dị nhân》 và giành lấy nhân quyền chính đáng. Đó chính là mục đích của ta. 」
「………………」
Vận động nhân quyền cho─── 《Dị nhân》 sao?
Norman há hốc mồm vì kinh ngạc, ngay cả nụ cười của Clares cũng đờ ra.
「Ta nghe nói các ngươi sẽ lên chuyến tàu này. 」
「Nghe từ ai? 」
「Cướp tàu và thu hồi hàng hóa chỉ là việc phụ thôi. Ngươi có biết không hả Yêu Tinh kia. Ngươi là một trong những con quái vật hữu dụng và nguy hiểm nhất trong 『Tổ chức Cartesius』 đấy. 」
「Thầy ơi? Em bị ngó lơ rồi kìa? 」
「Giải phóng nhân quyền cho 《Dị nhân》 sao, nghe có vẻ nực cười đúng không. Nhưng sự đối đãi dành cho 《Dị nhân》 là vô cùng tồi tệ. Aerystep, nghe nói ngươi đang theo học tại trường nữ sinh ở Baldium phải không? Hoặc là, các đồng nghiệp của ngươi chỉ cần báo cáo sau khi xong việc là có thể tự do ra ngoài. 」
「Ái chà, chuyện đó là nhờ tình yêu của Thầy Norman dành cho em thôi……」
「Chỉ có các ngươi là được như thế thôi. Nơi ở bị chỉ định, chẳng có chút tự do đi lại nào cả. 」
「……」
Clares khẽ lung lay. Có lẽ cô đã nhớ ra điều gì đó. Thực tế, trước đây cô cũng từng như vậy.
「Về việc nới lỏng đó, ta cũng biết Hamish ngươi đã góp một phần công sức. Thật tuyệt vời. 」
「…………Cảm ơn nhé? 」 Đột nhiên bị khen, anh cảm thấy tâm trạng thật khó tả.
「Nhưng như thế vẫn chưa đủ. 『Cặp bài trùng』 ở thủ đô đang phát triển các loại vũ khí chuyên dụng để đối phó với 《Dị nhân》. Cứ đà này, chúng ta sẽ bị tước đoạt cả giá trị lợi dụng. 」 Chính vì thế, gã nhỏ con lặng lẽ truyền nhiệt huyết vào lời nói.
「Cần phải có sự giải phóng cho chúng ta, những 《Dị nhân》. Chúng ta có sức mạnh để đấu tranh. Chỉ cần có thêm tài chính, thời gian và nhân lực. 」
「Ngươi nghĩ là không thể sao? 」
「Tất nhiên là có thể. Hamish. Nếu có ngươi, bốn người kia ở Baldium cũng sẽ đi theo. Như vậy mọi chuyện sẽ trở nên thực tế hơn một chút. 」
「……Ra vậy, ngươi suy nghĩ mọi chuyện khá thực dụng đấy. 」 Anh thấy chuyện này thật điên rồ. Cái thứ gọi là vận động nhân quyền cho 《Dị nhân》 mà lại định làm thật sao. Nếu thế giới nhận ra sự tồn tại của 《Dị nhân》 thì sẽ ra sao? Tệ nhất là sự tái diễn của thời đại săn phù thủy thời trung cổ chăng.
「……Hừm. 」 Nội dung nghe có vẻ quá viển vông, nhưng giọng điệu và bầu không khí của Knocker hoàn toàn không có chút đùa cợt nào. Gã nhỏ con này đang nói thật lòng, và định làm thật. Gã giống như một người thợ mỏ đang kiên trì vung cuốc vào mạch vàng một cách ngốc nghếch đến đáng sợ. Dù chẳng biết có mạch vàng đó hay không. Nhưng gã vẫn cứ tiến tới, cho đến khi tìm thấy.
「Ra là vậy. 」 Và rồi anh đã hiểu ra một điều. Một tinh thần muốn thay đổi vạn vật xung quanh─── muốn làm oai khúc bản chất của vạn vật xung quanh.
「Ngươi là 『Thể Oai Khúc』 sao. 」
「Phải. 」
『Thể Oai Khúc』 có đặc tính khác biệt rõ rệt so với các 《Dị nhân》 khác. Đó là dị năng và tinh thần tính của chúng nhắm vào đối tượng là người khác, là vạn vật xung quanh. Chúng làm oai khúc rõ rệt những thứ không phải bản thân mình. Đó có thể là vật chất mà dị năng tác động lên, cũng có thể là người khác mà bản thân chúng gây ảnh hưởng. Một thứ làm oai khúc tất cả mọi người, vạn vật xung quanh và cả những lẽ thường tình. Những vụ án do 『Thể Oai Khúc』 gây ra thường có quy mô lớn nhất trong số các 《Dị nhân》.
Clares cũng từng như vậy.
「Nói chuyện với ngươi đúng là nhanh gọn thật đấy Hamish. Vậy thì hãy trả lời ta luôn đi. Ta sẽ làm oai khúc thế gian này vì tương lai của các 《Dị nhân》. Ngươi có muốn giúp một tay không? ───Ngươi chắc chắn cũng mong muốn điều đó mà. 」
「Hừm. 」 Anh khá có cảm tình với cách nói chuyện chỉ nhắm vào những điểm cần thiết, lược bỏ mọi thứ rườm rà. Nhưng Norman không dễ dãi đến mức đưa ra quyết định chỉ vì điều đó.
「Tôi có chuyện muốn hỏi. 」
「Gì vậy. Ta sẽ trả lời trong khả năng của mình. 」
「Có lý do gì để giết các hành khách không? 」 Rất nhiều người đã bị giết. Anh không biết họ có tội lỗi gì không. Nhưng chắc chắn họ không đáng phải bị lôi vào và chết theo cách đó.
「Không. 」 Knocker đáp ngắn gọn. Với một sự thản nhiên như thể dùng sắt nện vào thép.
「Vì họ cản trở nên ta giết. Việc xử lý số lượng lớn dân thường như thế này là quá sức. Thế nên ta giết. 」
「Vậy sao. 」 Norman gật đầu.
「Clares, vụ cá cược coi như tôi thua nhé. 」
「Ôi, Thầy chắc chứ? 」
「Ừ, được rồi. 」 Không giống phong cách thường ngày của anh, lời nói lạnh lẽo và trống rỗng đến rợn người. Anh nghĩ rằng việc vô hiệu hóa mà không giết, rồi để cho chính 『Tổ chức Cartesius』 nghe bài diễn thuyết vừa rồi sẽ giúp ích cho sau này. Nhưng, hơn cả điều đó.
「Tên này phải giết tại đây thôi. 」 Đó là vụ cá cược về động cơ của hung thủ, nhưng sau khi nghe Knocker nói, lý do để ngăn cản việc giết chóc đã biến mất. Anh không thể để một con quái vật giết người chỉ vì lý do cản trở được sống sót.
「Tôi không ngờ hắn lại là một tên tầm thường đến thế. 」
「Hừm. Em rất vui vì được thấy một khía cạnh hiếm hoi của Thầy Norman, nhưng mà……」
Yêu Tinh tiến lên một bước. Chuyển động nhẹ nhàng, như thể không hề bị ảnh hưởng bởi độ rung lắc dữ dội của đầu tàu. Cô vẫn giữ bầu không khí thoát tục ấy, gõ cây gậy ba toong xuống sàn. Một tiếng cộp vang lên.
「───《Ngự Thủ Yêu Tinh (Spriggan Hand)》」
「《Giòn (Dov)》」 Và rồi─── chẳng có chuyện gì xảy ra cả.
「────Clares? 」
「Hừm, quả nhiên là không được sao. Cùng cấp bậc (Category) rồi. 」
「Ta đã nói là ta biết các ngươi sẽ tới mà. 」 Knocker đứng dậy. Đúng là gã rất thấp. Thấp hơn cả Clares.
「Ta đã dự tính trước việc đàm phán không thành rồi. Nếu là vật cản thì phải loại bỏ thôi. Và Aerystep. Dị năng của ngươi có thể bị dị năng của ta triệt tiêu. Đó là lý do ta chờ sẵn các ngươi ở đây đấy. 」
「Có vẻ là thế thật. Em đã dùng lực từ trước khi vào buồng lái rồi, nhưng chẳng có tác dụng gì cả. 」
「Lúc nãy, việc em hiếm khi tỏ ra ngạc nhiên là vì chuyện đó sao……」
『Thể Oai Khúc』 sở hữu dị năng làm oai khúc và can thiệp vào tính chất của vật chất. Vậy thì. Nếu thứ mà dị năng của Clares làm oai khúc lại bị Knocker làm oai khúc thêm một lần nữa. Phép thuật của Yêu Tinh sẽ──── bị xóa sạch.
「Lực của ta cũng không dùng được, nhưng nếu triệt tiêu lẫn nhau thì sao nào. Yêu Tinh cũng chỉ là con người bình thường thôi. 」 Thứ gã lấy ra là một con dao thô kệch.
「Nếu không nghe lời thì hãy chết như những hành khách khác đi ── vì các ngươi cản trở quá. 」 Chuyển động của Knocker Cromwell rất đơn giản. Rút ngắn khoảng cách vài mét và vung hung khí. Một chuyển động chỉ đơn thuần là sự tinh giản. Nhìn tư thế của gã, có thể thấy gã không hoàn toàn phụ thuộc vào dị năng. Gã đã rèn luyện dị năng như một vũ khí và có khả năng ứng dụng linh hoạt. Một 《Dị nhân》 như thế, vì chuyện gì mà bị vứt bỏ chứ? Lẽ ra phải rất hữu dụng. Lẽ ra phải được trọng dụng.
Vậy mà lại bị vứt bỏ như một viên đá vô giá trị. Không biết đằng sau đó ẩn chứa bao nhiêu câu chuyện nữa.
Không, lúc này chuyện đó không quan trọng bằng.
「Clares, để tôi làm cho nhé? 」
「Thầy cứ đứng đó xem đi. 」
「Ừ. 」 Norman thọc tay vào túi quần, đứng im không nhúc nhích. Chuyện gì xảy ra, thực tế sẽ lập tức trả lời.
「Chết đi, Yêu Tinh. 」 Một câu nói tựa như lời nguyền. Lần đầu tiên anh cảm nhận được cảm xúc của gã.
「──Khúc khích. 」 Một tiếng keng chói tai vang lên.
「─────」 Đôi mắt Knocker trợn trừng. Khỏi cần phải nói, đó không phải tiếng dao cắt vào da thịt. Mà là tiếng lưỡi dao sắc bén đâm sầm vào vách tường.
「Nếu không dùng được dị năng thì cũng chỉ là con người bình thường── sao. 」 Cô không dùng năng lực để phòng thủ. Thứ cô sử dụng là cây gậy ba toong màu xanh ngọc lục bảo. Cô dùng phần cán gậy hình chữ L móc vào tay cầm dao của Knocker để gạt nó đi. Vì đó là một cú đâm cực nhanh và không chút dư thừa, nên lưỡi dao của gã nhỏ con cứ thế đâm thẳng vào tường.
「Ái chà chà, bị coi thường rồi. Em là vệ sĩ của Thầy kia mà. ──Chẳng lẽ vì không dùng được dị năng mà không bảo vệ được Thầy sao, làm gì có chuyện đó chứ? 」 Khúc khích, nàng Yêu Tinh cười khẽ, cây trượng lóe lên. Ngón tay cầm chính giữa cán gậy bật lên, xoay tròn. Cây trượng bật lên đánh chính xác vào khuỷu tay của Knocker.
「Hự……!? 」 Bị đòn đánh vào khớp, gã nhỏ con hốt hoảng và đau đớn lùi lại, làm rơi con dao,
「Này này, ngươi định giết ta mà đúng không? 」
「Hự──」 Khựng lại, chuyển động bị dừng lại. Clares xoay người, xoay cán gậy, móc phần tay cầm vào cổ Knocker.
「Em không để hắn thoát đâu. 」 Một cú đấm dọc (tate-ken) găm thẳng vào chấn thủy của gã nhỏ con. Một cú đấm tuyệt đẹp với trọng tâm hạ thấp.
「Hộc!? ──Hự!? 」 Vẫn chưa dừng lại. Cô tháo phần tay cầm đang móc ra, cứ thế mà nện tới tấp. Một cú đánh mạnh vào thái dương khiến cả cơ thể gã đập mạnh vào tường.
「Hự───ngươi……! 」 Trước những đòn liên hoàn được tung ra trong chớp mắt, lần này Knocker thực sự phải lùi lại vài bước. Dù vậy, không gian vốn dĩ đã chật hẹp. Cô vẫn ở khoảng cách có thể áp sát ngay lập tức. Gã vừa lấy một con dao mới từ trong người ra, vừa nói.
「Ngươi học những thể thuật này ở đâu…… Trong tư liệu làm gì có thông tin này…… hự. 」
「Ngươi đang nói chuyện từ đời nào thế. Con người hay 《Dị nhân》 thì ngày nào cũng phải trưởng thành chứ. 」
「───Con nhóc này. 」
「Việc làm cho người ta phải cau mày là sở trường của em mà, vì em là 《Dị nhân》 mà lị. 」 Trong hành lang hẹp, một gã nhỏ con và một thiếu nữ. Vung dao thì không vấn đề gì, nhưng gậy ba toong thì không thể vung hết cỡ được. Thế nên Clares cầm vào chính giữa cán gậy, vừa xoay vừa vung. Lưỡi dao và cây gậy liên tục va chạm nhau.
Chuyển động của gã nhỏ con là kỹ thuật ám sát dựa trên võ thuật quân đội. Những đòn giết chóc nhanh nhất, ngắn nhất, luồn lách qua kẽ hở hơi thở và ý thức của đối phương. Đối chọi với nó, kỹ thuật của cô là hóa giải đòn tấn công và khống chế đối thủ. Những bước di chuyển của cô tựa như một điệu nhảy vậy.
Cơn gió thổi vào mùa xuân tuy ấm áp nhưng không thể nắm bắt. Tuy nhiên, gió có thể thổi đến bất cứ đâu nó muốn. Một thiếu nữ thoát tục. Dù ở đâu, trong bất cứ khung cảnh nào, cô cũng trông thật lạc lõng. Nhưng, dù nói thế này với một thiếu nữ có hơi khiếm nhã, nhưng hình ảnh cô cầm cây trượng, tự tại nhảy múa trong hành lang hẹp này lại hợp đến đáng sợ. Một tiên cảnh nơi các yêu tinh bay lượn, nơi con người không thể đặt chân tới.
「Hự───」
「Khúc khích. 」 Cuộc công thủ chỉ diễn ra trong vài chục giây. Kẻ nhăn mặt lại là gã nhỏ con. Bởi vì nhịp điệu nơi đó đã bị nàng Yêu Tinh nắm giữ.
「────Rốt cuộc, ngươi học những chiêu thức đó ở đâu. 」 Đó có thể là sự sợ hãi. Bởi một nữ sinh bình thường lại sở hữu kỹ năng chiến đấu ngang ngửa với một sát thủ. Gã cứ ngỡ khi phong ấn được dị năng, gã sẽ thắng được con nhóc này, vậy mà giờ lại đang gặp khó khăn. Chẳng lẽ──── chẳng lẽ cô ta vẫn còn giấu giếm điều gì đó sao? Gã có thể đã thay đổi suy nghĩ, cho rằng mình đã quá lo xa.
「Ư hư hư. 」 Nhưng nụ cười của Yêu Tinh không cho phép gã làm vậy. Bất kể lúc nào, dù đang sắp bị giết, nụ cười ấy vẫn không đổi. Cô vẫn luôn như vậy, không hề nao núng, không hề sợ hãi. Kẻ thay đổi, nao núng và sợ hãi lại chính là đối phương. Bởi vì sự không thấu hiểu chính là nỗi sợ.
「────! 」 Gã nhỏ con bật người lên. Gã cố sống cố chết nhảy lùi lại phía sau. Dù có va lưng vào buồng nhiên liệu gã cũng chẳng màng, thứ gã cầm trên tay không phải là dao, mà là,
「Cái này thì sao……! 」 Một khẩu súng lục nhỏ rơi ra từ trong ống tay áo. Một khẩu súng ám sát phát một có thể giấu trong ống tay áo. Nhỏ bé, nhưng vẫn là một hung khí đủ để giết người. Cò súng lập tức được bóp.
「───」 Norman vẫn đứng yên không nhúc nhích. Bởi vì anh biết chuyện gì sẽ xảy ra. Dù anh vẫn có chút lo lắng.
「Phù──」 Lần đầu tiên Clares thở ra một hơi sắc lẹm. Cô dựng đứng cây trượng lên, đạn bắn trúng chính giữa cán gậy. Toàn bộ cán gậy rạn nứt rồi vỡ tung. Và gã nhỏ con đã nhìn thấy hai thứ.
「────!? 」 Một thanh đoản kiếm bạc sáng loáng lộ ra từ trong lớp vỏ gậy đã vỡ. Đó là thứ được giấu bên trong cây gậy ba toong. Và, những chiếc lông vũ mang họa tiết hình học xuất hiện trên lưng nàng Yêu Tinh.
「Clares! 」 Tiếng hét hoảng hốt của Norman vang lên, nhưng nàng Yêu Tinh không màng đến điều đó, cô lao thẳng về phía trước. Chỉ trong nháy mắt. Một đường đâm như mũi tên xé gió (fleche) chuẩn mực đâm xuyên qua tim Knocker.
──Bạch nhẫn lóe lên trong làn gió (Air).
「Hộc──」 Knocker nôn ra một ngụm máu lớn,
「…………《Giòn (Dov)》! 」
「《Ngự Thủ Yêu Tinh (Spriggan Hand)》」 Vẫn chẳng có chuyện gì xảy ra cả.
「──Khốn khiếp. 」
「Rất tiếc. Nếu ngươi có thể phong ấn ta, thì điều ngược lại cũng đúng thôi. 」 《Ngự (Sprig)》. Đó là năng lực điều khiển không khí như một vật thể rắn một cách tự tại. Cô có thể điều khiển không khí theo bất cứ hình dạng nào mình muốn. Điều đáng sợ là nó không thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Hơn nữa, vốn dĩ dị năng này chỉ là điều khiển không khí xung quanh những gì cô nhìn thấy, nhưng qua luyện tập, cô đã mở rộng tầm ảnh hưởng, biến chính mình làm trung tâm trong vòng vài chục mét, có thể rắn hóa và điều khiển từ xa ngay cả khi không nhìn thấy, thậm chí là kiểm soát cả thành phần không khí và áp suất. Spriggan bảo vệ kho báu. Chính vì thế mà gọi là 『Ngự Thủ Yêu Tinh』.
Ngược lại, 《Giòn (Dov)》 của Knocker chắc là dị năng làm mềm những vật cứng. Nhưng với Knocker, điều quan trọng không đơn thuần là tính chất của năng lực.
「Hóa ra, là vậy sao. 」
「Hửm? 」
「Cái đó, đôi cánh ánh sáng lúc nãy…… hự, các ngươi đặc biệt là vì thứ đó……! 」 Đôi cánh trên lưng cô đã biến mất. Nhưng nó đã in hằn trong mắt Knocker.
「Nếu có sức mạnh đó…… có thể làm oai khúc được nhiều thứ hơn nữa mà……! 」
「……! 」
「Đừng có áp đặt sự oai khúc của ngươi lên người khác. Thứ em muốn làm oai khúc và thứ ngươi muốn hoàn toàn khác nhau. 」 Bởi vì ngươi và em không giống nhau. Dù ngươi có nói vậy thì em cũng chẳng quan tâm.
「Chẳng phải vì không hiểu điều đó nên ngươi mới bị vứt bỏ sao? 」
「──Hự! 」 Gã nhỏ con định hét lên điều gì đó.
「Đủ rồi. 」 Nhưng trước khi gã kịp làm vậy, nàng Yêu Tinh đã rút thanh đoản kiếm ra khỏi lồng ngực gã. Máu tuôn ra từ ngực, một tiếng động trầm đục kèm theo máu trào ra từ cổ họng, mạng sống của gã nhỏ con đang trôi đi. Mọi chuyện kết thúc tại đó. Cái chết của con quái vật đã làm oai khúc bao mạng sống. Hai kẻ bị nhắm tới đã sống sót.
「…………Phù. Hỏng rồi, em làm vỡ vỏ gậy mất rồi Thầy ơi. 」 Clares nở nụ cười khổ, vẩy thanh kiếm để rũ bỏ vết máu.
「Mà, đành chịu thôi. Lần tới mình đi mua cái mới nhé. ……À, đúng rồi. 」
「Gì vậy? 」
「Tay nghề khá lắm, đúng như mong đợi. 」
「──Ư hư hư. 」 Trước lời khen ngợi, cô mỉm cười. Đó không phải là nụ cười gượng ép. Mà là một niềm vui thuần khiết khác hẳn mọi khi.
「Chỉ là chuyện nhỏ thôi (Elementary), thưa Thầy của em (My Master). 」 Cô mỉm cười ấm áp như gió xuân.
「Đó là nhờ người dạy dỗ em quá giỏi thôi mà. 」 ●
「Ôi, một chuyến đi thật là vui vẻ nhỉ. 」 Hai ngày sau vụ cướp tàu, sau khi hoàn thành việc báo cáo tại thủ đô, trên chuyến tàu trở về, Clares mỉm cười như thường lệ. Diệt được tên chủ mưu là tốt, nhưng công đoạn sau đó mới thực sự mệt mỏi. Lúc nào việc dọn dẹp hậu quả cũng phiền phức nhất. Họ phải đưa đoàn tàu trở lại lộ trình cũ từ ga bỏ hoang để về tới thủ đô Nodnol. Tối hôm đó, họ đã về tới thủ đô, nhưng từ đó việc lấy lời khai và giải trình kéo dài tới tận rạng sáng.
Sau đó họ chỉ được ngủ vài tiếng rồi phải hoàn thành công việc vốn có của Norman, đi hẹn hò tham quan với Clares, rồi không kịp nghỉ ngơi, ngày hôm sau đã phải rời thủ đô. Việc thời gian bị tạm giữ ngắn hơn dự kiến khiến anh có chút băn khoăn, nhưng cứ coi như là trong cái rủi có cái may vậy.
Cứ mỗi nửa năm Norman lại đến Nodnol một lần, nhưng dù vậy anh vẫn không thể yêu thích nơi này được. Anh cũng không hề ghé qua nhà cũ. Suy cho cùng, nơi thuộc về Norman chính là thành phố bị bao quanh bởi những bức tường thành ấy, nơi mà gió không bao giờ thổi tới.
「Cũng khó mà gọi là vui vẻ được nhỉ. 」 Vừa hồi tưởng lại những chuyện đó, Norman vừa khẽ chạm vào vành chiếc mũ phớt.
「Đặc biệt là việc có kẻ cùng cấp bậc với em làm tôi bất ngờ đấy. 」
「Với em thì việc vụ cá cược với Thầy không được trọn vẹn mới là điều đáng tiếc nhất. 」 Nói đoạn, đột nhiên cô như nảy ra ý gì đó, khẽ ngẩng chiếc cằm nhỏ lên.
「Vậy thì đây là câu hỏi đố thêm nhé. Thực ra em đã sử dụng dị năng một lần duy nhất, Thầy có biết là lúc nào không? 」
「Lúc em gạt viên đạn đúng không? 」 Câu trả lời ngay lập tức.
「Việc em dùng cây gậy đỡ được viên đạn bằng kỹ năng thuần túy đã khiến tôi kinh ngạc rồi, nhưng sau đó khi em lao tới, không ai biết được những mảnh vỡ của cây gậy hay viên đạn bị gạt đi sẽ văng về đâu. Ngay khoảnh khắc đó, em đã đẩy những vật cản sang một bên rồi mới đâm đúng không? 」
「Hoàn hảo. Đúng là Thầy Norman có khác. 」
「Chuyện đó quá đơn giản mà. 」
「Khúc khích. 」 Thứ nàng Yêu Tinh đang nghịch trong tay là cây gậy mới mua được ở thủ đô.
「……Nhưng mà Clares này. Dù vậy thì lúc đó cũng liều lĩnh quá. Lúc đó……」
Trong tâm trí anh hiện lên hình ảnh đôi cánh tỏa sáng sắc xanh lá.
「Em biết rồi mà. Nhưng chỉ là trong chớp mắt thôi đúng không? Chuyện đó Thầy bỏ qua cho em nhé. 」
「Thật là…… làm ơn đi. 」 Anh thở dài một tiếng.
「Thật tình…… đúng là một chuyến đi vất vả. 」 Gặp phải vụ cướp tàu, bị tên nhà cách mạng với tư tưởng ích kỷ quấy rầy, lại còn phải viết thêm một đống báo cáo, Norman chẳng thấy vui vẻ gì.
「Thầy nghĩ sao? 」
「Ừm? 」
「Về vận động nhân quyền cho 《Dị nhân》 ấy. Hành động của hắn thì miễn bàn rồi, nhưng bản thân việc đó thì sao? 」
「Hừm. 」 Được hỏi nên anh cũng suy nghĩ một chút.
「Nhân quyền cho 《Dị nhân》 sao, việc đó không tệ. Ngược lại còn rất tốt. Nếu chỉ có vậy thì có khi tôi đã giúp một tay rồi. 」
「Hê. Vậy thì tiếc quá nhỉ. Nếu có Thầy làm đồng minh thì chắc mọi chuyện đã suôn sẻ rồi. 」
「Cũng không hẳn vậy đâu. 」 Anh cười khổ.
「Dù có thế nào thì cũng chẳng suôn sẻ được đâu. 」 Anh khẳng định chắc nịch. Như thể đó là một quy luật tất yếu.
「Đại đa số mọi người đều là con người bình thường. Thế giới này sẽ không vận động chỉ vì một nhóm người thiểu số như vậy đâu. 」
「Nghĩa là đa số thắng thiểu số sao. 」
「Rất tiếc là vậy. 」 Ít nhất thế giới hiện tại là như thế.
「Việc công khai sự tồn tại chỉ tổ gây ra sự ngờ vực lẫn nhau thôi, chi bằng cứ giấu kín đi thì tốt hơn. Việc ngày ngày phải tự hỏi liệu người bên cạnh mình có sở hữu sức mạnh kỳ quái nào không sẽ khiến cuộc sống mệt mỏi lắm. 」 Thế nên mục đích của Knocker Cromwell chỉ là một ảo tưởng, một thứ lý tưởng xa vời. Nó chỉ gây ra sự hỗn loạn lớn hơn cả những vụ án do cá nhân 《Dị nhân》 gây ra mà thôi. Chắc hẳn hắn cũng hiểu điều đó. Dù hiểu nhưng vẫn hành động.
Kết quả là, một đoàn tàu tốc hành trống rỗng chỉ còn lại Norman và Clares.
「Nhưng cảm giác đó, không phải là tôi không hiểu. 」 Không phải là không hiểu. Nhưng không thể đồng tình.
「──Ư hư hư. 」
「……Có chuyện gì sao? 」
「Không có gì. Chỉ là em thấy hiếm khi Thầy lại đưa ra những nhận xét đầy cảm tính như vậy thôi. 」
「………………Cũng có những lúc như vậy mà. 」 Anh khẽ ho một tiếng. Đúng là chẳng giống anh chút nào.
「Hơn nữa, về đến nhà là phải báo cáo với chị gái ngay. Nghĩ đến thôi đã thấy ngán ngẩm rồi. 」
「Về khoản đó thì em thành thật chia buồn với Thầy. Tuy nhiên─── này, Thầy ơi. 」 Nàng Yêu Tinh khẽ cong môi. Đôi mắt hai màu ấy nhìn thẳng vào Norman.
「───」 Ngay khoảnh khắc đó, mọi âm thanh biến mất khỏi thế giới của Norman. Thế giới lúc này chỉ còn lại nàng Yêu Tinh đang mỉm cười xinh đẹp. Một nụ cười mê đắm lòng người, thoát tục như không thuộc về cõi trần này.
「Nếu thực sự mệt mỏi như vậy, hay là chúng ta cứ thế bỏ trốn luôn đi, đừng về Baldium nữa? 」 Lời nói của nàng Yêu Tinh rót vào tai anh như một giai điệu ngọt ngào nhất thế gian.
「Thành phố đó đúng là đầy rẫy phiền toái. Vậy thì ở một nơi nào đó chỉ có hai chúng ta─── em đùa đấy. Nhưng nếu Thầy muốn, em sẵn lòng từ bỏ cuộc sống hiện tại mà không chút do dự. 」 Bỏ qua nội dung, âm sắc đầy lôi cuốn ấy khiến người ta nảy sinh ham muốn được đồng ý một cách vô điều kiện. Cklares Aerystep chính là sự tồn tại như thế. Không phải vì cô là một 《Dị nhân》, mà bởi bản thân cô đã là một Yêu Tinh. Một kẻ tinh quái chuyên dẫn dụ con người vào một thế giới khác.
Với tư cách là một 《Dị nhân》 thuộc 『Thể Oai Khúc』, ngay cả khi không có dị năng thì cô vẫn mang một sức hút ma mị. Một lời mời gọi ngọt ngào. Nếu chấp nhận, có lẽ cô sẽ bảo vệ anh khỏi mọi tai ương.
Với tư cách là một 《Dị nhân》, hiếm có con quái vật nào có năng lực chiến đấu vượt qua Clares. Norman hiểu rõ điều đó hơn ai hết. Thế nên anh đã trả lời.
「Để sau đi. 」 ● Cklares Aerystep biết rõ anh sẽ trả lời như vậy.
Ngoài dị năng ra, 『Thể Oai Khúc』 còn là những con quái vật luôn muốn can thiệp vào vạn vật xung quanh. Chúng muốn làm oai khúc môi trường và xã hội xung quanh sao cho thuận tiện với bản thân. Một năm rưỡi trước, Clares cũng từng như vậy. Cô, một nữ sinh của trường nữ sinh Baldium, đã trở thành một 《Dị nhân》 và bộc lộ bản chất tinh thần đó. Kết quả là cô đã đặt tất cả học sinh và giáo viên dưới quyền kiểm soát của mình. Cô biến họ thành những con rối luôn tuân theo mọi lời mình nói.
Nơi nuôi dưỡng con người bỗng chốc trở thành một tiên cảnh yêu tinh quỳ gối trước nữ vương. Hoặc có lẽ đó chỉ là lần đầu tiên cô biết cách sử dụng sự ma mị bẩm sinh của mình một cách hiệu quả. Ngôi trường đó là nơi theo học của con em nhiều quý tộc và đại thương nhân trong Baldium. Những gì cô có thể làm là không giới hạn. Vậy thì phải làm gì đây. Đang lúc cân nhắc xem nên làm oai khúc thứ gì thì cô đã gặp Norman.
Nếu nói về kết quả, thì kể từ lúc đó, Cklares Aerystep đã ngừng việc làm oai khúc vạn vật xung quanh. Nói chính xác hơn, cô quyết định dồn hết sự khao khát làm oai khúc── đặc tính cố hữu của 『Thể Oai Khúc』── lên duy nhất mình Norman Hamish. Muốn làm oai khúc người khác nghĩa là muốn thay đổi bản chất của họ. Muốn biến một người mong cầu điều thiện thành kẻ mong cầu điều ác, biến một người thấu cảm nỗi đau của kẻ khác thành kẻ vui mừng trước nỗi đau đó, hay biến một con người bình thường thành quái vật.
Cô muốn biến kẻ đang nắm giữ xiềng xích của bốn 《Dị nhân》 thành kẻ chỉ nắm giữ duy nhất xiềng xích của riêng cô.
Clares nghĩ Norman Hamish là một gã đàn ông vô cùng bướng bỉnh. Kể từ khi gặp nhau một năm rưỡi trước, chàng thanh niên này vẫn chưa hề thay đổi. Dù luôn ở bên cạnh một nàng Yêu Tinh như Cklares Aerystep ── dù ở bên cạnh Hoa Lệ, Ma Khuyển hay Bảo Thạch, anh vẫn không hề thay đổi. Anh vẫn coi Clares như một cô học trò rắc rối. Thậm chí anh còn dạy cô cả thuật hộ thân. Norman có những thứ không thể nhượng bộ, có những thứ tự ưu tiên, và Clares không thể thay đổi được điều đó.
Nếu biến mình thành vị trí số một thì chắc chắn sẽ thú vị lắm. Nhưng cô cũng mong anh đừng bao giờ thay đổi. Nếu anh chỉ vì một chút cám dỗ mà thay đổi, thì cô đã chẳng còn hứng thú với anh nữa. Yêu Tinh không có hứng thú với những món đồ chơi dễ vỡ. Yêu Tinh luôn muốn chơi đùa với món đồ chơi của mình mãi mãi.
Clares đã nhận ra đây là một vụ án liên quan đến 《Dị nhân》 ngay từ lần tấn công đầu tiên. Phạm vi ảnh hưởng dị năng của cô là vài chục mét. Nghĩa là cô đã hoàn toàn nắm bắt được toàn bộ đoàn tàu ngay từ đầu. Cả tình hình của từng toa tàu, lẫn việc gã nhỏ con đang chờ sẵn ở buồng lái. Cô biết tất cả nhưng vẫn giả bộ như không biết, hay đưa ra lời mời cá cược giữa chừng chỉ vì muốn xem Norman sẽ đưa ra phán đoán và lựa chọn như thế nào mà thôi. Tất nhiên, việc cô dốc toàn lực bảo vệ anh là sự thật.
Bất kể chuyện gì xảy ra, Clares cũng không cho phép bất cứ thứ gì làm tổn thương Norman.
Một tình yêu oai khúc. Một tình cảm oai khúc. Một sự ngưỡng mộ oai khúc. Cô ý thức được rằng mình đang sai lầm. Đó chính là điểm mà Knocker Cromwell đã sai. Cô chẳng quan tâm đến nhân quyền hay bất cứ thứ gì của 《Dị nhân》. Muốn làm gì thì làm. Nhưng 《Dị nhân》 không được phép nghĩ rằng mình đúng. Việc lấy danh nghĩa cá nhân để làm càn với vạn vật xung quanh như vậy. Chẳng thể nào tốt đẹp được. Nếu dám chạm tay vào kho báu của vị hộ vệ này (Norman) ── thì hậu quả thế nào, hãy tự mình gánh lấy.
──── 《Ngự (Sprig)》 sẽ bảo vệ kho báu.
「Khúc khích. 」 Cô chăm chú nhìn chàng thanh niên trước mặt, kẻ mà cô đã xác định là kho báu của mình, như muốn liếm láp khắp người anh. Dù cô có hướng ánh mắt thế nào, anh vẫn không thay đổi. Chỉ đơn giản là nhún vai cho qua chuyện.
「Vậy thì hôm nay em sẽ không nói gì thêm nữa vậy. 」
「Ừ. Lời mời gọi của em cũng khiến tôi khó xử lắm. 」
「Ôi, Thầy nói vậy là sai rồi. 」 Xoẹt, cây gậy ba toong khẽ cử động. Một chuyển động nhẹ nhàng ấn vào giữa ngực Norman.
「Hửm. 」 Chỉ bấy nhiêu thôi đã khiến Norman không thể nhúc nhích. Bởi vì đường chính trung trên cơ thể anh đã bị khống chế hoàn toàn. Đây cũng là điều cô học được từ chính Norman. Vừa khống chế, Clares vừa đứng dậy và ngồi lên đùi Norman. Cô ép sát cơ thể mình vào anh. Ở cự ly gần đến mức có thể cảm nhận được hơi thở của nhau, ánh mắt hai người quấn quýt lấy nhau. Nàng Yêu Tinh mỉm cười.
「Em có thể ngăn không cho âm thanh lọt ra bên ngoài đấy. 」 Lời thì thầm ngọt ngào như muốn tan chảy. Cô sử dụng dị năng để truyền âm trực tiếp vào màng nhĩ. Nghe nói cảm giác này cực kỳ khoái lạc. Như thể não bộ đang bị tê liệt hay gì đó đại loại vậy.
「Thật là tiện lợi khi cửa khoang phòng này không có kính, nên từ bên ngoài chẳng thấy được gì đâu, nhỉ. 」
「──Nghĩa là sao? 」
「Từ đây đến Baldium còn bao nhiêu tiếng nữa nhỉ. Dù chúng ta có làm gì đi nữa, cũng chẳng có ai biết được đâu, nhỉ? 」 Cổ họng Norman khẽ chuyển động. Phản ứng đó khiến cô thực sự vui mừng. Dù không thể làm oai khúc được bản chất của anh. Nhưng chuyện đó và chuyện này là hai vấn đề hoàn toàn khác nhau.
「Nào Thầy, hãy chọn đi. 」 Từ sau lưng cô, những luồng không khí oai khúc mang sắc xanh lá nhạt tỏa ra, bao trùm lấy anh như để không cho anh chạy thoát, nàng Yêu Tinh mỉm cười. Vẫn là nụ cười như mọi khi, nhưng chứa đựng tình yêu và dục vọng mãnh liệt hơn bao giờ hết. Vị hộ vệ của Yêu Tinh sẽ hết mực yêu chiều kho báu của chính mình.
「Sự lựa chọn của Thầy ── chính là thứ khiến em cảm thấy thỏa mãn nhất đấy. 」

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn