Chương 50: Tự (序) - Vòng lặp thứ 0
Hồi Quy Tu Tiên Truyện · ngochuynmk · 897 chương · ~20 phút đọc · Cập nhật 17/07/2026
ARC 1 - Thiên Khước (1-6) Tôi là người Trái Đất, đến từ xã hội văn minh.
Đó là câu nói tôi cứ lẩm nhẩm mãi mỗi khi có thời gian rảnh rỗi.
"Tôi là... xã hội văn minh... khụ khụ!"
Nếu không lẩm nhẩm điều đó, chắc tôi đã phát điên mất rồi.
"Trời ạ, Từ gia gia[note95033]. Mẹ cháu bảo mang qua biếu ông này."
"Ừ... lão tạ ơn."
"Không có gì đâu ạ. Ông mau khỏe lại rồi tiếp tục làm xà phòng cho cháu nhé!"
Cô con gái nhà họ Chu hàng xóm đặt một rổ khoai tây luộc cạnh tôi rồi lật đật chạy tót về nhà.
50 năm.
Kể từ khi rơi vào cái thế giới chết tiệt này, chớp mắt đã 50 năm trôi qua.
Khụ! Khụ!
Tôi ho sặc sụa rồi nằm vật xuống giường.
Phải rồi, hôm đó rõ ràng là ngày công ty đi teambuilding.
Trong lúc Trưởng phòng Kim và các nhân viên đang đi dã ngoại.
Chúng tôi bị cuốn vào một trận lở đất, và khi tỉnh lại, tất cả đã ở một thế giới kỳ dị.
Cáo ba đuôi to bằng cả căn nhà.
Mãng xà khổng lồ hai đầu vảy đỏ rực.
Và cả một thế giới với những kẻ kỳ dị ngự kiếm phi hành bay lượn trên bầu trời.
Chúng tôi đã rơi vào một thế giới y hệt như những cuốn tiểu thuyết tiên hiệp mà tôi thỉnh thoảng vẫn hay đọc.
Một thế giới kỳ lạ, nhưng chúng tôi đã thích nghi rất tốt.
Có lẽ, hầu hết các đồng nghiệp trong công ty đều đã công thành danh toại.
Trừ tôi ra.
Những người đi cùng chuyến xe: Trưởng phòng Kim, Phó phòng Oh, Trưởng nhóm Jeon, Trợ lý Kang, Trợ lý Oh, Chủ nhiệm Kim.
Trong số họ, Trưởng nhóm Jeon, Trợ lý Kang và Phó phòng Oh, vào ngày thứ ba kể từ khi rơi xuống thế giới tiên hiệp này, đã lọt vào mắt xanh của các vị trưởng lão thuộc một môn phái tu tiên (修仙) và được nhận làm đệ tử.
Trợ lý Oh thì vào ngày thứ tư, một nam tử tiên phong đạo cốt đi ngang qua, nói rằng sẽ thu nạp anh ta làm huyết tộc rồi đưa đi.
Chủ nhiệm Kim thì vào tối ngày thứ tư, được một lão giả cưỡi một con cự đại cơ quan khôi lỗi (con rối cơ giới khổng lồ) nhìn trúng năng lực đặc thù, khen ngợi tư chất trác tuyệt rồi mang đi mất.
Rốt cuộc, chỉ còn tôi và Trưởng phòng Kim là không được bất kỳ tu tiên môn phái hay tu đạo giả nào lựa chọn.
Nhưng Trưởng phòng Kim không hiểu sao lại có thiên phú võ công tuyệt đỉnh.
Anh ấy không thể tu luyện tiên thuật của tu đạo giả, nhưng sau 6 tháng cùng tôi làm chân tay bốc vác, anh ấy đã mua một cuốn võ công tam lưu ngoài chợ rớt để luyện. Với tài năng kinh người, anh ấy nhanh chóng trở thành nhất lưu cao thủ rồi bước chân vào chốn giang hồ.
Mười mấy năm sau nghe giang hồ đồn đại, anh ấy đã chiếm được một ghế trong Thiên Hạ Thập Đại Đao Khách.
20 năm sau, anh ấy được xưng tụng là Thiên Hạ Tam Tuyệt, trở thành một trong ba vị cao thủ đứng đầu võ lâm.
Rồi 30 năm sau, anh ấy bước lên ngôi vị Thiên Hạ Đệ Nhất Nhân, sáng lập Võ Lâm Minh và trở thành đệ nhất đại Minh chủ. Mười năm tiếp theo, sau khi bình định giang hồ, anh ấy bỗng nhiên bặt vô âm tín.
Theo lời đồn, anh ấy đã vũ hóa đăng tiên.
Cứ như vậy.
Trong bảy người rơi xuống thế giới tiên hiệp này, ba người trở thành đệ tử của danh môn chính phái.
Một người trở thành huyết tộc của dị nhân.
Một người được kỳ nhân công nhận tư chất.
Và một người khai mở được kỳ tài võ học.
Tất cả bọn họ đều có một cái kết viên mãn.
Trừ tôi ra.
Khụ! Khụ! Khụ!
Tôi chẳng có lấy một chút tài năng, tư chất, hay năng lực đặc thù nào.
'Trưởng nhóm Jeon... nghe nói là Thiên Thượng Kim Lôi Chi Thể (天上金雷之體) thì phải... bẩm sinh đã mang dị linh căn. Trợ lý Kang thì thức tỉnh linh căn gọi là Quỷ Đạo Âm Hóa Tiên Căn (鬼導陰化仙根)... Còn Phó phòng Oh thì sở hữu nhục thân gọi là Nhất Vấn Thánh Thể (一紊聖體).'
Rồi Trợ lý Oh vào ngày thứ tư cũng thức tỉnh dị năng kỳ diệu, chỉ cần tập trung ý thức là có thể hô phong hoán vũ.
Chủ nhiệm Kim, sau khi Trợ lý Oh rời đi cùng gã nam tử tiên phong đạo cốt kia, cũng thức tỉnh một năng lực đặc biệt, có thể nhắm mắt mà nhìn thấu chu vi thập lý.
Tôi và Trưởng phòng Kim lúc đó nhìn họ mà trầm trồ, nào là cơ duyên, nào là đặc quyền dị giới.
Hai chúng tôi bị bỏ lại chơ vơ, cứ mỏi mòn kỳ vọng một ngày nào đó chuyện tốt đẹp ấy sẽ xảy ra với mình.
Thế nhưng, cả tôi và Trưởng phòng Kim đều chẳng có linh căn hay dị năng nào.
Rốt cuộc, hai kẻ mù tịt về thế cục của giới tiên hiệp cứ thế bấu víu lấy nhau, làm lụng vất vả ngoài chợ búa suốt nửa năm trời để kiếm vài đồng bạc lẻ.
Rồi đến tháng thứ sáu.
Trưởng phòng Kim nói không thể sống mãi thế này được, liền vét sạch tiền tiết kiệm mua một cuốn ngạnh công tam lưu bán dạo ngoài chợ về luyện.
Chỉ mất ba tháng, anh ấy đã đại thành võ công, chính thức bước chân vào giới võ lâm.
Trở thành người trong giang hồ, anh ấy làm việc cho tiêu cục, dần dần học được các loại võ công cao cấp hơn, chớp mắt đã trở thành một cường giả võ lâm rồi dấn thân vào giang hồ.
Bỏ lại tôi một thân một mình.
Tôi cũng vậy, cũng từng ấp ủ những tia hy vọng nhỏ nhoi ở thế giới này.
Rằng biết đâu tôi cũng gặp được cơ duyên.
Rằng tôi sẽ phát hiện ra tài năng tiềm ẩn nào đó.
Rằng tôi sẽ thức tỉnh dị năng, hay khai mở linh căn...
Thế nhưng, 10 năm trôi qua.
20 năm trôi qua.
30 năm trôi qua.
Chẳng có chuyện gì xảy ra với tôi cả.
40 năm trôi qua, 50 năm trôi qua.
Khụ! Khụ!
Tôi giờ chỉ là một lão già ốm yếu, sắp chết vì phong hàn.
"Tôi là... Trái Đất, Trái Đất..."
Giờ đây, tôi chỉ là một lão già ồn ào.
Cứ lảm nhảm vào khoảng không những lời vô nghĩa, chỉ để không quên mất gốc gác người Trái Đất của mình.
"Hộc... hộc..."
Tại sao chúng tôi lại đến thế giới này?
Tại sao tất cả bọn họ đều thức tỉnh huyết mạch, linh căn, năng lực, hay tài năng xuất chúng?
Tại sao tôi... lại chẳng có được thứ gì?
Suốt 50 năm qua, tôi chỉ biết học ngôn ngữ của thế giới này.
Học chữ, làm bốc vác, chật vật bám trụ để sinh tồn.
Sống lay lắt qua ngày bằng cái nghề nấu nước tro làm xà phòng buôn bán.
Xà phòng cũng coi như là một món đồ hữu dụng với người dân ở cái thế giới chẳng khác gì Trung Hoa thời trung cổ này. Nhưng từ khi bị lũ trộm cắp rình mò học lỏm phương pháp chế tạo, xà phòng của tôi bắt đầu ế ẩm.
Thế là, ngoài việc làm xà phòng, tôi phải làm đủ mọi tạp dịch, từ hái dược thảo đến ủ rượu, mới có thể duy trì mạng sống ở chốn này.
Ực.
Chẳng hiểu sao, tôi không sao kìm được nước mắt.
'Tại sao... tôi lại...'
Có phải đơn giản chỉ vì tôi là kẻ không được lựa chọn?
Không phải.
Dù tôi không được chọn.
Dù tôi chẳng phải kẻ xuất chúng.
Tôi đã sống, vắt kiệt mọi sức lực mà tôi có để vươn lên.
Quãng đời đã qua chợt lướt nhanh trước mắt tôi.
Những ngày tháng chật vật học nói ở thế giới này.
Những ngày tháng trầy trật học chữ.
Tích cóp từng đồng bạc lẻ để mua một mảnh đất nhỏ.
Đổ mồ hôi sôi nước mắt dựng lên một căn nhà trên mảnh đất ấy.
Rồi định cư lại thôn làng, làm quen với hương thân phụ lão.
Rồi vận dụng chút kiến thức từ Trái Đất, làm xà phòng đem bán.
Khó khăn lắm mới mở được một cửa tiệm nhỏ.
Thế nhưng, vài tên võ phu tam lưu đã ăn cắp bí phương chế tạo xà phòng của tôi, mở ra mấy cửa tiệm y hệt.
Trừ vài mối khách quen, chẳng còn ai thèm bước chân vào tiệm của tôi nữa.
Kể từ đó, cuộc sống chật vật, tôi phải lên núi hái thuốc, đốn củi.
Đến khi cuộc sống vừa mới ổn định được đôi chút thì sơn tặc tràn vào làng, cướp sạch toàn bộ gia tài.
Những ngày tháng làm đủ mọi tạp dịch, sống một đời hèn mọn...
'Tại sao... tôi... đã nỗ lực đến vậy... mà vẫn bị tước đoạt mọi thứ...'
Ở cái thế giới này, tôi đã làm tất cả những gì có thể.
Nhưng thế giới này lại nhẫn tâm phủ nhận toàn bộ sự cố gắng đó.
'Muốn tôi... phải làm sao đây...!'
Nước mắt tuôn rơi đầy uất ức, tôi nấc lên từng tiếng yếu ớt trên giường bệnh.
Hôm nay là mùa đông.
Tôi đang nhiễm phong hàn.
Cơ thể đã suy nhược đến cùng cực.
Đôi mắt dần khép lại.
'Giá như... có thêm một cơ hội nữa... dù chỉ một chút...'
Mùa đông buốt giá.
Nằm trên giường bệnh, mang trong mình cơn phong hàn, sinh mệnh dai dẳng suốt 50 năm qua của tôi... đã kết thúc như thế.
Đó chính là, lần hồi quy (回歸) đầu tiên của tôi.
"Khụ khụ! Hộc...!"
Tôi choàng mở mắt, vội vã bật dậy.
Cảm giác ấy vô cùng chân thực.
Khoảnh khắc nhắm mắt lại, nằm trên giường bệnh rồi chìm vào màn đêm tăm tối.
Khoảnh khắc sinh lực toàn thân nguội lạnh, cô độc trút hơi thở cuối cùng.
Tôi đã chết.
Nhưng tại sao...
"Vẫn còn... sống?"
Giật mình!
Vừa cất tiếng, chính tôi cũng phải sững sờ.
'Giọng nói này...!'
Tôi cúi xuống, chậm rãi nhìn cơ thể mình.
Không phải là đôi bàn tay nhăn nheo già cỗi.
Mà là một làn da căng mịn, đôi bàn tay trẻ trung ngập tràn sinh khí.
Và, một bộ trang phục hoàn toàn khác biệt với y phục của thế giới này: chiếc áo sơ mi xanh và chiếc quần thể thao mà tôi đã mặc ở [Trái Đất].
Tôi nhìn quanh, cố gắng nắm bắt tình hình.
"Trời ơi, đau đầu quá..."
"Chuyện gì thế này?"
"Đây, đây là đâu..."
Trưởng phòng Kim, Phó phòng Oh, Trưởng nhóm Jeon, Trợ lý Kang, Trợ lý Oh, Chủ nhiệm Kim...
Tôi chợt bừng tỉnh.
'Đã hồi quy (回歸) rồi!'
Và, đồng thời tôi cũng nhận ra.
Lạnh sống lưng!
'Không phải tôi đến thế giới này mà chẳng có năng lực gì.'
Tôi, đã thức tỉnh năng lực hồi quy (回歸)!

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn