Chương 62: Chương 13 - Ngày Đầu Tiên Của Lần Hồi Quy Thứ Ba
Hồi Quy Tu Tiên Truyện · ngochuynmk · 897 chương · ~23 phút đọc · Cập nhật 17/07/2026
ARC 1 - Thiên Khước (1-6) Chớp mắt.
Tôi mở mắt, bật dậy.
"Lại Hồi quy rồi."
Tôi từng nghĩ, có lẽ Hồi quy sẽ không xảy ra nữa.
Tôi từng nghĩ thế.
'Rốt cuộc, là Vô hạn Hồi quy sao...'
Càng trải qua nhiều lần Hồi quy, tôi càng tin rằng năng lực của mình không phải là dùng một lần hay có giới hạn, mà là một vòng lặp vô tận không có điểm dừng.
"Chết tiệt."
Tôi lắc đầu, nhìn xung quanh.
Vút!
Bàn tay của Trưởng ban Jeon (Jeon Myeong-hoon) lao tới.
Tôi nhẹ nhàng nghiêng người né tránh, đồng thời ra tay.
Phập phập phập!
Với tốc độ mắt thường không thể theo kịp, tôi điểm vào Ma huyệt (Huyệt gây tê liệt) của Jeon Myeong-hoon.
"Ơ, ơ kìa...!"
Thấy cái miệng hắn cứ lép nhép ồn ào quá, tiện tay tôi điểm luôn Á huyệt của hắn.
Vì ra tay quá nhanh, nên không chỉ Jeon Myeong-hoon mà những người đứng cạnh cũng chẳng hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
"C, chuyện gì thế? Trưởng ban Jeon..."
"Sao tự nhiên anh ấy lại thế?"
Tôi vỗ vỗ vào vai Jeon Myeong-hoon, nói tỉnh bơ.
"Hình như bị tê liệt hay chuột rút gì đó rồi."
"Ôi trời, sao lại ra nông nỗi này? Mau xoa bóp cho anh ấy đi."
"À, tôi biết một loại thảo dược chữa tê liệt rất tốt. Hồi trước tôi có học chút về thảo dược."
Tôi nhổ một cây Thụy Miên Thảo [note84812] gần đó, rũ sơ qua rồi đưa đến trước mặt Jeon Myeong-hoon.
"Trưởng ban Jeon, anh đang bị tê liệt cấp tính. Trong tình huống này mà cứ để thế là nguy to đấy, phải ăn cái này ngay. Nếu không chữa kịp thời là bị liệt cả đời đấy."
Vừa nói, tôi vừa lén giải Á huyệt cho hắn để hắn mở miệng được.
"Khoan, khoan đã! Ph, phủi đất đi chứ!"
"Không được! Loại cỏ này ăn ngay lúc vừa nhổ lên mới có tác dụng tốt nhất, để lâu là mất hết dược tính đấy. Tôi phủi sơ qua rồi, ăn nhanh lên! Không là liệt cả đời đấy!"
Tôi nhấn mạnh chữ "liệt cả đời", rồi nhét tống nhét tháo nắm cỏ dính đầy đất cát vào mồm hắn.
Jeon Myeong-hoon mếu máo, nhưng sợ bị liệt nên đành nhắm mắt nhắm mũi nhai cả cỏ lẫn đất.
Rộp, rộp rộp, rộp...
Tiếng nhai đất lạo xạo nghe thật vui tai.
'Vinh hạnh cho mày đấy, cỏ này tốt cho sinh lực đàn ông lắm.'
Tất nhiên là nó chả có tác dụng chữa tê liệt gì cả.
Chỉ là bổ thận tráng dương một tí, và có tác dụng gây ngủ cực mạnh.
Một lúc sau, Jeon Myeong-hoon lăn ra ngủ như chết.
Tôi lén giải huyệt tê liệt cho hắn.
"Chà. Đã lắm chuyện lạ rồi mà Trưởng ban Jeon còn bị thế này nữa..."
"Chắc do sốc quá nên cơ thể phản ứng thôi ạ."
Bịa chuyện cho qua chuyện xong, tôi nhìn quanh và nói.
"Cơ mà lạ thật. Tôi cũng am hiểu về cây cối, mà mấy cái cây quanh đây toàn giống lạ, ở Hàn Quốc chưa thấy bao giờ."
"Hừm, thế à? Mà xe công ty rơi đâu rồi nhỉ..."
"Có vẻ chúng ta gặp nạn rồi."
Bước đầu tiên, tôi chỉ ra sự khác biệt của cây cối để gieo vào đầu họ ý niệm rằng đây không phải thế giới cũ.
"Chắc là gặp nạn thật rồi. Để tôi leo lên cao xem có nhà dân hay đường xá gì quanh đây không."
"Hừm, cậu leo kiểu gì?"
Tôi nhún vai, rồi nhún chân một cái, bay vút lên ngọn cây cao nhất gần đó.
'Dù không có nội công...'
Nhưng với sức mạnh cơ bắp và cảm giác vận động đã được tôi luyện qua trăm năm, leo cái cây này dễ như ăn kẹo.
Huống hồ kiếp trước tôi đã học khinh công và thuật ẩn thân, kỹ năng leo trèo đã đạt đến độ thượng thừa.
Vút vút vút!
Tôi leo lên ngọn cây trong nháy mắt, giả vờ ngó nghiêng một lúc rồi tụt xuống nhanh như sóc.
"C, cậu..."
"Làm thế nào vậy?"
"Oa, Trợ lý Seo ngầu quá."
"Cậu tập môn gì thế?"
"Đỉnh thật..."
Trưởng phòng Kim, Phó phòng Oh, Trợ lý Kang, Trợ lý Oh, Chủ nhiệm Kim lần lượt trầm trồ thán phục.
"À, hồi bé tôi hay leo cây nghịch ấy mà."
"Nhưng mà phản xạ vận động của cậu tốt thật đấy..."
"Có gì đâu ạ. Mà tôi quan sát rồi. Trong tầm mắt không thấy ngôi làng hay con đường nào cả."
"Hả, hơ... Cậu không đùa đấy chứ?"
"Vâng, tôi cũng đâu muốn ngủ ngoài trời. Nhưng thực sự xung quanh chỉ toàn rừng là rừng thôi."
Nghe tôi nói, ai nấy đều thở dài thất vọng.
"Có vẻ chúng ta bị kẹt trong rừng rồi. Sắp tối đến nơi, hay là chia nhau ra, một nhóm tìm xe, một nhóm tìm chỗ trú ẩn nhé."
"Ờ, được."
"Cứ thế đi."
Biết thừa có can cũng vô ích vì họ sẽ đòi đi tìm xe bằng được, nên tôi chia nhóm ra.
Tôi dẫn vài người đến cái hang quen thuộc.
"Ở hang động này xem sao."
"Ôi, có hang thật này."
"May quá đi mất..."
Tôi cùng Trợ lý Oh và Chủ nhiệm Kim làm cửa chắn gió.
Sau đó nhóm lửa nướng quả và nấm.
Tối đến, những người khác thấy ánh lửa tìm về.
"Oa, ba người làm hết đấy à?"
"Đâu có, bọn tôi chả làm gì, toàn Trợ lý Seo làm vèo cái là xong ấy mà."
"Ừ, cứ như đi Hướng đạo sinh ấy."
"Trợ lý Seo, không ngờ cậu lại tháo vát thế."
Tôi cười trừ, chia quả nướng và nấm nướng cho mọi người.
"Hồi bé tôi học linh tinh nhiều thứ lắm. Mọi người ăn đi cho lại sức."
"Cứ như đi cắm trại thật ấy nhỉ. Giá mà không gặp nạn thì giờ này đang nướng thịt ở khu cắm trại rồi."
"Ừ, trên xe bao nhiêu đồ ăn ngon. Tiếc thật."
"Mà nấm này ngon ghê."
Món nấm nướng của tôi đắt hàng, ăn xong ai nấy lăn ra ngủ say sưa.
Tách, tách...
Tôi chỉnh lại tư thế nằm cho mọi người, rồi ngồi trước đống lửa, lôi củ Hoàng Châu Sâm vừa đào được ra.
Rộp, rộp...
Đan điền đã được kích hoạt bằng Thiên Địa Tâm Pháp từ lúc nãy.
Và tôi vẫn nhớ như in đường vận khí của Long Mạch Khí Công đã in sâu vào từng thớ thịt suốt 50 năm kiếp trước.
U u u― Ăn xong củ sâm, tôi bắt đầu vận công.
Một lúc sau, luồng nội công nóng hổi như dung nham bắt đầu cuộn trào trong đan điền.
Tôi dẫn dắt luồng khí đó theo đường đi của Long Mạch Khí Công, thuần hóa dược lực của củ sâm.
"Phù..."
Sức mạnh tràn ngập toàn thân.
Tôi nhặt một cành cây lên.
U u u― Truyền nội công vào tay, tôi dùng tay trần tuốt cành cây.
Rắc, rộp rộp...
Dưới bàn tay chứa nội công, cành cây bị gọt giũa nhanh chóng.
Chẳng mấy chốc, nó biến thành một thanh mộc kiếm nhẵn nhụi.
Vút, vút!
Tôi vung kiếm vào hư không.
Không phải hàng xịn, nhưng dùng tạm để luyện tập thì cũng ổn.
"Haizz..."
Kiếp trước.
Tôi chết khi đang ở cảnh giới Nhất lưu hậu kỳ.
'Cứ tưởng lúc chết sẽ ngộ ra điều gì đó đặc biệt cơ.'
Nhưng chuyện ngộ đạo giữa ranh giới sinh tử có vẻ chỉ có trong tiểu thuyết.
Tôi chẳng ngộ ra cái gì sất, cảnh giới vẫn dậm chân tại chỗ ở Nhất lưu hậu kỳ.
'100 năm cầm kiếm...'
Mà vẫn chưa chạm tới Tuyệt đỉnh.
'Xa quá.'
Đừng nói là Tu sĩ.
Ngay cả điều kiện tối thiểu để thành Tu sĩ là Ngũ Khí Triều Nguyên cũng còn xa tít tắp.
Mà môn võ công Triệu Tu Việt Võ Lục giúp đạt Ngũ Khí Triều Nguyên thì lại yêu cầu tối thiểu phải đạt Tam Hoa Tụ Đỉnh mới hiểu được.
Tam Hoa Tụ Đỉnh còn xa vời vợi, và cảnh giới Tuyệt đỉnh để đạt Tam Hoa Tụ Đỉnh cũng mịt mờ không thấy bến bờ.
'Phải tu luyện bao lâu nữa đây.'
Tất cả các Tuyệt đỉnh cao thủ tôi từng gặp đều nói giống nhau.
Tuyệt đỉnh là một thế giới hoàn toàn khác với Nhất lưu.
Thực tế, Nhất lưu cao thủ không bao giờ thắng nổi Tuyệt đỉnh cao thủ trong trận đấu tay đôi.
Họ thực sự sống ở một thế giới khác.
'Liệu mình có thể bước chân vào thế giới đó không?'
50 năm để từ kẻ mù tịt võ công lên Nhị lưu.
Thêm 50 năm nữa để từ Nhị lưu lên đỉnh cao Nhất lưu.
'Vậy Tuyệt đỉnh cảnh giới, phải mất bao nhiêu năm tích lũy?'
Bọn thiên tài thì chỉ cần vài tháng là leo vèo vèo lên Tuyệt đỉnh, rồi Tam Hoa Tụ Đỉnh.
Nhưng tôi không phải thiên tài.
Tôi là một kẻ Độn tài (Tài năng ngu độn) cực hạn.
Nói trắng ra, sở dĩ tôi lên được Nhất lưu là nhờ bám váy Thiên hạ đệ nhất nhân, được chỉ dạy tận tình.
Nếu tự học hoặc vào môn phái khác, chắc phải mất 200 năm chứ không phải 100 năm mới lên nổi Nhất lưu.
'Cảnh giới Tuyệt đỉnh... kiếp này liệu có đạt được không...'
Hàng vạn suy nghĩ hỗn độn xoay chuyển trong đầu.
Cảm giác như mọi nỗ lực đều vô vọng.
Sự bất lực xâm chiếm tâm trí tôi.
Và, ngay khi cảm thấy bất lực nhất.
Tôi đứng bật dậy.
"... Đằng nào thì sự thật cũng không thay đổi."
Có ngồi rầu rĩ cả ngày thì sự thật là tôi yếu kém vẫn thế.
Sự thật là tôi bất tài vô dụng, là rác rưởi vẫn thế.
Nhưng.
Đằng nào cũng là rác rưởi.
Thì hãy làm một cục rác rưởi biết nỗ lực.
Cộp, cộp.
Tôi bước ra khỏi hang.
Gió đêm lạnh buốt, nhưng vận hành Long Mạch Khí Công khiến cơ thể tôi nóng bừng.
Vút, vút!
Tôi gạt bỏ tạp niệm, thi triển Đoạn Nhạc Kiếm Pháp.
Phiên bản cải tiến gồm 24 chiêu thức do huynh trưởng Young-hoon để lại ở kiếp trước.
Tôi thi triển toàn bộ các biến chiêu và các tuyệt kỹ phái sinh từ 24 chiêu thức đó.
Tiếng xé gió sắc lẹm vang lên trước cửa hang.
Xoẹt!
Mộc kiếm của tôi đánh bay một chiếc lá đang rơi.
Nhìn chiếc lá bay đi, tự nhiên tôi thấy hiếu thắng, lao theo vung kiếm chém tiếp.
Vì chưa truyền nội công tạo kiếm khí, chiếc lá chỉ bị kiếm gỗ đánh bay lên không trung chứ không bị chém đứt.
'Nữa, nữa...!'
Gạt bỏ thêm tạp niệm.
Tôi đuổi theo chiếc lá, múa kiếm liên hồi.
24 chiêu Đoạn Nhạc.
86 chiêu phái sinh tuyệt kỹ.
Liên hoàn chiêu, biến chiêu.
Vô số chiêu thức tuôn trào từ tay tôi.
Đến một lúc nào đó, tôi nhận ra mình đang say sưa múa kiếm đuổi theo một chiếc lá duy nhất, rơi vào trạng thái vô ngã.
'Chút nữa, chút nữa thôi là...'
Cảm giác như cơ thể đang bị Võ học hút vào.
'Đây là... Ngộ sao.'
Vút, vút!
Cảm giác như sắp nắm bắt được, mà lại không nắm bắt được.
Giống như tôi không thể chém đứt chiếc lá kia nếu không có nội công vậy.
Tôi múa kiếm điên cuồng bao lâu rồi nhỉ.
Chợt nhận ra mặt trời đang mọc.
Tôi đã thức trắng đêm.
'Chút nữa, chỉ một chút nữa thôi...!'
Chỉ cần một bước chân nữa!
Bình minh lên.
Vút!
Xoẹt!
Thanh mộc kiếm không hề có nội công, chém ngọt chiếc lá đang lơ lửng giữa không trung.
Không phải lá khô giòn, mà là một chiếc lá xanh tươi.
'Sắp, sắp được rồi...!'
Đúng lúc đó, tôi cảm thấy cánh tay trái mình run lên.
'Cái này là...'
Lờ đi cơn run rẩy để tiếp tục kiếm vũ?
Hay là dừng lại?
'K, không được. Giác ngộ đang ở ngay trước mắt...!'
Mắt tôi đỏ ngầu.
Nhưng cánh tay run rẩy dữ dội quá.
'Chết tiệt...!'
Cuối cùng, tôi buông rơi thanh kiếm.
"Hộc... hộc...!"
Và tôi hiểu tại sao tay mình lại run.
Vì tôi là Hồi Quy Giả.
Vì tôi biết thời điểm này, lúc này.
Chuyện gì sẽ xảy ra.
Trong vô thức, tôi biết con Cáo sắp đến để nhai nát cánh tay mình, nên cơ thể đã run lên vì nỗi đau đớn được dự báo trước đó.
"... Khốn kiếp!"
Tôi vội nhặt kiếm lên, múa lại.
Nhưng mà...
Cảm giác giác ngộ đó, không quay lại nữa.
Nó đã bỏ đi ngay khoảnh khắc tôi buông kiếm.
"Chết tiệt!!!"
Sợ cái gì chứ?
Rốt cuộc là sợ cái gì!
Con đường Tuyệt đỉnh đã ở ngay trước mắt rồi mà!
Tôi cắn môi đến bật máu.
"Sáng nghe được Đạo, tối chết cũng cam lòng (Triêu văn đạo, tịch tử khả hĩ)!"
Ức chế quá.
Cơ hội giác ngộ ngàn năm có một, lại bị tôi bỏ lỡ chỉ vì nỗi sợ hãi vớ vẩn.
"Aaaaaaaaa!"
Tôi hét lên, thề với lòng mình.
Từ nay về sau, dù tối có phải chết, tôi cũng sẽ không bao giờ từ bỏ cơ hội đắc Đạo vào buổi sáng.
Tôi nắm chặt thanh kiếm, thề độc như vậy.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn