Chương 171: Daniel, anh ta có phải là một vị thần?
I Was Mistaken as a Great War Commander · Sương Mù Vang Vọng · 173 chương · ~24 phút đọc · Tạo 28/07/2026
Web Novel Ông ta từng ôm mộng có thể xoay chuyển tình thế bằng chút liều lĩnh cuối cùng, nhưng rốt cuộc mọi chuyện chỉ là hão huyền. Manrad, sau khi nhận ra mình hoàn toàn ở vào thế yếu, liền run rẩy thốt lên với giọng nói yếu ớt:
"Ngài... định xử trí tôi thế nào...?"
Trên khuôn mặt ám màu bại trận ấy, chẳng còn sót lại lấy một tia hy vọng. Nói thẳng ra, dù Daniel Steiner có tuyên bố thi hành án tử ngay tại chỗ, Manrad cũng chẳng thể phản kháng.
Danh nghĩa ư? Chỉ cần Daniel — người vừa ngồi lên ghế Tổng giám đốc An ninh Khẩn cấp — báo cáo với Hoàng đế rằng: "Kẻ này đã tiếp tay cho Công tước Belvar, thủ lĩnh phe phản loạn, để đưa tin thiên vị trên mặt báo," thì mọi thứ coi như chấm dứt.
'Hoàng đế vừa trải qua binh biến, chắc hẳn đang căm ghét giới quý tộc đến tận xương tủy...'
Lời nói của Daniel Steiner chắc chắn sẽ được chuẩn y. Việc nhận tiền tài trợ rồi đăng những bài báo nịnh nọt giới quý tộc giờ đây đã trở thành con dao hai lưỡi đâm ngược lại chính ông ta. Ngay khi Manrad vừa buông một tiếng thở dài bất lực, giọng nói của Daniel Steiner vang lên, êm ái như một lời cám dỗ rót vào tai:
"Ông Tổng biên tập, chỉ cần ông làm theo lời tôi, tôi sẽ bảo toàn mạng sống cho ông."
Nhưng với Manrad, sự dịu dàng ấy lại mang đến một nỗi kinh hoàng khác.
'Rõ ràng vừa rồi còn...'
Mới tích tắc trước, Daniel còn hầm hè như muốn ăn tươi nuốt sống ông ta, vậy mà giờ đây thái độ đã thay đổi hoàn toàn. Chẳng phải hắn đang mỉm cười đầy thích thú khi thấy đối phương đã mất sạch ý chí kháng cự và thừa nhận thất bại đó sao? Giữa lúc Manrad còn đang chết lặng vì không tài nào thấu nổi tâm can của Daniel, hắn lại tiếp tục:
"Hãy thừa nhận rằng bấy lâu nay ông đã đưa tin phiến diện, và tuyên bố từ chức vì cảm thấy phải chịu trách nhiệm cho những sai lầm mình đã gây ra. Cái giá cho một mạng sống như vậy là quá rẻ, đúng không?"
"... Từ chức sao?"
"Đúng vậy. Ngoài ra, lấy lý do là tờ Đế quốc Nhật báo đang bị dòng tư tưởng phiến diện chi phối, tôi muốn ông chỉ định một người từ bên ngoài vào thay thế vị trí của mình."
"Là ai..."
"Hãy chỉ định Boelm, Tổng biên tập của tờ báo Melbaroten."
Đôi mắt Manrad khẽ rung động.
'Báo Melbaroten sao...'
Dù muốn quên cũng không thể. Khi nghe tin Daniel Steiner rút quân về kinh thành, trong lúc Đế quốc Nhật báo và nhiều tờ báo khác kịch liệt chỉ trích, thì chỉ duy nhất tờ Melbaroten là ngoại lệ. Họ đã đứng ra bênh vực Daniel, cho rằng phải chờ biết rõ lý do rút quân rồi mới phán xét cũng chưa muộn.
Lúc đó ông không hiểu nổi hành động ấy, nhưng giờ đây, khi nghe Daniel nhắc tới họ, mọi chuyện đã sáng tỏ như ban ngày.
'Hóa ra báo Melbaroten chính là loa phóng thanh của Daniel Steiner.'
Manrad nghiến chặt răng. Việc đưa Tổng biên tập báo Melbaroten vào ghế Tổng biên tập của Đế quốc Nhật báo đồng nghĩa với việc tờ nhật báo lớn nhất đế quốc sẽ rơi vào tay Daniel Steiner. Dù cay đắng khi phải dâng hiến tất cả những gì mình gầy dựng cho kẻ khác, Manrad không có quyền từ chối. Bởi mạng sống của ông ta đang nằm trong tay hắn.
"... Tôi sẽ báo lại với phía nhà xuất bản."
"Quyết định sáng suốt đấy. Và để đề phòng..."
Daniel tiến tới nắm lấy vai Manrad, khẽ thì thầm:
"Lưỡi dài quá thì dễ bị cắt đấy."
Đó là lời cảnh cáo đanh thép: không được tiết lộ chuyện này ra ngoài, và nếu dám làm bất cứ điều gì ngoài lệnh, ông ta sẽ không xong đời. Khi Manrad cứng đờ người gật đầu, Daniel nở một nụ cười rồi bước ra khỏi văn phòng.
Lúc này, những nhân viên đang trốn dưới gầm bàn hoặc đứng ngây ra tại chỗ đồng loạt nhìn theo Daniel. Hắn đưa mắt lướt qua một lượt rồi thong thả cất lời:
"Ở đây có nhiều phóng viên ban chính trị quá nhỉ. Một vài khuôn mặt trông khá quen đấy. Chẳng phải các vị từng bám theo tôi dai dẳng để xin phỏng vấn sao?"
Daniel vừa cười vừa chỉ tay về phía một phóng viên, nhưng bầu không khí chỉ càng thêm nặng nề.
"Những người khác thì tôi mới thấy lần đầu, chắc là đội biên tập hoặc hiệu đính. Và có lẽ còn cả những người ở bộ phận xuất bản, in ấn, quảng cáo, kinh doanh nữa."
Trong không gian im ắng, chỉ còn nghe thấy tiếng nuốt nước bọt khe khẽ của các nhân viên.
"Tôi cho rằng các vị không có lỗi. Các vị chỉ đang thực hiện mệnh lệnh từ cấp trên mà thôi. Vì vậy, tôi sẽ không truy cứu trách nhiệm của mọi người."
Chẳng một ai thấy nhẹ lòng, bởi lời của Daniel Steiner vẫn chưa kết thúc.
"Nhưng, điều đó không có nghĩa là tôi cấp cho các vị một tấm bùa miễn tội."
Daniel vẫn mỉm cười, nhưng ẩn sau đó là một mối đe dọa trực chờ.
"Nếu từ sau ngày hôm nay, các vị vẫn giữ thói ngang ngạnh mà định viết những bài báo phiến diện thì..."
Sau một thoáng im lặng ngắn ngủi, Daniel lạnh lùng nói tiếp:
"Mọi chuyện sẽ không kết thúc êm đềm như ngày hôm nay đâu."
Sắc mặt các phóng viên cắt không còn giọt máu. Vài người trong đội biên tập vẫn còn trốn dưới gầm bàn thậm chí còn sợ đến mức nấc cụt. Cảm thấy lời cảnh cáo đã đủ sức nặng, Daniel quay sang người lính đứng gần đó:
"Rút quân."
Người lính gật đầu truyền lệnh. Giữa khung cảnh hỗn loạn, Daniel lẳng lặng bước ra khỏi tòa nhà. Tại lối vào, Phelps đang đứng chờ cạnh chiếc xe Jeep quân sự cùng tài xế. Khi Phelps chào theo nghi thức, Daniel chỉ đáp lại hời hợt.
"Thưa Đại tá Daniel, mọi việc suôn sẻ chứ ạ?"
"Nhạt nhẽo ngoài dự kiến."
Dứt lời, Daniel tiến đến gần, tài xế liền mở cửa sau cho hắn. Sau khi Daniel đã ngồi yên vị, Phelps mới mở cửa ghế phụ bước vào. Khi chiếc xe nổ máy, Phelps quay lại nhìn Daniel:
"Thưa Đại tá, nếu không phiền, tôi có thể biết kế hoạch tiếp theo không?"
"Kế hoạch tiếp theo? Ý anh là việc truy quét tàn dư của Liên minh Quý tộc sao?"
"Đúng vậy ạ. Dù chỉ là tàn dư nhưng họ vẫn nắm giữ nhiều quyền lợi trong đế quốc. Nếu không nhổ cỏ tận gốc, e rằng họ sẽ lại gây nên binh biến lần nữa."
Dù có hơi phóng đại, nhưng khả năng đó không phải là không có. Thế nhưng, Daniel thừa hiểu rằng nếu lao ngay vào hang cọp, lũ con mồi sẽ chỉ càng lẩn trốn sâu hơn. Hắn bình thản đáp:
"Trước mắt, chúng ta sẽ không làm gì cả."
Chiếc xe lăn bánh hướng về Cục An ninh Trung ương. Phelps bối rối trước câu trả lời của Daniel, ngập ngừng một lát rồi mới dám hỏi:
"Tôi có thể mạn phép hỏi mục đích của việc này là gì không ạ?"
"Thiếu tá Phelps, việc tôi ghé thăm trụ sở Đế quốc Nhật báo sẽ sớm lan truyền khắp nơi thôi, đúng không? Tàn dư của Liên minh Quý tộc cũng sẽ nghe được tin đó. Tin rằng tôi đã không tống giam ông Tổng biên tập mà chỉ cách chức ông ta."
"À, chẳng lẽ..."
Daniel gật đầu:
"Tiếp theo đó, Cục trưởng Cục Bảo an sẽ đứng ra ủng hộ việc thành lập Cục Giám sát An ninh mà tôi đã đề xuất với Hoàng đế. Anh nghĩ đám quý tộc đó sẽ cảm thấy thế nào khi thấy cảnh này?"
"... Họ sẽ tin rằng nếu thỏa hiệp với Đại tá Daniel, họ có thể giữ được mạng mà không bị trừng phạt. Điều này sẽ gây ra rạn nứt nội bộ. Bởi vì không ai biết được liệu mình có bị kẻ khác tố giác hay không."
Thay vì để bị tố giác, chắc chắn sẽ có kẻ chọn cách tố giác người khác trước. Đó chính là kế "Mượn đao giết người". Daniel đã dựng sẵn một sàn đấu để đám quý tộc tự đâm chém lẫn nhau.
Phelps không khỏi rùng mình, lặng lẽ nhìn nghiêng gương mặt Daniel. Người đàn ông sắt đá này dường như sẵn sàng làm bất cứ điều gì vì đế quốc. Thế nhưng, thực tâm Daniel lại khác xa với trí tưởng tượng của Phelps.
'Chính vì bọn bay mà kế hoạch giải ngũ của tao tan thành mây khói. Giờ thì đến một tia hy vọng nhỏ nhoi để được nghỉ hưu cũng chẳng còn. Dám ép tao phải cống hiến cả đời cho cái đế quốc này sao?'
Nhìn cảnh vật lướt qua cửa sổ, Daniel nghiến răng kèn kẹt.
'Tao sẽ khiến bọn bay phải nếm trải nỗi thống khổ này cùng với tao.'
Nghĩ về đám quý tộc đang lẩn trốn đâu đó, Daniel thầm thề rằng nhất định sẽ bắt chúng phải trả giá đắt.
* Vài ngày sau, tại số 11 Bolverferk, trụ sở báo Melbaroten.
"Vâng, tôi là Boelm, Tổng biên tập báo Melbaroten. Xin hỏi ai đấy ạ?"
Vừa bắt máy như thường lệ, Boelm bỗng sững sờ trước những lời từ đầu dây bên kia.
"Ông nói ông là chủ quản của Đế quốc Nhật báo sao?"
Việc người điều hành cao nhất của tờ báo lớn nhất đế quốc đột ngột gọi điện khiến Boelm không khỏi bàng hoàng. Tom, người đang trò chuyện cùng Boelm trong văn phòng, cũng kinh ngạc không kém.
"Boelm? Đế quốc Nhật báo á? Có chuyện gì vậy?"
Boelm đưa ngón trỏ lên môi ra hiệu giữ im lặng rồi tiếp tục cuộc hội thoại:
"Vâng, đúng vậy ạ... Cái gì cơ!? Tôi sao? Tôi có thể mang theo toàn bộ nhân viên của báo Melbaroten luôn ư? Có thật không ạ? Không, tất nhiên là tôi không từ chối rồi!"
Với vẻ mặt phấn khích, Boelm liên tục cúi đầu dù đối phương không nhìn thấy.
"Ôi, tôi mới là người phải cảm ơn ông. Vâng, tôi rõ rồi. Tôi sẽ chuẩn bị nhanh nhất có thể. Vâng! Xin cảm ơn ông!"
Gác máy xuống, Boelm nhìn Tom với gương mặt vẫn còn chưa hết bàng hoàng.
"Tom này, Đế quốc Nhật báo vừa gọi tới..."
"Rồi sao?"
"Họ mời tôi về làm Tổng biên tập của Đế quốc Nhật báo."
Mắt Tom tròn xoe:
"Ghế Tổng biên tập Đế quốc Nhật báo á? Ông không đùa đấy chứ?"
"Thật mà. Lúc đầu tôi cũng tưởng ai trêu chọc, nhưng nghe giọng thì đúng là ông chủ của tờ báo đó rồi. Làm sao tôi quên được cái giọng đặc biệt và cách nói chuyện đó chứ?"
"Nhưng chuyện này vô lý quá. Sao tự nhiên lại là ông..."
"Không phải tự nhiên đâu."
Boelm đã lờ mờ đoán ra.
"Ông biết tin Đại tá Daniel vừa đến thăm trụ sở của họ vài ngày trước rồi mà."
"Vậy chẳng lẽ là Đại tá Daniel..."
"Chứ còn ai nữa. Nếu không thì giữa bao nhiêu tờ báo, hà cớ gì họ lại liên lạc với chúng ta."
Trong lúc Tom còn đang há hốc mồm kinh ngạc, Boelm đã bật cười mãn nguyện.
"Ngài ấy thực sự đã ban cho chúng ta một món quà không tưởng. Vượt quá sức tưởng tượng luôn. Tôi đã bảo rồi mà, ngay từ đầu tôi đã đánh hơi thấy Đại tá Daniel sẽ trở thành một nhân vật vĩ đại."
Trước lời ba hoa của Boelm, Tom khẽ nhíu mày.
'Nói cái quái gì thế không biết?'
Tom vẫn nhớ như in cái ngày đầu tiên Boelm bắt tay với Daniel, ông ta đã khóc lóc thảm thiết như thế nào vì cho rằng mình đã ký giao kèo với ác quỷ. Nhưng với Boelm hiện tại, mấy chuyện quá khứ vụn vặt đó chẳng còn quan trọng. Ông ta bật dậy khỏi ghế và dõng dạc:
"Tom! Chuẩn bị chuyển nhà thôi, dọn đồ đi! Nhân tiện, nhớ mang theo ảnh của Hoàng đế và cả ảnh của Đại tá Daniel Steiner nữa. Tôi định sẽ lồng khung rồi treo ngay trong phòng làm việc mới của mình!"
Tom gật đầu rồi bước ra khỏi văn phòng. Chỉ còn lại một mình, Boelm cố gắng trấn tĩnh trái tim đang đập liên hồi vì sung sướng, tâm trí hiện lên hình ảnh của Daniel.
'Người ta nói thần thánh và ác quỷ chỉ cách nhau một sợi chỉ quả không sai.'
Nhân vật từng khiến ông sợ chết khiếp, giờ đây trong mắt ông chẳng khác nào một vị thần toàn năng. Không chỉ cứu báo Melbaroten khỏi bờ vực phá sản, mà giờ còn dọn sẵn cả ghế Tổng biên tập của tờ nhật báo lớn nhất đế quốc cho ông.
'Giờ thì tôi đã hiểu vì sao người ta lại sùng bái tôn giáo rồi.'
Có một đấng minh quân dẫn dắt hóa ra lại tuyệt vời đến thế. Boelm hạ quyết tâm, từ nay về sau sẽ vận hành Đế quốc Nhật báo vì Daniel Steiner.
'Để báo đáp ân tình này...'
Ông sẵn sàng tự nguyện trở thành tâm phúc trung thành nhất của ngài ấy.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn