Chương 343: Chương 353: Cảm nhận được sự ấm áp của người thân
Lãnh Chúa: Ta Nuôi Dưỡng Thiếu Nữ Trong Thế Giới Hắc Ám · Tôi lười đọc truyện · 1055 chương · ~16 phút đọc · Tạo 30/07/2026
"Về lý thuyết thì không thể, nhưng nghiên cứu của chúng tôi đã đạt được bước đột phá lớn. Chỉ cần anh may mắn, lần thử nghiệm này thành công và vừa vặn có thể lập khế ước, thì anh sẽ trở thành người duy nhất trên thế giới có thể lập khế ước với Tai Ương đấy."
Field ngượng ngùng gãi đầu, thầm nghĩ trong lòng: Ngại quá, tôi đã lập khế ước với Tai Ương mất rồi.
"Được, tôi chấp nhận phương án của cô. Cô phải cung cấp mọi sự trợ giúp cho chúng tôi, tôi sẽ trả tự do cho cô, và sẽ không giết cô."
Vì lợi ích lớn hơn, mạo hiểm một chút cũng chẳng sao.
"Một lựa chọn lý trí đấy. Tin tôi đi, tuy tôi thích cảm giác chém giết, nhưng tôi cũng biết tận hưởng những điều tốt đẹp, sẽ không làm mấy chuyện lãng phí sinh mạng đâu." Chemi toét miệng cười, thì thầm bằng giọng điệu quái gở: "Người Được Chọn của riêng mình, dù sao cũng đáng tin cậy hơn Tai Ương hoang dã nhiều."
"Bớt nói mấy lời vô ích đi, nói về lực lượng chiến đấu của Giáo phái Shadow xem nào. Ngoài mười ba vị Chấp sự các người ra, còn những lực lượng chiến đấu cấp cao nào nữa?"
Field xưa nay dùng người không nghi ngờ, mặc kệ nó có phải là Tai Ương hay không, cứ có "hàng khủng" tung tăng nhảy nhót là duyệt hết.
"Bốn vị Nữ kỵ sĩ, đều từng là tướng lĩnh của Đế quốc, sức chiến đấu bậc bốn. Lúc Giáo chủ còn sống thì là bậc năm." Chemi giơ cánh tay duy nhất còn lành lặn lên.
"Đừng hỏi chi tiết, chúng tôi đều liên lạc bằng hình chiếu linh hồn. Tôi thề là tôi cũng không nắm rõ tình báo cụ thể đâu."
"Chắc anh cũng nhận ra rồi đấy, thành viên của Giáo phái Shadow chúng tôi đa phần đều là những người có địa vị xã hội nhất định, bình thường sẽ không để lộ thông tin cá nhân đâu."
"Được rồi."
Field day day trán. Lần trước vô tình tham gia cuộc họp của Giáo phái Shadow, quả thực không một ai để lộ tên thật.
"Vậy~ đợi vết thương của tôi lành lại, tôi dẫn các người vào Lãnh địa Bull nhé, thấy sao?" Chemi chủ động đề nghị.
"Không đời nào, Pháo đài Bull toàn là người của các cô, tôi đâu có ngu mà đâm đầu vào đó. Đến lúc cổng thành đóng sập lại, tôi có mà chết chắc."
"Tôi còn tưởng một kẻ điên dám giao dịch với Tai Ương Hủ Bại như anh thì chẳng biết sợ là gì chứ." Ngạc nhiên nhìn Field, Chemi như thể vừa mới nhận thức lại con người trước mặt.
"Vậy đến Lãnh địa Maple Leaf đi, ngoài chỗ đó ra thì chẳng còn lựa chọn nào tốt hơn đâu."
"Hửm? Đáng ngờ lắm, Lãnh địa Maple Leaf không khéo lại có người của các cô đấy chứ."
Field xoa xoa cằm. Dù sao thì Simon cũng là một tên quý tộc khốn nạn chính hiệu, làm việc rặt một phong cách thần kinh chập mạch.
Một tia hoảng loạn xẹt qua trong mắt, Chemi giả vờ mất kiên nhẫn mắng: "Bớt cái tính đa nghi của anh đi, Simon là phe bồ câu (ôn hòa) chính hiệu đấy, kẻ hắn ghét nhất chính là chúng tôi. Cái này cũng không được, cái kia cũng không xong, hay là giữ tôi lại đẻ con cho anh luôn đi."
"Tôi thì xin kiếu, nhưng cho thuộc hạ của tôi thì cũng không phải là không được."
Field cười gian xảo: "Cô cứ lo dưỡng thương đi, còn tôi dùng cách nào để vào Lãnh địa Bull thì không phiền cô phải bận tâm."
Sau khi ký kết thỏa thuận tạm thời với Chemi, Field giao ả cho Rosaria canh giữ.
Chỉ riêng việc trị thương thôi cũng phải mất nửa tháng ả mới hồi phục được.
"Chỉ cần ả ta có chút biểu hiện đáng ngờ nào, cô cứ việc ăn thịt ả luôn."
"Kiệt kiệt kiệt, không thành vấn đề." Rosaria nhìn Chemi bằng ánh mắt quỷ dị, cứ như đang lựa thịt bò vậy.
Chemi chỉ biết run lẩy bẩy. Ả biết thừa sinh vật hủ bại đều là những con quái vật tham lam và không bao giờ biết thỏa mãn, nên ả chẳng dám nhúc nhích, chỉ để Thần lực từ từ chữa lành vết thương.
"Đại nhân, những cái bóng do kẻ địch triệu hồi đều đã bị chặn lại rồi."
Ashina và Ophelia bước ra từ trong sương xám. Trong miệng con Sói Huyết Long còn ngậm một người, không ai khác chính là tên áo choàng đen lúc nãy.
"Còn có gã này nữa, hắn định bỏ trốn thì bị tiểu thư Ophelia tóm được." Chỉ vào tên áo choàng đen, Ashina suy đoán: "Có lẽ, gã này là Lãnh chúa của Chemi?"
"Không phải đâu, hắn là kẻ bỏ tiền ra thuê sát thủ giết tôi đấy."
Field đã moi được không ít thông tin hữu ích từ Chemi.
"Ồ, vậy thì hắn có thể đi chết được rồi." Ánh mắt Ashina lập tức trở nên lạnh lẽo, định ra lệnh cho Sói Huyết Long ăn thịt tên áo choàng đen.
"Xin tha mạng, không phải ý của tôi đâu! Là anh trai ngài, anh ta ép tôi làm vậy mà."
Cảm nhận được những chiếc răng sắc như dao cạo sắp xé nát da thịt mình, tên áo choàng đen gào thét thảm thiết, dứt khoát bán đứng Lãnh chúa của mình: "Nam tước đại nhân kính mến, xin ngài hãy tha cho tôi, tôi vô tội mà."
"Hô?"
Thực ra chẳng cần tra khảo, Field cũng đoán được là ai.
Chẳng qua là người trong gia tộc, ai cũng muốn làm thịt hắn để được chia nhiều tài sản hơn.
Nhưng cái kiểu ngu ngốc và trắng trợn như anh trai hắn thì hắn đúng là không ngờ tới. Thế mà lại dám thuê người của Giáo phái Shadow, không sợ bị nắm thóp sao? Tội danh sát hại quý tộc, lại còn là người thân, e là đến cả quý tộc cấp Đại công tước cũng phải cân nhắc kỹ lưỡng.
"Làm gì có ai vô tội, vừa hay khu mỏ đang cần lao động cường độ cao, ngươi rất thích hợp đấy."
"Đừng đừng đừng, tôi xin ngài đấy."
Tùy ý phẩy tay, Field ra lệnh: "Đưa hắn đến chỗ Vuốt Bạc trước, cho ăn chút 'quả roi', làm vài đường 'hô hấp nhân tạo'[note93687] xem có moi được thông tin gì có giá trị không. Sau đó thì tống hắn ra khu mỏ."
Tên áo choàng đen khóc lóc thảm thiết. Nghĩ đến cô vợ mới cưới sắp phải rơi vào tay lão Vương hàng xóm, hắn bỗng chộp lấy một tia hy vọng sống sót: "Đúng rồi, tiền thuê sát thủ của đại nhân Serge đã bị tôi giấu đi rồi."
"Khoan đã, bao nhiêu?"
"Mười lăm vạn đồng vàng, ba phần tinh huyết của Người Được Chọn tộc Elf!"
"Hít~" Field hít một ngụm khí lạnh.
Hồi trước bị đuổi lên phương Bắc, hắn chỉ được cho vỏn vẹn năm trăm đồng. Trong mắt gia tộc, hắn chẳng qua chỉ là một con kiến hôi trị giá 500 đồng vàng mà thôi.
Nhưng trong mắt ông anh Serge, hắn thế mà lại có giá đến vậy.
Cảm động! Ấm áp quá!
Field lập tức đổi sang vẻ mặt nhân từ tươi cười, bước tới đỡ tên áo choàng đen từ trong miệng sói xuống, vỗ vỗ vai hắn, dịu dàng nói: "Ta là đệ nhất thiện nhân của phương Bắc, bình thường không thích chém giết bừa bãi, chỉ hành sự theo bảy đức tính của kỵ sĩ. Ta tha thứ cho ngươi."
"Đại nhân, số đồng vàng đó được tôi giấu ở Lãnh địa Golden Finch thuộc Hành tỉnh Twilight, tôi có thể dẫn ngài đi lấy."
"Giấu xa thế làm gì." Field cạn lời.
"Bởi vì Lãnh địa Golden Finch nhiều gái xinh, số lượng đồng vàng lớn như vậy có thể lừa được mấy em ngực to não phẳng ở đó, tự nhiên sẽ có người chủ động ngã vào lòng." Tên áo choàng đen cười gượng gạo rất thành thật.
"Tất nhiên, tôi chưa dám tiêu một đồng nào đâu."
"Tốt lắm, đồ tồi."
Field thở dài. Tuy lại phải đi liên tỉnh, nhưng chạy một chuyến mà vớ được mớ tiền lớn thế này thì cũng đáng.
"À đúng rồi, đại nhân, ngài còn nhớ chiếc la bàn thu được lần trước không?" Ashina xoa xoa đôi tai sói của mình, nhíu mày nhớ lại.
"Nếu tôi nhớ không nhầm thì hướng mà la bàn chỉ định chính là Lãnh địa Twilight đấy."
"Nhớ ra rồi."
Hồi trước tìm thấy chiếc la bàn không rõ công dụng đó trong phòng ngủ của thằng em trai, đợi giải quyết xong đám khốn nạn của Giáo phái Shadow, vừa hay tiện đường ghé qua đó một chuyến.
"Ngươi đến chỗ Vuốt Bạc nhặt xà phòng đi, coi như hời cho ngươi rồi." Field cười hì hì, xách cổ tên áo choàng đen lên như xách một con gà con.
"Lúc nào đi lấy tiền, ta tự khắc sẽ gọi ngươi, không cần lo lắng."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn