Chương 379: Chương 389: Tương lai mờ mịt
Lãnh Chúa: Ta Nuôi Dưỡng Thiếu Nữ Trong Thế Giới Hắc Ám · Tôi lười đọc truyện · 1055 chương · ~18 phút đọc · Tạo 30/07/2026
"Cẩn thận, tên có độc!"
Một tên lính hoảng hốt hét lên. Chỗ bị nỏ bắn trúng trên người gã bắt đầu xuất hiện dấu vết hủ bại, cơ bắp sưng tấy, những khối vật chất hủ bại xám ngoét không ngừng ngọ nguậy. Vết thương vốn nhỏ xíu thoắt cái đã trở thành vết thương chí mạng.
Hàng loạt lính phiến quân la hét thảm thiết rồi gục chết vì trúng độc. Đến khi lồm cồm bò dậy, bọn chúng đã bị chuyển hóa thành Sinh vật Hủ Bại.
"Xem ra mũi tên hủ bại xài ngon phết. Mấy cái cây trong sương mù đúng là bảo bối, đem đi chẻ củi đốt thì phí của giời quá."
Field thầm chép miệng. Ý tưởng chế tạo mũi tên lóe lên trong đầu lúc trước, không ngờ lại mang đến hiệu quả "out trình" thế này.
Dưới hỏa lực áp đảo, đám phiến quân dưới thành không thể chịu nổi áp lực như địa ngục này thêm nữa, bắt đầu vỡ trận bỏ chạy. Mặc cho đội đốc chiến đã chém bay đầu hơn chục kẻ đào ngũ, vẫn không cản nổi làn sóng tháo chạy.
Thấy phe con người bỏ chạy, Người Được Chọn hệ Hủ Bại - Clover cũng chẳng rảnh để đám xác thối ở lại ăn bom một mình, lập tức điều khiển bầy thây ma rút lui thần tốc.
"Cho kỵ binh ra ngoài 'last hit' đám thương binh của địch, đốt sạch đống máy móc công thành mà bọn chúng bỏ lại. Mèo Rừng, sắp xếp cho binh lính đổi ca nghỉ ngơi đi."
Field nhanh chóng đâu vào đấy mọi việc.
"Bản tiểu thư đây còn chưa thèm ra tay đâu nhé, nếu không chiến quả còn to hơn nhiều." Rosaria kéo kéo góc áo Field, chớp chớp đôi mắt to tròn, "Sao ngài không cho tôi lên sàn?"
"Lực lượng nòng cốt của chúng ta quá ít, phải làm cho bọn chúng lơi lỏng và mệt mỏi trước đã, tiện thể thu thập thêm thông tin. Một khi đã ra tay là phải cắn đứt một miếng thịt của chúng, bằng không có giết thêm bao nhiêu xác thối cũng lỗ vốn."
Đa số các trận công thành chiến đều kéo dài hàng tháng trời, thành Điếu Ngư[note94190] năm xưa thậm chí còn tử thủ được tận 36 năm.
Vị trí địa lý của pháo đài biên giới cực kỳ đắc địa, nằm kẹt giữa những vách núi trập trùng, phía Bắc lại là lãnh địa Nightfall, địch chỉ có thể tấn công từ một mặt duy nhất.
Cùng lúc đó, bên trong làn sương xám.
Richard đưa mắt nhìn sương mù bao phủ xung quanh. Đám xác thối đông như kiến cỏ đã bào mòn chút kiên nhẫn cuối cùng của gã, đám lính nô lệ cũng đã chết sạch không còn một mống.
Sĩ khí toàn quân chạm đáy, tiếng oán thán vang lên khắp nơi, thậm chí đã có hơn chục tên ôm Đèn Trừ Sương lén bỏ trốn.
"Cái chốn quỷ quái gì thế này, đến cái biển báo cũng đéo có, hèn chi ngày xưa quân viễn chinh không thể chiếm lại được nơi này." Gã bực bội ném toẹt tấm bản đồ xuống đất, hung hăng giẫm lên hai cái, "Lại lạc đường rồi, chết tiệt, lúc trước đứa nào xúi tao đánh trang viên Starry Night hả? Khốn kiếp thật!"
Người Được Chọn của Richard - Polly, cười hì hì nói: "Đừng nóng nảy thế chứ, thưa ngài. Lực lượng nòng cốt của chúng ta vẫn chưa sứt mẻ gì mấy mà."
"Chỉ cần tìm thấy trang viên Starry Night, mọi chuyện sẽ ổn thôi."
Richard bắt đầu thấy hối hận xanh ruột. Gã đã quá coi thường Hành tỉnh Phương Bắc, cũng như đánh giá sai địa hình của lãnh địa Nightfall: "Đây đúng là một vụ làm ăn lỗ vốn. Thằng ranh Field chắc chắn đã bán linh hồn cho ác quỷ nên mới có thể tự do ra vào sương xám như đi chợ thế này."
Môi trường trong sương xám quả thực còn khắc nghiệt hơn cả núi tuyết hay rừng rậm. Vừa bước vào là tối tăm mặt mũi, phương hướng mù tịt, lại còn phải liên tục gồng mình chống đỡ những đợt sóng thây ma ập đến.
"Vút~" Từ trong sương xám đột nhiên quăng ra một bọc vải trắng to tướng, rơi uỵch xuống đất nghe một tiếng trầm đục.
"Cái quái gì thế?"
"Cẩn thận có địch tập kích!"
Đám binh lính rón rén tiến lại gần, dùng vũ khí khều đứt sợi dây thừng. Bọc vải bung ra, một đống đầu lâu máu me be bét lăn lóc trên mặt đất.
"Vãi nồi, là đầu người!"
"Khoan đã, kia chẳng phải là ngài quản gia sao!"
"Cả sĩ quan Andrew của pháo đài nữa!"
"Pháo đài và lâu đài Bull, không lẽ... đã bị thất thủ rồi sao."
Đợi đến khi đám lính nhìn rõ, cả đám lập tức hoảng loạn tột độ. Vốn dĩ ai nấy đều mong ngóng đánh xong trận này sẽ được về nhà đoàn tụ. Nhưng bi kịch ở chỗ, người thì còn sống nhăn răng, mà nhà thì "bay màu" mất rồi.
"Hả?" Richard trân trân nhìn đống đầu lâu dưới đất, não bộ đình công, rối tung như mớ bòng bong.
"Cẩn thận!"
Một mũi tên lông chim xé gió lao tới, nhưng đã bị Polly nhanh tay lẹ mắt tóm gọn.
"Có một bức thư." Polly nghiêng đầu, tò mò gỡ phong thư xuống.
"Đưa ta xem."
Richard run rẩy nhận lấy phong thư, bên trên là những dòng chữ nắn nót thanh tú: Gửi Nam tước Richard Bull thân mến.
Ngài tuyệt đối không thể tin được chuyện gì đã xảy ra ở lãnh địa của ngài đâu. Quản gia và sĩ quan pháo đài của ngài đã phản bội Đế quốc. Giáo phái Shadow và đám xác thối đã chiếm đóng mọi ngóc ngách trong lãnh địa Bull, thậm chí chui rúc cả vào tủ quần áo của mấy bà góa phụ.
Cũng may, quân đội Đế quốc đã phát hiện kịp thời và tiễn bọn chúng về chầu ông bà.
Tên quản gia của ngài khai rằng ngài đã đầu quân cho phiến quân. Nhưng xét đến danh tiếng tốt đẹp của gia tộc Bull, cùng với việc ngài chủ động rời khỏi pháo đài để dọn dẹp xác thối ở lãnh địa Nightfall, chúng tôi cho rằng trong chuyện này hẳn có hiểu lầm không hề nhỏ.
Xin ngài hãy lập tức khởi hành, quay về lãnh địa Bull để giải trình. Tất nhiên, đừng quên mang theo đủ tiền chuộc thân nhé.
Sĩ quan Thư ký trực thuộc Quân đoàn Đế quốc: Shawn S. Schwan.
Đầu óc Richard "ong" lên một tiếng, gã chỉ thấy trời đất quay cuồng, không thể đứng vững được nữa, lảo đảo suýt ngã cắm mặt xuống đất.
"Xong đời rồi, sao có thể như vậy được, ta mới rời đi có vài ngày thôi mà." Richard run rẩy đôi môi, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, "Quân đội Đế quốc không thể nào hành động thần tốc đến thế được."
"Thưa ngài, chúng ta phải làm sao đây?"
"Đầu hàng thôi, chỉ cần nộp tiền chuộc, chúng ta sẽ giữ được mạng."
"Lúc trước tôi đã bảo rồi mà, Đế quốc vẫn còn mạnh lắm, không thể làm phản được đâu."
Đám Ma pháp sư và Kỵ sĩ Chiến Khí trong đội ngũ nhao nhao xúm lại, nỗi sợ hãi đã xâm chiếm lấy tâm trí bọn họ. Nhìn bộ dạng hèn nhát của Richard lúc này, ai cũng thừa hiểu hậu phương của mình đã toang thật rồi.
Còn chuyện tấn công thành Starry Night á? Cái chốn khỉ ho cò gáy này ai mà thèm ở lại chứ.
"Chúng... chúng ta quay về."
Richard đặt hết hy vọng vào dòng cuối cùng của bức thư: Mang đủ tiền chuộc. Suy cho cùng, luật chơi giữa giới quý tộc xưa nay vẫn vậy, lỗi lầm có tày đình đến đâu, chỉ cần không chọc giận mấy nhân vật máu mặt thì đều có thể dùng tiền đập cho êm chuyện.
"Không được đầu hàng đâu nhé, thưa ngài." Sau khi đọc lướt qua bức thư, Polly nở một nụ cười quỷ dị, "Ngài biết quá nhiều rồi, nếu ngài đầu hàng sẽ mang lại rắc rối không nhỏ cho giáo phái đấy."
"Cô có ý gì?"
Richard nổi đóa: "Ta là Lãnh chúa, chẳng lẽ cô định chống lệnh ta sao?"
"Nào dám, tôi chỉ đưa ra một lời khuyên thôi. Chúng ta nên đến pháo đài Maple Leaf, ở đó có người của chúng ta."
"Nghe lệnh ta, quay về đầu hàng."
Richard từ chối không chút do dự: "Chỉ cần đầu hàng, đút lót đủ tiền và giải thích rõ ràng, ta vẫn có thể giữ lại tước vị Nam tước. Nhưng nếu bỏ trốn, ta sẽ trở thành tội phạm bị truy nã."
"Đúng vậy, cô Polly, lương thực và Đèn Trừ Sương của chúng ta khó lòng trụ được đến lúc tới pháo đài Maple Leaf."
Hơn một ngàn miệng ăn, mỗi ngày người ăn ngựa nhai, lượng vật tư tiêu hao là một con số khổng lồ.
Rút cặp song đao từ trong tay áo ra, khóe miệng Polly nhếch lên một nụ cười biến thái: "Giết sạch đám người phàm đi, số vật tư còn lại dư sức cho chúng ta rời khỏi đây."
"Không được, bọn họ đều là tinh nhuệ của gia tộc ta! Không có họ, ta sẽ mất đi một phần vốn liếng để đàm phán đầu hàng."
Richard kiên quyết từ chối. Gã nhảy lên lưng ngựa, gầm lớn: "Nghe lệnh, nhổ trại quay về pháo đài biên giới!"
"Hừ hừ, làm việc lớn mà cứ sợ bóng sợ gió."
Polly khẽ lắc đầu, cười gở một tiếng, rồi hóa thành một luồng bóng tối lẩn khuất vào trong cái bóng của Richard.
Cùng lúc đó, Field đang lật xem nhật ký chiến đấu.
Lịch Griffin, đêm ngày 22 tháng 7.
Đánh tan đợt tấn công thứ hai, tiêu diệt bốn trăm tên phiến quân, ba ngàn xác thối. Nghi ngờ trong hàng ngũ phiến quân có Người Được Chọn hệ Thánh Quang. Kẻ này sau khi giăng khiên bảo vệ, đã yểm trợ cho xe nỏ bắn sập hai tháp lửa và một máy bắn đá của quân ta, sau đó bị thương và rút lui.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn