Chương 350: Chương 360: Tin tốt: Minimap không bị hỏng
Lãnh Chúa: Ta Nuôi Dưỡng Thiếu Nữ Trong Thế Giới Hắc Ám · Tôi lười đọc truyện · 1055 chương · ~17 phút đọc · Tạo 30/07/2026
Cái liếc mắt theo bản năng này suýt chút nữa làm Field kích động đến mức tăng xông.
"Đã bao lâu rồi chưa thấy Người Được Chọn chưa ký kết khế ước! Ta còn tưởng thiên phú Lãnh chúa bị hỏng rồi chứ." Field vừa dùng khăn tay lau đi dịch axit, vừa cười lớn một cách nhếch nhác, "Ngay tại lãnh địa Argali, phen này đời lại lên hương rồi."
"Phập~" Tiếng xé rách vang lên, Ophelia rạch bụng cái xác thối, chui từ bên trong ra. Nhờ có lớp áo choàng thần lực bảo vệ, cô nàng thậm chí vẫn sạch sẽ tinh tươm.
"Thế mà vào được thật này, tôi vốn đã chuẩn bị sẵn tinh thần vứt bỏ tên Lãnh chúa sâu bọ này để chuồn một mình rồi đấy."
Ophelia uy nghiêm lườm Field một cái: "Kế hoạch hay đấy, lần sau cấm lên kế hoạch kiểu này nữa. Tởm lợm thì không nói làm gì, nhưng quá mạo hiểm."
"Lợi nhuận luôn nhảy điệu Tango với rủi ro mà." Field nhún vai, lôi cả Đại kiếm Bạo Thực và Chemi ra ngoài. Nhìn Chemi vẫn đang bất tỉnh nhân sự, Field cà khịa, "Trò 'thôi miên vật lý' của Rosaria xài tốt thật đấy, gõ ngất một phát là ngủ một mạch đến tận bây giờ."
"Chủ yếu là do Chemi bị thương quá nặng thôi." Ophelia lắc lư cái đầu, giọng điệu nhẹ tênh nhưng đầy tính xúi giục làm bậy, "Tên cùi bắp kia, giờ ngươi có làm cô ta chửa một đứa con của ngươi, khéo cô ta cũng chẳng tỉnh lại đâu."
"Đỡ không nổi."
Field day day mi tâm.
Những sợi chỉ máu đan xen, Rosaria chui ra từ Đại kiếm Bạo Thực, lười biếng vươn vai khoe trọn vóc dáng bốc lửa: "Lâu lắm rồi mới được quay lại thế giới văn minh."
"Thật ra ta thấy lãnh địa Nightfall vẫn văn minh hơn một chút." Field nhún vai.
Lãnh địa nhà mình ít ra sẽ không đem người sống đi cho quái vật ăn.
"Bước tiếp theo chúng ta làm gì đây?"
Ophelia xoa xoa cằm, đôi chân dài miên man hơi khuỵu xuống vắt chéo vào nhau, ra dáng một cô giáo chủ nhiệm nghiêm khắc. Nếu mà khoác thêm bộ đồ giáo viên, kết hợp với tất lưới đen và cặp kính thì chuẩn bài cô giáo thảo luôn.
Làn da trắng như ngọc, cộng thêm biểu cảm lúc nào cũng khinh khỉnh nhìn đời bằng nửa con mắt, khiến khí thế của cô nàng tạm thời lấn át cả Rosaria.
Dù sao thì Rosaria hiện tại đang ở hình dạng thiếu nữ, chứ nếu bật mode "Chị đại" lên thì khí thế cũng gắt không kém.
"Này, tên Lãnh chúa tép riu kia." Ophelia nghiêm khắc quát, "Chúng ta đang đùa với lửa trên địa bàn của địch đấy, ánh mắt của ngươi cứ chốc chốc lại quét xuống dưới, rồi lại dán chặt vào khúc giữa là có ý gì hả? Đúng không, tiểu thư Rosaria? Cô mau quản hắn đi."
Rosaria hất tóc, chống nạnh đầy tự mãn: "Quả nhiên vẫn là body của bổn tiểu thư đẹp hơn đúng không? Vóc dáng kiểu chiến đấu tuy sờ vào cảm giác cực đã, nhưng tốn sức lắm, mặc dù bổn tiểu thư cũng có form chị đại đấy nhé."
"Đm, sinh vật Hủ Bại đúng là hết thuốc chữa." Ophelia cạn lời, "Giờ là lúc nói mấy chuyện này à!"
"Chuẩn, Hủ Bại đúng là ảo ma thật."
Thấy Field gật gù hùa theo, Ophelia đắc ý khoanh tay trước ngực, bày ra vẻ mặt "Long vương nhếch mép".
"Quay lại chủ đề chính nào. Ophelia, cô cho bầy xác sống cố gắng ẩn nấp đi. Cho mấy con xác thối hệ tốc độ chiếm lĩnh các điểm trinh sát thuận lợi xung quanh, chúng ta cần theo dõi sát sao mọi động tĩnh của pháo đài biên giới."
Cùng lúc đó, Field điều khiển con quạ đen để lại bên ngoài pháo đài đi tìm Ashina, giao cho cô toàn quyền quản lý quân đội, chờ đợi chỉ thị tiếp theo của mình.
"Còn mấy người chúng ta, đi làm NTR... à nhầm, đi tìm kho báu thôi, nhân tiện tìm hiểu rõ tình hình xung quanh."
Field đầy mong đợi xoa xoa tay. Đã có Minimap phát hiện ra Người Được Chọn chưa có chủ, vậy thì bất kể thuộc thế lực nào, cứ NTR mang về hết. Cho dù chỉ mới bậc 1, trong thời gian ngắn không tăng thêm được bao nhiêu chiến lực thì cũng ngon chán.
Dù sao thì Người Được Chọn bậc 1 cũng như một tờ giấy trắng, mình muốn viết bao nhiêu chữ "Chính" (正) lên đó thì nó sẽ "chính" bấy nhiêu.
Không biết có phải ảo giác không, nhưng hắn luôn cảm thấy Rosaria và Ashina chiến đấu đều mạnh hơn những người cùng bậc một chút.
Chỉ vào Chemi đang bẩn thỉu nhem nhuốc, Field ra lệnh cho Rosaria: "Gọi Chemi dậy được rồi đấy."
"Rất sẵn lòng."
Rosaria xách cổ Chemi lên, vung tay táng luôn hai bạt tai.
"Phụt~" Chemi phun ra một ngụm máu bầm, lơ mơ tỉnh lại: "Đây là đâu, chồng tôi đâu rồi?"
"Khụ khụ, tiểu thư Chemi, cô đã về đến lãnh địa Bull rồi." Field xòe năm ngón tay quơ quơ trước mặt Chemi, "Hãy hợp tác với chúng tôi, đây là cơ hội tốt nhất để cô giữ lại cái mạng nhỏ này đấy."
"Hả? Lãnh địa Bull?"
Chemi giật mình nhảy dựng lên, nhưng do vết thương quá nặng, sắc mặt cô ả lập tức trắng bệch, suýt nữa thì ngất xỉu. Cô ta khó tin nhìn dáo dác xung quanh, ánh mắt từ ngơ ngác chuyển sang kinh hoàng: "Các người... vào đây bằng cách nào?"
Với khả năng phòng thủ khủng bố của pháo đài biên giới, Chemi thực sự không thể hiểu nổi Field đã lẻn vào bằng lỗ hổng nào.
Field gãi đầu bối rối: "Cái này thì cô đừng bận tâm, quá trình thú vị lắm, ta cảm giác cô cũng rất 'enjoy' cái moment đó."
"Tôi còn tưởng anh sẽ bắt tôi dẫn các người vào pháo đài." Ánh mắt Chemi tối sầm lại. Vốn dĩ cô ta nghĩ Field sẽ lấy mạng sống của mình ra uy hiếp, ép cô ta dẫn đường qua pháo đài.
"Cái pháo đài cỏn con, búng tay là phá." Field quay lưng lại, ra vẻ ngầu lòi trích dẫn câu nói của Đại Ái Tiên Tôn, "Chẳng qua chỉ là chút gió sương mà thôi."
"Ây da~ Bé Field ngầu bá cháy." Ophelia nhướng mí mắt, đọc thoại bưng bô một cách cực kỳ giả trân.
"Được rồi, nhạt nhẽo thật."
Thầm thề trong lòng lúc về phải "giáo dục" Ophelia một trận ra trò, Field khôi phục lại vẻ lý trí thường ngày: "Đừng giở mấy trò vô bổ nữa. Bọn ta giữ lại mạng cho cô, nhưng không hề đặt hy vọng vào cô đâu. Giữ cô sống chỉ là để đỡ tốn chút sức lực thôi."
"Việc xuyên qua pháo đài chính là minh chứng. Nếu cô muốn dùng mạng mình để thử xem ta còn giấu con bài tẩy nào không thì cứ tự nhiên, luôn sẵn sàng chào đón."
Bề ngoài Chemi tỏ ra bình tĩnh, nhưng trong lòng lại đang cuộn trào sóng dữ.
Lẽ nào hắn sở hữu Người Được Chọn hệ Không Gian Dịch Chuyển hiếm có? Hay là đạo cụ ma pháp đặc thù nào đó...
Cô ta có nghĩ nát óc cũng không ra Field đã lẻn vào bằng cách nào. Bất giác, Field đã gieo vào lòng Chemi một tầng bóng tối áp lực. Nỗi sợ hãi trước những điều chưa biết khiến Chemi không dám phản kháng.
"Vâng, tôi sẽ ngoan ngoãn hợp tác." Chemi gật đầu ngoan ngoãn, "Tôi bây giờ chỉ là một phế nhân, sẽ không gây ra bất cứ mối đe dọa nào cho các người đâu."
"Tốt lắm. Ở lãnh địa Argali ngoài cô ra, còn Người Được Chọn nào khác không?"
"Có... có một người mới." Chemi bất đắc dĩ trả lời, "Gheros, Người Được Chọn hệ Sát Lục bậc 1, là do chúng tôi trao đổi với Cú Đêm mà có. Mặc dù bọn họ cũng là quân nổi dậy, nhưng lại rất bài xích Người Được Chọn hệ Sát Lục. Đám rác rưởi đó, chiến lực mạnh mẽ dâng tận miệng mà lại chê."
"Không ngờ các người lại có hợp tác với Cú Đêm đấy." Field nhíu mày, "Chẳng phải Cú Đêm luôn dốc sức lật đổ ách áp bức sao?"
"Người của Cú Đêm đúng là lũ cứng đầu, trong đầu chỉ toàn nghĩ đến việc giúp đỡ đám tiện dân dưới đáy xã hội. Nhưng nghĩa quân thì khác, ở đâu có con người, ở đó sẽ có dục vọng."
Chemi liếm khóe môi: "Ai mà chẳng thích hưởng lạc chứ. Cú Đêm nói cho cùng cũng chỉ là một con dao, mà lại còn là loại dao cùn nữa."
"Bỏ qua mấy chuyện vô bổ này đi, Gheros là của ta rồi." Field nói một cách không hề khách sáo, "Đi thôi, chúng ta đến lãnh địa Argali, đó là lãnh địa tạm thời của cô đúng chứ."
"Đúng vậy, nhưng anh đừng mừng vội. Con bé đó kiêu ngạo lắm, e là chẳng thèm để mắt đến anh đâu."
Chemi buông một câu xanh rờn.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn