Chương 20: Dwarf Volkan (Hết)
Nữ Thần Tan Vỡ Muốn Nuôi Dưỡng Tôi. · Glodia · 480 chương · ~38 phút đọc · Tạo 02/09/2026
Toàn chương Ngày thứ 46 tại Rừng Sương Mù.
"Thưa Đấng vĩ đại!!"
"Aaa Cảm ơn ngài đã nhận chúng tôi."
"Tôi cảm nhận được hơi ấm từ Đấng thần thánh. Nơi này chắc chắn là thiên đường của chúng tôi rồi."
Những âm thanh như thế cứ vang lên bên ngoài ngôi nhà.
Nhìn ra thì thấy ba Elf bình thường mà Tinia dẫn về đang tự tiện đứng cầu nguyện trước cửa nhà tôi.
Hiện tại, ngôi nhà của tôi nhìn từ bên ngoài đang dần trở thành một cái cây khổng lồ.
Có lẽ vì vậy mà họ tôn sùng nhà tôi là một cái cây thần thánh và vĩ đại, rồi cứ thế mà sùng bái.
Nghe bảo vị vĩ đại ở thế giới của họ đã chết nên họ đã vào Tòa Tháp để tìm kiếm, và có vẻ như họ đã chọn tôi làm vật thay thế.
Tôi cũng chẳng bận tâm lắm, nhưng....
Thật phiền phức.
Tôi gọi Elasion, đứa thứ mười trong số các Elf của Mộc Thần.
[Elasion.] [Hả! Thưa Mộc Thần. Ngài gọi thuộc hạ ạ?] [Mấy Elf mới đến cứ lảng vảng trước nhà ta làm phiền quá. Bảo họ đừng làm thế nữa.] [Vâng, thuộc hạ rõ rồi ạ!!] Chẳng mấy chốc, một Elf tóc vàng xuất hiện.
"Này mấy người kia! Mộc Thần đang thấy phiền phức vì mấy người đấy. Mau đi theo tôi ngay không!?"
"Á, xin lỗi, xin lỗi ạ!!"
"Chúng tôi chỉ vì quá vui mừng thôi mà."
"Xin lỗi ạ. Xin lỗi xin lỗi xin lỗi!!!"
Họ đã bị Elasion lôi đi xềnh xệch.
Chắc sau này họ sẽ không dám làm phiền nữa đâu.
Vì vậy, tôi lại tập trung vào việc của mình.
Nhân tiện, tôi đang luyện tập cảm giác của bản thể.
Bởi khi lãnh thổ mở rộng đáng kể và bản thể trưởng thành, một cảm giác mới đã được khai mở.
Đó chính là sự giao cảm sâu sắc với những sợi dây leo đã tách rời.
Vốn dĩ những sợi dây leo tách rời chỉ có thể di chuyển theo ý chí, nhưng giờ đây nếu tập trung, tôi có thể trực tiếp điều khiển chúng.
Một cách tinh vi hơn nhiều.
Nhanh hơn nhiều.
Và nếu muốn, tôi còn có thể xác nhận tầm nhìn của những sợi dây leo tách rời đó.
Nói đơn giản thì tôi có thể điều khiển chúng như những phân thân vậy.
Chỉ là tốn khá nhiều sự tập trung thôi.
Vì vậy, tôi tập trung vào bản thể để cảm nhận tất cả các dây leo của mình.
Bán kính 200m nơi bản thể và rễ cây kết nối.
Toàn bộ tầm nhìn của ngôi làng hiện ra rõ mồn một.
Nơi này giống như cơ thể của tôi nên chẳng có gì khó khăn cả.
Lần này, tôi tập trung vào những sợi dây leo tách rời ở nơi xa hơn nhiều so với chỗ đó.
300m.
400m.
500m.
Khoảng cách càng xa thì càng tốn nhiều sự tập trung.
Chuyện này chắc là khi bản thể lớn lên thì sẽ khắc phục được thôi.
Cảm giác toàn bộ tình hình khu rừng xung quanh đều được cảm nhận rõ ràng quả là một trải nghiệm thần bí.
600m.
700m.
800m.
Bắt đầu chạm đến giới hạn rồi.
Thật khó để quan sát toàn bộ phạm vi.
Vì vậy, tôi thu hẹp phạm vi theo hình rẻ quạt để tập trung vào nơi xa hơn nữa.
900m.
1km.
Đã chạm đến tận cùng lãnh thổ.
Tuy nhiên, tôi phải tập trung cao độ đến mức khó lòng để tâm đến những việc khác.
Dù vậy, đây cũng là một thành quả đáng kinh ngạc.
Dù cần sự tập trung nhưng tôi đã có thể quan sát và điều khiển dây leo trong bán kính 1km.
Và trên hết....
"Chà, thèm rượu quá đi mất."
Tầm nhìn của dây leo đã bắt được một tồn tại.
Một ông chú thấp bé với cơ bắp cuồn cuộn.
Nhìn bề ngoài thì giống như một con người thấp bé, nhưng một kẻ trông có vẻ không giống con người cho lắm đang ngồi nghỉ ngơi trên xác một con quái vật đã gục ngã.
Cái búa khổng lồ trông rất nặng nề.
Luồng khí mạnh mẽ luân chuyển trong cơ thể.
Nhìn qua là biết không phải hạng tầm thường.
Nhưng nếu bảo là thợ săn nô lệ thì trông ông ta lại giống một ông chú nát rượu hơn.
"Thịt thì đầy rẫy ra đấy, mà không có rượu nên chẳng thấy hăng hái gì cả. Haiz chậc. Chỉ vì uống rượu rồi nhầm lẫn vật phẩm ủy thác mà phải khổ sở thế này đây."
Cứ lầm bầm một mình.
Qua những lời lẩm bẩm như ông chú hàng xóm đó, tôi đại khái đã hiểu ra tình hình. Đó là một gã lập dị bị vứt bỏ vì sai lầm của chính mình sau khi uống rượu.
Và rồi....
Dù còn hơi mơ hồ nhưng ông ta không phải con người.
Theo cảm nhận của thực vật, đó là một phân chi khác của loài người.
Rốt cuộc danh tính của ông ta là gì nhỉ?
Chuyện đó thì phải tìm hiểu ngay bây giờ thôi.
Xoạt!
"Hửm?"
Tôi tạo hình một sợi dây leo tách rời thành hình người rồi bắt chuyện với ông ta.
"Này. Ông là ai vậy?"
"Ơ kìa? Ta còn chưa uống rượu mà cây cối đã biết nói chuyện rồi sao?"
"Trông không giống con người lắm, ông thuộc chủng tộc nào vậy?"
"Lạ thật đấy. Nó biết nói chuyện thật sao? Chà, đúng là một thứ kỳ lạ. Ngươi là cái gì thế?"
Cứ ngỡ ông ta sẽ cảnh giác, ai dè lại thản nhiên đến lạ.
Có vẻ ông ta rất tò mò nên cứ dùng câu hỏi để đáp lại câu hỏi.
Chẳng còn cách nào khác, tôi đành giới thiệu trước.
"... Như ông thấy đấy, tôi là thực vật. Tên là Muchan. Còn ông là ai?"
"Hô hô. Thú vị đấy. Gặp được thực vật biết nói đã là chuyện lạ rồi, vậy mà còn hỏi về chủng tộc của ta nữa chứ. Bình thường người ta toàn nhầm ta là một con người thấp bé rồi bỏ qua thôi."
"Nghĩa là ông không phải con người."
"Là Dwarf. Một Dwarf cao lớn nhất đấy! Ta chưa từng thấy Dwarf nào cao hơn mình cả."
"Dwarf sao...."
"A! May quá. Nhân tiện gặp được ở đây, làm ơn chỉ đường cho ta với. Nếu là thực vật thì chắc hẳn phải biết nơi này là đâu chứ nhỉ. Ừm."
"Ông không cảnh giác với tôi sao?"
"Ha ha! Trò chuyện được với nhau thì có gì mà phải sợ chứ. Chỉ cần chỉ đường cho ta, ta sẽ hậu tạ xứng đáng."
"Nếu định ra khỏi rừng thì tôi không khuyến khích đâu. Vì bên ngoài đầy rẫy thợ săn nô lệ đấy."
"Thợ săn nô lệ sao? Ha ha! Không sao, không sao đâu. Đi đâu ta cũng được trọng đãi cả thôi. Ngược lại, lũ đó phải khúm núm trước ta mới đúng."
"Ông mạnh đến thế sao?"
"Mạnh thì không hẳn, nhưng ta biết chế tạo vũ khí. Những món vũ khí tuyệt vời nhất mà ai cũng thèm muốn."
"Hóa ra là một kỹ thuật gia."
"Cả đời ta chỉ biết cầm búa thôi mà."
Dwarf giơ cái búa đang cầm lên.
Trông nó chẳng khác gì một cái búa khổng lồ dùng để rèn các sinh mệnh cả.
"Đáng nể đấy."
"Khà khà khà! Cậu cũng có mắt nhìn đấy chứ."
"Một kẻ như ông sao lại bị vứt bỏ vậy?"
"Uống rượu vào rồi lú lẫn, cải tạo nhầm vật phẩm của một chi phối giả tầng cao hơn cả quản lý viên nên bị vứt bỏ thôi. Mà thôi. Ha ha ha!! Còn sống là tốt rồi."
"Vậy là ông chẳng còn nơi nào để đi rồi."
"Đúng thế. Vậy nên mau chỉ đường cho ta đi. Lâu rồi không được uống rượu, ta muốn làm một trận cho ra trò đây. Khi đó ta sẽ chế tạo cho cậu bất cứ trang bị nào cậu muốn!"
"Chẳng lẽ... mục tiêu của ông là rượu sao?"
"Chuyện đó là hiển nhiên rồi còn gì! Mọi thứ đều bắt đầu từ tửu lượng mà ra cả. Đã lỡ rơi xuống đây rồi thì cũng phải uống cho say, chơi cho đã chứ."
Rượu sao....
Lão ta là một kỹ thuật gia.
Là nhân tài cần thiết cho ngôi làng.
Nếu vậy thì dụ dỗ lão ta cũng là một ý hay.
"Nếu có rượu thì ông đi đâu cũng được đúng không?"
"Phải. Có say thì ta mới có hứng thú chế tạo thứ gì đó chứ."
"Nếu tôi cung cấp rượu cho ông, ông có thể chế tạo trang bị cho tôi mỗi ngày không?"
"Hửm? Đang mời chào ta sao? Nếu có loại rượu và nơi ở khiến ta hài lòng thì được thôi. Ta cũng đang định tìm nơi nào đó để định cư đây. Chỉ cần đáp ứng được rượu và vài điều kiện khác là ta có thể làm việc cho cậu."
"Ông thích loại rượu nào?"
"Hỏi thừa! Ta chỉ dùng loại rượu cực mạnh thôi."
"Rượu mạnh sao... chờ một chút."
Xoạt.
Rắc rắc!
"Hô?"
Trên dây leo mọc ra những quả nho căng mọng.
Chùn chụt!!!
Tôi ép lấy nước nho rồi đổ vào một cái bát làm từ dây leo bản rộng, nhân tiện lúc làm, tôi còn pha thêm một chút độc dược vào nữa.
Sủi bọt....
Nước nho bắt đầu lên men theo thời gian thực, biến thành loại rượu vang đậm đà.
Dù là lần đầu làm nhưng cũng không khó lắm.
Tôi đã tạo ra rượu nho pha độc ngay tại chỗ.
Độc dược chỉ cho một lượng nhỏ không gây hại cho cơ thể để tăng thêm độ mạnh cho rượu, đồng thời cũng thêm vào khá nhiều dinh dưỡng tốt cho sức khỏe.
Chắc loại rượu này cũng dùng được đấy chứ nhỉ.
"Uống thử đi. Là rượu đấy."
"Ha ha ha... Cả đời ta chưa bao giờ nghĩ mình lại được một cái cây mời chào, đã thế còn được tận mắt thấy cái cây đó làm ra rượu vang nữa chứ."
Xoạt.
Lão ta cầm lấy cái bát dây leo.
Ngửi ngửi.
"Hô hô hô. Thơm hơn ta tưởng đấy."
Sau đó, lão ta chẳng chút nghi ngờ mà hớp một ngụm rượu.
Ực
"... Khàaaaa!!!!!"
Đôi mắt lão ta trợn ngược lên.
Bộ râu rung bần bật, đôi gò má vốn bình thường bỗng chốc đỏ ửng lên.
Hơi thở phì phò mạnh đến mức chạm xuống cả mặt đất.
"Ông thấy hài lòng chứ?"
Tôi hỏi cảm nhận của lão ta.
Lão ta đáp lại như thế này.
"Tôi yêu cậu mất rồi!!!"
Một lời tỏ tình đầy bất ngờ.
"Ha ha ha. Là các Elf sao. Ta không ngờ lại có người làm nông và sinh sống ở một nơi như thế này đấy."
"Trời đất, một Dwarf cao lớn quá."
"Trông ông ta có vẻ là một kẻ sở hữu sức mạnh to lớn."
Trước cửa nhà, các Elf của Mộc Thần vây quanh gã Dwarf mà tôi vừa dẫn về.
Tên: Volkan.
Chủng tộc: Dwarf.
Tuổi: 86.
Đặc điểm: Trái ngược với tuổi tác, ông ta rất tráng kiện và cực kỳ mê rượu, nghe bảo hễ say rượu là ông ta lại cầm búa lên chế tạo thứ gì đó.
Dwarf Volkan đã quyết định làm việc tại làng vì mê mẩn loại rượu tôi làm ra.
Ông ta bảo đó là loại rượu ngon nhất mà ông ta từng uống từ trước đến nay.
Thậm chí ông ta còn nhảy cẫng lên vì các chỉ số được tăng thêm nữa.
Nhờ vậy, dưới sự dẫn dắt của dây leo, lão ta đã về đến làng mà không gặp trở ngại nào, và tôi đã cùng các Elf của Mộc Thần đón tiếp lão ta bằng phân thân.
"Từ giờ đây sẽ là nơi ông sinh sống."
"Có cả con người sống ở đây nữa sao? Ha ha. Đúng là một nơi thú vị. Mà này... cậu bảo mình là thực vật, vậy mà trông chẳng khác gì một Elf bình thường cả. Hóa ra cậu chỉ là một Elf có khả năng điều khiển thực vật xuất sắc thôi sao. Suýt nữa thì ta bị lừa rồi."
"... Ông muốn nghĩ sao thì tùy. Đây là các Elf sẽ cùng chung sống, hãy chào hỏi nhau đi."
"Được thôi."
Volkan dang rộng hai tay như thể rất vui mừng.
"Rất vui được gặp mọi người. Hy vọng mọi người đừng vì định kiến mà xa lánh ta. Ta cũng rất thích Elf đấy."
"Chúng tôi cũng chào mừng ông."
"Một Dwarf không giống Dwarf chút nào nhỉ. Nếu Mộc Thần đã dẫn ông về thì ông cũng là thành viên trong gia đình chúng tôi. Nếu có gì bất tiện thì cứ nói nhé."
"Ha ha. Vậy thì ta phải nhờ mọi người giúp một tay để dựng đại xưởng rèn thôi. Chắc sau này ta sẽ thường xuyên uống rượu say rồi nổi hứng cầm búa lắm đấy."
"Dạ?...."
Bảo chào hỏi mà lão ta lại đưa ra yêu cầu thẳng thừng luôn.
Lão ta bảo cần dựng xưởng rèn nên hãy tìm nguyên liệu giúp lão.
Cũng chẳng có gì tệ cả.
Vì lão ta bảo sẽ làm việc chăm chỉ mà.
Nếu lão ta thực sự là một kỹ thuật gia giỏi thì việc đầu tư cho lão là hoàn toàn đúng đắn.
"Chuyện đó tôi sẽ giúp ông."
Tôi tích cực giúp đỡ lão ta.
1. Đào hầm và tạo không gian dưới lòng đất.
2. Tìm các nguyên liệu như đá, sắt.
3. Cung cấp rượu và đồ nhắm định kỳ.
Những điều kiện Volkan đưa ra tuy có vẻ khó khăn, nhưng với tôi thì lại quá dễ dàng.
1.
Toàn bộ lòng đất dưới ngôi làng đều giống như cơ thể của tôi.
Tôi điều khiển rễ cây hoạt động mạnh mẽ để đào hầm và tạo ra một không gian rộng lớn dưới lòng đất.
2.
Đá hay quặng sắt thì cứ đào đất lên là có.
Dù chỉ là quặng thô chưa qua tinh chế, không biết có dùng được không, nhưng Volkan bảo lão sẽ tự mình gia công.
3.
Việc cung cấp rượu và đồ nhắm thì chẳng có gì khó.
Tôi định sẽ lập hẳn một kho rượu dưới lòng đất, rồi trồng hoa màu để chế biến nhiều loại rượu khác nhau, còn đồ nhắm và món ăn thì cứ giao cho con người làm là xong.
Tóm lại, chỉ mất vài giờ là xong xuôi.
"Hả. Đã xong rồi sao?...."
Volkan, người đang nghỉ ngơi và tham quan ngôi làng, tỏ vẻ không tin nổi trước lời tôi nói, lão ta liền đi xuống cái hầm sâu và rộng mà tôi đã đào bằng bản thể.
Nhưng vẫn chưa hết.
"Chúng tôi sẽ trang trí nhà cho ông."
"Nếu có đồ nội thất hay phong cách trang trí nào ông muốn, xin hãy cứ nói với tôi, Laperdion."
"Ông định xây dựng xưởng làm việc theo cấu trúc như thế nào ạ?"
Tôi bảo các Elf trang trí bên trong.
Các Elf của Mộc Thần là phân thân của tôi.
Họ tùy ý tạo hình dây leo để trang trí nội thất dưới lòng đất theo ý muốn của Volkan.
Vì Renia, đứa thứ tư, đã làm ra những chiếc đèn ma pháp từ dây leo nên bầu không khí cũng khá ấm cúng.
"Tuyệt vời quá!! Không ngờ các Elf lại có năng lực kinh ngạc đến thế này!!!"
Chỉ mất nửa ngày.
Cái hầm u tối đã trở thành một không gian bí mật ấm cúng.
"Vậy giờ đến lượt ta rồi!"
Vút!!
Cuối cùng là phần của Volkan.
Lão ta lấy ra một cái túi nhỏ từ trong người rồi ném xuống.
Cái túi phát sáng rồi phình to ra, nhả ra vô số công cụ và những thiết bị máy móc lạ lẫm.
Một cái đe màu đen làm từ chất liệu không xác định.
Một cái lò hỏa trụ to hơn Volkan một chút.
Một cái kính bảo hộ trông như mũ bảo hiểm trong phim viễn tưởng.
Một cái búa sắt lúc nào cũng bốc khói nghi ngút.
"Ông mang theo tất cả những thứ này sao? Không ngờ từ cái túi nhỏ xíu đó lại chui ra được ngần này thứ...."
"Tất nhiên rồi. Vì đây là túi không gian mà. Ta vốn là kẻ lang thang mà. Nhưng giờ thì chuyện đó kết thúc rồi."
Keng keng!!
Lão ta dùng búa và đục đập vào những tảng đá và quặng mà tôi đã gom lại bằng rễ cây. Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ để chúng biến thành hình khối vuông vức, hoặc được tinh luyện thành hình dạng mà lão mong muốn.
Cái này, liệu có cần đến lò hỏa trụ không nhỉ?
"Này, mấy vị Elf kia. Giúp ta thêm một chút nữa đi."
Sau đó, Volkan dưới sự giúp đỡ của các Elf đã cải tạo ngôi nhà theo ý thích của mình.
Một cánh cửa ngụy trang xuất hiện ở lối vào hầm.
Một cầu thang dẫn xuống hầm được lắp đặt.
Bên trong ngôi nhà vốn được trang trí bằng gỗ giờ đã được lát bằng những tấm đá bóng loáng.
Tất cả những việc này chỉ mất chưa đầy vài giờ.
Xưởng làm việc đã được dựng lên nhanh chóng.
Thậm chí.
"Giờ thì cho ta rượu đi! Ta phải làm một chặp cho đã đời mới được."
"Trong kho đã có sẵn mấy thùng rồi đấy."
"Khà Tuyệt quá. Các vị có muốn uống cùng không?"
"Rượu do Mộc Thần ủ sao!... Chúng tôi xin phép được cùng thưởng thức."
"Hử! Rượu do Mộc Thần làm thì không thể bỏ qua được rồi!!"
"Cùng làm việc với nhau thấy thật tự hào. Tôi cũng muốn uống cùng mọi người rồi."
Sau khi công việc kết thúc, mọi người cùng nhau tổ chức một bữa tiệc nhỏ.
Đồ nhắm được nấu từ hoa màu và rượu vang do tôi ủ.
Bữa tiệc chỉ cần hai thứ này là đủ.
"Ha ha ha!! Mọi người uống rượu giỏi thật đấy. Ta không ngờ mình lại hợp với Elf đến thế này!"
"Ông Volkan có sức hút thật hào sảng đấy ạ."
"Ha ha! Mọi người thực sự nhìn ta mà không hề có định kiến sao. Ta cảm động đến phát khóc mất thôi."
Nhân tiện, các Elf của Mộc Thần cũng giống như tôi, có khả năng kháng độc nên uống rượu rất giỏi.
Nhờ vậy mà các Elf và Volkan đã nhanh chóng trở nên thân thiết.
Với đà này, chắc Volkan cũng sẽ định cư tốt thôi.
Lão ta sẽ chế tạo vũ khí cho chúng tôi mỗi ngày.
Nhưng mà....
Chùn chụt!
Ực ực ực.
"Khàaaaa!"
"Khà" Cái rượu đó ngon đến thế sao?
Đến cả các Elf cũng uống say sưa không biết trời đất là gì.
Ực Thấy tò mò, tôi cũng làm một ly.
Vị cay nồng lan tỏa, một hương vị sắc sảo thấm sâu vào tận tâm can.
Dù hơi mạnh nhưng cũng khá ổn.
Thật bất ngờ là vị mát lạnh và ngọt ngào lại trỗi dậy sau đó.
Nếu đã vậy.
Ngôi nhà bằng dây leo.
"Shaela. Em có thích rượu không?"
".........?"
"Dù là rượu mạnh nhưng nó không gây hại cho cơ thể đâu, lại còn tốt cho sức khỏe nữa. Em muốn thử không?"
Nghiêng đầu.
Shaela nghiêng đầu vẻ thắc mắc.
Có vẻ cô ấy không hiểu rõ lắm, nên trước tiên tôi rót rượu vang vào một cái bát dây leo cho cô ấy.
Xoạt.
Hít hà Cô ấy nhận lấy bát rượu rồi kiểm tra mùi hương.
Dường như không rõ lắm nên cô ấy nghiêng đầu, rồi chậm rãi hớp một ngụm.
"......!!!"
Đầu cô ấy hơi ngửa ra sau như thể hơi ngạc nhiên.
Vì đôi mắt không cử động nên thật khó để phân biệt là cô ấy không thích hay là thích, nhưng hành động tiếp theo của cô ấy đã cho tôi câu trả lời.
Ực ực!!
Ực ực ực!
Cô ấy uống cạn bát rượu trong một hơi.
Cô ấy há miệng ra như đang thốt lên "Khà" một cách không thành tiếng.
Chưa dừng lại ở đó, cô ấy còn đưa cái bát không về phía tôi.
Chìa ra.
"Thêm... nữa."
May quá, có vẻ cô ấy thích nó.
Thật là tốt.
Vì rượu có vị cay nồng và hương thơm kích thích, nên chắc hẳn sẽ giúp ích cho việc hồi phục vị giác và khứu giác.
"Được rồi. Em cứ uống thoải mái đi."
Tôi lập tức tạo ra rượu cho cô ấy.
Kể từ sau vụ gã thợ săn nô lệ, cô ấy tuy có vẻ đắc ý nhưng vẫn luôn thấy bí bách vì các giác quan của mình.
Tôi nên đối xử tốt với cô ấy bằng những thứ như thế này.
Cô ấy cứ thế nhận rượu uống cho đến khi bụng no căng mới thôi.
Đêm trong Rừng Sương Mù.
"Ngoan... lắm……......."
Shaela với khuôn mặt đỏ bừng vì say rượu bắt đầu vuốt ve trán tôi trong lúc ngủ mơ. Bình thường nói chuyện còn khó khăn, vậy mà không hiểu sao cô ấy lại có thể nói mơ được như vậy. Thấy thật cạn lời, tôi cứ thế nhìn cô ấy thì.
Phì phò!
Hơi thở nồng nặc mùi rượu xộc thẳng vào mũi tôi.
"........."
Biết thế chẳng cho uống nữa.
Cái hạng này mà là nữ thần sao.
Là kẻ đã giết chết gã thợ săn chỉ bằng một đòn sao.
Sự khác biệt quá lớn.
Bộp!
Nhìn xem.
Chân cô ấy đã gác lên bụng tôi rồi.
Tôi nhẹ nhàng nhấc chân cô ấy ra, thì bàn tay cô ấy lại đưa lên mặt tôi nhào nặn.
"Ngoan…… lắm."
"Này, thôi đi mà...."
Khoảng cách chỉ nắm tay nhau khi ngủ đã bị phá vỡ.
Cô ấy cứ thế vuốt ve, ôm ấp và lăn lộn bên cạnh tôi cho đến tận sáng.
Cảm giác thật kỳ lạ, nên giữa chừng tôi đã phải trốn về bản thể.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn