Chương 241: Nụ cười không hề biến mất trên môi của Thánh nữ
Xuyên không 20 năm, tôi mới biết mình nhầm thể loại · Tusk · 318 chương · ~21 phút đọc · Tạo 18/09/2026
201-end Haizz.
Franz thở dài một tiếng rồi đứng dậy khỏi chỗ ngồi.
"Em, em nói thật mà? Nếu là thánh vật thì chắc chắn sẽ tạo ra được thứ mà anh đang nghĩ tới!"
"Vấn đề không phải là có tạo ra được hay không, mà là nguyên liệu sử dụng lại là thánh vật."
Thánh vật đâu phải là thứ muốn có là có như mấy món ma đạo cụ sản xuất hàng loạt đâu. Nếu không phải là vật phẩm do chính Thần ban tặng, thì chỉ những món đồ mang ý nghĩa tôn giáo sâu sắc mới được gọi là thánh vật và mang trong mình thần lực. Những thánh vật như vậy đương nhiên đang được giáo hội cất giữ vô cùng cẩn trọng, làm sao có chuyện anh có thể tùy tiện lấy chúng ra để chế tạo ma đạo cụ được chứ.
"Hay là, Nữ thần tạo giúp tôi một món thánh vật được không?"
Franz lại ngồi xuống, thản nhiên nói rồi nhấp một ngụm trà. Dù đã trò chuyện khá lâu nhưng trà vẫn còn nóng hổi. Đó là một kiểu tiểu xảo sử dụng thần lực của cô.
"Tha, thánh vật ạ. Nhưng việc đó cũng không dễ dàng gì…."
"Có phải vì tôi đang nắm giữ sức mạnh của Nữ thần nên cô mới khó xử?"
"Không phải đâu. Dù đã chia sẻ sức mạnh cho anh, thì với em, việc tạo ra một món thánh vật cũng dễ như trở bàn tay thôi."
Vậy thì tại sao? Ngay khoảnh khắc Franz định để lộ suy nghĩ đó ra mặt, Nữ thần đã lên tiếng.
"Thật ra, việc ngăn chặn những vết nứt không gian đã khiến em kiệt sức rồi. Anh thấy em ngồi đây nhàn nhã uống trà vậy thôi, chứ em cũng đang làm việc cật lực đấy."
"Vết nứt không gian" mà Nữ thần nhắc đến chắc chắn là liên quan đến Cổng và Mê cung. Điều đó có nghĩa là, nếu cô không can thiệp, thì Cổng sẽ không xuất hiện rải rác như bây giờ mà sẽ ồ ạt ập đến cùng một lúc. Kết cục đó thì chẳng cần hỏi cũng biết: Cổng sẽ tràn lan khắp nơi và cuối cùng thế giới sẽ bước vào con đường diệt vong.
"Vậy vẫn chưa có cách nào để lấy lại sức mạnh từ trong cơ thể tôi sao?"
Franz suy nghĩ. Nếu cô lấy lại được nguồn năng lượng đó, liệu có phải cô sẽ ngăn chặn các vết nứt không gian một cách dư dả hơn không?
"Đáng tiếc là hiện tại thì chưa. Nhưng em nghĩ cứ để như vậy cũng không tệ."
"Tại sao lại như vậy?"
"Vì anh đang làm việc thay cho em rất chăm chỉ. Nhờ đó mà em có thể tập trung vào những việc khác."
Franz nghe câu đó cứ như thể cô đang vui mừng vì bắt được một tên nô lệ miễn phí vậy, nhưng anh quyết định không bận tâm. Bởi lẽ, không thể phủ nhận sự thật rằng nhờ nguồn sức mạnh này mà anh mới giữ được mạng sống đến tận hôm nay.
"Nhưng anh đừng quá lo lắng. Nếu anh chết đi, nó sẽ tự nhiên quay trở lại với em thôi."
"Tôi định sống khá thọ đấy."
"Nếu được, em muốn anh sống tới 200, 300 năm cơ."
"…Cái đó thì tôi xin kiếu."
Nếu có thể trẻ mãi không già thì không nói, chứ việc sống tới 200, 300 năm trong khi vẫn phải chịu cảnh già đi như bao người khác thì chẳng khác nào hành động điên rồ. Anh đã chứng kiến kết cục bi thảm của Deliaspy Dein, kẻ đã thay thế cơ thể đang già đi của mình bằng cơ thể của các sinh vật khác, nên anh càng kiên định với suy nghĩ đó hơn.
Sau đó, Franz dành một lúc lắng nghe những lời than phiền của Nữ thần. Dù hơi phiền một chút, nhưng vì biết Nữ thần chẳng có lấy một người đáng để trò chuyện, anh không nỡ từ chối. Nhìn vào đó mới thấy, dường như trở thành một vị thần toàn tri toàn năng không có nghĩa là sẽ được sống hạnh phúc. Anh không biết họ cảm nhận hạnh phúc từ góc độ nào, hay thậm chí là... họ có biết thế nào là hạnh phúc hay không. Đối với một sinh vật hữu tử như anh, đó thật là một vấn đề hóc búa.
Thời gian trôi qua, một lúc sau, Franz tìm đến nhà thờ Thánh Serpia. Như thường lệ, nhà thờ vẫn tấp nập giáo dân. Nhìn những người với trang phục độc đáo, có vẻ như họ cũng đến từ các quốc gia khác. Sau khi quan sát một lúc, Franz chọn thời điểm thích hợp rồi bước tới.
"Justia."
"Franz…?"
Franz gặp Justia khi cô đang trên đường về phía sau nhà thờ. Có lẽ vì chuyến thăm đột ngột mà Justia mở to đôi mắt đầy kinh ngạc.
"Cô có chút thời gian nói chuyện không?"
"A, vâng."
Franz cùng Justia bước đi. Nơi họ đến là khu vườn sau nhà thờ, bên cạnh chiếc ghế băng nhỏ dưới gốc cây. Vừa mới cảm nhận được làn gió nhẹ thổi qua rất dễ chịu, Justia đã nghiêng đầu hỏi:
"Có chuyện gì vậy ạ?"
Làm sao để giải thích cho cô ấy hiểu đây? Sau một hồi đắn đo, Franz kể cho cô nghe về hội nghị thượng đỉnh đại lục ngày hôm trước. Tất nhiên, đó chỉ là sự khởi đầu, còn điều thực sự quan trọng thì vẫn nằm ở phía sau.
"Không có nguyên liệu phù hợp để chế tạo ma đạo cụ sao, nghe chừng nghiêm trọng thật đấy."
"Vì chuyện đó mà hôm qua tôi đã gặp Nữ thần một lát…."
"Khoan đã, anh gặp Nữ thần á?"
Justia hoảng hốt hỏi lại. Chẳng phải đây là thế giới mà chỉ cần nhận được ân huệ của Nữ thần thôi cũng đã trở thành Thánh tử rồi sao? Việc trực tiếp diện kiến Nữ thần là điều mà không ai dám mơ tưởng tới.
"Như cô biết đấy, sau khi tôi hấp thụ sức mạnh của Nữ thần và trở thành bán thần, chỉ cần muốn là tôi có thể gặp bà ấy."
"Mỗi khi nhìn anh, em cảm giác như mọi lẽ thường của mình đều sụp đổ vậy."
Justia thở dài một tiếng thật dài. Franz cũng chẳng biết nói gì về điều đó, vì đúng là anh đang dần trở thành một thực thể vượt xa lẽ thường.
"Vậy sao? Thế Nữ thần có xinh đẹp không? Anh có vẻ thích gặp bà ấy nhỉ?"
"Ừ thì…."
Franz không dễ dàng trả lời ngay được. Xét một cách khách quan thì Nữ thần rất xinh đẹp, đến mức những gì được viết trong Kinh thánh cũng không hề phóng đại. Nhưng đó không phải là lý do khiến anh ngập ngừng.
"…Tại sao anh lại không trả lời?"
Justia nheo mắt nhìn anh đầy nghi ngờ. Cô còn lấy ngón tay chọc chọc vào ngực anh, có vẻ như tâm trạng cô đang rất tệ. Franz đắn đo một lúc trước phản ứng đó, rồi mới khẽ bộc bạch nỗi lòng:
"Bà ấy đẹp thật, nhưng mà trông rất giống cô."
"Dạ…?"
"Nữ thần đẹp, nhưng bà ấy giống cô lắm."
"Á, không… chờ, chờ chút đã."
Justia với khuôn mặt hoảng loạn dường như suy nghĩ điều gì đó, rồi bất chợt dùng hai tay che kín mặt. Dù hơi xấu hổ, nhưng anh không hề nói dối. Nữ thần thực sự rất giống Justia, từ ngoại hình cho đến cả cách nói chuyện. Anh đã ngay lập tức hiểu tại sao bà ấy lại gọi cô là "cô bé".
"Dù sao thì, chuyện tôi muốn nói không phải là cái đó. Tôi hỏi Nữ thần thì bà ấy bảo thánh vật có thể dùng làm nguyên liệu cho ma đạo cụ."
"À, ra là vậy. Vâng, em hiểu rồi ạ. Em hiểu hoàn toàn rồi."
Justia vẫn đang dùng tay che mặt. Franz không hiểu hành động đó, chỉ thấy vô cùng khó hiểu. Dù sao thì việc đối thoại thuận lợi là điều tốt. …Có lẽ vậy.
"Đó là lý do tôi tìm cô. Tôi nghĩ biết đâu cô sẽ biết điều gì đó."
"Để em tìm hiểu thử xem. Tối nay anh quay lại đây nhé, em sẽ cho anh câu trả lời."
"Được, nhờ cô vậy."
"Vâng, anh đi đường cẩn thận ạ."
Franz đứng dậy ngay lập tức. Sau khi để lại Justia phía sau, anh quay trở về Ma tháp. Ngay khi ánh sáng lóe lên và bóng dáng anh biến mất, Justia từ từ bỏ đôi tay đang che mặt ra. Gương mặt cô đỏ ửng như muốn nổ tung, nhưng khóe miệng thì đang nhếch lên tận mang tai.
'Chỉ cần nói thẳng là em xinh đẹp thôi có được không chứ….'
Justia ngửa đầu nhìn lên bầu trời. Hôm nay bầu trời đặc biệt trong xanh và đẹp lạ thường. Tiếng chim hót vang vọng như một bản tình ca, còn làn gió mát lạnh thổi qua thì thật sự quá dễ chịu.
"Mình còn phải đi truyền dạy giáo lý vào buổi chiều nữa chứ…."
Lẩm bẩm một mình, Justia đứng phắt dậy. Dù tâm trạng đang rất tốt, nhưng cô vẫn phải thực hiện lời hứa giúp anh.
Trở về Ma tháp, Franz tiếp tục công việc nghiên cứu ma đạo cụ đã tạm dừng.
'Nếu có thể sử dụng thánh vật để đo lường thần lực….'
Bản vẽ hiện lên trong đầu anh dưới dạng hình chiếu ba chiều giữa không trung. Mạch điện, ma pháp, cấu trúc, nguồn năng lượng… Tất cả các bộ phận đều phức tạp đến mức không thể so sánh với bất kỳ ma đạo cụ nào anh từng chế tạo trước đây. Nếu không phải là người trực tiếp làm ra, thì e rằng không ai có thể sửa chữa hay tái tạo nó được. Tất nhiên, trong tương lai vẫn cần phải điều chỉnh dần dần vì chẳng có món đồ nào là hoàn hảo ngay từ đầu cả.
Điều đáng an ủi duy nhất là….
'Chỉ cần có thánh vật là mọi chuyện sẽ ổn.'
Về mặt lý thuyết, anh đã đạt đến giai đoạn có thể vận hành ma đạo cụ. Trước đây mọi thứ chỉ là một mớ hỗn độn không lối thoát, nên đây có thể coi là một bước tiến lớn. Cứ như thế, thời gian trôi qua giữa công việc và nghiên cứu, cuối cùng buổi tối cũng đã đến. Franz tìm đến gặp Justia như đã hẹn.
"Anh chờ chút nhé, em ra ngay đây."
Justia nói vọng ra từ cửa sổ rồi khuất bóng vào trong. Một lúc sau, Franz gặp cô tại khu vườn sau nhà thờ.
"Franz, em đã tìm hiểu rồi. Hầu hết các thánh vật đều đang được Giáo đoàn quản lý. Nếu muốn mượn chúng, có lẽ anh phải lập báo cáo chính thức và chờ hội nghị thông qua thôi."
"Ra là vậy…."
Dù hơi tiếc nhưng cũng chưa đến mức phải bỏ cuộc. Vì đây không phải việc tư, mà là dùng thánh vật để cứu thế giới. Dù tốn thời gian một chút nhưng chắc chắn giáo hội sẽ đồng ý thôi.
"À, vì chuyện đó nên em có chuẩn bị một thứ."
"Cái gì vậy?"
"Thật đấy, thật lòng đấy, đừng hiểu lầm em nhé. Em chỉ mang theo vì nghĩ có thể cần đến thôi."
Justia đưa ra một chiếc túi nhỏ bằng vải. Franz cầm lấy nó với vẻ đầy nghi hoặc, rồi mở ra kiểm tra nội dung bên trong.
"……"
"Đừng, đừng làm vẻ mặt đó mà…! Em thực sự chỉ mang theo vì nghĩ có thể cần đến thôi mà…!"
Bên trong túi là một chiếc răng. Nhưng lạ thay, tại sao anh lại cảm thấy nó quen thuộc đến kỳ lạ, đồng thời còn cảm nhận được cả thần lực tỏa ra từ nó nữa?

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn