Chương 254: Thế giới sau Bad Ending - Yuna
Xuyên không 20 năm, tôi mới biết mình nhầm thể loại · Tusk · 318 chương · ~25 phút đọc · Tạo 18/09/2026
201-end Tầng sâu nhất của di tích, tầng ngầm thứ 6. Đối mặt với con trùm của mê cung, Franz bất giác chết trân tại chỗ.
Vóc người không quá cao, toàn thân bao phủ trong bộ giáp màu đỏ rực, cùng mái tóc đỏ dài rủ xuống tận bắp chân. Không hiểu sao hình ảnh của kẻ đó lại khiến anh cảm thấy quen thuộc đến lạ kỳ.
Đâu chỉ có thế. Thanh kiếm mà ả đang cầm cũng là một vật quá đỗi quen thuộc đối với Franz.
Thanh kiếm tỏa ra ánh hào quang ngũ sắc rực rỡ như thể chẳng hề chịu chút ảnh hưởng nào của thời gian, không đâu khác chính là Jupiter. Đó là thánh kiếm cứu rỗi thế giới khỏi diệt vong, thanh kiếm mà các đời dũng sĩ vẫn luôn sử dụng.
'Yuna…?'
Anh không thể loại trừ khả năng đây chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên. Không, nói đúng hơn là nếu không phải vậy thì mới là điều bất thường. Chẳng phải chính Nữ thần từng nói rằng bên kia cánh cổng là một chiều không gian khác hay sao.
Nhưng đồng thời, anh cũng không thể phủ nhận sự thật rằng kẻ này trông giống Yuna đến kỳ lạ. Không phải ai khác, chính bản thân Franz là người cảm nhận rõ điều đó nhất.
Nếu ả thực sự là Yuna, thì rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra ở thế giới này chứ? Đã có chuyện gì xảy ra để khiến cô ấy phải bị giam cầm ở một nơi thế này?
Nuốt ngược những thắc mắc đó vào trong, Franz chậm rãi cất bước tiến về phía ả. Tiếng bước chân vang lên vô cùng rõ mồn một trong không gian tĩnh mịch.
Khoảnh khắc anh cất bước đi một bước, hai bước, rồi ba bước. Thân hình của kẻ nãy giờ vẫn thẫn thờ ngước nhìn bầu trời bỗng biến mất hút.
'Cái gì…!'
Franz triển khai ngay lập tức ma pháp bảo vệ mà chẳng kịp chờ đến cái búng tay làm tín hiệu.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, kẻ vừa biến mất đã hiện hình trở lại. Ả vung nhẹ thanh kiếm một đường, còn Franz thì bị đánh văng thẳng vào vách tường trong khi vẫn được bao bọc bởi lớp màng bảo vệ hình tròn.
Chỉ vài giây, không, nếu phán đoán chậm hơn dù chỉ một giây thôi thì anh đã mất mạng từ đời nào rồi. Rơi xuống đất cùng với đống gạch vụn từ bức tường vừa vỡ nát, Franz thẫn thờ nhìn chăm chăm về phía ả.
'Thực sự chỉ là trùng hợp thôi sao…?'
Là người đã gắn bó cùng Yuna suốt một khoảng thời gian dài, Franz nắm rõ như lòng bàn tay mọi thói quen của cô ấy. Từ hướng đặt chân, góc độ vung tay cho đến cả cách liếc mắt khi ra đòn.
Dẫu biết rằng có những nền tảng kiếm thuật cốt lõi chung, nhưng thói quen của mỗi người vốn dĩ đều khác nhau phải không nào. Cho dù có cùng bái chung một sư phụ đi nữa, giữa họ vẫn sẽ có những điểm khác biệt nhỏ.
Nhưng sao lại thế này? Đường kiếm mà ả vừa vung ra khi nãy lại y chang tạc kiếm pháp của Yuna. Hệt như thể họ là cùng một người vậy.
Trong lúc những nghi vấn trong lòng ngày càng chồng chất, ả ta lại bắt đầu chuyển động.
Ầm—!
Kèm theo tiếng gầm rú đinh tai nhức óc cùng bụi đất tung bay mịt mờ, bóng dáng ả lại biến mất.
Bản thân Franz cũng chẳng thể tiếp tục chịu trận nên đã lập tức triển khai ma pháp. Những con chữ và hình khối đan xen tạo thành vòng tròn ma pháp, gán cho luồng ma lực những ý nghĩa cụ thể.
Số lượng vòng tròn ma pháp được tạo ra lên đến hàng chục cái. Dù ả có phải là Yuna hay không thì đây cũng không phải là đối tượng để xem nhẹ, nên anh quyết định tung ra toàn bộ thực lực.
Ma pháp từ mỗi vòng tròn đồng loạt được bắn ra, nhưng tốc độ ả áp sát trước mặt Franz còn nhanh hơn thế.
Ả vung nhẹ thanh kiếm to bằng cả người mình tựa như nó nhẹ bẫng như một chiếc lông hồng. Khi lượng hào quang khổng lồ của ả bùng phát từ đầu kiếm, dù kiếm chưa chạm tới nhưng trên vách tường đã kịp hằn lên những vết chém sâu hoắm.
Đương nhiên là Franz không còn đứng ở chỗ đó nữa. Anh đã dùng ma pháp dịch chuyển không gian để tẩu thoát từ bao giờ.
Ngay sau đó, hàng chục đạo ma pháp lao vút về phía ả. Mỗi một đạo ma pháp đều sở hữu uy lực đủ sức thổi bay cả một thành phố, nếu trúng trực diện thì dẫu là ả cũng khó mà bảo toàn tính mạng.
Đầu tiên nhắm tới ả là một quả cầu lửa cỡ chừng nắm đấm. Vì nó được bắn ra từ điểm mù tầm nhìn nên đối phương chắc chắn sẽ khó lòng xoay sở kịp.
Thế nhưng, ả ta chỉ lộn nhào ra phía sau một cách đầy khinh bỉ rồi dùng kiếm chém đôi quả cầu lửa.
Thánh kiếm Jupiter vốn dĩ là thanh kiếm có thể chém đứt mọi thứ nó chạm vào. Dù không thể trực tiếp xóa sổ bản thân ma pháp, nhưng chừng đó là quá đủ để xé đôi quả cầu lửa thành hai mảnh.
Oành oành oành—!
Quả cầu lửa bị chẻ làm đôi sượt qua người ả rồi phát nổ ở phía sau.
Những đòn tấn công tiếp theo cũng diễn ra tương tự. Dù là tảng đá to lớn che khuất cả trần nhà, dòng nước xiết cuồn cuộn mang hình rồng, hay làn khói xám xịt làm tan chảy vạn vật, tất cả mọi ma pháp đều trở nên vô lực trước thanh kiếm của ả.
Vừa chém đứt các luồng ma pháp, ả vừa dồn dập tấn công Franz. Không phải vì Franz để lộ sơ hở, mà là do ả đã cố tình tạo ra tình huống ép buộc anh phải như vậy.
Trận chiến cứ thế tiếp diễn, và càng kéo dài thì suy nghĩ trong đầu Franz lại càng trở nên chắc chắn hơn.
Kẻ đứng trước mặt anh đích thực là Yuna. Dù anh chẳng thể tài nào hiểu nổi vì sao cô ấy lại rơi vào hoàn cảnh thế này.
"…Yuna."
Franz cất lời bằng một giọng trầm thấp.
Không biết ả có nghe thấy không, nhưng động tác vung kiếm của ả bỗng khựng lại trong chốc lát.
Ngay sau đó, ả lùi phắt ra xa để kéo giãn khoảng cách.
"…Ngươi là ai?"
Đợi đã, vừa rồi ả vừa mở miệng nói chuyện đấy à…?
Dù tận tai nghe thấy nhưng Franz vẫn khó lòng tin nổi. Anh chưa từng nghĩ rằng mình lại có thể nghe thấy tiếng người phát ra từ một con ma vật trong mê cung.
Dù sao đi nữa, đến đây thì mọi chuyện đã được xác nhận. Giọng nói của ả tuy có phần trầm đục hơn, nhưng đó chắc chắn là giọng của Yuna.
"Pháp sư của tiểu đội dũng sĩ, Franz Gilbert."
"Nực cười thật. Pháp sư của tiểu đội dũng sĩ không có cái tên đó. Hơn nữa, kẻ đó đã không còn tồn tại trên thế gian này từ lâu rồi."
Vừa dứt lời, ả liền lao thẳng đến. Hóa ra ả coi những gì Franz vừa nói là lời nói dối.
Chậc lưỡi một cái vì cuộc trò chuyện lệch sóng, Franz vừa trút hàng loạt ma pháp vừa dùng ma pháp dịch chuyển để kéo giãn khoảng cách.
'Pháp sư của tiểu đội dũng sĩ không phải là mình á…'
Rốt cuộc thế giới này là nơi nào, và đã xảy ra chuyện quái quỷ gì thế này chứ?
Đầu óc anh rối bời, nhưng hoàn cảnh hiện tại không cho phép anh có thời gian để suy nghĩ thấu đáo.
Cứ thế, cuộc giao tranh giằng co tiếp diễn một hồi lâu, cho đến khi có thứ gì đó bất chợt lóe lên trong đầu anh.
"Có phải chính ngươi là kẻ đã biến thế giới này thành ra thế này không…?"
Trước câu hỏi của Franz, ả khựng lại hẳn. Rồi cô ngước mặt lên nhìn trần nhà.
Chẳng hiểu sao, dù khuôn mặt đã bị chiếc mũ giáp che khuất, anh vẫn cảm nhận được ánh mắt ấy mang một vẻ hoài niệm xa xăm.
"Phải, đó là một thế giới không đáng để cứu rỗi. Thế nên ta đã hủy diệt nó. Đổi lại, ta bị thần linh nguyền rủa, phải chịu cảnh sống không ra sống chết không xong ở xó xỉnh này đây."
"…Là vì Công tước Ishtar đúng không."
"Đúng vậy. Hắn đã bị xé thây ra cho lũ chó hoang ăn thịt rồi. Mà nhắc mới lạ đấy. Lẽ ra toàn bộ con người đã chết sạch hết rồi cơ mà, ngươi rốt cuộc từ đâu chui ra thế?"
"Ai biết được…"
Đến từ một chiều không gian khác. Nơi đó cô đang sống hạnh phúc bên bố mẹ và em gái.
Franz chật vật nuốt ngược những lời đó vào trong. Cố nói ra mấy lời vô ích ấy chỉ khiến cô ấy càng thêm thảm hại mà thôi.
Thứ duy nhất anh có thể làm vào khoảnh khắc này, chính là cho cô ấy được giải thoát một cách nhẹ nhàng nhất.
"Thôi, sao cũng được. Dù sao thì ngươi cũng sẽ phải đón nhận cái chết tại nơi này. Nhờ có ngươi mà ta đã có được một khoảng thời gian vui vẻ dẫu ngắn ngủi."
Ả chĩa thẳng mũi kiếm, dồn dập tích tụ hào quang. Luồng hào quang đỏ sậm trào dâng như bùng nổ, hất văng không khí xung quanh.
Franz cũng đồng thời dồn tụ ma lực theo. Những hạt ma lực xung quanh phản ứng lại với luồng ma lực cường đại liền tỏa ra ánh sáng xanh rực rỡ.
Chắc chắn đây sẽ là chiêu thức quyết định thắng thua.
Ngay khoảnh khắc ả bước chân lao tới, Franz cũng lao thẳng về phía đối phương.
Ngay sau đó, một cảm giác nóng rát truyền đến từ bả vai. Thanh kiếm của ả đã đâm xuyên qua vai anh. Dẫu sao một pháp sư lao đầu vào cận chiến với một kiếm sĩ thì chuyện ăn đòn là điều hiển nhiên.
Tính ra thì cái giá này vẫn còn quá rẻ. Đối thủ của anh dẫu sao cũng là một dũng sĩ cơ mà.
"Khụ, khụ…!"
Bàn tay của Franz đã đâm thủng lớp giáp của ả, siết chặt lấy phần cổ.
Anh làm được điều đó là nhờ am hiểu tường tận từng chi tiết nhỏ nhặt nhất trên cơ thể cô ấy. Dù đã nhắm đúng khoảnh khắc sơ hở ngắn ngủi nhưng vẫn phải đánh đổi bằng một bên vai.
Nếu là một trận chiến chính diện bình thường, chắc là họ đã phải quánh nhau suốt mấy ngày đêm liền trước khi anh bị đánh bại bởi khả năng hồi phục siêu phàm của cô ấy rồi.
Siết chặt—.
Lẽ ra việc để ma lực nghịch lưu sẽ khiến đối thủ chẳng thể nhúc nhích nổi dù chỉ một ngón tay, vậy mà cô ấy vẫn cử động bàn tay một cách nặng nhọc để tóm lấy cổ tay Franz.
Khi Franz gia tăng công suất ma lực lên mức cao hơn nữa, bàn tay của cô ấy từ từ mất đi sức lực rồi buõng thõng rơi xuống.
Thế thì, giờ có lẽ cũng đến lúc kết thúc rồi nhỉ. Làm vậy sẽ tốt hơn cho cả Yuna, và cho cả thế giới đã phải đón nhận một cái kết tồi tệ này.
Franz khẽ kích hoạt thần lực đang ngủ quên sâu trong cơ thể. Luồng khí vàng óng rực rỡ thoát ra khỏi cơ thể, từ từ thấm vào người Yuna.
Cái chết vốn dĩ cũng là một thứ ân sủng mà thần linh ban tặng. Lời nguyền trói buộc không cho phép cô đón nhận ân sủng đó bắt đầu bị xóa sổ từng chút một.
Liệu việc ban cho kẻ đã hủy diệt thế giới một cái chết thanh thản có thực sự là đúng đắn? Nếu có ai đó hỏi anh câu hỏi đó, anh cũng chẳng biết phải đáp thế nào.
Chỉ là vì đây là Yuna. Chỉ là anh không thể chịu đựng nổi khi nhìn thấy Yuna phải chịu đựng đau khổ mà thôi.
Và trên hết, nếu Yuna không chết thì anh sẽ chẳng thể nào thoát khỏi nơi này được chứ bộ. Thế nên, suy cho cùng thì đây cũng là việc anh làm vì chính bản thân mình.
Chẳng mấy chốc, khi lời nguyền hoàn toàn biến mất, anh cảm nhận được sinh khí đang dần rút cạn khỏi cơ thể Yuna.
Franz đỡ lấy cô ấy, tựa lưng vào vách tường.
Hàng mi nặng nề khẽ hé mở, ánh mắt Yuna hướng về phía Franz.
"…Quả là kỳ lạ… Rõ ràng ta đã căm thù tất cả nhân loại, thế mà cái chạm tay của ngươi lại chẳng hề khiến ta thấy chán ghét chút nào…"
"…Vậy sao."
"Mẹ… Yulia… xin lỗi…"
Đôi đồng tử lấp ló qua khe hở của chiếc mũ giáp mờ dần đi, rồi cuối cùng mất hẳn tiêu cự.
Lặng lẽ nhìn cô ấy một lúc, Franz lấy từ trong túi ra một viên kẹo hồi phục ma lực rồi đặt vào lòng bàn tay cô.
Anh sực nhớ lại việc cô từng bảo đây chỉ là món đồ thay thế cho thuốc hồi phục, nhưng vì ngon quá nên cứ đòi anh đưa hoài.
Đúng lúc đó. Như để thông báo về cái chết của cô, mê cung bắt đầu rung chuyển. Đồng thời, dòng chảy ma lực cho anh biết rằng cánh cổng dẫn ra bên ngoài đã mở.
'Thánh kiếm là…'
Franz dời ánh mắt hướng về phía thánh kiếm đang rơi trên mặt đất, thế nhưng thứ nằm ở đó không phải là thánh kiếm, mà là một viên bảo thạch nhỏ màu tím. Chính xác hơn là viên bảo thạch từng được khảm trên thánh kiếm.
Chậm rãi bước đến nhặt nó lên, Franz cất lên một giọng nói trầm ngầm:
"Tạm biệt, Yuna."
Anh thầm cầu mong rằng ở nơi đó, cô sẽ thực sự được hạnh phúc.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn