Chương 135: Nói cái quái gì thế không biết
Tôi Đã Cướp Sạch Tổ Đội Dũng Sĩ. · Glodia · 206 chương · ~29 phút đọc · Tạo 02/09/2026
Toàn chương
"Phù, cuối cùng cũng diệt sạch rồi."
Đáng thương thay cho lũ ma vật, chúng cứ mải mê tấn công con người mà chẳng thèm đếm xỉa gì đến bên này, khiến tôi phải chủ động mở rộng phạm vi tấn công.
Cuối cùng, khi đã quét sạch những kẻ trong tầm mắt.
Chúng tôi né tránh đám binh lính và chạy về hướng của Dũng sĩ.
Phải rồi, ngay phía trước kia, bóng dáng của tổ đội Dũng sĩ đã hiện ra.
Chắc hẳn bọn họ cũng đã nhận ra chúng tôi nên đang nhìn về phía này.
"Ciel? Không, cô là... ai vậy?"
"Tình hình thế nào rồi?"
Yuni đang mải mê ôm lấy Dũng sĩ để chữa trị, còn Helia và Kayla thì đang tiêu diệt đám quân Ma Vương đang tiếp cận.
Xung quanh bọn họ, xác ma vật chất thành đống.
Nhìn cái bộ dạng kia chắc là bị ăn hành tơi bời rồi.
Mà cái gì thế kia, vết thương ở bụng ấy.
Dù đang cố gắng chữa trị nhưng...
"Cô... cô đã Ma nhân hóa rồi sao?"
Nói cái quái gì thế không biết, mẹ kiếp.
"Chết tiệt, cái con mụ này lại làm trò gì thế không biết? Nếu tôi mà Ma nhân hóa thì chẳng phải người tôi giết đầu tiên là các người sao?"
"Không, tôi nghĩ dù cô có biến thành Ma tộc thì cô vẫn sẽ trêu chọc người ta chán chê rồi mới giết cơ."
Thôi, miễn bàn luận với cái loại này.
Một người có ánh mắt hiền từ như tôi mà lại đi trêu chọc người khác rồi mới giết sao?
"Bỏ qua chuyện đó đi, rốt cuộc chuyện này là sao?"
"Tất cả là tại cô không quản lý Đế đô cho tốt đấy."
Chuyện lần này có liên quan gì tới Đế đô sao?
Ý cô là kẻ thù, tức là con mụ Dũng sĩ Ma tộc đã cướp Thánh kiếm kia, là kẻ đến từ Đế đô sao?
Tôi hiên ngang bước tới trước mặt những kẻ đang cảnh giác kia.
"Nghe cô nói chắc người ta tưởng tôi là Hoàng đế luôn đấy. Các người có tư cách để nói câu đó sao? Chẳng phải là do các người để mất Thánh kiếm à."
Tất cả là tại các người hết. Đồ lũ ăn hại. Sao dám đổ lỗi cho tôi chứ.
Nhìn mặt Talon là tôi biết hắn đã hiểu ra mọi chuyện rồi.
Phải rồi, tôi còn biết thì chắc chắn tên Dũng sĩ Thánh kiếm như hắn cũng phải nhận ra tôi đang chịu ảnh hưởng chứ.
"Chúng... chúng tôi để mất Thánh kiếm hồi nào? Có bằng chứng không?"
"Nó cứ hiện rõ mồn một trong đầu tôi đây này, rằng Thánh kiếm đang gặp họa. Trong tình huống đó thì ngoài việc bị cướp ra còn có khả năng nào khác nữa không?"
Dù có suy xét kỹ thế nào thì chuyện đó cũng vô lý hết sức.
Dù ghét hay thương thì Talon vẫn mang trong mình thuộc tính ánh sáng.
Thế mà Thánh kiếm đột nhiên lại chuyển sang thuộc tính bóng tối sao?
Mỗi người đều có thuộc tính cố định, nên bảo Talon đột nhiên hắc hóa rồi thay đổi thuộc tính là chuyện không tưởng.
Không, ngay từ đầu tên đó chẳng có lý do gì để hắc hóa cả.
Làm nghề Dũng sĩ nhàn hạ, ăn chơi nhảy múa, ôm ấp gái gú, chẳng phải là cái số hưởng sao?
Tứ đại Thiên vương thì tôi đã thịt mất hai đứa rồi, dù ở Đế quốc thì không biết chứ ở Vương quốc thì hắn đang được tung hô là Dũng sĩ đã diệt trừ Thiên vương cơ mà.
Vậy thì rõ rành rành rồi.
Chắc chắn là một kẻ tà ác nào đó đã đoạt lấy nó.
Thậm chí đây còn là bản năng của Sion.
Vì Thánh kiếm là phân thân của Nữ thần nên nó sở hữu năng lực này.
Nếu Nữ thần nhân loại Sen có thể trực tiếp nhận ra khí tức của Thánh kiếm, thì Sion lại cảm nhận được nó theo hướng Ma tộc.
Tất nhiên tôi có thể nhận ra Thánh kiếm đang nằm trong tay một con mụ nào đó chứ không phải Talon.
"Quả nhiên cô cũng biết rồi."
Chắc hẳn Talon cũng cảm nhận được điều gì đó.
Những lúc thế này mà lại tâm đầu ý hợp thì thật là buồn nôn mà.
"Cũng nhạy bén đấy, nhận ra ngay lập tức cơ à."
"Vì cô vốn dĩ luôn rất nhạy cảm với chuyện của Thánh kiếm mà."
Nghĩ lại thì cũng đúng.
Nhưng mà giờ chuyện của cái thằng Talon đó không quan trọng bằng thanh kiếm.
"Câm mồm đi Talon, cái thằng ranh này. Thánh kiếm đâu rồi?"
"Thánh kiếm ở đây."
Talon dùng chân đẩy một thứ được cho là Thánh kiếm về phía tôi.
Chắc là vừa mới từ cõi chết trở về nên giọng nói của hắn cũng chẳng còn chút sức lực nào.
Thế mà cũng biết đường mà giữ lại cái cần giữ đấy nhỉ. Dù vậy, việc để mất Thánh kiếm cũng không thể coi là chuyện tốt đẹp gì được.
Nhìn cái này mà xem.
Viên ngọc Thánh ngọc ở giữa thanh kiếm, minh chứng cho Thánh kiếm, giờ đây đang lóe lên một con mắt đỏ rực.
Hừm.
Cái này chẳng phải là ma kiếm sao?
Bảo sao tôi lại biến thành thế này, cũng là lẽ thường tình thôi.
"Cũng giỏi đường giữ lại đấy nhỉ."
"Nhưng mà cái dáng vẻ đó của cô là sao? Cô rốt cuộc là..."
Phải rồi, coi như Thánh kiếm đã tìm thấy đi.
Việc Talon bị đâm thủng bụng mà vẫn giữ được Thánh kiếm đồng nghĩa với việc hắn đã chiến thắng trong trận đấu với đối phương.
Vậy thì, con mụ Dũng sĩ ma kiếm đã cướp Thánh kiếm đó đâu rồi.
"Dũng sĩ mới đâu?"
"Dũng sĩ mới cái gì chứ. Con mụ đó không phải là Dũng sĩ!"
Yuni kịch liệt phủ nhận, nhưng...
Gạt chuyện đó sang một bên, một khi đã vung vẩy Thánh kiếm thì kẻ không rõ danh tính đó chính là Dũng sĩ.
Tất nhiên vì thuộc tính đen tối nên không phải là Dũng sĩ thông thường.
Phải rồi, chắc hẳn là Dũng sĩ của quân đoàn Ma Vương rồi.
"Nói cho đúng đi. Các người để mất Thánh kiếm, và kẻ sở hữu nó đã làm biến chất thuộc tính của Thánh kiếm khiến tôi cũng ra nông nỗi này đây."
"Cô nói cái gì cơ?"
"À không biết. Tóm lại tất cả là tại các người hết."
"Sao lúc nào cũng là tại chúng tôi vậy."
"Thế tóm lại là có bị cướp Thánh kiếm hay không?"
Trước câu hỏi của tôi, đám này chẳng đứa nào dám nhìn thẳng vào mắt tôi, đứa thì quay mặt đi, đứa thì làm bộ làm tịch.
Phải rồi, tôi biết ngay mà.
Lũ này chẳng bao giờ khiến tôi thất vọng về độ ngu ngốc của chúng cả.
Cũng may là ả ta đã bỏ lại Thánh kiếm mà chạy.
"Trước đó nói mau. Con mụ được cho là Dũng sĩ đó đâu rồi?"
"Sau khi bị tôi cắn đứt cổ, ả đã bỏ lại Thánh kiếm rồi biến mất."
Phải rồi. Bỏ lại cái đó rồi biến mất sao.
Việc Talon bị trọng thương đến mức này đồng nghĩa với việc cả hai đã có một trận kịch chiến.
Phải rồi. Vậy thì việc một kẻ gây ra chuyện này lại bị thương và bỏ chạy sau trận chiến với Talon...
Chứng tỏ đó là một kẻ không biết sử dụng sức mạnh một cách trơn tru, và là minh chứng cho việc thiếu kinh nghiệm.
Điều đó có nghĩa là...
Hẳn là một kẻ nhận được sức mạnh từ ai đó rồi.
Với sức mạnh nhận được đó, ả đã không kết liễu Dũng sĩ ngay lập tức mà lại mải mê tận hưởng sức mạnh mới để rồi bị phản đòn và thảm bại.
Để xem ả là ai nào.
"Rốt cuộc là làm sao mà để mất Thánh kiếm vậy?"
"Một người phụ nữ đột nhiên xuất hiện và nói rằng mình đang bị Schukart truy đuổi."
Lại còn dùng cái cớ bị Schukart truy đuổi sao?
Khoảng cách từ Đế đô tới tiền tuyến là bao xa chứ, thế mà lại tin vào cái lời nói dối trắng trợn đó sao?
Cái thằng này tin thật đấy à.
À không phải. Talon dù thế nào đi chăng nữa cũng không phải hạng đàn ông cứ thấy gái là tít mắt lại đâu.
"Bị Schukart truy đuổi sao? Trông ả thế nào?"
"Hỏi nhiều thế không biết. Đợi chút đi."
Helia nhíu mày thật chặt, dường như đang cố gắng lục lọi ký ức để vẽ lại chân dung đối phương bằng ma pháp.
"Nhưng mà vẽ ra thì chúng ta có nhận ra được không?"
Helia dù sao cũng là một đại pháp sư.
Cô ta có khả năng dùng ma pháp để hiện thực hóa hình ảnh của một người trong ký ức.
Và cái bản mặt được vẽ ra trông khá giống với một người mà tôi biết.
"Đây chẳng phải là Sera sao?"
"Đúng rồi. Là con mụ Sera đó mà. Hầu nữ của Ailia."
"Làm sao mà con mụ đó lại... À."
Nếu con mụ đang ở trong ngục của Schukart mà thoát ra được thì chắc chắn là đã nhận được sức mạnh từ ai đó rồi.
Nếu vậy thì sức mạnh đó tự nhiên sẽ dẫn tới Yuris thôi.
Vậy thì kẻ nhận được sức mạnh của Yuris chính là...
Cuối cùng thì người phụ nữ trong bức tranh này gần như chắc chắn là Sera.
Bảo sao lại liên quan tới Schukart.
Chắc hẳn ả đã bị hành hạ ra trò trong ngục Schukart rồi.
Cũng phải thôi, đám Schukart cũng là con người và bọn họ là những người chịu thiệt hại nặng nề nhất trong vụ Commune vừa rồi.
Tất nhiên Sera, kẻ bị bắt vì liên quan tới Commune ngay từ đầu, chắc chắn đã phải chịu đủ loại cực hình tra tấn.
Vốn dĩ con mụ đó đã dựa hơi Ailia mà làm đủ trò hống hách rồi còn gì.
"Không, suy cho cùng thì người vung vẩy Thánh kiếm là Dũng sĩ của chúng tôi, kẻ trộm Thánh kiếm có cái quyền gì mà lên mặt hạch sách thế hả?"
Yuni cái con mụ này cứ thích nhảy dựng lên thế nhỉ.
Cũng phải thôi, chuyện Thánh kiếm là vấn đề cực kỳ nhạy cảm đối với Vương quốc cũng như các giáo sĩ liên quan tới giáo hội Nữ thần mà.
"Đến cả Talon còn đang im lặng, cô lấy tư cách gì mà lớn tiếng ở đây hả?"
"Ư..."
"Tôi đã nói năng nhẹ nhàng lắm rồi đấy nhé? Hay là cô thấy tôi hiền quá nên lấn tới? Cái con mụ chết tiệt này, ngoài việc làm tình ra thì cô còn biết làm cái gì nữa không, đến cả cái việc Talon bị thủng bụng mà cô cũng chỉ lo chữa trị cho cái phần dưới của hắn thôi sao."
"Chuyện... chuyện đó sao lại lôi ra nói ở đây chứ?"
Cũng biết xấu hổ cơ đấy, mặt đỏ bừng lên kìa.
"Chà, nếu đám giáo sĩ giáo hội Nữ thần mà nghe tin Thánh nữ Yuni ngày nào cũng dùng phép màu chỉ để làm tình với Dũng sĩ thì chắc là hay ho lắm nhỉ?"
"Sao cô cứ thích nói chuyện lạc đề thế hả?"
Thì chung quy lại cũng là do cô hết đấy con mụ kia.
"Thanh Thánh kiếm này có sửa được không? Yuni đã thử thanh tẩy rồi nhưng nó chẳng có dấu hiệu gì là quay lại như cũ cả."
"Tôi cũng chẳng biết nữa. Tạm thời cứ giao nó cho tôi đi. Biết đâu chỉ cần tôi cầm nó thôi là nó sẽ thay đổi thì sao."
"Chẳng thà để Dũng sĩ cầm còn hơn không? Cái con mụ chết tiệt kia vừa cầm Thánh kiếm là nó biến đổi ngay lập tức mà."
Vậy sao.
Nếu Sera vừa cầm là nó biến đổi ngay, thì việc để Dũng sĩ cầm lại sau khi hồi phục cũng là một cách.
"Cũng nên thử xem sao, nhưng trước hết phải chữa trị cái thân xác đó đã chứ."
"Không, cô là cái thá gì mà cứ đòi lấy nó, chẳng lẽ cô đã sa ngã thành Ma tộc rồi nên muốn chiếm đoạt Thánh kiếm sao?"
"Nếu tôi mà sa ngã thì các người có còn mạng mà đứng đây nói chuyện không hả."
Sao cứ phải bắt tôi lặp lại một câu thế nhỉ.
"Talon. Đám này không biết sao?"
"Chưa có dịp nói. Vả lại tôi nghĩ cô cũng chẳng muốn bọn họ biết đâu."
"Hai người đang nói cái gì vậy?"
"Thì là tôi chính là phân thân của Thánh kiếm đấy."
Tôi vừa nói vừa cầm lấy thanh Thánh kiếm đang tỏa ra khí tức khó chịu kia.
Cảm giác này lạ thật đấy.
Con mắt trên thanh kiếm cứ chớp chớp, trông nó có vẻ vui mừng khi được tôi cầm lấy.
Cái gì thế này. Chẳng lẽ Karia cũng đang phản ứng sao.
Chuyện gì vậy trời. Hay là Talon đã mất tư cách sở hữu Thánh kiếm rồi? Chẳng lẽ không cần Sera hay Talon, mà chính tôi cũng có thể cầm nó sao.
À, vậy là tôi phải cầm cái thứ này đi diệt Ma Vương à.
Nhìn cái hình thù quái dị này mà xem.
Thấy rợn cả người.
"Ciel là phân thân của Thánh kiếm sao?"
Cái vẻ mặt như vừa nhìn thấy xác chết bên đường kia là sao chứ, thật là khó chịu mà.
Dù tôi chưa nói mình là Nữ thần, nhưng...
Dù sao thì nếu tôi bảo mình là Nữ thần chuyển thế thì đám này chắc cũng nhìn tôi như con điên thôi.
Về mặt thực tế thì khó mà chấp nhận được chuyện đó mà.
Nói thật là ở Đế quốc thì còn dễ tin, vì ở đó ngoài những kẻ không biết về tôi thì chỉ có đám học viên Schpern đã chứng kiến tôi sinh hoạt vài tháng thôi.
"Sao, có ý kiến gì à?"
Vừa nói tôi vừa không thèm liếc nhìn Yuni lấy một cái, cứ thế mân mê thanh Thánh kiếm.
Cảm giác cầm nắm cũng không tệ chút nào.
Sau Karia thì đây là thanh kiếm thứ hai cho tôi cảm giác sướng tay như vậy.
Cái con mắt này nhìn kỹ cũng thấy hơi dễ thương đấy chứ.
Hay là đây mới là hình dáng thực sự của Thánh kiếm nhỉ.
Rốt cuộc là tại sao nó lại ra nông nỗi này, càng nhìn càng thấy nó có vẻ thân thuộc.
"Cái này dễ thương đấy chứ."
"Giờ mà cô còn tâm trí để nói câu đó sao?"
Cái con mụ này cứ làm người ta bực mình thế nhỉ.
Đến cả Arietta và Luciella đi theo sau còn đang im lặng, thế mà cô dám vô lễ trước mặt Hoàng nữ và Công chúa cao quý sao.
Tôi nghênh ngang bước tới chỗ Yuni.
Thấy tôi cầm thanh Thánh kiếm trên tay, cô ta sợ hãi lùi lại, đúng là dáng vẻ của một Thánh nữ mà.
"Vậy thì với đẳng cấp của tôi, tôi có nên tranh cãi với cô không nhỉ?"
"Không, chuyện đó vô lý hết sức. Làm sao cô có thể là phân thân của Thánh kiếm được chứ?"
À, hóa ra là vấn đề đó sao.
Mặt Yuni cắt không còn giọt máu, tái mét như tàu lá chuối.
Cũng phải thôi, những gì cô ta được học ở giáo hội dường như đang bị phủ nhận hoàn toàn.
Dù sao thì trong mắt cô ta, tôi cũng chỉ là một kẻ chuyên đi làm những việc bẩn thỉu mà thôi. Một kẻ như thế, à không, giờ là một con mụ như thế mà lại là phân thân của Thánh kiếm thì đúng là chuyện không tưởng.
Phải rồi, phản ứng như thế là bình thường, nên nếu tôi bảo mình là Nữ thần thì cô ta sẽ nói gì đây.
Vì vậy, cứ để cô ta thấy ở mức độ này là tốt nhất.
Dù sao thì cô ta cũng chẳng thể phủ nhận được lời tôi nói.
Vì ít nhất Talon cũng đã xác nhận chính tôi là người đã giao Thánh kiếm cho hắn mà.
Dù là phân thân hay cái gì đi chăng nữa, thì ít nhất họ cũng sẽ hiểu là tôi có liên quan tới nó.
"Nếu thấy không phục thì cứ đi mà hỏi cái giáo hội chẳng có lấy một dòng sử liệu nào của các người ấy."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn