Chương 136: Cảm giác ưu việt
Tôi Đã Cướp Sạch Tổ Đội Dũng Sĩ. · Glodia · 206 chương · ~31 phút đọc · Tạo 02/09/2026
Toàn chương
"Tại các người mà tôi cũng phải nhắm mắt đi lại đây này."
Đây không phải là lời nói dối mà là sự thật 100%.
Nếu cứ mở mắt đi lại thế này, chắc chắn những kẻ tinh mắt sẽ nhận ra ngay.
Rằng tôi là Ma tộc.
Dù bản thân tôi đã thầm biết từ khi biến thành phụ nữ rằng cơ thể này không phải người bình thường, nhưng bảo cơ thể này là Ma tộc thì có hơi mâu thuẫn.
"Cô nói cái gì cơ?"
"Nhìn cái đôi mắt này đi. Vương quốc các người dân số thì ít hơn Đế quốc mà đám giáo sĩ với Thánh kỵ sĩ thì đông gấp mấy lần, lại còn cực kỳ nhạy cảm với Ma tộc nữa, nếu bọn họ thấy đôi mắt này của tôi thì sẽ nói gì hả?"
Tôi vừa nói vừa chỉ tay vào mắt mình.
Đến lúc đó, Thánh nữ mới tròn mắt nhìn vào mắt tôi.
"À."
"Chuyện đó dùng ma pháp thay đổi chắc là được mà đúng không?"
Helia đưa ra một ý kiến nghe có vẻ khả thi.
Nhưng mà bảo cái đó thốt ra từ miệng một đại pháp sư thì đúng là chẳng có não chút nào.
"Đây là ảnh hưởng từ Thánh kiếm, cô nghĩ là làm được sao? Đôi mắt này không cách nào xóa bỏ được đâu. Chính vì đôi mắt này nên tôi mới phải tới Vương quốc để tìm manh mối đấy."
Vì không thể móc mắt ra được nên tôi định sẽ phối hợp diễn kịch khi vào Vương quốc.
"Vậy còn nơi này thì tính sao?"
"Số lượng ma vật đang giảm dần rồi. Chắc là do các người đã đánh đuổi được con mụ Dũng sĩ kia nên mới vậy."
Nếu vậy thì mục tiêu đã thay đổi rồi.
Mục đích cuối cùng của con mụ Sera khi gây ra chuyện này là gì?
Nếu muốn trả thù thì ả phải tìm đến tôi mới đúng. Nhưng việc ả cố tình nhắm vào Dũng sĩ và kích hoạt sức mạnh của Thánh kiếm...
Đúng là khó mà đoán định được.
Cuối cùng thì sau khi Ma nhân hóa, mục đích của ả dường như đã thay đổi, và ả chắc chắn sẽ không tìm đến Đế quốc.
Nếu không phải để trả thù thì hẳn là để phá hủy tiền tuyến.
Và thực tế là tiền tuyến của Đế quốc hiện giờ đã sụp đổ hoàn toàn.
Vậy thì mục tiêu tiếp theo của ả sẽ là...
"Cô có đoán được con mụ đó đã đi đâu không?"
Talon, kẻ đang bị thủng bụng, cố gắng gượng dậy hỏi tôi.
Sao lại hỏi tôi cái đó chứ.
"Sao ngươi lại hỏi ta?"
Thật là nực cười. Không biết lúc đó tôi nghĩ cái quái gì mà lại đặt cái thằng này vào vị trí Dũng sĩ nữa.
"Nếu là phân thân của Thánh kiếm thì ít nhất cũng phải biết chuyện đó chứ."
Đúng là không nỡ nện cho hắn một trận mà.
"Vô hiệu hóa Dũng sĩ và phá hủy tiền tuyến. Điều đó đồng nghĩa với việc ả muốn làm tê liệt sức mạnh của nhân loại."
Về vũ khí mới thì tôi không biết đám quân Ma Vương như Yuris có biết hay không.
Nhưng việc ả không nhắm vào Đế đô trước tiên cho thấy khả năng cao là ả không biết về sự tồn tại của súng ống.
Thậm chí với cái trí thông minh của Sera, kẻ đã bị Dũng sĩ cho ăn hành, thì việc ả biết về súng lại càng không tưởng.
Daphne chắc chắn sẽ hành động theo cách của cô ta.
"Vậy thì việc ả tiến vào Đế quốc..."
"Đế đô vẫn còn mang những vết sẹo sâu sắc từ vụ Commune."
"Vậy thì."
"Đế đô của Đế quốc vẫn cần thời gian để phục hồi, và tiền tuyến của Đế quốc hiện giờ cũng cần phải được chấn chỉnh lại. Thêm vào đó, Dũng sĩ cũng đã bị đâm thủng bụng. Vậy thì còn lại cái gì?"
"Chẳng lẽ!"
"Có lẽ ả sẽ nhắm vào Vương quốc, đất nước của Dũng sĩ."
Đúng vậy. Còn có Vương quốc, đất nước của Dũng sĩ nữa.
Hy vọng của nhân loại không chỉ nằm ở mỗi Dũng sĩ.
Vương quốc, nơi nắm giữ tính chính thống của Dũng sĩ suốt hàng ngàn năm qua, vẫn đang tồn tại.
Tất nhiên đây chỉ là suy đoán đơn thuần, nhưng khả năng là cao nhất.
Trong tình cảnh Dũng sĩ đang thê thảm thế này, nếu Vương quốc, nơi đang có lỗ hổng về lực lượng, cũng bị tấn công thì nhân loại sẽ rơi vào tuyệt vọng.
"Vậy thì phải nhanh chóng lên đường thôi."
"Ngươi có chắc chắn là đã xé toạc cổ ả không?"
"Phải. Chắc chắn là đã xé rồi."
"Cuối cùng thì ả vẫn còn sống và bỏ chạy, giờ sức mạnh của ả chắc chắn đã giảm sút nhiều, nên khả năng ả nhắm vào Vương quốc, nơi dễ xơi hơn chỗ của ta, là rất cao."
Dù sao thì vẫn còn cái gọi là lịch sử đang hiện hữu mà.
Nếu có sự nhúng tay của Yuris, hắn sẽ nhắm vào Vương quốc để xóa sổ lịch sử của nơi này.
Chỉ mong Daphne làm tốt công việc của mình.
Dù đi đường nào thì cuối cùng cũng phải tới Vương quốc thôi.
"Rốt cuộc vì lý do gì đi chăng nữa thì cũng phải tới Vương quốc sao."
Chắc chắn sẽ có một trận chiến nổ ra ở Vương quốc.
Trong lúc chiến đấu ở Vương quốc, vũ khí mới được sản xuất hàng loạt cũng sẽ được trang bị cho quân đội Đế quốc.
Dù chỉ là phiên bản sơ khai nhưng những loại vũ khí liên tục được cải tiến cũng sẽ được sản xuất. Với mức độ đó thì ít nhất việc tiêu diệt ma vật trên không cũng không còn là chuyện khó khăn.
"Vậy là cô định nhắm mắt mà đi sao? Có ổn không vậy?"
"Vì thế nên tôi định ngụy trang thân phận. Nhân tiện Dũng sĩ cũng nên rút về Vương quốc nghỉ ngơi một thời gian đi."
Vương quốc cũng cần phải có sức mạnh tự bảo vệ mình để đối phó với nguy hiểm.
Có lẽ sau này cũng phải cung cấp súng cho Vương quốc nữa.
Tất nhiên là tôi định sẽ chém đẹp bọn họ một khoản tiền kha khá rồi.
"Thánh nữ đại nhân."
"Vâng, Công chúa Luciella."
"Nhìn thấy Thánh nữ đại nhân tôi bỗng nảy ra một ý này. Hay là để Ciel của chúng ta ngụy trang thành một nữ tu đi?"
Tại sao tôi lại bị quyết định ngụy trang thành nữ tu mà không hề hay biết thế này.
"Nữ tu sao?"
"Một nữ tu mù. Chẳng phải nghe có vẻ rất có khí chất sao?"
Chắc là đã bàn bạc với Arietta rồi nên cả hai cứ thế đẩy tôi vào vai nữ tu.
Đột ngột quá đấy nhé.
Nữ tu mù sao. Nếu trở thành nữ tu mù thì sẽ thế nào nhỉ.
"Cô bảo tôi làm nữ tu sao?"
"Chẳng phải rất hợp sao? Vừa gợi lòng trắc ẩn, lại chẳng ai nghi ngờ gì cả."
Tôi mà mặc trang phục nữ tu sao.
Nhưng mà nghe qua thì đây cũng là một cách khá hay.
Vì nếu mang dáng vẻ của một giáo sĩ thì ai mà thèm nghi ngờ cơ chứ?
Đúng là nơi tối tăm nhất chính là dưới chân đèn mà.
"Chuyện đó... cũng đúng thật, hừm."
"Đồ dự phòng thì tôi có sẵn nên không vấn đề gì, nhưng mà... ừm, để cô mặc đồ của tôi thì... không biết có hiệu quả không nữa."
Cô ta đang nói cái quái gì thế không biết.
Tôi dùng ngón tay chọc chọc vào cái má phúng phính của con mụ Thánh nữ đang nói mấy lời ngớ ngẩn kia.
"Cô phải đứng ra bảo lãnh thân phận cho tôi chứ."
"Cái con mụ này."
Cái gì mà "cái con mụ này" chứ, đúng là nực cười mà.
Cuối cùng, trong tình cảnh chiến trường vẫn chưa được thu dọn xong, Dũng sĩ được chữa trị, còn tôi thì nhận quần áo từ Thánh nữ và thay đồ trong lều quân y.
Nhưng mà có chút vấn đề.
Tôi đã nhận bộ đồ nữ tu và mặc thử rồi, nhưng mà...
Chắc là vì đây là bộ đồ của Thánh nữ nên nó hơi chật.
Hình như nó được thiết kế riêng cho con mụ đó nên có đường xẻ bên hông, và phần ngực cũng hơi bó thì phải.
Không ngờ cũng có ngày tôi phải mặc cái thứ này.
May mà không phải là kiểu giả gái như thời còn làm đạo tặc.
"Nhưng mà phần ngực này hơi vướng víu nhỉ."
Phần ngực bị kéo căng quá mức.
Tôi không nhịn được mà thốt ra lời phàn nàn.
Cái con mụ Thánh nữ chết tiệt kia. Chắc là định quyến rũ đàn ông nên mới mặc đồ dâm đãng thế này đây.
Biết thế chẳng thèm ngụy trang thành nữ tu làm gì.
Cứ ghé vào cửa hàng quần áo nào đó trên đường đi rồi mặc đại cái gì đó cho xong.
Không, tất cả là tại Arietta và Luciella hết.
Nhìn bọn họ xem, mắt cứ sáng rực lên nhìn tôi kìa.
Ánh mắt của những cô gái cùng lứa tuổi mà lại đầy rẫy sự tham lam thế kia sao.
Hừm, rõ ràng là bọn họ cố tình đúng không?
"Sao vóc dáng lại có thể khiêu khích đến thế chứ. Rõ ràng trước đây là đàn ông mà. Cả ngực lẫn mông đều..."
"Đúng là nhìn giống đồ đi quyến rũ đàn ông hơn là đồ nữ tu đấy."
"Vóc dáng này đúng là tối ưu cho việc quyến rũ đàn ông rồi còn gì."
"Đường xẻ bên hông còn lộ cả dây nội y nữa kìa. Đến tôi còn không làm được như thế, sao cô lại...? Không, quan trọng là trước đây cô là đàn ông mà lại mặc cái thứ này sao?"
"Nội y là do tôi không biết mua nên đã nhờ Công chúa Luciella mua hộ đấy."
"Vì tôi nghĩ dù sao giờ cô cũng là phụ nữ rồi nên phải mặc cho ra dáng phụ nữ chứ."
"Cái đó, dù tôi là Thánh nữ nhưng nói câu này hơi kỳ... nhưng mà gu của Công chúa có vẻ... hơi mặn đấy ạ."
Mọi người đều lộ vẻ mặt sốc nặng.
Nói xong rồi bọn họ lại quay sang xỉa xói lẫn nhau, đúng là phụ nữ là sinh vật đáng sợ mà.
Quả nhiên phụ nữ là loài sinh vật không thể sống thiếu việc cắn xé lẫn nhau sao.
Nhìn bọn họ đang đố kỵ và cảnh giác với cơ thể tôi mà xem.
Trong lúc này mà vẫn chăm chỉ chữa trị cho Dũng sĩ thì cũng đáng khen đấy. Nhưng đến cả Talon còn nhìn tôi với ánh mắt khinh bỉ thì coi như xong rồi.
Phải tự trách bản thân mình còn không bằng một kẻ từng là đàn ông chứ.
"Hãy tự trách bản thân các người còn không bằng một kẻ từng là đàn ông đi."
Câu nói đó khiến mặt Helia và Kayla tối sầm lại.
Trong lúc này mà vẫn còn tâm trí để tranh cãi về chuyện ngực to ngực nhỏ thì có vẻ như đối với phụ nữ, ngực chính là lòng tự trọng thì phải.
"Cái đó là hàng giả đúng không?"
Yuni nghiến răng nghiến lợi, có vẻ như cô ta đang cố gắng phủ nhận sự thật một cách quyết liệt.
"Xin lỗi nhé, hàng thật 100% đấy."
Tôi vừa bóp bóp ngực mình để chứng minh hàng chính hãng, khiến Yuni tức đến mức cắn chặt môi dưới, nghiến răng trân trối.
Chắc là do mặc cùng một bộ đồ nữ tu mà lại lép vế hơn tôi nên mới thế.
Cảm giác ưu việt này đúng là sướng rơn cả người mà.
"Ơ, hình như cô đang tận hưởng chuyện này đúng không, Ciel?"
"Cô nhầm rồi."
Dũng sĩ cũng đã được sơ cứu xong, giờ thì lên đường tới Vương quốc thôi.
Tất nhiên trước đó, tôi cũng phải gặp Sư tử vương một lát.
Một phế tích bỏ hoang ở biên giới Vương quốc.
Giờ đây nơi này chẳng còn dấu vết của con người, Sera đã vội vã rút lui về phế tích u ám này và nhíu mày khó chịu.
Vết thương ở cổ, thứ đáng lẽ đã khiến một người bình thường mất mạng từ lâu, giờ đây chỉ đang rỉ ra những giọt nước đen ngòm.
Đó không phải là máu.
Vì đã hòa làm một với vực thẳm và bóng đêm, nên cơ thể Sera không còn dòng máu nào chảy nữa.
Bản thân cơ thể cô ta được cấu thành từ vực thẳm, nên dù có bị xé toạc một chút cũng không thể chết được.
Tuy nhiên, vì từng là con người, nên những điểm yếu vẫn còn sót lại.
Cái cảm giác bị Dũng sĩ cắn đứt cổ khiến cô ta thấy khó chịu đến mức chỉ muốn giết quách hắn ngay tại chỗ.
Chẳng qua là vì lần đầu tiên thực chiến nên cô ta mới hoảng loạn mà thôi.
Nếu lúc đó không chạy trốn, có lẽ cô ta đã bị tổ đội Dũng sĩ tấn công trong lúc còn đang ngơ ngác rồi.
"Chết tiệt. Cái thằng Dũng sĩ biến thái đó!"
Cô ta chỉ muốn quay lại giết hắn ngay lập tức. Vừa gặm nhấm ý nghĩ đó, cô ta vừa dùng chân nện mạnh xuống sàn đá đầy bụi bặm.
Khi cô ta đã nện nát cả sàn đá vô tội và vết thương ở cổ cũng dần hồi phục.
- Đứa trẻ của ta. Đừng giận dữ như thế.
Tiếng nói của mẹ vang lên bên tai cô ta.
Sera coi chủ nhân của giọng nói này là người đã giúp mình tái sinh, là người mẹ của bóng đêm và hết lòng tuân theo bà ta.
Sera là một đứa con ngoan luôn nghe lời mẹ.
"Nhưng mà Thánh kiếm... Con đã mất Thánh kiếm rồi. Con xin lỗi."
Tất nhiên, nếu xét kỹ thì chẳng mất cũng chẳng được gì, coi như giữ nguyên hiện trạng, nhưng việc giáng được một đòn vào Dũng sĩ đã là một thắng lợi lớn rồi.
Trên hết, trong lúc kiềm chân Dũng sĩ như vậy, tiền tuyến của Đế quốc đã sụp đổ hoàn toàn.
Đó chẳng phải là một thắng lợi sao.
Nhưng cô ta vẫn thấy tiếc nuối vì đã không hoàn thành tốt mệnh lệnh của mẹ.
- Không sao đâu. Sau này cẩn thận là được. Dù con không trở thành Dũng sĩ, nhưng kế hoạch ban đầu vẫn không thay đổi nhiều.
"Không thay đổi nhiều sao?"
- Đã đến lúc Nữ thần thực sự của Ma tộc giáng lâm rồi.
Nữ thần của Ma tộc.
Vị Nữ thần mà mẹ vẫn thường nhắc tới.
Nữ thần của Ma tộc và cũng là Nữ thần bóng đêm sắp sửa giáng lâm xuống vùng đất này.
Mẹ đã nói như vậy.
Sera đang đoán xem liệu mẹ có phải là vị Nữ thần đó hay không.
Nếu không phải mẹ thì hẳn là một tồn tại cấp cao hơn.
Nếu vậy thì cô ta phải tuân theo lời của mẹ, người đang phụng sự vị thần đó.
Sera một lần nữa hạ quyết tâm và hỏi mẹ.
"Vậy giờ con phải làm gì ạ?"
- Đứa trẻ của ta. Giờ con hãy tới Vương quốc đi. Hãy tới đó và gieo rắc tuyệt vọng cho niềm hy vọng của nhân loại.
"Tuyệt vọng của nhân loại sao?"
Cô ta đã giẫm đạp lên Dũng sĩ rồi.
Dù mục đích cướp Thánh kiếm để trở thành Dũng sĩ Ma tộc không thành công, nhưng chẳng phải cô ta đã giáng một đòn khiến Dũng sĩ không thể cử động trong một thời gian sao.
Vậy thì còn ai nữa đây.
- Hãy thỏa sức tung hoành đi. Với tư cách là đứa con của vực thẳm, hãy giẫm đạp lên Vương quốc, kẻ đã dám gửi một tồn tại bất kính như Dũng sĩ tới đối đầu với chúng ta.
Phải rồi. Đó là mệnh lệnh không được tha thứ cho đất nước đã sản sinh ra Dũng sĩ.
Nghĩ lại thì cũng đúng thật.
Giẫm đạp lên Vương quốc.
Tại sao cái ý nghĩ đó lại trở nên hấp dẫn và ngọt ngào đến thế chứ.
Nếu là trước đây, chắc cô ta chẳng bao giờ dám nghĩ tới chuyện đó.
Thoát khỏi cơ thể con người yếu ớt để tái sinh thành đứa con mạnh mẽ của vực thẳm. Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ để cô ta có được người mẹ và sức mạnh vô địch rồi.
Khác hẳn với thời còn là con người, khi cha mẹ chỉ coi cô ta như một món hàng để giúp ích cho gia tộc bằng cách làm việc cật lực dưới trướng Ailia.
Dù cha mẹ đó đã bị cô ta ăn thịt không còn một mẩu rồi.
Tiếc là vẫn chưa bắt được Ailia.
- Đứa con của ta. Con làm được chứ?
"Vâng, thưa mẹ!"
Bất cứ việc gì mẹ sai bảo, cô ta đều có thể làm được.
Dù đó có là việc thảm sát con người đi chăng nữa.
Vì đối với một kẻ đã không còn là con người như cô ta, chuyện đó chẳng có gì quan trọng cả.
Sera tin chắc rằng, bao gồm cả kiếp người trước đây, thì hiện giờ chính là thời kỳ đỉnh cao của mình.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn