Chương 63: Chương 88 - Sơ trung, tiền kiếp và thường thức
Tôi được tái sinh tới thế giới tệ hại nhất, nơi những Ma pháp Thiếu nữ bị hành hạ thậm tệ ~ Nếu tôi không cứu họ bằng cách tận dụng kiến thức có được từ Light Novel ở tiền kiếp, thế giới sẽ bị diệt vong sao!? ~ · Kirito51 · 106 chương · ~31 phút đọc · Tạo 23/08/2026
Hai nàng nữ chính - Đã hoàn thành [Góc nhìn của Kohaku] Tôi đã có một ngày được nuông chiều quá mức. Đồ ăn được mang đến tận nơi dù tôi chẳng hề yêu cầu, rồi mọi thứ lại được dọn dẹp sạch sẽ. Cảm giác mình không còn là một "nữ phụ phản diện" nữa, mà giống một nàng công chúa hơn...
Karen-senpai dịu dàng hơn thường lệ, còn giọng nói truyền cảm của Aoi-senpai khi đọc truyện và hát ru đã khơi dậy sự ngây thơ trẻ con trong tôi, đưa tôi vào một giấc ngủ trưa thật ngon lành. Thật lòng mà nói, cơn cảm lạnh của tôi đã thuyên giảm khá nhiều, nhưng các chị ấy vẫn cứ chăm sóc tôi như thế. Tôi thấy hơi có lỗi, nhưng đồng thời cũng đang tận hưởng cái cảm giác xa hoa khi được làm công chúa này...
Đang mải suy nghĩ thì cửa lùa lại mở ra một lần nữa. Lần này là Moegi-senpai.
"Chào em, tình hình thế nào rồi?"
"Em thấy khỏe hơn nhiều rồi ạ. Cơn sốt cũng đã hạ."
"Tốt quá. Nào, ăn chút táo nghiền nhé."
Chị ấy ngồi xuống, múc một thìa táo nghiền rồi đưa lên môi tôi.
"Cảm ơn chị nhiều."
"Có gì đâu mà. Nào, ngoan nào, 'Ahhhh~' đi."
"Ahhhh~... măm."
"Ko-Kohaku-chan đang nhai mẻ táo của mình kìa... ực..."
"Chị đang nói cái gì vậy!?"
"Đùa thôi, đùa thôi mà. Đó là 'Moegi joke' đấy."
"Em chẳng hiểu gì cả!"
Thỉnh thoảng người này cứ như bị biến thái ấy. À thì, tôi biết thừa rồi, nhưng vẫn thấy ngạc nhiên khi chị ấy có thể giữ phong thái chuẩn mực phần lớn thời gian rồi đột ngột có những quãng hụt (gap) khó đỡ trong hành vi như vậy.
"Nhìn một đứa trẻ dễ thương ăn uống ngon lành đúng là một vẻ đẹp vĩnh cửu!"
"Em không đồng cảm nổi."
"À! Em cần phải ra mồ hôi cho nhtớ khỏi, hay là để chị làm 'bạn ôm' ngủ cùng em nhé?"
"Làm ơn đừng có đùa đột ngột như thế. Chỉ cần đưa táo cho em thôi ạ."
"Được rồi, được rồi. Cứ măm măm tiếp đi nhé!"
"Làm ơn đừng dùng cái cách diễn đạt đó nữa."
Mà thôi, táo ngon thật. Sau khi ăn xong, chị ấy đưa cho tôi một cốc nước chtớ mật ong gừng tự làm, tỏa mùi thơm dìu dịu.
"Đây, uống cả cái này nữa. Nước chtớ mật ong gừng tự tay chị làm đấy."
"Ngon quá ạ. Em cảm ơn chị nhiều."
"Chị vui lắm."
Thứ nước uống ấy làm ấm cả cơ thể tôi từ bên trong. Một luồng khí chất "vợ hiền" tỏa ra từ chị ấy... Bỗng một ý nghĩ khác xẹt qua đầu tôi. Chị ấy nghĩ gì về Izayoi-kun nhỉ?
"Moegi-senpai, chị có thích Izayoi-kun không?"
"Éeeeee?! Sao tự nhiên vậy!? Có chuyện gì à!?"
Cái phản ứng cuống cuồng này là sao đây...
"Em chỉ tò mò thôi. Thế, chị thấy sao?"
"Ừm, chị thấy em ấy bình thường... Chắc là cũng dễ mến, nhưng không nảy sinh tình cảm lãng mạn như Karen-chan hay Kohaku-chan đâu..."
"Sao tự nhiên chị lại dùng kính ngữ rồi nói năng trịnh trọng thế..."
"À không, chỉ là em hỏi đột ngột quá nên chị bị loạn ngôn chút thôi!"
"Chị còn lên giọng nữa kìa..."
"…À thì, tóm lại là chị thực sự không nghĩ gì đặc biệt về em ấy hết!"
"Bây giờ chị nghe giống hệt Karen-senpai luôn ấy..."
"!? …A ha ha, vậy thôi chị xin phép. Em nghỉ ngơi cho khỏe nhé."
"Vâng, em cảm ơn chị ạ..."
Chị ấy rời khỏi phòng với tốc độ cực nhtớ, gần như là chạy. Chẳng lẽ nào... Moegi-senpai cũng... Không, giờ không phải lúc để nghĩ về chuyện đó. Sau đó, tôi nhận được cuộc gọi từ Natsuko-san và tán gẫu một lúc để giết thời gian.
Một lần nữa, cửa lùa lại mở. Lần này... là Izayoi-kun! Cậu ấy mang vào đủ thứ nào là nước điện giải, thạch năng lượng. Tôi ngồi dậy và mắt chúng tôi chạm nhau.
"Tớ nghe mọi người nói tình trạng của cậu đã ổn nhưng vẫn muốn hỏi lại cho chắc. Cậu có sao không!?"
"Tớ ổn rồi, nên đừng nhìn tớ với vẻ mặt lo lắng đó nữa."
Izayoi-kun nhìn tôi đầy quan tâm. Việc cậu ấy lo lắng cho mình khiến tôi thấy hạnh phúc vô cùng.
"Tớ xin lỗi vì đã làm cậu lo lắng."
"Chút chuyện này có là gì đâu! Đừng bận tâm quá. Quan trọng hơn là nằm xuống nghỉ ngơi đi!"
Cậu ấy bảo tôi ngủ, nhưng ban nãy tôi đã đánh một giấc trưa rồi nên giờ không dễ mà ngủ tiếp được.
"Cậu cứ ngủ đi, tớ sẽ bật nhạc nhẹ cho cậu nghe!"
"Ừm, tớ cảm ơn ý tốt của cậu, nhưng ban nãy tớ ngủ rồi, giờ mà ngủ tiếp thì tối nay tớ sẽ thức trắng mất..."
"Tớ hiểu rồi... Thế tớ còn có thể làm gì khác cho cậu không?"
"Để xem... Ồ! Ừm, nhưng tớ không muốn làm phiền cậu đâu. Nên cậu đừng bận tâm nhé."
"Không, tớ ở đây là để giúp cậu mà, nên không sao đâu! Cứ tự nhiên yêu cầu đi!"
Cái gì đang diễn ra thế này!? Tôi không hiểu ngay được lời cậu ấy.
"Ý-Ý cậu là sao?!"
"Mọi người hay bảo khi bị cảm, nếu lây cho người khác thì mình sẽ khỏi đúng không? Thế nên tớ nghĩ hay là để tớ lây bệnh từ em để cậu mau khỏe lại."
"Ồ, ra là vậy... cậu nghĩ thế sao..."
"Đúng thế, nên đừng lo. Cứ bảo tớ cậu muốn làm gì đi!"
Được rồi, hãy yêu cầu điều gì đó đi nào! Cái gì thì tốt nhỉ... Âu yếm? Gối đầu lên đùi? Hay chỉ nắm tay bình thường thôi? Quyết định vậy đi, mình sẽ đòi ôm!
"V-Vậy thì...!"
Chán ghê! Mình vừa đổ mồ hôi do ngủ trưa lúc đang sốt xong... Trong tình trạng này mà ôm thì cậu ấy sẽ ngửi thấy mùi mồ hôi của mình mất... Thôi, nắm tay vậy. Đúng rồi.
"Tớ nắm tay cậu được không?"
"Đó chẳng phải giống một phần thưởng cho tớ hơn là cậu sao? Cậu chắc chứ?"
"Không sao đâu! Làm ơn!"
Dạo gần đây, tôi thấy sự bạo dạn của Izayoi-kun khá là kích thích. Và tay cậu ấy thật rắn rỏi và vững chãi. Một cơn sốt nhẹ xem ra cũng không tệ lắm... Cảm ơn nhé, cơn sốt. Tôi thực sự rất hạnh phúc. Nếu tôi được yêu và cưới một người tốt bụng như thế này... thế là đủ rồi. Kể cả nếu tình cảnh có phức tạp đi nữa... Tôi chợt nghĩ vậy. Trong lúc nắm tay cậu ấy, tôi khẽ nói:
"Bắt cá hai tay cũng được..."
"Hả?"
"Cậu tốt bụng và tuyệt vời đến nhường này thì chỉ cần được ở bên cậu là quá đủ với tớ rồi. Nên em chấp nhận."[note97363] Tôi thực sự có ý đó. Và tôi cứ ngỡ cậu ấy sẽ mỉm cười đồng ý ngay. Nhưng...
"Thôi, mình tạm gác chuyện đó lại đi Kohaku-san."
Cậu ấy cắt ngang lời tôi. Phải chăng cậu ấy bắt đầu ghét tôi rồi? Trong một khoảnh khắc tôi thấy sợ, nhưng chắc là không phải. Vậy tại sao cậu ấy lại từ chối?
"Kohaku-san, tớ là một tên cặn bã. tớ thật vô vọng. Dù đã được một người xinh đẹp như cậu thú nhận tình cảm, vậy mà tớ vẫn dám nghĩ đến việc duy trì nhiều mối quan hệ. Cậu không thấy tớ là một tên cặn bã sao?"
"Không, tớ không nghĩ thế..."
"Cứ thành thật đi."
"…Thì… tớ cũng từng nghĩ cậu là tên cặn bã. Nhưng trên hết, tớ vẫn thích cậu."
Đúng là ban đầu tôi có nghĩ thế thật. Nhưng giờ thì không hẳn... không đến mức đó... À thì, cũng có một chút.
"Cảm ơn cậu. Nhưng tớ cứ có cảm giác cậu đang nể nang tớ ấy nhỉ."
"…. Thế à?"
"Cậu không cần phải nhẹ lời đâu. Tớ chỉ toàn nói những điều ngớ ngẩn và vô lý thôi. Nên xin cậu đừng thỏa hiệp với bất cứ điều gì nhé. Tớ không muốn cậu phải hối tiếc; tớ chỉ muốn cậu nói ra điều đó khi cậu thực sự chấp thuận từ tận đáy lòng mình thôi..."
"..."
"Hơn nữa, hôm nay cậu có lẽ đang không đưa ra được quyết định sáng suốt nhất vì sốt. Nên là... Hãy gác tạm chủ đề này sang một bên nhé! Cứ nghỉ ngơi đi Kohaku-san!"
"Cái tên này đúng cứng đầu ghê," tôi thầm nghĩ. Nói cách khác, cậu ấy cực kỳ bướng bỉnh và khó chịu. Tôi thấy thỉnh thoảng linh hoạt một chút cũng được mà. Cứ lấp lửng một chút cũng đâu có sao. Nhưng cậu ấy sẽ không làm thế. Tình yêu của Izayoi-kun thật chân thành và ấm áp.
Ôi, tôi yêu nơi này quá... Yêu đến vô vọng...
"Đúng thật... Cứ quên những gì tớ vừa nói đi. Với lại, chắc tớ cũng sẽ nghỉ ngơi một lát nữa."
"Cậu cứ nghỉ ngơi cho thoải mái đi."
"Ừm... Tớ có thể tiếp tục nắm tay cậu như thế này một lúc nữa không?"
"Rất sẵn lòng."
Không ai nói một lời, chúng tôi cứ thế siết chặt lấy tay nhau. Dù người ngoài nhìn vào có thể thấy kỳ cục, nhưng tôi muốn khoảnh khắc này kéo dài mãi mãi. Tôi ước gì nó không bao giờ kết thúc. Bỗng dưng bụng tôi réo lên một tiếng.
[Gùuuuuu] Hiện tại đang là đầu giờ chiều. Chỉ có cháo và táo nghiền là không đủ... Không khí trong phòng ngay lập tức trở nên ngượng ngùng. Như thể cơn sốt quay trở lại, người tôi nóng bừng lên. Xấu hổ quá đi mất...
"Chắc là cậu đói rồi nhỉ..."
"Kh-Không, t-tớ ổn mà..."
"Cậu có muốn tớ mang cho ít súp kem nghêu của Moegi-senpai không?"
S-Súp kem nghêu sao!? Cái món súp béo ngậy vị nghêu mà người ta cảm giác có thể ăn vô tận ấy hả!? Và nếu là do Moegi-senpai làm thì chắc chắn là ngon tuyệt cú mèo rồi. Không cần nếm tôi cũng biết. Sau một thời gian sống chung, tôi đã quá quen thuộc với kỹ năng nấu nướng của chị ấy. Chắc chắn là ngon.
Nhưng nếu tôi gật đầu ở đây... trông tôi sẽ chẳng khác gì một kẻ hám ăn... Đầu tiên là sổ mũi, giờ lại là bụng réo. Tệ thật đấy... Hình tượng tiểu thư hoàn mỹ, thanh lịch, tao nhã, lễ độ, dịu dàng, tự nhiên mà tôi dày công xây dựng đang sụp đổ... Thế nhưng, tôi đói quá. Chỉ với cháo và táo nghiền mà cầm cự qua cả bữa sáng lẫn bữa trưa thì thật là quá sức...
"Tớ sẽ mang vào ngay! Tớ cũng đói rồi! Mình cùng ăn nhé!"
"A-À... Ư-ừm, nhờ cậu nhé..."
"Rõ rồi!"
Không thể cưỡng lại cơn đói và cảm thấy áp lực từ sự "thành khẩn" của cậu ấy, tôi đã vô tình đồng ý. Chẳng mảy may để tâm đến tiếng bụng réo của tôi, cậu ấy rời phòng như mọi khi.
"A-Aahhhhhhhhhhh! M-Mình làm cái trò gì thế này...!"
Sau đó, sự hối hận vì đã làm hỏng bầu không khí hoàn hảo, sự oán trách cái bụng đói phản chủ, và những lời than vãn của chính tôi tràn ngập khắp căn phòng.
[Phía Ma Tộc] Ở đó có các thiên thần hiện diện. Cả Asura và các thiên thần sa ngã nữa. Tuy nhiên, chúng không mấy ngạc nhiên khi biết tin về thất bại của con sư tử một sừng.
"Hừ, tên đó là kẻ yếu nhất trong Tứ Đại Thiên Vương. Thua cũng chẳng có gì lạ."
Thiên thần sa ngã nói. Và rồi, kẻ tiếp theo là...
"..."
"Asura, ngươi đi chứ?"
Không nói một lời, Asura giơ một trong bốn cánh tay của mình lên. Asura là một thực thể kỳ quái sở hữu chín mươi chín mạng sống và khả năng chiến đấu đáng sợ.
"Vậy thì, hãy đi bất cứ khi nào ngươi sẵn sàng."
"..."
Asura rời đi mà không thốt lên lời nào. Dù có thể không phải ngay lập tức, nhưng nó sẽ chuẩn bị và sớm xuất hành thôi.
"Ngươi không đi à?"
"Ta ổn. Sức mạnh của ta là xâm nhập vào tâm trí con người và phá hủy họ từ bên trong. Đó là một khả năng độc đáo và đầy quyền năng, nhưng ta vẫn chưa nắm rõ khả năng của đối thủ."
Thiên thần trả lời câu hỏi của thiên thần sa ngã một cách duyên dáng. Khả năng mà thiên thần này mô tả khá giống với con quỷ ăn giấc mơ mà Izayoi từng đánh bại trước đây. Nếu chẳng may nó xâm nhập được vào Izayoi mà cậu không nhận ra... kết cục sẽ rất rõ ràng. Cả hai bên sẽ phải chia sẻ những tổn thương không thể chữa lành.
"Ta hiểu rồi... Nếu Asura thất bại, ta sẽ ra tay."
"Ừm, cứ làm thế đi."
Chúng có vẻ đang đánh giá thấp đối thủ. Chúng tin rằng mình ưu việt hơn và để những suy nghĩ đó lấn át. Đó là lý do tại sao miếng cá saba chiên xù lớn nằm dưới chân họ... Không, Izayoi - người đã thăng cấp - không còn ở đẳng cấp đó nữa. Họ không nhận ra miếng cá saba dưới chân mình. Vì vậy, chắc chắn chúng sẽ giẫm lên nó, trượt chân và ngã một vố ngoạn mục. Thời khắc đó đang đến gần. [note97367] [Góc nhìn của Izayoi] Hai ngày đã trôi qua kể từ khi Kohaku khỏe hẳn.
Có vẻ như việc phản ứng với những dấu hiệu sớm của cơn cảm lạnh đã có tác dụng. Và thế là, tại phòng khách, tôi một lần nữa quyết định... thú nhận với cậu ấy về chuyện bắt cá hai tay. Hôm kia tôi cảm thấy cậu ấy có chút dao động và nhượng bộ nên tôi đã dừng lại. Hơn nữa, cơn sốt có thể đã ảnh hưởng đến quyết định của cậu ấy. Bây giờ khi cơn sốt đã khỏi hẳn và cậu ấy có vẻ bình tĩnh hơn, tôi nghĩ cậu ấy có thể đưa ra quyết định rõ ràng.
Cậu ấy thậm chí từng đề cập rằng có thể sẽ chấp nhận nếu tôi tỏ tình, nên tôi nghĩ biết đâu cậu ấy đã thay đổi quan điểm và có thể chấp nhận nó.
Và thế là...
"Kohaku-san, cậu làm bạn gái tớ nhé?"
"Tớ xin lỗi."
Biết ngay mà, cuối cùng vẫn kết thúc như thế này. Mình còn bị từ chối bao nhiêu lần nữa đây...
"Thật lòng thì tớ đã định chấp nhận nó rồi. Nhưng cậu tuyệt vời quá, nên chuyện bắt cá hai tay thật là quá uổng phí. Tớ muốn mình là người duy nhất của cậu thôi. Vì vậy, hiện tại tớ vẫn sẽ không chấp nhận chuyện đó đâu."
"Tớ hiểu rồi..."
Ugh... Cậu ấy nói câu đó với nụ cười cực kỳ dễ thương... Tôi một lần nữa nhận ra rằng mình cực kỳ yếu lòng trước những lời thuyết phục ngọt ngào của cậu ấy.
Tối ngày hôm đó, tôi đứng ngắm hoàng hôn từ ban công nhà mình. Không phải là tôi đang đa sầu đa cảm gì đâu; tôi chỉ đang mải suy nghĩ thôi. Và rồi, sau một tiếng thở dài...
"Không, xấuuuuuuuuuuuu hổ quá đi mất...!"
Tôi hét to lên. Không thể tránh khỏi mà. Ánh hoàng hôn đang chiếu rọi tôi. Không phải theo kiểu phong trần, mà chỉ như một miếng cá thu chiên tầm thường.
"Cứ thế mà lao tới một cách táo bạo thật là xấu hổ! Cả cái cách chọn từ ngữ nữa chứ! Mình là học sinh sơ trung chắc?! Lẽ ra phải có cách diễn đạt nào ngầu hơn chứ! Màn tỏ tình với Karen thì không thể hiểu nổi, còn cái gọi là 'thú nhận' thì chỉ toàn là nhảm nhí! Cứ như mấy cái mô típ isekai ăn liền ấy, chẳng có ý nghĩa gì cả!"
Nhìn lại những hành vi kỳ quặc gần đây và cảm thấy hổ thẹn, tôi nhận ra rằng những hành động của mình thời gian qua thật nực cười và lạ lùng.
"Thật sự, đâu phải cứ dốc hết sức là tốt đâu. Có những chuyện làm mình thấy xấu hổ muốn chết đi được. Và mình đã bị từ chối bao nhiêu lần rồi cơ chứ?! Nghĩ đến việc thổi bay mây mưa bằng ma pháp trong lúc hẹn hò – đó có phải là việc mà một học sinh bình thường sẽ làm không?!"
Và rồi, tôi vô thức nhớ lại tiền kiếp của mình – thứ mà tôi thực sự không muốn nhớ lại chút nào!
"Argh, mình nhớ lại hồi sơ trung hay ngồi tưởng tượng xem phải làm gì nếu có khủng bố tấn công lớp học! Đúng là tra tấn tinh thần mà!"
Đó là một chuỗi lịch sử đen tối. Những ký ức đáng xấu hổ cứ lần lượt hiện ra.
"Mình thậm chí còn nghĩ rằng mình có thể né đạn nếu cứ nhìn chằm chằm vào nòng súng! Rồi còn định dùng bàn học làm khiên nữa chứ! Thậm chí mình còn tưởng có thể dùng mu bàn tay để gạt đạn đi! Tại sao mấy thứ này lại hiện về ngay lúc này cơ chứ?!"
Tôi ôm đầu, sự xấu hổ làm mặt tôi đỏ bừng lên. Tuy nhiên, kỳ lạ thay, nếu cứ để tất cả tuôn ra như vậy, tôi lại cảm thấy thật sảng khoái.
"Phù, từ ngày mai lại tiếp tục mục tiêu bắt cá hai tay thôi nào..."
Với một sự quyết tâm mới mẻ, tôi thiết lập lại cảm xúc của mình và bắt đầu bước tiếp. Dù chuyện gì xảy ra, tôi sẽ không dừng lại. Kể cả có xấu hổ đi nữa, tôi cũng sẽ không ngừng thành thật bày tỏ bản thân. Tôi sẽ cố gắng hết sức để làm những gì có thể với cái bản ngã vụng về này của mình.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn