Chương 78: Chương 103 - Khai màn lễ hội văn hóa
Tôi được tái sinh tới thế giới tệ hại nhất, nơi những Ma pháp Thiếu nữ bị hành hạ thậm tệ ~ Nếu tôi không cứu họ bằng cách tận dụng kiến thức có được từ Light Novel ở tiền kiếp, thế giới sẽ bị diệt vong sao!? ~ · Kirito51 · 106 chương · ~34 phút đọc · Tạo 23/08/2026
Tâm tư của Hải Lam Thiếu Nữ - Đã hoàn thành [Góc nhìn của Moegi] Aoi-chan vốn là một cô gái ngây thơ đến mức hoàn toàn vô tri trước tình cảm của chính mình. Thường ngày, cậu ấy luôn duy trì một hình tượng điềm tĩnh, lạnh lùng và rất ít khi thay đổi biểu cảm, mang lại cảm giác của một cô nàng kuudere rụt rè nhưng không kém phần đáng yêu.
Thế nhưng, dạo gần đây cậu ấy đang có những chuyển biến rõ rệt. Nói một cách đơn giản, cậu ấy đang ngày càng xích lại gần em ấy hơn, đến mức đôi khi bả vai của hai người còn khẽ chạm vào nhau. Bản thân Aoi-chan hoàn toàn không hề có nhận thức hay cố tình làm điều đó, sự thay đổi trong hành vi này thuần túy chỉ là do bản năng dẫn lối mà thôi.
Em ấy dĩ nhiên đã nhận ra sự thay đổi này và có chút bối rối, ngượng ngùng. Chứng kiến cảnh tượng đó, cả Kohaku-chan lẫn Karen-chan đều không khỏi cảm thấy bực bội và khó chịu. Lý do cho sự phiền muộn của họ vô cùng đơn giản: Aoi-chan hiện tại đang dốc hết sức mình vào việc tập kịch. Điều này khiến hai người họ rất khó để xen vào hay gây sự, nhất là khi ngày biểu diễn đang cận kề và Aoi-chan thì ngày càng lộ rõ vẻ lo lắng, bồn chồn.
Để giúp đỡ đàn chị của mình, em ấy lại càng ra sức quan tâm, cổ vũ, khiến cho khoảng cách giữa hai người cứ thế thu hẹp lại. Tóm lại, đây là một tình huống vô cùng nhạy cảm và vi diệu.
[Cái sự đáng sợ của một cô nàng kuudere vô tri không có nhận thức là đây chứ đâu… Cậu ấy cứ lao vào tập luyện chăm chỉ như thế thì mình biết làm ăn được gì nữa chứ… Mình cũng cần phải biến bản thân thành một nhân vật có cá tính mạnh mẽ, dữ dội hơn mới được.] [Em cũng có cùng cảm giác đó đấy…] Liệu hai người họ có ổn không đây trời…
À thì, gạt chuyện đó sang một bên, mọi người vẫn tiếp tục hoàn tất những khâu chuẩn bị cuối cùng cho Lễ hội văn hóa. Trong khoảng thời gian này, em ấy đã vắt óc suy nghĩ đủ mọi cách để giúp Aoi-chan giải tỏa bớt căng thẳng.
[Nghe nói uống nước có thể giúp làm dịu đi sự lo lắng… Mình muốn Aoi-senpai phải được uống loại nước tốt nhất, phải xịn hơn cả nước máy, thậm chí vượt trội hơn cả nước suối khoáng tự nhiên, đó phải là dòng nước mát lành được múc lên từ một con suối ở dị giới… Phải rồi, đi sang thế giới khác thôi…] Em ấy tự lầm bầm một mình rồi đột ngột vác theo Mel-chan phóng thẳng sang dị giới.
Cứ hễ nghe ngóng được thứ gì có công hiệu tốt, cho dù là sữa chua, sô-cô-la hay bất cứ thứ gì đi chăng nữa, em ấy cũng đều sẽ dốc toàn lực để tìm kiếm. Em ấy còn lục tung cả mạng internet để tra cứu đủ mọi phương pháp giúp giảm bớt sự hồi hộp.
Sau khi đã thử qua tất cả các phương án có thể, cuối cùng bọn tôi cũng đã chào đón ngày mai — ngày buổi biểu diễn chính thức diễn ra.
[Góc nhìn của Natsuko] Không khí náo nhiệt với những âm thanh ồn ã lấp đầy không gian, trường học hôm nay đông đúc và ầm ĩ hơn hẳn thường ngày. Lý do vô cùng đơn giản: Lễ hội văn hóa đã chính thức mở cửa cho khách tham quan bên ngoài vào. Giữa biển người đó, Gindou-san của lớp tôi đang cầm một tấm bảng quảng cáo đứng ngay gần cổng chào, còn tôi thì lăng xăng đi vòng quanh bên cạnh cậu ấy để chèo kéo, thu hút khách khứa.
"Không đời nào, cái bộ trang phục này xấu hổ chết đi được…"
"Thôi mà, chịu khó chút đi, chuyện đã rồi mà."
Cả hai đứa bọn tôi đều đang bị ép khoác lên mình bộ đồng phục hầu gái.
"Oa, đáng yêu quá đi mất!"
"Cậu ấy có phải là người mẫu không vậy?"
"Ôi trời ôi, đừng có làm quá lên thế chứ… nhưng mà đáng yêu thật."
"Cơ mà cái cô bạn đứng bên cạnh nhìn cũng dễ thương phết nhỉ."
"…Nhìn giống Thần Tài của tiệm cà ri hơn chứ hả?"
"Hầu gái Thần Tài sao? Nghe cũng hay ho đấy chứ."
Này, ai là Thần Tài ở đây hả? Muốn kiếm chuyện gây chiến đúng không? Mà thôi, làm Thần Tài nghe cũng được, tôi cũng thích mà. Nghĩ bụng như vậy, bọn tôi lại tiếp tục thong dong rảo bước đi mời khách. Đúng lúc đó, tôi chợt bắt gặp một bóng dáng quen thuộc với mái tóc màu đỏ rực cùng một chiếc băng đô. Hôm nay chị ấy không buộc tóc hai bím như mọi khi.
"Ồ, chào chị ạ, senpai."
"Ừm, e-em là Natsuko đúng không? Chào em…"
Chị ấy hóa ra lại là người không giỏi giao tiếp xã hội cho lắm. Nếu như có nhiều thời gian hơn, có lẽ bọn tôi đã có thể thoải mái buôn chuyện dăm ba câu, tiếc là bình thường chẳng mấy khi có cơ hội.
"Bộ đồ này rất hợp với chị đấy, Karen-senpai."
"Hừm, chuyện đó là đương nhiên rồi."
"Chị có biết đến hai chữ 'khiêm tốn' viết như thế nào không ạ?"
"Đó là cụm từ vốn dĩ đi hơi xa so với Kohaku rồi đúng không?"
"Hahaha, chị thẳng tính ghê."
À thì, mối quan hệ giữa bọn tôi cũng chưa đến mức quá thân thiết để có thể thoải mái buông lời mỉa mai, châm chọc một cách suồng sã. Đây không chỉ là vấn đề thời gian, mà còn là chuyện hợp cạ nhau nữa hay không.
Hihara-senpai nhìn bề ngoài thì có vẻ luôn giữ một thái độ vô cùng mạnh mẽ, tự tin, thế nhưng thực chất tâm hồn chị ấy lại khá mong manh và dễ bị tổn thương. Chị ấy không hẳn là người bướng bỉnh, cứng đầu, chỉ là chị ấy gặp rất nhiều khó khăn trong việc thành thật bày tỏ tình cảm thực sự của bản thân. Tuy nhiên, Kuroda-kun xem chừng lại là người thấu hiểu rất rõ con người chị ấy, bảo sao nhìn hai người họ lại đẹp đôi đến thế.
Ồ, tôi đột nhiên có một linh cảm rằng người này thực chất đang rất muốn được nũng nịu và nuông chiều nhiều hơn nữa. Chẳng biết đến bao giờ chị ấy mới có thể thoải mái làm điều đó đây…
Trong lúc bọn tôi còn đang mải mê trò chuyện, một người phụ nữ từ phía cổng chính bỗng bước chân vào trường. Giữa dòng người qua lại tấp nập, người phụ nữ này lại toát ra một cảm giác vô cùng quen thuộc. Mái tóc cùng đôi mắt của cô ấy có một màu đen tuyền huyền bí.
"Ara ara? Đây chẳng phải là nhóc tì nhà Bạch ngân sao?"
"Á! Ch-cháu chào cô ạ! Cô là mẹ của Izayoi-kun!"
"Ừm! Còn đây có thể là…"
"Cháu là bạn của Bạch ngân Tối cao, và cũng là bạn của Kuroda-kun nữa ạ."
"Chà chà, được làm bạn với một cô bé đáng yêu như thế này… số cháu đúng là tốt số, may mắn lắm nhé."
Cách nói chuyện của cô ấy công nhận là có một không hai. Thế nhưng cô ấy lại không hề toát ra cái loại khí chất hay vẻ bề ngoài đặc trưng giống như của Kuroda-kun. Trong trường hợp của Kuroda-kun, cậu ta mang lại cảm giác của một kẻ bình thường nhưng lại ẩn chứa một khía cạnh phi thường bên trong. Nhưng người phụ nữ này nhìn qua thì có vẻ… bình thường hơn nhiều. Dẫu vậy, trực giác của tôi lại đang không ngừng báo động rằng người này cũng là một nhân vật vô cùng nguy hiểm…
"Đã bao lâu rồi cô mới lại được đặt chân đến một Lễ hội văn hóa thế này nhỉ… Chắc cũng phải cỡ mười năm rồi ấy chứ?"
"Ồ, thật thế hả mẹ?" (Gindou)
"Ara ara, 'Mẹ' cơ đấy… Cuối cùng thì cái ngày cô được người ta gọi bằng cái danh xưng đó cũng đến rồi sao? Mà này, cháu Bạch ngân Tối cao kia là tiểu thư của một gia đình thuộc tầng lớp thượng lưu đúng không?"
"Dạ… ùm, thì cũng có chút điều kiện hơn so với những gia đình bình thường một xíu thôi ạ."
"Cô biết ngay mà, nhìn là cô cảm nhận được liền. Cái thần thái của một Công tước quý tộc, hay đúng hơn phải là một bậc Hoàng đế, viết là 'Emperor' ấy."
"V-Vậy ạ?"
"Đúng thế."
Không ổn rồi, người mẹ này cũng thuộc tuýp nhân vật có cá tính mạnh dị dường dã man…
"Nhắc đến Lễ hội văn hóa… nó lại khơi gợi lại trong cô biết bao nhiêu là kỷ niệm."
Gương mặt của mẹ Kuroda-kun bỗng thoáng qua một nét đượm buồn đầy u uất. Liệu có phải trong quá khứ đã từng có chuyện gì đó không hay xảy ra hay không? Gindou-san tỏ ra vô cùng tò mò, liền lên tiếng hỏi thăm cô.
"Dạ, đã có chuyện gì xảy ra sao cô?"
"À thì, thực ra cũng không có gì to tát đâu… nhưng mà nếu bảo là có chuyện thì đúng là đã có chuyện thật. Dẫu vậy đây cũng chẳng phải là chuyện hay ho gì để đem ra buôn dưa lê cả. Cô xin lỗi vì đã lỡ làm chùng xuống bầu không khí vui tươi của các cháu nhé."
"D-Dạ không có gì đâu cô, tụi cháu không để ý đâu ạ…"
Cô ấy nhanh chóng sốc lại tinh thần, nở một nụ cười rạng rỡ rồi tiếp tục nói.
"Cô chỉ hy vọng là thằng bé Izayoi không gây ra bất kỳ rắc rối hay làm phiền gì đến các cháu ở trường thôi."
"Dạ không hề có chuyện đó đâu cô!"
"Izayoi là… ùm, em ấy là một hậu bối vô cùng tốt bụng và đáng mến ạ."
Gindou-san dứt khoát khẳng định sự ưu tú của Izayoi với tư cách là một người đàn em chuẩn mực, và Hihara-senpai cũng lên tiếng phụ họa, không quên gọi Kuroda-kun bằng một kính ngữ vô cùng tôn trọng.
"Nếu được như vậy thì cô cũng yên tâm phần nào rồi. Vậy thì… cô có thể giao phó phần còn lại cho các cháu được chứ?"
"Dạ tất nhiên rồi cô!"
"Ch-Cháu thì… ý cháu là, cháu thì thế nào cũng được, thực sự là vậy đấy ạ….."
"Nghe các cháu nói vậy là cô vui rồi!"
Không thể phủ nhận là cái vẻ thẹn thùng, lúng túng đến mức không thốt nên lời của Hihara-senpai nhìn công nhận là ngầu và chất thật đấy chứ? Gindou-san xem ra cũng chẳng chịu kém cạnh chút nào.
"Vậy thì giờ cô sẽ đi vòng quanh để tham quan dăm ba thứ đây. Chào các cháu nhé…"
"Dạ cô ơi, cháu có thể mạn phép hỏi cô một câu được không ạ?"
Tôi đã chủ động lên tiếng giữ mẹ của Kuroda-kun lại nhằm đào bới thêm chút thông tin về quá khứ của cô ấy. Bản thân tôi lúc này bỗng trỗi lên một khát khao mãnh liệt là muốn được lắng nghe câu chuyện của người phụ nữ này.
"Trong quá khứ, đã từng có chuyện gì xảy ra vào dịp Lễ hội văn hóa sao cô?"
"Cháu tò mò lắm sao?"
"Dạ, chuyện là…"
"Cô hiểu rồi… Thực ra cái câu chuyện này lại chính là cột mốc đánh dấu lần đầu tiên cô và ông xã gặp gỡ và quen biết nhau đấy."
"Ồ, thật thế ạ cô?"
"Thế nhưng cô cứ hễ mở miệng kể là lại bị cuốn vào quá đà, với lại câu chuyện này nó cũng có chút 'ly kỳ' quá mức, nên ông xã đã cấm cửa, nghiêm khắc dặn cô là tuyệt đối không được phép kể cho bất kỳ ai nghe nữa rồi."
"Dạ cháu hiểu rồi, nếu vậy thì…"
"Mà thôi, nếu cháu đã thực sự tò mò đến như vậy, hay là để cô kể cho cháu nghe nhé?"
"Liệu như vậy có ổn không ạ cô?"
"Fufufu, vậy thì để cô kể cho mà nghe."
Cái cảm giác này… Hóa ra bấy lâu nay người phụ nữ này chỉ đang cố tình đeo lên mình chiếc mặt nạ của một người phụ nữ bình thường mà thôi.
"Đây là câu chuyện từ cái hồi cô còn là một nữ sinh cao trung. Vào thời điểm đó, cô… nói sao nhỉ, cũng thuộc dạng một nữ sinh bất hảo, quậy phá có tiếng đấy? Đầu óc cô lúc đó chắc là bị mắc chứng 'chuunibyou' nặng nề lắm. [note101443] Và rồi, ngay trong dịp Lễ hội văn hóa năm ấy, cô đã có một trận long trời lở đất với đứa đại ca cầm đầu chuyên đi bắt nạt người khác ở trường."
"C-Cái gì cơ ạ? Cô đã làm một chuyện động trời như thế sao?"
"Đúng vậy đấy cháu. Cô hoàn toàn không thể nào nuốt trôi nổi cái bản mặt của đứa bắt nạt đó, cái đứa mà lúc nào cũng nghĩ bản thân có chút nhan sắc xinh đẹp là có quyền thích làm gì thì làm. Đứa đó chuyên đi buông lời cay độc, thượng cẳng chân hạ cẳng tay với người khác, và thậm chí còn tàn nhẫn đổ cả phần cơm trưa của trường lên đầu những đứa mà nó không vừa mắt. Rất nhiều học sinh đã phải chịu đựng sự dày vò đau khổ vì nó, dẫu cho họ không một ai dám ho he nửa lời lên tiếng."
"Vậy sau đó cô đã xử lý ra sao ạ?"
"Thế nên, ngay trong ngày diễn ra Lễ hội văn hóa, cô đã công khai đứng ra đối chất, vạch mặt đứa bắt nạt đó trước bàn dân thiên hạ. Cô thẳng thừng tuyên bố trước mặt nó rằng những lời thốt ra từ cái miệng của nó chẳng khác nào đống khí thải độc hại, gây ô nhiễm và làm khổ tất cả mọi người. Cô còn hỏi nó có muốn cô dùng đống ph*n thối rữa của lũ tay sai nhà nó để khóa chặt cái mõm nó lại luôn không. Cô đoán là hồi đó mình đã nói chuyện có phần hơi quá trực diện và thô bạo quá mức…"
"Chuyện đó… công nhận là hơi bị thẳng thắn quá đà rồi cô ạ."
"Thì đấy, thế nên kể từ ngày hôm sau là cô lập tức trở thành tâm điểm của sự chú ý và bị cô lập hoàn toàn luôn. Giờ nghĩ lại, có khi hồi đó mình cũng đã hành động hơi quá tay thật. Vào cái ngày mà cô chính thức bị cả trường tẩy chay, đứa bắt nạt đó cùng với băng đảng của nó đã cố tình ném một quả bóng thẳng vào người cô trong giờ thể dục. Khi cô trợn mắt lườm lại, bọn chúng liền giả vờ tỏ ra sợ hãi rồi buông lời xin lỗi giả tạo.
Thế là, cô nghĩ bản thân cần phải cho bọn chúng biết thế nào mới là nỗi sợ hãi thực sự, và cô đã thẳng tay chọi một quả bóng với lực cực mạnh găm thẳng vào mặt đứa cầm đầu… Đúng là cô đã đi quá giới hạn thật. Lỗi một phần cũng là do cô, nhưng kể từ sau vụ đó, tất cả mọi người đều chủ động giữ khoảng cách và lánh mặt cô… ngoại trừ một người duy nhất đã dũng cảm dang tay ra và…"
"Và rồi chuyện gì đã xảy ra tiếp theo hả cô?"
"…"
"Cháu xin cô đấy, cô kể tiếp đi mà."
Làm ơn đừng có đang đoạn cao trào gay cấn thì lại im bặt, nghẹn lời như thế chứ người phụ nữ này ơi. Tớ đang vô cùng thắc mắc… cái quái gì đang diễn ra vậy? Điều gì đang khiến cô ấy phải bận tâm và ngập ngừng đến thế?
"… Người đó hóa ra lại chính là ông xã hiện tại của cô, anh ấy đã đứng ra che chở và bảo vệ cô trước búa rìu dư luận. Mà này, nghe cô kể nãy giờ thì cái kết của nó nhìn kiểu gì cũng giống một câu chuyện tình yêu sến sẩm, mặn nồng đúng không cháu? À thì, tụi cô vẫn hay gọi đó là thiên anh hùng ca của đời mình, hay bất cứ cái tên hoa mỹ nào tương tự thế.
Cô đã hí hửng đem câu chuyện này đi buôn dưa lê khắp đầu đường xó chợ trong khu phố để cho tất cả mọi người cùng biết ông xã của cô vĩ đại và tuyệt vời đến nhường nào. Kết quả là anh ấy đã nổi trận lôi đình và nghiêm cấm cô không được phép rêu rao về nó nữa. Thế nhưng thi thoảng cô vẫn lén lút đem ra chia sẻ với mọi người đấy chứ."
"Chỉ cần có duy nhất một người thực sự thấu hiểu và ở bên cạnh mình thôi, cảm giác đó cũng đã đủ để an ủi và cứu rỗi cả một linh hồn rồi đúng không cô?"
"Chính xác là như vậy đấy cháu. Đây là một câu chuyện minh chứng cho việc chỉ cần có một người thực sự thấu hiểu là đã đủ để cứu vớt cuộc đời của bạn rồi. Cô chỉ muốn cho cả thế giới biết ông xã của cô tuyệt vời đến nhường nào mà thôi. Đó chính là bí mật nhỏ của riêng cô."
"Ồ, nhưng mà các cháu tuyệt đối không được phép bắt chước và học theo cái tấm gương này của cô đâu nhé! Cô tin chắc là vào thời điểm đó sẽ có những phương án giải quyết tối ưu và thông minh hơn nhiều! Chẳng hạn như dùng côn trùng hay camera giấu kín chẳng hạn. Giải quyết mọi chuyện trong hòa bình bao giờ cũng là sự lựa chọn sáng suốt nhất!"
"Dạ vâng, cô nói đúng ạ… Nhưng cháu rất vui vì đã được lắng nghe câu chuyện này từ cô. Cháu cảm ơn cô nhiều lắm…"
Đối với Gindou-san, "người duy nhất" mà cô ấy vừa nhắc đến chắc chắn không ai khác chính là Kuroda-kun rồi, đúng không? Tôi tin chắc rằng cậu ấy chính là người đã cứu rỗi cuộc đời của Gindou-san. Và có vẻ như không chỉ dừng lại ở mỗi mình cậu ấy, ngay cả Hihara-senpai cũng vậy.
"À, ch-cháu cũng đã từng phải nhờ vả và dựa dẫm vào Izayoi rất nhiều trong vô số những rắc rối liên quan đến gia đình của cháu, chính vì vậy, cháu cũng có cùng một cảm giác biết ơn sâu sắc như thế! Em ấy chính là người đã cứu rỗi cháu!"
"Thật thế sao?"
"Dạ vâng, Izayoi chính là người hùng của đời cháu!"
"Ehehe, xấu hổ quá đi mất! Tự nhiên con trai mình lại được người ta khen ngợi, ca tụng hết lời như thế này!"
"Đối với cá nhân cháu cũng vậy, Izayoi-kun chính là người hùng duy nhất trong lòng cháu…"
"Ah mou~ cô ngượng chín cả mặt rồi đây này~ Khi cứ nghe mọi người tâng bốc thằng bé nhà cô như thế!"
Người phụ nữ này, khi bật cười trông có nét gì đó vô cùng giống với Kuroda-kun, hóa ra lại ẩn chứa một quá khứ đầy sóng gió và không hề đơn giản chút nào bên dưới cái vẻ bề ngoài đó. Đúng là "cha nào con nấy, mẹ nào con nấy" mà, tôi không khỏi thầm cảm thán và suy ngẫm về điều đó.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn