Chương 2: Chương 1: Tôi Bỏ Nghề Ngự Y Đây (1)
Trở Thành Bác Sĩ Dịch Bệnh Trong Truyện Romance Fantasy · Glodia · 253 chương · ~24 phút đọc · Tạo 02/09/2026
Toàn Chương Chuyện đã xảy ra từ vài năm trước. Theo trí nhớ của tôi là vậy.
Ở kiếp trước, tôi là một bác sĩ. Chính xác hơn là bác sĩ Chuyên Khoa Cấp cứu tại một bệnh viện đại học. Ngày hôm đó, tôi vẫn đang làm việc tại phòng cấp cứu như thường lệ, thì...
Tôi đã bị một kẻ bất mãn với xã hội dùng búa đập chết ngay tại phòng cấp cứu trong ca trực đêm. Vì đã chết mất rồi nên tôi cũng chẳng kịp nghe rõ lý do chi tiết.
Chuyện này thỉnh thoảng vẫn xảy ra ở phòng cấp cứu vào rạng sáng. [note101941] Dù hiếm khi có kẻ nào thành công. Nếu nhát búa của hắn chậm hơn một chút, có lẽ tôi đã kịp nghe hết câu thứ hai trong bản tuyên ngôn của hắn rồi.
Thật là thảm hại.
Đã làm đến chức bác sĩ mà lại chết ngay trong bệnh viện. Nhưng một khi đã bị búa đập trúng khiến đầu óc vỡ nát, điều duy nhất có thể làm chỉ là cầu nguyện. À không, ngay cả cầu nguyện cũng khó khăn lắm.
Sinh ra ở bệnh viện, sống ở bệnh viện, và chết cũng ở bệnh viện. Vị bác sĩ đoản mệnh vì một tai nạn lãng xẹt ấy đã mở mắt ra và trở thành một trị liệu sư hoàng gia ở thế giới khác.
Một cuộc chuyển sinh sang thế giới khác đầy bất ngờ.
Tôi cũng chẳng biết mình đã xuyên không vào thế giới nào. Cảm giác nó không hoàn toàn thực tế, nên tôi chỉ đoán rằng đây có lẽ là một tác phẩm sáng tạo nào đó.
Một Đế quốc tập quyền trung ương với một nhóm quý tộc nhàn rỗi có quyền thế cao ngất ngưởng một cách kỳ lạ. Mức sống khá ổn so với thời trung cổ. Có lẽ đây là một bộ truyện Romance Fantasy chăng?
Trong ký ức của tôi không có tác phẩm nào xuất hiện Hoàng nữ Mint, nên tôi chỉ phỏng đoán như vậy thôi.
Cũng chẳng còn cách nào khác. May mắn thay, các trị liệu sư ở thế giới này đều mang theo Trượng, nên tôi không còn sợ mấy gã điên cầm búa nữa.
Trượng là cái gì chứ, chẳng phải là một cây búa dài bằng người sao? Kiếp này nếu có kẻ nào cầm búa tìm đến, tôi sẽ dùng Trượng đập nát gáo hắn trước.
"..."
Mà tôi đâu có định nói về chuyện cái búa.
Nãy tôi đang nói đến đâu rồi nhỉ?
Dù sao thì, tôi đã bắt đầu làm việc với tư cách là trị liệu sư hoàng gia như thế. Mối quan tâm duy nhất của các trị liệu sư hoàng gia lúc bấy giờ chính là Hoàng nữ, người đang mắc một căn bệnh phổi bí ẩn.
Việc chẩn đoán và điều trị thực ra không hề khó.
Các triệu chứng như khó thở kịch phát, ho, hụt hơi khi vận động... đều là những biểu hiện điển hình của bệnh Hen suyễn do dị ứng, và tác nhân gây bệnh cũng quá rõ ràng.
Hoàng cung đốt tới 5. 000 cây nến mỗi ngày.
Đúng là một lũ điên rồ.
Hoàng cung vốn dĩ không được thông gió tốt, cũng chẳng có quạt thông gió ở đâu cả. Suốt ngày hít khói nến như vậy thì phổi không đổ bệnh mới là lạ.
Ở một nơi như thế này mà không mắc bệnh phổi mới là điều kỳ diệu. Ngay cả tôi khi vừa bước chân vào hoàng cung cũng liên tục ho sặc sụa. Hoàng nữ có lẽ đã bị dị ứng với paraffin hoặc khói nến.
Cụ thể, tôi xác định đó là bệnh hen suyễn do dị ứng.
Hen suyễn là tình trạng cơ trơn đường hô hấp bị co thắt bất thường, khiến việc thở ra trở nên khó khăn và gây hụt hơi.
Để chẩn đoán hen suyễn, người ta có thể sử dụng quy trình như như đo Hô hấp Ký[note101945], rồi kiểm tra kích thích Methacholine[note101948], xét nghiệm máu tìm dị ứng như test lẩy da[note101943]...
Nhưng cả bốn phương pháp trên đều bất khả thi [note101949] ở thế giới này. Dù không có cách nào để xác chẩn, tôi vẫn bắt đầu điều trị theo hướng chẩn đoán nghi ngờ.
Vì dựa trên các bằng chứng gián tiếp, tôi chắc chắn Hoàng nữ bị hen suyễn. Vậy nên tôi bắt đầu tiến hành điều trị.
Đầu tiên là dẹp bỏ đống nến chết tiệt đó đi.
Thực ra chính tôi cũng thấy khó chịu. Tạm gác lại nguy cơ hỏa hoạn, bản thân tôi cũng sắp chết vì suốt ngày phải hít mùi sáp và khói nến rồi.
Sau khi thay thế hàng vạn cây nến trong hoàng cung bằng Đèn đá phát sáng và sử dụng một ít thuốc nhận được từ đặc ân chuyển sinh, sức khỏe của Hoàng nữ đã dần bình phục.
- Nhờ có vị trị liệu sư vô danh mà lời nguyền giáng xuống Hoàng nữ đã được hóa giải! Thật là một phép màu!
Tôi đã giải thích với người trong hoàng cung rằng căn bệnh này không phải là lời nguyền, nhưng chẳng ai thèm tin. Tất cả đều làm quá lên và gọi đó là phép màu.
Nói một cách cụ thể, tôi đã sử dụng thuốc cường Beta-2 tác dụng kéo dài[note101952] và thuốc giãn phế quản[note101951] cho trường hợp lên cơn hen suyễn ngắn. À, đặc ân chuyển sinh là sao ư? [note101953] Tôi có khả năng triệu hồi thuốc men như một đặc ân khi chuyển sinh. Dù cảm thấy nó hơi nhỏ nhặt so với một đặc ân, nhưng cái này đâu có được chọn lựa.
Đã mất công chuyển sinh thì làm đại pháp sư hay dũng sĩ chẳng phải tốt hơn sao? Đến tận thế giới fantasy rồi mà vẫn phải tiếp tục công việc cũ, thật là nực cười.
Cứ như vậy, tôi đã thành công chữa khỏi bệnh hen suyễn cho Hoàng nữ. Kể từ khi cô khỏe lại, tôi gần như sống như một kẻ thất nghiệp.
Việc không làm gì mà chỉ nghỉ ngơi cũng khá tốt.
Đã có lúc tôi coi đó là mục tiêu của đời mình.
Tuy nhiên, sau khi trải qua một năm nhàn rỗi như vậy, suy nghĩ của tôi đã thay đổi. Cứ đà này tôi sẽ chết vì chán mất... À không, từ xưa đến nay bác sĩ đương nhiên phải ở bên cạnh bệnh nhân.
Nói một cách nghiêm túc thì, với trình độ y thuật lạc hậu của thế giới này, thời đại này, không biết có bao nhiêu người đang phải chết đi hoặc chịu đau đớn?
Tôi không muốn ở lại đây chỉ để phục vụ một bệnh nhân giả vờ đau ốm để giữ chân mình vì cô ta thấy buồn chán. Đó là lý do tôi muốn rời khỏi hoàng cung, để mặc Hoàng nữ lại phía sau.
Không biết có nói chuyện suôn sẻ được không đây.
Hoàn toàn không suôn sẻ chút nào.
Đế quốc Arcana, phòng diện kiến của Hoàng cung.
Tôi đang quỳ một gối trên sàn phòng diện kiến, còn trên ngai vàng ở trung tâm căn phòng là Hoàng nữ đang ngồi với vẻ mặt hơi khó chịu.
"Thần hạ hèn mọn xin bái kiến Hoàng nữ tôn quý của Đế quốc... Gì ấy nhỉ, tóm lại là chào Điện hạ."
"Chà, bắt đầu buông thả rồi đấy. Giờ đến cả việc ghi nhớ tước hiệu của chủ nhân cũng thấy phiền phức rồi sao?"
Vị này chính là Hoàng nữ Minaretia, gọi tắt là Mint.
Một năm trước, cô nổi tiếng là một Hoàng nữ bệnh tật yếu ớt, nhưng giờ đây... cô đã trở thành hình mẫu điển hình của một tiểu thư quý tộc kiêu ngạo và cứng đầu.
Mọi người hay gọi cô là đệ nhất mỹ nhân của Đế quốc, nhưng tôi thấy có chút cường điệu. Nếu tìm kỹ, chắc chắn sẽ có một hai người đẹp hơn Hoàng nữ Mint cho xem.
Về chuyện tước hiệu... đúng là có hơi phiền phức thật.
Không, theo cảm nhận của tôi thì cứ khoảng một tháng nó lại thay đổi một lần. Mà mỗi lần gặp đều phải chào hỏi bằng một tràng dài dằng dặc, làm sao tôi nhớ hết cho nổi?
Dạo gần đây tôi thường hay lấp liếm cho qua.
Dù chuyện này đã bị nhắc nhở từ lâu rồi.
"Gần đây Điện hạ mới đổi mà, thần quên mất rồi."
"Dù sao thì, ta không cho phép ngươi từ chức."
"Làm gì có luật nào không cho phép từ chức chứ?"
"Có đấy chứ. Luật của ta."
Ôi, đau chân quá.
Tôi ngồi bệt xuống sàn phòng diện kiến rồi khoanh tay lại. Hoàng nữ chống cằm nhìn xuống tôi, trên mặt thoáng hiện một nụ cười nhạt đầy vẻ thú vị.
"Tên điên này. Sao ngươi không mang luôn cái gối ra đây mà nằm xuống luôn đi?"
"Điện hạ, nếu Người không chấp nhận đơn từ chức, thần sẽ không làm việc nữa. Nếu Người cứ tiếp tục như vậy, thần sẽ làm thế thật đấy."
Hoàng nữ nở một nụ cười lạnh lùng.
"Tiên sinh Asterix. Ngươi cứ việc không làm đi. Ngươi có làm việc hay không thì liên quan gì đến ta?"
"Dạ?"
"Nếu ghét đến thế thì cứ việc chơi bời đi, đừng làm gì cả. Việc trong hoàng cung cứ để cho các trị liệu sư khác lo."
Ơ kìa, không đúng rồi.
Đây là một diễn biến nằm ngoài dự kiến của tôi.
"Thần xin lỗi, Điện hạ. Xin Người hãy chuẩn y cho thần được từ chức."[note101955]
"Không, lý do gì mà ngươi cứ nhất quyết đòi rời khỏi hoàng cung thế? Chắc chắn phải có một lý do chính đáng chứ."
"Ở hoàng cung không có bệnh nhân."
"Có ta đây thây."
Tôi lắc đầu.
"Điện hạ chẳng phải đã khỏi bệnh từ lâu rồi sao? Thần nhớ chỉ cần dẹp bỏ nến trong hoàng cung là các triệu chứng hen suyễn của Người đã biến mất gần hết rồi. Dù thần cũng có dùng thêm chút thuốc."
Dù không rõ lắm nhưng có vẻ hoàng tộc đều là những siêu nhân. Căn bệnh phổi của Hoàng nữ chỉ là trường hợp ngoại lệ, còn lại tôi chưa từng thấy thành viên hoàng tộc nào khác bị ốm đau cả.
Đến cả cảm lạnh thông thường tôi cũng chưa thấy họ mắc phải bao giờ.
Công việc chính hiện tại của tôi ở hoàng cung chỉ là phát Aspirin cho mấy người hầu đến phòng y tế để lười biếng trốn việc, hoặc là cho những kẻ tò mò muốn xem đặc ân chuyển sinh của tôi. [note101957] Trong hoàng cung đâu phải chỉ có mình tôi là trị liệu sư. Bây giờ đến cả cái bình phong còn bận rộn hơn tôi nữa là. Đã thế mỗi lần nói chuyện với Hoàng nữ là cô ta lại cứ đâm chọc hoặc mỉa mai.
Không bị cô ta mắng mỏ đã là may mắn lắm rồi.
"Asterix. Ta tuy không hiểu rõ về ma thuật trị liệu, nhưng căn bệnh của ta vốn là một lời nguyền mà không trị liệu sư nào trong Đế quốc chữa nổi. Chỉ có ngươi mới làm được."
Tôi lại lắc đầu.
"Đó không phải lời nguyền mà là một căn bệnh gọi là hen suyễn. Đó là tình trạng các phế quản bên trong phổi bị co thắt khi phản ứng với một dị nguyên cụ thể. Chỉ cần loại bỏ tác nhân gây dị ứng và hít thuốc thuộc nhóm Steroid là có thể dễ dàng quản lý..."[note101958] Hoàng nữ xua tay cắt ngang.
"Mấy cái đó không quan trọng, đồ mọt sách ngốc nghếch kia. Ta không định nghe giảng về trị liệu thuật. Lý do ngươi không muốn làm ngự y hoàng gia là gì?"
"Thần xin lỗi."
"Ngươi có điều gì không hài lòng sao?"
"Có nhiều lắm, nhưng nếu Người chờ vài ngày, thần sẽ viết hết ra rồi dâng lên..."
"Hầy, ta hỏi ngươi đúng là sai lầm mà."
Tôi im lặng, cân nhắc câu nói tiếp theo.
"Ở hoàng cung không có bệnh nhân."
"Tiên sinh trị liệu sư. Hoàng cung có biết bao nhiêu người, sao ngươi lại bảo không có bệnh nhân?"
"Thần xin lỗi, nhưng thần đã chán ngấy việc suốt ngày chỉ phát thuốc đau đầu với thuốc cảm rồi. Đã là bác sĩ thì phải đào tạo hậu bối và cứu chữa bệnh nhân chứ? Xin Người hãy chuẩn y cho thần từ chức."
"Tiên sinh Asterix. Ngươi từ bao giờ lại trở thành người biết lo nghĩ cho đại nghĩa như thế? Chẳng qua là ngươi muốn chạy trốn khỏi hoàng cung thôi đúng không?"
"Thần..."
Hoàng nữ ngắt lời tôi.
"Dám bảo việc chữa trị cho hoàng tộc là nhàm chán nên không muốn ở lại, tội này đáng chết cũng không hết. Asterix, ngươi không được từ chức cho đến khi chết."
"Không, Điện hạ, làm ơn đi mà."
"Asterix. Ai bắt ngươi làm gì đâu? Ngươi cứ ngồi yên đó cũng được, nếu không thích thì cứ ở một góc hoàng cung mà nghiên cứu những gì ngươi muốn. Việc ở lại làm ngự y hoàng gia là một yêu cầu khó khăn đến thế sao?"
Hoàng nữ Mint nhìn xuống tôi.
"Thần sẽ không thay đổi ý định đâu."
Tôi cúi đầu.
Hoàng nữ trầm ngâm một lát rồi kiểm tra móng tay của mình. Lần này cô ấy sẽ cho tôi đi chứ?

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn