Chương 9: Chương 8: Đi Làm Ở Bệnh Viện (3)
Trở Thành Bác Sĩ Dịch Bệnh Trong Truyện Romance Fantasy · Glodia · 253 chương · ~23 phút đọc · Tạo 02/09/2026
Toàn Chương Bây giờ phải thử nắn lại xương cánh tay. Thấy có lỗi quá, việc này chắc chắn sẽ đau lắm đây. Tôi nghiến răng nhìn vào cánh tay của bệnh nhân.
Tùy thuộc vào việc xương bị gãy như thế nào.
Nếu xương chỉ bị gãy ở một hoặc hai chỗ, tôi sẽ cảm nhận được cảm giác xương khớp lại với nhau khi nắn. Nhưng nếu xương bị vỡ nát ở nhiều chỗ hoặc bị nghiền nát, thì việc nắn bóp từ bên ngoài sẽ chẳng có tác dụng gì cả.
Chỉ tổ làm bệnh nhân đau đớn tột cùng mà thôi. [note102031] Tôi dùng tay trái nắm chặt lấy bàn tay bệnh nhân, còn tay phải đặt lên vùng bị thương. Sẽ đau lắm đây. Thực sự là rất đau...
"Tôi sẽ nắn xương khi đếm đến ba nhé."
"Ư ư ư ư ư!"
Nghĩ lại thì mình đã cho anh ta ngậm khăn rồi mà. Có lẽ lúc này bệnh nhân sẽ khó mà trả lời được.
"Một, hai!"
Tôi cố gắng nắn lại cánh tay bị gãy của bệnh nhân, nhưng không hề cảm nhận được cảm giác các mảnh xương gãy chạm vào nhau. Như vậy có thể coi đây là gãy xương vụn nát đúng không?
Nhìn vào góc độ cử động tự do của cánh tay bị gãy, có vẻ như cả hai xương cẳng tay đều đã bị gãy. Ngay từ lúc mới vào nó đã bị gãy gập hoàn toàn rồi mà.
Nhờ vậy mà tôi đã xác định được chẩn đoán cho bệnh nhân.
"Ư! Ư ư ư ư ư! Ư ư!"
"Nhìn xem, Istina. Đúng như tôi nói đúng không? Nếu là gãy xương vụn nát thì xương sẽ không khớp lại được, mà chỉ làm bệnh nhân đau đến chết đi sống lại thôi."
"Ư ư!"
Bệnh nhân cố gắng nói điều gì đó, nhưng tôi không thể hiểu được ý nghĩa. Có lẽ chỉ là một tiếng kêu đau đớn mà thôi.
"Đó là lý do tôi bảo em cho anh ta ngậm khăn đấy. Nếu không bệnh nhân lỡ cắn vào lưỡi thì to chuyện."
"Dạ, em hiểu rồi ạ."
Istina gật đầu lia lịa.
Tôi lại nhìn thẳng vào mắt bệnh nhân.
"Cậu Benjamin! Cậu bị gãy xương vụn nát rồi. Xương đã bị nghiền nát. Nếu cứ để thế này, bất kể có dùng ma thuật trị liệu hay không, cả đời này cậu cũng không thể dùng cánh tay này bình thường được nữa. Việc này phải phẫu thuật."
Istina nheo mắt nhìn.
"Phẫu, phẫu thuật sao ạ? Em thấy có vẻ hơi nguy hiểm. Dùng nẹp hay băng bó cố định không được sao ạ?"
"Ư ư ư!"
Không được. Tôi lắc đầu.
"Cánh tay đã sưng to gấp đôi rồi. Em nghĩ có thể băng bó được sao? Đương nhiên là bất khả thi rồi."
"Ư ư! Ư ư ư!"
Căn bệnh tôi đang nghi ngờ lúc này là hội chứng chèn ép khoang [note102032](Compartment Syndrome).
Đó là tình trạng áp lực bên trong khoang cơ tăng lên, khiến máu không thể lưu thông bình thường bên trong cơ.
Trong trường hợp của bệnh nhân này, tôi cho rằng áp lực bên trong khoang cơ đã tăng lên do ngoại thương và sưng tấy.
"Istina. Nhìn xem. Cánh tay bị gãy, nhưng ngoài những chỗ bầm tím ra thì sắc da không được tốt, mạch đập cũng khó bắt được. Đây là triệu chứng điển hình của hội chứng chèn ép khoang. Áp lực bên trong khoang cơ đang tăng cao bất thường do ngoại thương. Cần phải phẫu thuật. Em không thấy vậy sao?"
Lần này cô ấy lại lộ vẻ mặt không hiểu. Istina nheo mắt nhìn chằm chằm vào cánh tay bệnh nhân một lúc lâu rồi thở dài thườn thượt.
"Cái đó, làm sao mà em biết được chứ... Không, giáo sư chỉ nhìn cánh tay thôi mà cũng biết được sao ạ?"
"Đừng có lảng tránh câu hỏi. Tôi đang bận."
"Em không biết ạ."
Không biết là chuyện đương nhiên, nhưng nếu không biết thì bệnh nhân có thể sẽ chết. Đó chính là thực tế của ngành chúng ta. Mà thôi, may mà bây giờ tôi biết.
Tôi nhìn thẳng vào mắt bệnh nhân.
"Cậu Benjamin. Bây giờ cậu cần phải phẫu thuật gấp. Nếu đồng ý hãy gật đầu."
"Ư! Ư ư ư!"
Chẳng biết là anh ta đồng ý hay không nữa. Cứ coi như là gật đầu đi? Hay là anh ta đang lắc đầu vì sợ hãi nhỉ? Dù sao thì nếu không phẫu thuật anh ta cũng có thể sẽ chết.
Vì tình trạng hiện tại không chỉ giới hạn ở vấn đề của cánh tay.
"Y tá! Chuẩn bị phẫu thuật."
Vài y tá của bệnh xá chạy đến. Tôi quay sang nhìn Istina.
"Chúng ta cũng đi chuẩn bị phẫu thuật thôi. Tôi đã dặn rồi đúng không? Rửa tay, sát trùng các dụng cụ phẫu thuật, không để tóc hay bụi bẩn bay ra."
Chuẩn bị phẫu thuật.
Tôi và Istina sát trùng tay, mặc áo choàng, đeo khẩu trang rồi đi vào phòng phẫu thuật. Khẩu trang trông có hơi kỳ lạ.
Đó là mặt nạ mỏ chim của bác sĩ dịch bệnh, nhưng có còn hơn không. Ở đây không có phòng phẫu thuật đúng nghĩa.
Cũng không có bác sĩ gây mê, không có máy trợ thở...
Chà. Tình hình này không thể gây mê toàn thân được. Phải tiến hành phẫu thuật chỉnh hình trong tình trạng bệnh nhân vẫn còn tỉnh táo.
Kế hoạch của tôi là thế này.
Tiêm Propofol[note102033] với liều lượng an thần [note102038]. Dùng miếng dán Fentanyl[note102034], sau đó gây tê cục bộ phần cẳng tay. Chắc chắn sẽ đau lắm đây. Nhưng vẫn tốt hơn là cả đời không dùng được cánh tay bình thường đúng không?
Chắc là vậy?
Istina lộ rõ vẻ lo lắng trên khuôn mặt.
Bệnh nhân cũng mang vẻ mặt lo lắng không kém.
Nghĩ lại thì, có nên trói bệnh nhân lại không nhỉ vì sợ anh ta cử động? Dù dưới tác động của miếng dán Fentanyl, anh ta gần như không cử động gì cả. [note102039] Tôi đã triệu hồi các loại thuốc hiện đại bằng năng lực của mình. Các khâu chuẩn bị khác[note102049] cũng đã hoàn tất. Đây là lần đầu tiên tôi tiến hành một ca phẫu thuật thực sự ở thế giới này...
Nên cũng thấy hơi căng thẳng.
"Istina. Lát nữa khi bắt đầu phẫu thuật, em hãy giữ chặt bệnh nhân. Nếu đang phẫu thuật mà anh ta cử động thì sẽ rất nguy hiểm." [note102042]
"Em xin lỗi, nhưng dù xương bệnh nhân có bị gãy thì việc mở vết thương ra có thể làm được gì chứ ạ? Em không chắc đây có phải là một ý kiến hay không."
Tôi nhìn Istina.
"Istina. Im lặng đi. Đừng có nói mấy lời làm bệnh nhân thêm lo lắng, hãy tập trung hỗ trợ cho tốt vào. Tôi sẽ mở phần cánh tay bị gãy ra để tái lắp ghép xương."
"Sau khi lắp ghép bằng phẫu thuật xong thì sao ạ?"
"Hửm? Tôi sẽ dùng lưới và nẹp sắt để cố định xương vào đúng vị trí. Nếu không phẫu thuật, cả đời này cậu ta có thể sẽ không dùng được cánh tay bình thường đâu."
Cô ấy vẫn có vẻ chưa tin tưởng lắm.
"Đây là phương pháp lần đầu em thấy..."
Tôi đã có kế hoạch cả rồi.
Tôi trải một tấm vải đã được luộc để khử trùng xuống sàn, sau đó cũng phủ một tấm khăn phẫu thuật có lỗ đã được giặt sạch lên cánh tay bệnh nhân. Đến đây là xong.
"Ma thuật tịnh hóa."
Istina sử dụng ma thuật tịnh hóa. Tôi bôi cồn xung quanh vết thương của bệnh nhân.
"Bắt đầu tiêm thuốc."
Bệnh nhân gật đầu.
Có ba loại thuốc gây mê được lên kế hoạch.
Tôi dán miếng dán Fentanyl lên ngực bệnh nhân, tiêm Propofol vào tĩnh mạch cánh tay. Cuối cùng, tôi tiêm Lidocaine, một loại thuốc gây tê cục bộ, vào cánh tay bệnh nhân.
Ngay khi rút kim Lidocaine ra, dịch kẽ từ vết thương của bệnh nhân rỉ ra như thể vừa đâm vào một quả bóng nước. Đúng như dự đoán, đây là dấu hiệu của hội chứng chèn ép khoang.
Hiện tại, bệnh nhân này bị nghi ngờ gãy xương quay và xương trụ, cộng thêm hội chứng chèn ép khoang do xuất huyết và phù nề bên trong khoang cơ.
Nếu ở bệnh viện thực tế, trường hợp trước có thể xác chẩn bằng X-quang, trường hợp sau bằng xét nghiệm máu. [note102036] Nhưng ở đây, chỉ có cách duy nhất là trực tiếp mở cánh tay ra xem.
"Bắt đầu rạch đây."
Tôi hít một hơi thật sâu rồi đặt dao mổ lên cánh tay bệnh nhân. Rạch da, rạch lớp mỡ dưới da, rạch mạc cơ (fascia). Ngay khi rạch mạc cơ (của bệnh nhân, một lượng lớn dịch lẫn máu chảy ra ngoài." Istina. Nhìn xem. Áp lực bên trong khoang cơ chắc hẳn đã tăng lên rất cao. Nếu chỉ chậm vài tiếng nữa thôi, cánh tay này chắc chắn sẽ bị hoại tử." [note102037]"Hả, thật vậy sao ạ..."" Á! Đau vãi lìn!" Ừm, tiết học giải phẫu đến đây là kết thúc. Thôi không ngắm nghía bên trong cánh tay nữa, tốt nhất là nên nhanh chóng kết thúc ca phẫu thuật. Dù đã dùng thuốc gây mê nhưng trông anh ta có vẻ rất đau đớn. Hay là do cơ địa anh ta không ăn thuốc gây mê nhỉ? Khi nội soi dạ dày, người ta thường dùng Propofol để an thần. Người bình thường hay gọi đó là gây mê ngủ, nhưng thực ra nói một cách chính xác thì đó không phải là gây mê. Propofol là thuốc an thần, nếu tiêm liều lượng nhỏ có thể dẫn đến trạng thái tương tự như đang ngủ. Thuật ngữ chính xác là an thần có ý thức. Nếu dùng quá nhiều Propofol có thể gây ra tác dụng phụ như khó thở hoặc quá liều thuốc gây nghiện. [note102044] Cách tốt nhất là kết thúc phẫu thuật thật nhanh." Cậu Benjamin vẫn còn tỉnh táo sao? Tôi đang dùng tới ba loại thuốc gây mê cơ mà. Có vẻ cậu là người có cơ địa đặc biệt không ăn thuốc gây mê rồi."" Á á á á á!"" ""Ôi, tôi xin lỗi. Tôi sẽ kết thúc phẫu thuật thật nhanh cho cậu. Istina, cho bệnh nhân ngậm lại khăn đi. Kẻo anh ta hét lên rồi lỡ cắn vào lưỡi thì khổ." Istina lại nhét chiếc khăn tay vào miệng bệnh nhân. Tôi nhìn vào xương qua vết thương hở trên cánh tay, lách qua các lớp cơ." Istina. Nhìn vào đây. Thấy xương bị gãy giữa các lớp cơ không? Từ giờ tôi sẽ đóng đinh sắt để nắn thẳng xương lại. Dù sẽ hơi khó khăn một chút." [note102045]"Thật là kỳ diệu ạ." Tôi không phải là bác sĩ chỉnh hình. Tôi chỉ từng xem phẫu thuật hồi còn là sinh viên thực tập, và hỗ trợ vài lần hồi còn là bác sĩ nội trú. Nhưng lúc này, tôi là hy vọng duy nhất của bệnh nhân này. Nếu tôi không làm, anh ta sẽ không bao giờ dùng được cánh tay này nữa. Nếu phẫu thuật không suôn sẻ, tôi sẽ dùng ma thuật trị liệu để cứu anh ta bằng mọi giá. [note102046] Dù theo hướng đó bệnh nhân sẽ khó mà dùng cánh tay bình thường được. Nhưng chuyện đó cứ để sau hãy tính. Đinh sắt. Chính xác là nẹp Titan. Dù tôi từng lo lắng không biết có thể triệu hồi được nó không vì nó không hẳn là thuốc. Nhưng không hiểu sao lại được. Có vẻ như những vật nhỏ hơn lòng bàn tay thì có thể mang đến được. Hay là vì nó được đưa vào cơ thể nên cũng được tính nhỉ? Tôi cũng không rõ đến mức đó. Tôi gắn nẹp Titan vào xương. Chẳng biết làm thế này có đúng không nữa. Từng chiếc đinh vít được vặn vào các lỗ trên nẹp Titan. Có vẻ như thế này là đã cố định xong rồi. Dù lúc này chẳng có cách nào để kiểm tra ngay lập tức." Istina. Hiện tại tôi mới chỉ gắn nẹp vào xương quay, em nghĩ nên mở vết thương từ phía sau để nắn lại xương trụ, hay cứ thế đi sâu vào từ đây? Tôi không tự tin có thể gắn nẹp vào xương trụ từ hướng này." Istina quay chiếc mặt nạ mỏ chim về phía tôi." Dạ, đúng là vậy ạ. Chẳng phải việc rạch thêm một đường nữa sẽ không tốt sao ạ? Với lại... giáo sư có hỏi em thì em cũng không biết đâu ạ."" Đúng vậy, chắc là phải lách sâu vào thôi."" Ư ư ư! Ư ư ư ư ư!" Rạch thêm một đường nữa thì đúng là không nên. Tôi gật đầu. Bệnh nhân có vẻ cũng đang ra hiệu bảo đừng rạch thêm đường nữa. [note102047]

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn