Chương 8: Chương 7: Đi Làm Ở Bệnh Viện (2)
Trở Thành Bác Sĩ Dịch Bệnh Trong Truyện Romance Fantasy · Glodia · 253 chương · ~23 phút đọc · Tạo 02/09/2026
Toàn Chương
"Nghe nói ngươi đã mở phòng khám nên ta ghé qua xem thử. Tiên sinh Asterix. Ngươi có hài lòng với Học viện không? Ta nghe nói ngươi đang làm việc rất chăm chỉ."
Cũng có chút vất vả thật.
"Đương nhiên rồi ạ. Thần sẽ dùng cơ hội mà Điện hạ ban cho để viết lại lịch sử y học của Đế quốc."
"Vậy sao... Cứ thử cố gắng xem. Ta chẳng biết tiên sinh là kẻ ngạo mạn hay khiêm tốn nữa."
Hoàng nữ lẩm bẩm.
"Thần chỉ thành thật thôi ạ. Với những phần còn thiếu sót, thần sẽ tỏ ra khiêm tốn, còn với những phần xuất sắc, có lẽ thần sẽ trông hơi ngạo mạn một chút."
"Nói nhiều quá. Cứ coi là ngạo mạn đi."
Dù sao thì, bắt đầu khám bệnh thôi.
"Thần xin phép được thính chẩn một chút ạ."
Hen suyễn không phải là căn bệnh có thể dễ dàng chữa khỏi hoàn toàn. Dù các triệu chứng của Hoàng nữ đã thuyên giảm nhiều và bản thân cô ấy vốn là một siêu nhân nên trông có vẻ khỏe mạnh, nhưng nếu dùng ống nghe y tế[note102020] thì vẫn có thể tìm ra vấn đề.
Khi thính chẩn phổi của Hoàng nữ, tôi vẫn nghe thấy tiếng khò khè. Nói một cách đơn giản, đó là âm thanh phát ra khi không khí đi ra khỏi phổi bị cản trở. [note102021]
"Đã đỡ hơn chưa?"
"Chưa ạ. Thần thấy cũng chẳng khác gì so với lần trước xem cho Người cả. Dù so với lần đầu tiên thì đã có sự tiến triển vượt bậc rồi."
"Có vẻ là do năng lực của trị liệu sư có vấn đề rồi."
"Có lẽ là vậy ạ."
"Ngươi bị sa thải."
"Thật là đáng tiếc ạ."
Tôi trầm ngâm một lát rồi đặt một lọ thuốc lên bàn. Đó là loại thuốc giống hệt loại cô ấy đã dùng trước đây. Thuốc giãn phế quản tác dụng kéo dài. [note102022]
"Giống hệt loại lần trước sao?"
"Đúng vậy ạ."
"Không cần phải tăng liều hay gì sao?"
"Bình thường, hoặc khi vận động Người có thấy hụt hơi không ạ?"
"Cũng không hẳn."
"Vậy thì chẳng việc gì phải thay đổi cả."
Tôi lắc đầu.
Có một điều khiến tôi thấy hơi tiếc nuối. Giá mà có phương tiện để đo dung tích phổi hay lưu lượng thở thì tốt biết mấy, nhưng ở hoàng cung thì chẳng có cách nào để tìm được những thứ đó.
"À. Có thể dựa vào lượng không khí di chuyển khi hô hấp để xác định mức độ nặng nhẹ của bệnh hen suyễn đấy ạ. Hay là thần thử chế tạo thiết bị cần thiết nhé?"
Biết đâu đấy, trong phòng thí nghiệm của Khoa Giả kim có khi lại có thiết bị đo thể tích chất khí cũng nên. Nghĩ lại thì chắc chắn là phải có chứ.
"Cứ thử xem."
"Thần tuân lệnh."
Tôi cúi đầu trước Hoàng nữ.
"Lần tới Người lại ghé nhé."
"Khi nào?"
"Khoảng tháng sau ạ? Khi nào dùng hết thuốc thì Người hãy quay lại. Nếu thấy trong người không khỏe thì phải đến ngay lập tức đấy ạ."
"Ta biết rồi."
Hoàng nữ Mint bước ra khỏi phòng khám như vậy. Chỉ sau khi Mint đi khỏi, Istina mới thôi đứng nghiêm chỉnh và thả lỏng cơ thể.
"Vừa rồi, đúng là Hoàng nữ thật sao ạ?"
"Ở Học viện chẳng phải có rất nhiều quý tộc cao cấp sao?"
"Nhưng đây là lần đầu tiên em được thấy Hoàng nữ đấy ạ."
Đôi khi tôi cũng quên mất chuyện đó. Hoàng nữ Mint cũng là một người có địa vị cực kỳ cao quý. Vì là người quen nên tôi không cảm nhận rõ điều đó lắm.
Istina có vẻ có rất nhiều câu hỏi.
"Gì thế."
"Giáo sư có quen biết với Hoàng nữ sao ạ?"
Đúng vậy.
"Tôi đã bảo tôi từng là ngự y hoàng gia mà."
"Hèn chi. Thú vị thật đấy ạ. Mà quan trọng hơn, cái giáo sư đeo trên tai là gì thế ạ? Là dụng cụ để nghe âm thanh sao ạ?"
Đó là chiếc ống nghe y tế tôi đã làm từ hồi còn ở hoàng cung.
"Ống nghe y tế. Nó giúp nghe được âm thanh bên trong cơ thể. Thông thường là tiếng tim và tiếng thở. Nếu thành thạo hơn, có thể nghe được cả tiếng ruột hay tiếng mạch máu nữa."
"À..."
Vì ống nghe y tế là vật dụng mãi đến đầu thế kỷ 19 mới được phát minh ra, nên có lẽ Istina chưa từng thấy thứ gì tương tự bao giờ.
"Em dùng thử được không ạ?"
"Được chứ."
Tôi đưa ống nghe y tế cho Istina. Istina tỏ vẻ thích thú, đặt đầu ống nghe lên khắp nơi trên cơ thể mình để nghe thử.
"Giáo sư chỉ cần nghe âm thanh của bệnh nhân bằng cái này là biết họ mắc bệnh gì sao ạ?"
Cũng không hẳn đến mức đó.
"Ai biết được. Nếu là bệnh tim hay bệnh phổi thì có lẽ sẽ nắm bắt được phần nào lý do gây đau đớn. Nhưng không phải cứ nghe là biết ngay mắc bệnh gì đâu."
Chuyện đó có chút khác biệt.
Ở bệnh viện kiếp trước, có khái niệm gọi là xác chẩn. Với vi khuẩn, chỉ cần xét nghiệm gen là có thể biết chính xác đó là loại vi khuẩn nào mà không có một chút sai sót nào. Hầu hết các vấn đề cuối cùng đều có thể tìm ra nguyên nhân thông qua sinh thiết, nội soi, chụp CT...
Nhưng ở đây thì không.
Chẳng có cách nào để tìm ra nguyên nhân một cách chắc chắn cả. Nếu dùng thuốc hay điều trị mà triệu chứng biến mất thì à, chắc là mình chẩn đoán đúng rồi, chỉ có thể đoán mò như vậy thôi.
Dù sao thì ma thuật trị liệu sinh ra cũng là để làm việc đó mà.
Và rồi, chính thức bắt đầu công việc.
Đây là bệnh xá của tôi.
Công việc nghiên cứu tạm thời cứ giao cho Istina. Hôm nay tôi phải đi làm ở bệnh xá. Thực ra Istina cũng đi theo tôi... nên bảo là giao việc nghiên cứu cho Istina thì cũng hơi kỳ.
Đúng là cần phải tuyển thêm nghiên cứu sinh mà. Dù sao thì, công việc nghiên cứu cứ để cho chúng tôi của tương lai lo. Bây giờ là lúc để xem bệnh nhân ở bệnh xá.
Nghe nói những bệnh nhân cấp cứu, bệnh nặng, hoặc không rõ mắc bệnh gì sẽ được chuyển từ bệnh xá thông thường lên bệnh xá của giáo sư. Cảm giác trình tự có gì đó sai sai, nhưng thôi cũng chẳng còn cách nào khác.
Tôi cũng chẳng biết mình sẽ phải làm những việc gì nữa. Tôi chỉ ngồi im lặng ở một góc bệnh xá. Istina thì đang ngồi bên cạnh đọc sách giáo khoa.
"Đọc sách giáo khoa cũng tốt đấy. Nhưng tôi không chắc trong đó có bao nhiêu điều đúng đắn đâu."
"Dạ, nhưng chẳng phải giáo sư cũng nên đọc qua sách giáo khoa sao ạ? Giáo sư cần biết chúng em đã học dựa trên tiêu chuẩn nào thì mới dễ làm việc chứ ạ."
Cũng đúng. Khi nào rảnh tôi phải xem qua mới được.
"Istina này. Theo kinh nghiệm làm việc ở bệnh xá này của em, em nghĩ hôm nay sẽ có bao nhiêu bệnh nhân đến?"
"Bình thường bệnh nhân đến đông lắm ạ. Nếu không có chuyện gì đặc biệt, chắc bệnh xá sẽ chật kín chỗ mất."
Uầy.
Bệnh xá 12 giường mà chật kín sao? Có vẻ hơi quá sức đối với hai người chúng ta đấy.
"Một khi đã chật kín chỗ thì phải đợi người cũ ra viện mới có người mới vào được. Nên chắc cũng không đau đầu như giáo sư nghĩ đâu ạ."
Tôi gật đầu.
Trước hết hãy xem những bệnh nhân nào sẽ vào đây.
Một lát sau.
Bệnh nhân đầu tiên bước vào bệnh xá của tôi là một người đang ôm chặt lấy cánh tay mình. Chính xác hơn là anh ta đang ôm lấy phần bắp tay, còn phần cẳng tay thì có vẻ bị thương rất nặng. Nặng đến mức không thể chạm vào được.
Bệnh nhân là một nam thanh niên mặc trang phục cưỡi ngựa. Tôi đoán có lẽ là sinh viên của Học viện.
Istina chạy về phía bệnh nhân, còn tôi thì nhìn vị y tá đang dìu bệnh nhân vào.
"Cô có biết thông tin của bệnh nhân không?"
"Đây là cậu Benjamin, sinh viên Học viện ạ. Cậu ấy bị ngã ngựa cách đây vài tiếng, cánh tay đập vào tảng đá nên bị gãy xương ạ."
Vị y tá dìu bệnh nhân vào trả lời.
Đó là một nam sinh trông trạc tuổi Istina. Mái tóc màu nâu, gương mặt đẫm mồ hôi vì cơn đau do gãy tay gây ra.
Gương mặt thì cứ để đó đã. Cánh tay mới là quan trọng.
Có vẻ anh ta đã nằm ở bệnh xá thông thường trước khi được chuyển lên đây. Nhìn phần cẳng tay bị gãy gập ở một vị trí không nên có khớp xương, chắc chắn là đã bị gãy xương rồi. Nhưng là loại gãy xương nào?
Gãy xương vụn nát? Hay gãy xương đơn thuần? Nhìn vào góc độ gãy gập của cánh tay, dù là gãy xương đơn thuần thì chắc chắn cả hai xương cẳng tay đều đã bị gãy.
Hơn nữa, nhìn cánh tay vẫn còn đang bị gãy gập như thế, có vẻ là bị vỡ nát rất nghiêm trọng. Hay là do cơ và gân đã kéo phần xương gãy gập theo góc độ đó?
Tình hình rất nghiêm trọng. Nếu không điều trị kịp thời, không chỉ cánh tay này sẽ không dùng được nữa mà thậm chí còn nguy hiểm đến tính mạng. [note102024]
"Cậu Benjamin. Đau lắm không?"
"Á! Đau sắp chết rồi đây."
Có vẻ như việc trò chuyện lúc này là rất khó khăn.
Chẳng còn cách nào khác. Tôi bước đến bên giường bệnh, kiểm tra cánh tay bị gãy của bệnh nhân. Có vết bầm tím và sưng tấy. Chỉ nhìn qua thì không thể xác định được vấn đề là gì.
Trước hết tôi ấn nhẹ vào rìa của vết bầm.
"Đau không?"
"Á á á á á!"
Có vẻ là đau lắm đây. Việc cấp bách lúc này là xác định xem từ đâu đến đâu là vùng gây ra cơn đau dữ dội khi ấn vào.
Dựa vào sự phân bố của cơn đau, có thể xác định được xương có bị gãy không[note102027], gãy bao nhiêu chỗ, và liệu cơ hay thần kinh có bị tổn thương hay không. [note102028]
"Chỗ này thì sao?"
"Á, á á á á á!"
Giọng cũng khỏe đấy chứ.
"Cái đó, cứ ấn vào vết thương như vậy có ổn không ạ?"
Istina khẽ lẩm bẩm, nhưng...
Ấn vào cũng chẳng sao cả.
Bây giờ chẳng có cách nào khác để nắm bắt tình hình. Cánh tay đã bị đập nát như thế thì việc dùng ngón tay ấn vào cũng chẳng làm nó bị thương thêm được nữa. Dù bệnh nhân sẽ thấy hơi đau một chút.
"Istina. Cho em 1 phút. Thử nói xem kế hoạch chẩn đoán và điều trị của em theo suy nghĩ của mình là gì."
Istina mở lời.
"Dạ, vì bệnh nhân bị gãy tay nên em nghĩ cần phải nẹp cố định lại, và vì anh ấy đang rất đau nên chắc sẽ dùng thuốc giảm đau ạ. Ngoài ra thì..."
"Nghĩ kỹ thêm chút nữa đi."
Cả hai đều sai rồi. Tôi rời mắt khỏi Istina, nhìn lại bệnh nhân.
"Cậu Benjamin. Cái này là do bị thương vì cái gì thế?"
"Ngã ngựa, á."
"Cậu đã thử nắn lại xương chưa?"
"Dạ... chưa ạ?"
Ra là vậy. Tôi lấy chiếc khăn tay trong túi ra đưa cho Istina. Istina nhìn tôi với vẻ mặt không hiểu chuyện gì.
"Nhét khăn vào miệng bệnh nhân đi."
"Giáo sư định làm gì ạ?"
"Phải nắn lại xương chứ."[note102029]
"Cái đó, chẳng phải sẽ rất đau sao ạ? Hay là bây giờ chúng ta dùng thuốc giảm đau trước..."
Tôi lắc đầu.
Nếu có thể chụp X-quang thì tôi cũng đã dùng thuốc giảm đau trước rồi. Nhưng... có vài lý do khiến lúc này không nên dùng thuốc giảm đau.
"Nếu dùng thuốc giảm đau thì tính chất của cơn đau sẽ thay đổi. Như vậy sẽ chẳng có cách nào để biết cánh tay đang gặp vấn đề gì. Thuốc giảm đau sẽ dùng sau 10 phút nữa."
"Em hiểu rồi ạ."
Istina gật đầu.
Tôi nhìn thẳng vào mắt bệnh nhân.
"Cậu Benjamin! 10 phút nữa tôi sẽ dùng thuốc giảm đau cho cậu!"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn