Chương 4: Chương 3: Tôi Bỏ Nghề Ngự Y Đây (3)
Trở Thành Bác Sĩ Dịch Bệnh Trong Truyện Romance Fantasy · Glodia · 253 chương · ~23 phút đọc · Tạo 02/09/2026
Toàn Chương Học viện xa hơn tôi tưởng.
Hoàng nữ cứ mân mê lọn tóc của mình. Nhìn chung, cô ấy mang lại ấn tượng như một con búp bê. Làn da trắng sứ như đồ gốm, và có lẽ do bệnh tật lâu ngày nên gương mặt thường không biểu lộ cảm xúc.
"Ta vẫn không hiểu nổi. Lý do gì khiến ngươi cứ nhất quyết muốn đến Học viện đến thế? Ta muốn nghe lý do thật sự, chứ không phải mấy lời nhảm nhí ngươi nói với ta hôm qua."
Hôm qua tôi đã nói gì nhỉ?
"Thần cho rằng y thuật của thế giới hiện nay đang quá lạc hậu. Thần tin rằng chỉ cần một vài người nỗ lực một chút thôi cũng có thể tạo ra sự cải thiện lớn lao."
"Đó là lý do sao?"
"Đúng vậy ạ."
"Trông ngươi chẳng giống hạng người tận tụy đến thế. Có sự thay đổi tâm lý gì sao?"
"Không, Điện hạ, thần xin lỗi vì phải nói điều này, nhưng một người nếu không có thần thì đã sớm về chầu trời rồi như Người mà lại nói ra câu đó sao?"
"Ngươi đúng là coi việc xúc phạm hoàng gia như hơi thở vậy."
"Kể công cứu mạng cũng là xúc phạm sao ạ?"
"..."
Hoàng nữ Mint bật cười khan.
"Nói nhỏ thôi. Người hầu nghe thấy bây giờ."
"Thần xin lỗi."
"Kẻ dám thẳng thừng nói ra những lời như thể không có ngày mai như ngươi đúng là hiếm thấy. Nếu ngươi thực sự là kẻ chỉ biết chạy theo tiền bạc hay quyền lực, ngươi đã chẳng tự nguyện rời khỏi hoàng cung."
"Thần cũng nghĩ vậy."
"Thật là trơ trẽn... ngươi chọn nhầm nghề rồi. Cái lưỡi của ngươi còn nguy hiểm hơn cả y thuật đấy. Ta thấy ngươi làm tên hề trong cung có khi lại là thiên chức."
"Vậy sao ạ. Trước khi quay lại hoàng cung, thần phải học thêm một loại nhạc cụ mới được. Người thích loại nào ạ?"
"Tên điên này."
Tâm trạng của Mint có vẻ đã khá hơn.
Chuyến hành trình bằng xe ngựa kéo dài hơn tôi tưởng. Nghe nói phải đi mất cả ngày mới đến được Học viện. Qua khung cửa sổ, phong cảnh của thủ đô hiện ra trước mắt.
"Điện hạ. Người đã bao giờ ra khỏi thủ đô chưa ạ?"
"Asterix. Khi đến Học viện, ta sẽ tặng ngươi một con vẹt phương Nam."
"Tại sao ạ?"
"Vì ta thấy tiên sinh có vẻ rất thích những cuộc trò chuyện vô nghĩa. Hy vọng ngươi sẽ ôm con vẹt đó mà nói cho thỏa thích, đừng có làm phiền những người xung quanh nữa."
"Vâng, sao cũng được ạ."
Nếu tôi im lặng, chắc chắn cô ấy sẽ lại cáu kỉnh vì buồn chán cho xem. Dù là Hoàng nữ thì rốt cuộc cũng chỉ là đóa hoa trong lồng kính. Căn bệnh trước đây càng khiến cô ấy trở nên như vậy.
"Kể chuyện gì thú vị nghe xem nào."
"Thần ngoài y thuật ra thì chẳng biết gì khác cả."
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ xe ngựa.
"Nhìn thấy thành phố này làm thần nhớ đến vài chuyện. Virchow từng nói, y học chính là chính trị." [note101971]
"Virchow là ai? Tiền bối của ngươi à?"
Sinh viên khóa 1839 của Đại học Friedrich Wilhelm. [note101973] Dù khác trường nhưng đúng là tiền bối cách tôi hai thế kỷ.
"Cứ coi là vậy đi ạ. Dù sao thì, tiền bối Virchow từng được cử đến một khu vực để điều tra về bệnh truyền nhiễm. Và rồi tiền bối ấy đã nhận ra một điều."
"Điều gì?"
"Tiền bối Virchow đã gác lại việc nghiên cứu bệnh truyền nhiễm, thay vào đó ông viết một bản báo cáo dài 300 trang gửi lên chính phủ, trình bày chi tiết về sự bất bình đẳng và những điều kiện tồi tệ mà người dân ở vùng đó đang phải gánh chịu." [note101972] Hoàng nữ nghiêng đầu.
"Nội dung là gì?"
"Đó là những điều mang tính cách mạng vào thời điểm đó. Đưa ra dân chủ tại khu vực có dịch bệnh, mở rộng đường sá, giảm thuế, thành lập trại trẻ mồ côi và nhà cứu tế. Virchow cho rằng y học thay đổi xã hội, và xã hội..."
"Tên Virchow gì đó. Bảo là trị liệu sư mà không lo chữa bệnh, lại đi làm mấy chuyện đó. Đúng là một kẻ bất tài và không biết lượng sức mình."
Hoàng nữ Mint xua tay.
Virchow đã tham gia vào cuộc cách mạng chống Phổ 8 ngày sau khi nộp bản báo cáo đó. Vừa nói tôi vừa nhận ra mình đã chọn nhầm chủ đề tồi tệ nhất nếu muốn tán gẫu với Hoàng nữ.
Xin lỗi tiền bối Virchow nhé.
"Đúng vậy ạ, đúng là một gã tồi tệ không ai bằng."
"... Một câu chuyện nhạt nhẽo."
"Dù sao thì, hầu hết các căn bệnh đều nảy sinh do tác động của xã hội. Suy dinh dưỡng, môi trường ô nhiễm, thiếu nước sạch, lao động quá sức. Và đây không phải là vấn đề mà một trị liệu sư có thể giải quyết được."
"Nghe thì to tát đấy. Nhưng một kẻ cho đến tận hôm qua vẫn còn dành sáu tiếng mỗi ngày để đánh bài như ngươi mà cũng nói được những lời này sao?"
Tôi im lặng.
Xe ngựa dừng lại sau vài phút.
"Gần đến Học viện rồi. Vất vả cho ngươi vì đã phải nói mấy lời nhảm nhí để giải khuây cho bề trên."
"Không có gì đâu ạ, Điện hạ."
"Hộ tống ta."
"Vâng."
Nghe nói các quý tộc cao cấp không bao giờ đi một mình ở những nơi công cộng. Dù là thị nữ, hay kỵ sĩ hộ vệ, họ luôn phải có người đi cùng.
Lưu ý là khái niệm này khác với người hầu. Người hầu thường là bình dân. Còn thị nữ hay kỵ sĩ hộ vệ, dù cấp bậc có khác nhau nhưng đều được coi là quý tộc.
Thật là thảm hại. Hồi còn là sinh viên y khoa, tôi đã quá quen với việc đi ăn một mình rồi. Đúng là một lũ yếu đuối.
Hoàng gia hôm nay đã cử bốn chiếc xe ngựa đi cùng.
Một xe chở hành lý, một xe hộ tống, một xe chở người hầu đi theo. Hoàng nữ Mint bước xuống xe ngựa dưới sự hộ tống của tôi.
Đã có rất nhiều người hiếu kỳ tụ tập xung quanh.
"Cái đó, thần phải đi cùng Người đến đâu ạ?"
"Ai biết được. Cứ đi một đoạn đi."
Tôi cảm thấy những ánh mắt đổ dồn về phía mình thật sắc lẹm.
Dù không nghe thấy nhưng tôi cũng biết họ đang nghĩ gì. Cái gã kia là ai mà lại hộ tống Hoàng nữ vào Học viện thế kia?
Tôi đã đưa Mint đến nơi.
Còn tôi thì tìm đến phòng nghiên cứu giáo sư đã được phân cho mình. Có giá sách, bàn làm việc, và một số thiết bị mà người sử dụng phòng nghiên cứu trước đó để lại.
Đã lâu rồi tôi mới lại được ngắm nhìn một phòng thí nghiệm.
Dù có hơi cổ điển nhưng cũng có nhiều thứ tôi nhận ra được. Bình Beaker[note101974], bình Flask[note101975], cân, kẹp gắp[note101978], thìa đong[note101979]. Tiếc là không có kính hiển vi hay Micropipette[note101980], nhưng không sao. Kính hiển vi thì có lẽ tôi có thể tự chế tạo bằng cách kết hợp các thấu kính lúp. [note101981] Có rất nhiều thứ đáng để thử nghiệm.
Nếu có kính hiển vi, tôi có thể thử nhuộm Gram. Nếu có thể định danh vi khuẩn, phạm vi điều trị sẽ được mở rộng đáng kể.
Vậy thì, nên bắt đầu từ đâu nhỉ?
Điều ưu tiên hàng đầu là phải nắm bắt được trình độ của sinh viên Học viện và giới học thuật.
Có như vậy tôi mới lập được kế hoạch nên nghiên cứu cái gì trước, nên thúc đẩy cái gì trước. Có quá nhiều việc phải làm.
Đúng rồi. Nghĩ lại thì, có một việc còn ưu tiên hơn tất cả những điều trên. Muốn làm việc ở bệnh viện thì phải tìm được bác sĩ nội trú, muốn làm nghiên cứu thì phải tìm được nghiên cứu sinh, nhưng mà...
Nghiên cứu sinh thì mọc ra từ đâu nhỉ?
Khoa Trị liệu của Học viện.
Nghe nói đây là nơi hội tụ những trí tuệ ưu tú nhất của Đế quốc. Tuy nhiên, bầu không khí thời đại và những hạn chế về tri thức tập thể là những thứ rất khó vượt qua.
Khoảng một tháng nữa tôi sẽ bắt đầu giảng dạy. Có hàng núi thứ tôi muốn dạy cho những kẻ "man di" chỉ biết mỗi ma pháp mà trình độ y học vẫn ở thời trung cổ này.
Tất nhiên cũng có những cân nhắc thực tế. Tôi có thể thuyết phục giới học thuật đến mức nào, và có thể mang bao nhiêu kiến thức khoa học hiện đại vào đây?
Nếu giảng dạy cho các trị liệu sư ở Học viện, tôi nên dạy cái gì đầu tiên? Tôi trầm ngâm suy nghĩ. Điều đầu tiên mà các sinh viên y khoa được dạy khi bắt đầu thực tập tại bệnh viện chính là cái đó.
Rửa tay.
Mà thôi, chỉ dạy mỗi rửa tay thì hơi kỳ. Có lẽ nên bổ sung thêm cách chế tạo thuốc sát trùng hoặc cách nuôi cấy vi khuẩn trên đĩa Petri. [note101983] Kế hoạch thứ nhất: Rửa tay.
Xà phòng thì không khó để tìm thấy. Nếu là bệnh viện thì chắc cũng phải có đường ống dẫn nước chứ. Bản thân việc rửa tay cũng chẳng có gì khó khăn.
Dù việc rửa tay trong phẫu thuật ngoại khoa cần dùng thuốc sát trùng và thời gian rửa tay kéo dài vài phút, nhưng thôi cứ tạm gác chuyện đó lại. Việc rửa tay thông thường thì hoàn toàn khả thi.
Kế hoạch thứ hai: Môi trường nuôi cấy.
Việc tạo ra phần dịch dinh dưỡng cho môi trường nuôi cấy không khó. Có thể dùng bột đậu, đường, sữa... À, sữa có dùng được không nhỉ vì có vi khuẩn Lactic? [note101985] Chuyện đó cần phải cân nhắc thêm.
Vấn đề là thạch Agar, nếu bạn không biết nó là gì thì nó giống như một loại thạch dùng để làm môi trường nuôi cấy.
Thường được làm từ rau câu.
Nhưng tôi chưa từng thấy rau câu ở thế giới này. Cũng không biết có thứ gì tương tự không nữa. Tôi cũng chưa từng được ăn thạch ở đây...
Có thể thay thế bằng tinh bột được không nhỉ?
Có lẽ có thể tạo ra một môi trường nuôi cấy giống như đậu phụ bằng bột đậu và tinh bột khoai tây. Đĩa Petri thì trong phòng nghiên cứu này đã có sẵn rồi.
Kế hoạch thứ ba: Thuốc sát trùng.
Có vẻ như có thể dùng Ethanol làm thuốc sát trùng. Có thể chưng cất các loại rượu như Vodka hay rượu cao lương [note101992] để làm thuốc sát trùng...
Nhưng không biết giá thành có hợp lý không.
Dùng rượu cao lương chưng cất để làm thuốc sát trùng thì có hơi quá không nhỉ[note101993]? Đây là thuốc sát trùng phải dùng hàng ngày, nếu giá cả không kham nổi thì cũng dở.
Xét về nồng độ cồn của các loại rượu như Vodka thì đúng là quá đủ để làm thuốc sát trùng rồi, nhưng tôi không rõ giá của Vodka là bao nhiêu. [note101994] Istina, một trị liệu sư tập sự tại Học viện, thở dài thườn thượt. Kiếp này của cô chắc chắn là hỏng bét rồi.
Đáng lẽ cô nên nhẫn nhịn và im lặng mà sống chứ.
Dù họ có dồn hết việc vặt cho cô hay bắt nạt cô vì xuất thân bình dân, thì chỉ cần chịu đựng một chút là cô đã có thể hoàn thành êm đẹp quãng đời sinh viên và thực tập sinh rồi.
Nhưng chuyện đã rồi thì không thể cứu vãn được nữa. Cô không thể quay lại xin lỗi, mà có làm vậy thì mọi chuyện cũng chẳng thay đổi được gì.
Chạy trốn khỏi Học viện... cũng là điều bất khả thi. Cô vẫn còn bằng cấp cần phải lấy, nếu cứ thế mà bỏ chạy thì sẽ chẳng còn nơi nào để đi.
Chỉ còn duy nhất một giải pháp.
Nghe nói lần này có một giáo sư mới sắp nhậm chức. Nếu cô có thể vào làm dưới trướng vị giáo sư mới đó thì sao?
Có lẽ sẽ ít bị bắt nạt hơn, và biết đâu vị giáo sư đó lại khác hẳn với đám đầu đất khác ở Học viện này.
Quan trọng nhất là. Vì là giáo sư mới nhậm chức nên chắc chắn ông ấy sẽ cần nghiên cứu sinh, như vậy Istina có thể hoàn thành quãng đời nghiên cứu sinh của mình bằng cách nào đó.
Xin hãy cho em tốt nghiệp, thưa giáo sư.
Trước tiên phải nhanh chân lên mới được.
Phải tìm đến phòng nghiên cứu của vị giáo sư mới nhậm chức nhanh hơn bất kỳ ai khác, để trở thành nghiên cứu sinh đầu tiên. Đó chính là kế hoạch mà Istina đã vạch ra.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn