Chương 12: Chương 11: Khám Phá Ra Vi Khuẩn (1)
Trở Thành Bác Sĩ Dịch Bệnh Trong Truyện Romance Fantasy · Glodia · 253 chương · ~21 phút đọc · Tạo 02/09/2026
Toàn Chương Và rồi... bước đầu tiên của kế hoạch.
Chính là Kính hiển vi.
Robert Hooke đã phát minh ra Kính hiển vi vào thế kỷ 17. Nhờ đó, nhân loại lần đầu tiên có thể nhìn thấy cấu trúc cơ bản hình thành nên sinh vật. Kính hiển vi của Hooke đã giúp ích rất nhiều trong việc phát hiện ra tế bào.
Tất nhiên, vì tế bào người nếu không nhuộm màu thì chẳng thể nhìn thấy [note102498]được, nên cụ thể là ông ấy đã chứng kiến thành tế bào thực vật của nút bần. [note102499] Đây là phòng nghiên cứu.
Dù sao thì, thứ gọi là Kính hiển vi này cũng chỉ gồm hai, hoặc ba thấu kính mà thôi. Tất cả các bộ phận khác chỉ có tác dụng giúp việc sử dụng Kính hiển vi trở nên thuận tiện hơn.
A, mỏi cổ quá.
Không có cách nào làm thứ này dễ dàng hơn sao?
"Giáo sư. Thầy đang làm gì vậy?"
"Ơ, đến đúng lúc lắm. Ta đang định chế tạo Kính hiển vi."
"Thứ đó là gì vậy?"
Nếu giải thích về Kính hiển vi một cách đơn giản nhất thì.
"Em biết kính lúp chứ? Là chồng nhiều lớp kính lúp lên nhau để phóng đại đối tượng. Nếu một chiếc kính lúp có thể phóng đại hình ảnh lên 10 lần, thì hai chiếc chồng lên nhau chẳng phải sẽ phóng đại được 100 lần sao?"
"Thật vậy sao?"
Tôi cũng chưa từng thử làm nên cũng chẳng rõ.
Dù đã dùng Kính hiển vi khá nhiều lần, nhưng chế tạo nó thì tôi chưa làm bao giờ.
"Chỉ cần căn chỉnh tiêu cự chuẩn là được. Vấn đề là, ta chưa từng làm thứ này bao giờ nên..."
Istina trầm ngâm suy nghĩ một lát.
"Hay là để em đi hỏi thợ đồng hồ hoặc thợ làm kính xem sao? Nếu không quá phức tạp thì chắc họ có thể làm được. Nếu chỉ là hai thấu kính thôi ấy."
Chà. Muốn vậy thì tôi phải vẽ bản thiết kế nhỉ? Tôi không tự tin vào khoản đó lắm. Trước tiên cứ thử tính toán tiêu cự xem sao đã. [note102500]
"Liệu có ổn không?"
"Dù không vẽ bản thiết kế hoàn chỉnh, nhưng nếu thầy giải thích cặn kẽ là cần làm thế này thế kia, thì chẳng phải cuối cùng cũng sẽ ra được thành phẩm sao?"
Nghe cũng có lý.
"Có thước đo góc không?"
"Lát nữa em sẽ đi tìm."
Ở kiếp trước, tôi chẳng cần phải trực tiếp nhìn vào Kính hiển vi làm gì, cứ chuyển mẫu sang khoa Bệnh lý hoặc khoa Xét nghiệm chẩn đoán là xong. Ngay cả việc nhuộm mẫu hay xử lý bảo quản cũng do các kỹ thuật viên lâm sàng đảm nhận phần lớn.
Còn bây giờ.
Đừng nói đến việc soi Kính hiển vi, ngay cả việc chế tạo nó tôi cũng phải tự thân vận động. Tôi khổ mà Istina chắc cũng sẽ khổ lây.
Để có thể sử dụng nghiên cứu sinh này lâu dài, tôi phải nhanh chóng tuyển thêm người mới thôi. Có thế mới giao thêm việc được, mà em ấy cũng không đến mức làm việc quá sức mà chết.
"Istina. Thường thì phải đi đâu để "bắt" nghiên cứu sinh về nhỉ? Một mình em làm việc chắc cũng vất vả lắm."
"Ờm... Tìm trong số sinh viên đại học năm cuối chẳng phải là chắc ăn nhất sao?"
Trước tiên phải mở lớp dạy học đã.
Vốn dĩ tài liệu giảng dạy hay kế hoạch học tập thường do trợ giảng soạn thảo, nhưng Istina hiện tại vẫn còn quá nhiều điều chưa biết. Tôi phải tự mình làm thôi.
"Istina. Em cũng vào nghe giảng đi."
"A, em biết rồi."
"Dự định hiện tại của ta là sẽ giảng dạy theo hướng hỗ trợ cho nghiên cứu. Mục đích nghiên cứu của chúng ta suy cho cùng cũng là tạo ra những trị liệu sư hiểu biết về những điều mới mẻ. Ta cũng sẽ cố gắng cho các em xem các thí nghiệm thực hiện trong quá trình nghiên cứu."
"Em rất mong chờ."
Mong chờ cái gì chứ, Istina.
Một nửa công việc là do em làm đấy.
Là Benjamin hay Benyamin nhỉ.
Có vẻ chỉ là sự khác biệt trong cách phát âm thôi.
Dù sao thì. Cậu sinh viên bệnh nhân ấy đang nằm trên giường bệnh. Nhìn bề ngoài thì có vẻ ổn, và may mắn là cánh tay đã giảm sưng đáng kể.
"Bệnh nhân. Cậu thấy ổn hơn chút nào chưa?"
"Vâng, tôi thấy ổn rồi. Tôi còn có thể cử động cánh tay nữa. Dù vẫn còn hơi đau."
Tôi nhìn Benjamin.
"Cử động cánh tay thì hãy đợi thêm một ngày nữa đi. Cử động trước khi xương kịp liền lại thì hỏng hết."
"Thứ này... có cần nẹp không?"
Không cần. Trong xương tay đã đóng đinh sắt rồi, có thêm nẹp cũng chẳng làm xương chắc hơn được. Chỉ cần chú ý một chút là được. [note102502]
"Không, không cần đâu. Cậu cứ chú ý một chút là được. Đừng để va chạm vào đâu, cũng đừng cử động mạnh."
Bệnh nhân gật đầu.
"Tôi có thể về nhà luôn được không?"
"Hiện tại xuất viện thì hơi sớm. Vẫn còn nguy cơ nhiễm trùng, và cậu cũng cần phải tập cử động bàn tay nữa."
May là cậu ta có vẻ đã hiểu.
Bệnh viện, dù là bệnh viện ở thời đại này, vẫn là một môi trường tương đối sạch sẽ. Việc thay băng vết thương cũng được thực hiện hàng ngày, hoặc nhiều lần trong ngày.
"Tôi hiểu rồi."
"Bệnh nhân. Cậu có câu hỏi nào không?"
"Cánh tay hơi đau."
"Chà... Chuyện đó thì. Đã rạch tay ra để đóng đinh vào xương thì làm sao mà không đau cho được?"
Benjamin nhìn tôi với ánh mắt như đang nhìn một kẻ điên. A, không nên nói như vậy. Tôi cân nhắc lời nói tiếp theo.
"Nếu coi không đau là 0 điểm, đau nhất là 10 điểm. Thì cậu thấy đau ở mức mấy điểm?"
"Ờ, 3 điểm?"
Dù trông có vẻ là một phương pháp khá nguyên thủy, nhưng hỏi xem mức độ đau là bao nhiêu trên thang điểm 10 là cách đánh giá cơn đau dễ dàng và hiệu quả nhất.
Mức 3 điểm thì không phải là đau dữ dội.
Tuy nhiên, điều cần lưu ý là cơn đau bình thường phải ở mức 0. Cơn đau mức 1 dù trông có vẻ không đáng kể, nhưng bấy nhiêu đó cũng đủ để khiến người ta mất ngủ rồi.
Trước mắt cứ kê Acetaminophen[note102503] là được.
"Nếu chỉ hơi đau thì tôi sẽ cho cậu dùng Acetaminophen. Đây là thuốc giảm đau nhẹ, nó sẽ giúp giảm bớt cơn đau ở vết mổ."
Nếu gọi theo tên thương mại thì chính là Tylenol.
Tôi quay sang phía Istina, đưa cho em ấy một lọ thuốc Acetaminophen. Istina cẩn thận nhận lấy lọ thuốc.
"Đưa cái này cho bệnh nhân, mỗi ngày uống ba viên."
"Vâng. Có quan trọng là trước hay sau bữa ăn không?"
Không.
"Cho uống sau bữa ăn."
Istina gật đầu.
"Istina. Bệnh nhân này có sốt không?"
"Không có."
Nhưng vẫn có thể bị sốt mà. Chẳng có lý do gì để thay đổi ý định cho dùng Tylenol cả. Cũng cần phải ngăn vết thương sưng tấy trở lại nữa.
"Nhìn cho kỹ nhé, Istina. Nếu vết sưng nghiêm trọng, vết khâu có thể bị bục hoặc gây hoại tử. Vì vậy ta mới kê thuốc kháng viêm."
"Ra là vậy."
Tôi suy nghĩ thêm một chút.
Có nên dùng kháng sinh dự phòng không?
Bệnh nhân này được phẫu thuật trong phòng mổ không có hệ thống thông gió áp lực dương. Khả năng bụi bẩn lọt vào vết mổ là rất lớn.
Tôi lại quay sang phía bệnh nhân.
"Vì có khả năng bụi bẩn đã lọt vào vết thương trong quá trình phẫu thuật. Để đề phòng trường hợp bị nhiễm vi khuẩn, tôi sẽ tiêm Cefazolin cho cậu."
Nghĩ lại thì, có lẽ tiêm kháng sinh dự phòng trước khi phẫu thuật sẽ tốt hơn. Vì là dự phòng nên cũng không phải là điều bắt buộc [note102504].
"Cái đó lại là cái gì nữa?"
"Là kháng sinh dự phòng. Nó sẽ giúp ngăn vết thương bị nhiễm khuẩn- ừm. Loại thuốc này sẽ ngăn vết thương bị thối rữa."
Bệnh nhân gật đầu.
Nghĩ lại thì, trong mắt người khác, chắc tôi trông giống như đang lấy đồ vật ra từ hư không vậy. Tôi đuổi bọt khí ra khỏi ống tiêm Cefazolin.
"Chuẩn bị tiêm nhé. Tôi sẽ tiêm 2 gram Cefazolin. Sẽ hơi đau đấy."
Tôi tiêm Cefazolin vào cánh tay còn lại của bệnh nhân. Với liều này thì nguy cơ nhiễm trùng gần như sẽ không còn. Bệnh nhân nhíu mày.
Tôi đậy nắp kim tiêm rồi cho vào túi.
Giờ là lúc kết thúc.
"Bệnh nhân, có ngón tay nào ở cánh tay bị thương mà cậu không cử động được không?"
"Không có. Dù cử động ngón tay vẫn còn hơi đau."
Tôi nhìn vào hai bàn tay của bệnh nhân. Phía bên phẫu thuật, cả năm ngón tay đều cử động tốt.
Còn phải kiểm tra gì nữa nhỉ? A. Chưa kiểm tra hội chứng tiêu cơ vân. Có thể nó đã xuất hiện như một biến chứng của hội chứng chèn ép khoang.
"Màu nước tiểu của cậu có thay đổi gì không?"
"Không. Sao vậy?"
Tôi cân nhắc việc chọn từ ngữ một chút.
"Nếu có tổn thương cơ bắp do hội chứng chèn ép khoang, các sản phẩm phân hủy của cơ bắp có thể xuất hiện do các bệnh như tiêu cơ vân. Trong trường hợp này, tổn thương thận có thể làm thay đổi màu nước tiểu." [note102505]
"Thế nghĩa là sao?"
Istina cũng nhìn tôi với ánh mắt ngơ ngác.
Tôi cố gắng tìm cách giải thích dễ hiểu hơn. Ở kiếp trước cũng vậy, tôi không bao giờ lược bỏ những nội dung cụ thể chỉ để giải thích cho dễ hiểu.
Vì nếu bệnh nhân hoặc người nhà yêu cầu giải thích lại, tôi chỉ cần giải thích lại là được. Việc thông báo nội dung một cách chi tiết và chính xác cũng rất quan trọng.
Nhưng mà. Nên đổi cách nói thế nào cho dễ hiểu đây?
"Nghĩa là. Nếu cơ bắp bị tổn thương, nó có thể thải ra qua nước tiểu, nhưng trong trường hợp của cậu, màu nước tiểu vẫn bình thường nên thật may mắn."
Cũng hơi đáng tiếc.
Nếu ở đây có thể làm xét nghiệm máu, tôi đã có thể nhìn thấy các chỉ số tiêu cơ vân, chỉ số thận, chỉ số nhiễm trùng, tất cả dưới dạng con số rồi.
"Bệnh nhân. Giải thích thêm một điều nữa nhé. Ở ngón tay không có cơ bắp đâu, ngón tay cử động được là nhờ các cơ bắp bám ở cánh tay đấy. Vì vậy chỉ cần cử động ngón tay thôi là cánh tay cũng sẽ đau."
"Ra là vậy."
"Nhìn đây này."
Tôi chỉ cho bệnh nhân xem gân ở phía trong cổ tay. Istina nghiêng đầu thắc mắc.
"Chỗ này, nó nối liền từ gân đầu ngón tay cho đến tận cơ cánh tay. Vết mổ nằm ở khoảng này nên chỉ cần cử động ngón tay thôi là cũng đau rồi, đúng không?"
Benjamin gật đầu. Thế này chắc là đã hiểu đủ rồi. Cũng chẳng phải nội dung gì khó khăn.
"Tôi xin phép đi trước, bệnh nhân. Thật mừng là ca phẫu thuật và quá trình hồi phục đều diễn ra tốt đẹp."
Cậu sinh viên nằm trên giường bệnh gật đầu. Istina cũng theo tôi rời khỏi khu bệnh xá.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn