Chương 219: 13,7 tỷ năm sau gửi đến cậu
Câu lạc bộ truyện ma · Tusk · 597 chương · ~35 phút đọc · Tạo 12/08/2026
201-300
"Joon-ah..............."
Bên ngoài cửa sổ bệnh viện, hoàng hôn đang buông xuống.
Những cái cây nhìn thấy bên ngoài lá đã trút sạch xơ xác.
"C, cậu ở đó đúng không............?"
Seon-ah đã mất đi thị lực bán thân ngồi dậy trên giường bệnh, quờ quạng mò mẫm tìm tôi.
Tôi lặng lẽ ngồi bên cạnh cô ấy, chỉ giữ im lặng không nhúc nhích.
"Joon-ah... J, Joon-ah..............."
Sau một hồi bất an tìm kiếm tôi, đến khi Seon-ah gắng sức ngồi hẳn dậy, bàn tay cô ấy mới vừa vặn chạm vào đầu gối tôi.
Bấy giờ trên gương mặt Seon-ah mới lướt qua một nụ cười nhẹ nhõm.
Thế nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, như nhận ra điều gì đó, gương mặt cô ấy tái nhạt đi.
"... J, Joon-ah............?"
"......."
"Mấy lần rồi............?"
"......."
"Tớ... h, hôm nay sẽ chết đúng không............."
Trong đôi mắt đã mất đi ánh sáng của Seon-ah ánh lên vẻ sợ hãi.
Seon-ah không thể qua khỏi đêm nay.
Tôi lúc này đang sống qua hàng chục lần ngày hôm nay.
"Xin lỗi cậu, Joon-ah..............."
"......."
"Vì... không thể đi cùng cậu đến cuối cùng............"
Seon-ah không giấu giếm tình cảm của mình mà ôm chồm lấy ngực tôi.
Tôi không từ chối mà ôm chặt lấy Seon-ah đang ôm chồm lấy tôi như một chú chim nhỏ.
"Joon-ah..............."
"......."
"Joon-ah..............."
Tôi xoa đầu Seon-ah đang dụi mặt như thể rất mong muốn điều này.
Chẳng mấy chúc, Seon-ah dựa vào ngực tôi với gương mặt uể oải rồi khơi lại chuyện ngày xưa.
"Joon-ah... Cậu còn nhớ lần đầu tiên đến nhà tớ không............?"
"......."
"Lúc đó... Cậu thấy ma ở nhà rồi bỏ chạy đến mà..............."
"......."
"Rồi... ở nhà tớ trốn trong tủ áo nữa... Rồi xem mấy chương trình chán phèo kỳ lạ trên TV "
"......."
"Nhớ lúc đó quá, Joon-ah..............."
"......."
"Mới 2 năm trước thôi mà... Giống như xa xưa lắm rồi ấy."
"......."
"Thật sự đã có rất nhiều chuyện xảy ra đúng không "
"......."
"Xin lỗi vì không thể đi cùng cậu đến cuối cùng... Xin lỗi cậu, Joon-ah " Tôi lại một lần nữa ôm chặt lấy cơ thể nhỏ bé của Seon-ah.
Phải ôm thêm bao nhiêu lần nữa thì mới nguôi lòng.
Dù là ngày hôm nay đã lặp lại nhiều đến mức chẳng còn gì để nói thêm nữa, nhưng đối với tôi vẫn là chưa đủ.
[Khoảng 4 giờ sáng hôm nay, ngày 27 tháng 5, Thứ Hai, tòa nhà ở Noryangjin đã bị sụp đổ, tạo nên những cuộn mây bụi.] [Ầm ầm ầm- Ầm-] ["Ơ ơ, sụp đổ rồi!"] ["Trời ơi, trời ơi."] [Tòa nhà nói trên gồm 5 tầng, bên trong có sân bowling, quán bida, phòng karaoke... cùng với một nhà trọ có hơn 20 người sinh sống.] [May mắn thay, nhờ nhận được báo cáo về dấu hiệu sụp đổ và lực lượng cảnh sát cùng cứu hộ được phái đến nhanh chóng, công tác sơ tán đã được thực hiện từ trước, nên không có bất kỳ một nạn nhân nào thiệt mạng hay thương vong.] [Hiện tại phía cảnh sát tuyên bố đang nắm bắt nguyên nhân sự việc sụp đổ nói trên dựa trên nhiều khả năng, nhưng một số góc độ ý kiến cho rằng phải chăng công trình thi công kém chất lượng của Công ty Xây dựng A mới là nguyên nhân.] [Đến đây là bản tin KBC News, phóng viên Na Eun-seo.]
"Túi túi túi.. Lũ ngu ngốc này..............."
Nghị sĩ Quốc hội Jang Se-don, một trung niên béo ụt ịt như heo, tắt TV rồi tặc lưỡi có vẻ coi thường.
"Nói chung lũ công ty xây dựng trừ mấy chỗ lớn ra thì chẳng có chỗ nào làm ăn đàng hoàng cả. Xây nhà mà toàn đi tiểu bậy bên trong " Cốc cốc-
"Nghị sĩ?"
"Hả? Cái gì cái gì."
"Có khách đến ạ."
"À, bảo vào đi."
Cùng với lời đó, cánh cửa mở "sầm" ra, một cảnh sát với bờ vai rộng thái quá bước thẳng vào văn phòng.
Cô thư ký nữ hốt hoảng đóng cửa lại từ bên ngoài.
Dù thời tiết đã gần sang tháng 6 nhưng anh vẫn mặc chiếc áo khoác dày đi lại, đó chính là Cảnh sát Park Kang-woon với phong thái trầm mặc.
Nghị sĩ Quốc hội Jang Se-don ngồi trên ghế, chẳng buồn đứng dậy mà ưỡn bụng ra:
"Ây da, tôi nhìn thôi cũng thấy nóng giùm. Không đổi quần áo à? Định mặc cái đó đến bao giờ nữa? Chắc cũng 10 năm rồi đấy nhỉ."
"Nghị sĩ mua cho tôi một cái nhé."
"Được rồi, thằng ranh này. Ai mà chả biết lương chú mày đâu có ít..............."
Đúng với ngoại hình béo ụt ịt, Nghị sĩ Quốc hội Jang Se-don rất keo kiệt khi nhắc đến chuyện tiền bạc nên đã ngoảnh đầu đi.
Mang diện mạo của một quan tham béo phì, ông là hình mẫu điển hình của một nghị sĩ quốc hội cấp thấp. Những người xung quanh rất tò mò không biết làm sao một Cảnh sát Park Kang-woon chính trực, thẳng thắn lại có thể kết bái huynh đệ với một kẻ tham lam, mờ ám như thế này.
Thế nhưng, nếu sự việc kỳ lạ phía sau thế giới này trở thành cái duyên.
Nếu cùng chia sẻ những bí mật kỳ lạ không thể nói với bất kỳ ai như thế.
Thì những sự khác biệt về tính cách, quan niệm đạo đức tự khắc sẽ được vượt qua.
Hệt như sáu học sinh hoàn toàn không có điểm chung nào của Câu lạc bộ Truyện Ma.
"Tôi ngồi được chứ."
"Chú mày đến đây vì có việc nhờ vả tôi đúng không? Khi nào mà chú mày lại hỏi trước rồi mới ngồi thế?"
"Tôi đứng nhé."
"Ngồi đi, thằng ranh này."
"Vậy tôi ngồi chút nhé."
Cảnh sát Park Kang-woon tự nhiên đặt mông ngồi lên bàn làm việc của Nghị sĩ Jang Se-don.
Ông ta ngay lập tức hoảng hốt chửi thề một cách nhảm nhí:
"Này cái thằng này, không leo xuống à? Cái này trị giá 1. 463. 000 won đấy. Đắt kinh khủng đấy."
"Bàn làm việc làm gì mà đắt thế."
"Bấm nút một cái là người ta cũng chạy lại đấy. Muốn xem không?"
Nghị sĩ Quốc hội Jang Se-don ấn mạnh một nút bấm lắp dưới bàn.
Lập tức cô thư ký nữ đang làm việc bên ngoài lại mở cửa ra.
"Nghị sĩ gọi tôi ạ?"
"Ừ~ Dẹp cái này giùm tôi cái~" Nghị sĩ béo như heo ngồi nguyên tại chỗ dùng chân chỉ vào cảnh sát.
"Nó đang ngồi lên bàn làm việc của tôi này~ Nhanh lên~" Cô thư ký với vẻ mặt hoảng hốt nhìn qua nhìn lại hai người.
Đúng với bản tính nham hiểm nhìn là thấy ngay của vị nghị sĩ, ông ta có vẻ thường xuyên trêu chọc cô như thế này.
Viên cảnh sát vẫn ngồi khoanh tay ra hiệu bằng mắt với cô thư ký:
"Nếu người này nói những lời kỳ lạ thì cứ bảo với tôi. Mấy trò đùa tục tĩu của mấy ông chú ấy. Tôi sẽ tống giam ngay lập tức."
"Này, tôi đâu có làm mấy trò đó!"
Phớt lờ Nghị sĩ Jang Se-don đang hét lên "quắc", viên cảnh sát nói hết những gì cần nói:
"Không chỉ là trường hợp gây ra cảm giác nhục nhã hoặc ghê tởm về tình dục, mà cả khi lấy ngôn từ hay hành vi đó làm cớ để gây bất lợi cho điều kiện làm việc. Khi đụng chạm cơ thể, đánh giá ngoại hình, hay liên lạc tư. Khi lợi dụng chức vụ để bắt làm việc ngoài nơi làm việc hoặc ngoài giờ làm việc."
"......."
"Cứ nói hết với tôi, tôi sẽ trực tiếp bí mật giải quyết cho cô."
"Cái đó... Thật ra việc bắt làm ngoài giờ làm việc thì vài lần..............."
"Này, ra ngoài đi!"
Cô thư ký mỉm cười đóng cửa lại.
Nghị sĩ Jang Se-don đổ mồ hôi trên trán béo nọng, chỉ tay vào viên cảnh sát:
"Không có gì đâu. Chỉ là mấy lần gửi fax thôi mà cô ấy làm thế đấy. Biết rồi đúng không?"
"Có vẻ là vậy. Thấy cô ấy đón nhận như trò đùa."
Viên cảnh sát nhấc mông khỏi bàn làm việc rồi đứng dậy.
Bấy giờ Nghị sĩ Jang Se-don mới thôi dựa lưng vào ghế như sắp ngửa ra sau, nghiêm túc ngồi vào bàn làm việc chống cằm.
Cứ thế ông lặng lẽ nhìn viên cảnh sát từ trên xuống dưới.
"Vậy hôm nay đến đây có việc gì."
"Nghị sĩ có xem vụ tòa nhà ở Noryangjin sụp đổ lúc rạng sáng chưa."
"Không biết thì hạ chức nghị sĩ xuống cho rồi. Tin đăng tải rầm rộ thế mà."
"Tôi mong nghị sĩ xử lý vụ đó cho tốt một chút."
"Thế làm thế nào thì mới gọi là xử lý tốt."
Nghị sĩ Jang Se-don bóc một viên kẹo bỏ vào miệng.
"Chạy đến cùng dọn dẹp đống đổ nát tòa nhà à? Bôi than đen lên mặt chắc?"
"Không cần đến mức đó đâu ạ."
Cảnh sát Park Kang-woon cũng ngồi "thịch" xuống sofa, thong thả nói tiếp:
"Chỉ cần làm sao để không phát ra những tiếng đồn kỳ lạ là được. Để nó giống như một tòa nhà vốn dĩ đến lúc sụp đổ nên mới sụp đổ vậy."
"......... Vốn dĩ là tòa nhà không bị sụp đổ sao?"
Nghị sĩ Jang Se-don đảo viên kẹo, mắt sáng lên:
"Sao lại sụp đổ?"
"Vì những người sống giữa các trụ cột rút đi hết nên tạo ra lỗ hổng."
"Cái đồ điên này..............."
Phần thịt nọng béo ngậy và ánh mắt của vị nghị sĩ trong khoảnh khắc cứng đờ lại.
"Cậu dạo này vẫn đi săn đuổi mấy cái đó à? Giờ cũng đến lúc từ bỏ rồi chứ?"
"Đột nhiên rạng sáng xảy ra chuyện thế này thì làm sao mà từ bỏ được ạ."
"......."
Vị nghị sĩ lặng lẽ đảo viên kẹo rồi im lặng gật đầu.
"Cũng đúng..............."
"......."
"Trời ơi... Số phận thật là..............."
Trong không gian yên lặng, Nghị sĩ Jang Se-don thở dài một hơi sâu.
Trên gương mặt hiện lên ánh mắt hối hận.
"... Đúng không? Mấy cái chuyện kỳ lạ chết tiệc cứ không chịu chấm dứt thì làm sao mà từ bỏ được..............."
"......."
"Nhưng cũng phải quên đi thôi... Làm sao giờ... Chuyện cũng đã qua hơn 10 năm rồi."
Nghị sĩ Jang Se-don với vẻ mặt đầy lo âu ướm hỏi chuyện về hôn妻 (vợ hôn phối) của viên cảnh sát.
Thế nhưng Cảnh sát Park Kang-woon không hề đưa ra phản ứng nào, chỉ âm thầm ngồi trên sofa.
Cứ thế khoảnh khắc im lặng và tưởng niệm trôi qua một lúc.
Nghị sĩ Jang Se-don nhai ngấu nghiến viên kẹo đã tan nhỏ trong miệng, chép miệng "chẹp!" một cái thật to rồi lại chống cằm.
"Được rồi. Tôi sẽ làm thế này."
Thấy có vẻ sắp có giải pháp, Kang-woon ngẩng đầu lắng nghe.
"Trong số những đứa tôi quen có một thằng là giáo sư khoa công trình dân dụng. Tôi sẽ đút nó vào tin tức truyền hình một chút, để nó nói rằng việc này có nguyên nhân nhưng không thể ngăn chặn. Việc này bên tin tức chỉ cần kết nối điện thoại với vị giáo sư để phỏng vấn thôi, nên giờ gọi điện liền cũng được."
"... Nghị sĩ làm miễn phí cái đó cho tôi sao?"
"Khặc khặc, tất nhiên là không miễn phí rồi."
Vị nghị sĩ quốc hội ôm cái bụng béo phì tóm lấy chiếc cúc áo mà cười.
"Tôi sẽ tốn tiền đấy, nhưng tên ở khu vực bầu cử đó khác đảng với tôi. Nghe này, làm thế này này."
Nghị sĩ Jang Se-don với gương mặt tràn ngập tham vọng chỉ tay vào viên cảnh sát:
"Chú mày bảo tầng 5 tòa nhà đó có nhà trọ đúng không? Nhà trọ thì Luật Phòng cháy chữa cháy thay đổi xoành xoạch hằng năm. Nhưng chẳng ai chấp hành cả. Vì chấp hành hết cái đó thì làm ăn sao được."
"... Thế sao?"
"Đúng thế. Mấy cái phải lắp đặt nhiều kinh khủng. Muốn chấp hành cái đó thì mỗi phòng phải có một bể nước. Chuyện vô lý đúng không? Trong cái không gian chật hẹp đó?"
"... Không biết nữa."
"Nói chung cái đó vốn dĩ công chức phải kiểm tra, nhưng đám này chắc chắn là chưa làm rồi, thế nên quy trách nhiệm ngay vào cái đó. Khảo sát an toàn tòa nhà chưa đủ. Công chức chỉ cần đến ngó qua một lần là có thể ngăn chặn được nhưng lại không đến. Thế thì lỗi do ai? Không phải lỗi do chủ tịch quận ở đó sao?"
"......."
"Luật có kỳ lạ thì kêu kiểm tra cũng phải kiểm tra chứ, sao lại không làm. Làm sai rồi."
Viên cảnh sát ngồi nghe thở dài một hơi:
"Thế nên nghị sĩ mới hân hoan bỏ tiền túi ra giúp đỡ sao. Vì có thể gài bẫy kẻ không vừa mắt ở khu vực đó. Quả nhiên là có lý do cả."
"Không có lý do thì sao lại giúp. Tôi là nhà hoạt động thiện nguyện chắc?"
Vị nghị sĩ cười khẩy rồi bóc thêm một viên kẹo.
Cảnh sát Park Kang-woon nhân lúc không khí đang vui vẻ liền lén chèn thêm một yêu cầu nữa:
"Nếu trên Internet hoặc tin tức có những đoạn video quay ở cự ly quá gần thì mong nghị sĩ kiểm soát giùm. Vì có thể có mặt tôi hoặc những người xung quanh tôi xuất hiện."
"Cái đó thì có quyền hình ảnh nên là điều đương nhiên rồi. Tôi sẽ tự xử lý tốt... Rốt cuộc chú mày chỉ muốn làm sao không phát ra những lời đồn kỳ lạ thôi đúng không. Đúng chưa?"
"Đúng vậy."
"Nhưng rốt cuộc là những người không liên quan lại chịu gánh nặng hộ, với tính cách của chú mày thì chuyện đó có ổn không?"
Nghị sĩ Jang Se-don nhếch miệng cười nhìn viên cảnh sát.
"Mấy người bên công ty xây dựng sắp bị bắt, rồi cả chủ tịch quận sắp bị tôi hạ gục. Thật ra đâu có tội tình gì đâu."
"......."
"Chuyện đó ổn thật sao? Hả?"
Nghị sĩ Jang Se-don cười nham hiểm như một con heo.
Đó là chiêu trò nhằm trêu chọc Cảnh sát Park Kang-woon - người vốn luôn sống ngay thẳng và chính trực.
Viên cảnh sát thở dài:
"Tôi đã điều tra kỹ rồi. Dù không có việc này thì bọn họ cũng là lũ nhiều tội lỗi đáng bị bắt giam."
"Sống khỏe thật đấy."
"Những kẻ lên đến vị trí đó thì làm gì có ai sạch sẽ."
Cảnh sát Park Kang-woon đan chặt hai tay đăm đăm nhìn vị nghị sĩ béo phì.
"Đúng không ạ?"
"......."
Vị nghị sĩ đổ mồ hôi lảng tránh ánh mắt.
Rồi ông xua tay ra hiệu bảo đi đi.
"Ừ, xong rồi. Giờ đi đi."
Cảnh sát Park Kang-woon nhếch môi cười rồi đứng dậy khỏi sofa.
"Chỉ có anh Se-don là nhất thôi. Cảm ơn anh."
"Không có gì, có gì đâu..............."
Nghị sĩ Jang Se-don chẳng buồn nghe, dựa lưng vào ghế.
Nếu không có lợi ích thực tế thu về thì ông sẽ không nhận những lời chào xã giao suông.
"Đi đi, giờ nhanh lên. Ngay lập tức."
"Vâng."
"Và nếu có những chuyện kỳ lạ như thế này thì hãy nói với tôi đầu tiên, giống như hôm nay ấy."
"Tôi biết rồi."
Câu cuối cùng là sự chân thành của ông.
Tuy là một người thực dụng và trần tục, nhưng một khi đã biết những vụ án kỳ lạ như thế này đang diễn ra lén lút dưới lòng Hàn Quốc, với tư cách là nghị sĩ quốc hội ông không thể phớt lờ.
Bởi vì đôi khi những chuyện đó lại mang đến những con cá lớn giống như viên cảnh sát hiện tại.
"Tôi xin phép đi đây."
"Ừ~ Chào nhé~"
"À phải rồi."
"Đừng có 'à phải rồi'."
Cảnh sát Park Kang-woon phớt lờ, nắm lấy tay cầm cửa rồi nhẹ nhàng hỏi:
"Nghị sĩ. Cho tôi hỏi... Nghị sĩ có biết Không Bạch giáo không?"
"Cái gì? Tôn giáo à?"
Vứt vỏ viên kẹo thứ hai, ông ta hỏi lại như không có gì nghiêm trọng.
Viên cảnh sát gật đầu:
"Vâng. Thuộc nhánh Đạo giáo hoặc Phật giáo, số tín đồ khoảng 1 vạn người-"
"1 vạn người thì bít kẽ răng ai. Chỉ là một ngôi chùa thôi mà."
"Nhưng họ có cả quỹ tài chính và lập ra nhiều trường học. Ngay tại Seoul này nữa."
"Thật sao?"
Nghị sĩ Jang Se-don xoay tròn ghế nhìn viên cảnh sát:
"Trường gì thế?"
"Mấy trường học thay thế với Trường Trung học Phổ thông Nakseong ở Sillim..."
"Thế à? Trường Nakseong?"
Nghị sĩ Jang Se-don với vẻ mặt nghi hoặc gõ tay lên bàn vài cái.
Rồi vừa phát ra âm thanh 'Ưừm...............' ông vừa mở lời:
"Có phải là nơi có cái trung tâm thiền định nào đó không?"
"Vâng, chắc là đúng đấy ạ. Gọi là Trung tâm thiền định Không Bạch..."
"Đúng rồi, thảo nào."
'Nếu có quỹ tài chính và nhiều tiền thì làm sao mà tôi không biết được', vị nghị sĩ dựa ngửa lưng ra sau.
"Nhưng làm sao giờ. Tôi với bên đó chẳng có duyên nợ gì cả. Hay là để tôi thân thiết với họ nhé?"
"......."
Sau một hồi im lặng, Cảnh sát Park Kang-woon trả lời bằng chất giọng đáng sợ:
"Không. Đừng thân thiết với họ."
"Ư, ừm?"
Vị nghị sĩ béo như heo bỗng co rụt người lại trước viên cảnh sát gấu đần đột nhiên đổi nét mặt nghiêm trọng.
"Được rồi, nếu... nếu chú em đã nói vậy thì..............."
"Chỉ cần tìm hiểu giùm tôi vài thứ thôi. Như dòng chảy tiền bạc, hoặc dấu hiệu bước chân vào giới trị an chính trị."
"......... Với 1 vạn người thì bước chân vào chính trị kiểu gì? Mấy cái tà giáo có hàng trăm nghìn người còn đang nơm nớp lo sợ kìa."
"Thế nên mới kỳ lạ tôi mới nhờ ông tìm hiểu. Vì hình như họ đang định bước vào."
"Ưm, được rồi..............."
Nghị sĩ Jang Se-don xoay tròn ghế với vẻ mặt vô cùng hoang đường.
Thế nhưng Cảnh sát Park Kang-woon chỉ giữ vẻ mặt nghiêm túc và tiếp tục nhấn mạnh:
"Đặc biệt là kẻ đứng đầu ở đó, gã In Tae-sang, hãy chú ý giùm tôi. Có vẻ hắn dùng giả danh vì đây không phải tên có ở Hàn Quốc."
"...... Ừm, tôi biết rồi. In Tae-sang. Tôi sẽ ghi nhớ."
"Vâng. Vậy tôi xin phép."
Cảnh sát Park Kang-woon cúi đầu rồi bước ra ngoài, Nghị sĩ Jang Se-don hét với theo sau lưng:
"Lần sau đến thì mua ít trái cây mang sang nhé~"
"......."
"Đã đi rồi à. Thằng ranh nhanh thật đấy.............."
Nghị sĩ Jang Se-don xoay tròn ghế ra sau, bắt đầu xem xét các cuốn sách trên kệ sách.
"Không Bạch giáo, Không Bạch giáo, Không Bạch giáo... Hừm......"
Rồi ông lấy ra một cuốn sách dày.
Đó là cuốn sách bìa bọc da ghi lại gia bảo dòng họ của tất cả các tà giáo dị端 ở Hàn Quốc.
Tất nhiên, đó chỉ là một trong những món hàng buôn bán dị端 do mấy mục sư thích trò chơi tiền bạc viết ra để bán dạo khắp nơi, nhưng nó được sắp xếp khá tốt nên coi như không có tổ chức tôn giáo nào không được ghi ở đây.
"Để xem. Không Bạch của vần K... Không Bạch... Không Bạch giáo " Thế nhưng theo các tiêu đề nhỏ ở mục lục đi xuống, hoàn toàn không có tôn giáo như vậy.
"...... Không có sao?"
Nghị sĩ Jang Se-don nhíu mày một lúc rồi "pạch" một cái đóng cuốn sách lại.
"Ây da, kệ đi. Lo việc của mình thôi."
Ông cất cuốn sách vào lại rồi gọi điện thoại cho vị giáo sư khoa công trình dân dụng ở một trường đại học hạng ba địa phương.
"Alô, tôi đây! Dạo này khỏe không? Cái chuyện hôm nay ấy- Đúng đúng, chú em xem tin tức rồi à. Dù sao thì vì chuyện đó nên tôi mới-"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn