Chương 239: Truyện ma thứ hai mươi hai: Hai viên cảnh sát (4)
Câu lạc bộ truyện ma · Tusk · 597 chương · ~36 phút đọc · Tạo 23/08/2026
201-300 Chiếc xe chạy thêm một đoạn rồi dừng lại trước một cửa hàng tiện lợi gần ga City Hall, cách đó vài block nhà.
"Xuống thôi. Vào kiểm tra xem."
"Vâng."
Tôi cùng thanh tra bước xuống xe và đi vào bên trong cửa hàng.
Ting tong~♬ Ánh mắt của vài vị khách bên trong lập tức hướng về phía tôi—người đang khoác trên mình bộ cảnh phục.
Tôi giữ nét mặt nghiêm nghị, rảo bước theo sau thanh tra tiến về phía quầy thu ngân.'
Không biết có kẻ nào đang thó đồ không nhỉ?'
Tôi giương mắt nhìn quanh, lướt qua bàn tay của các vị khách.
"Vất vả cho cậu rồi. Tôi là thanh tra Park Kang-woon thuộc Đội Cảnh sát Điều tra Tội phạm Đặc biệt vừa liên hệ lúc nãy. Cửa hàng trưởng có ở đây không?"
"Thưa không, tôi chỉ nghe dặn lại là nếu các anh đến thì hãy nhập mật khẩu CCTV giúp thôi ạ..."
"Ở đâu vậy?"
"Chờ tôi thanh toán xong cho khách rồi sẽ hỗ trợ ngay ạ."
Trong lúc cậu nhân viên ca đêm với vẻ mặt ngơ ngác hoàn tất việc thanh toán cho hàng dài khách chờ, chúng tôi tranh thủ quan sát khu vực gửi bưu phẩm và vị trí các camera giám sát.
"Gắn ở kia kìa. Góc đó chắc chắn sẽ quay rất rõ."
"Nhưng sau khi xác nhận xong thì làm sao đuổi theo được ạ?"
"Lúc đó thì phải nhờ đến sức mạnh của cơ quan công quyền thôi, bắt đầu từ việc trích xuất camera hành trình của các xe xung quanh."
"Ể, liệu đêm nay có kịp không chú?"
"Nếu lịch trình bị chồng chéo thì có khi mất vài ngày. Sao thế?"
"Nghe chú bảo xông xáo đi bắt người, cháu cứ tưởng đêm nay tự tay chúng ta sẽ tóm được hắn cơ chứ."
"Nuối tiếc vì trò chơi làm cảnh sát kết thúc sớm quá à? Rất tiếc là chỉ cần kiểm tra xong CCTV ở đây, nếu không có việc gì nữa thì cháu phải cởi bộ đồ đó ra đấy."
"Chẹp, thế thì đưa cháu theo làm gì cơ chứ."
"Thì để xem liệu trong CCTV có quay lại điều gì bất thường không đấy. Nào, đi thôi."
"Vâng."
Thanh toán xong, cậu nhân viên gọi chúng tôi vào kho. Chúng tôi tiến lại gần chiếc máy tính đặt ở góc tối trong kho hàng.
"Mật khẩu là cái này ạ, còn cách sử dụng thì tôi cũng không rõ..."
"Cách dùng thì tôi... À không sao, cậu cứ ra ngoài làm việc đi."
"Vâng."
Cậu nhân viên ca đêm lễ phép cúi đầu chào rồi đóng cửa kho bước ra ngoài.
Tôi liếc nhìn quanh kho hàng ngập tràn bánh kẹo và nước giải khát, rồi lên tiếng hỏi thanh tra:
"Chú có biết hung thủ đến đây vào lúc mấy giờ không ạ?"
"Không, đến mức đó thì chịu. Bây giờ phải tua lại mới tìm được."
Thanh tra chỉnh ngày trên CCTV về thứ Bảy hôm qua—ngày tôi nhận được kiện hàng.
"Trước tiên, việc bưu phẩm đến tay cháu vào chiều thứ Bảy hôm qua là chắc chắn đúng không?"
"Vâng, có lẽ vậy ạ. Chính xác thì nó đến phòng bảo vệ vào chiều thứ Bảy. Còn mẹ cháu lấy về là hôm nay, Chủ Nhật."
"Sao cháu không tự nhận mà lại nhờ mẹ lấy sau một ngày thế hả? Làm rối hết cả thứ Bảy với Chủ Nhật."
"Cháu biết đâu đấy. Bình thường shipper đâu có giao tận tay mà toàn gửi ở phòng bảo vệ thôi."
Vì thế nên mới cần phải sử dụng dịch vụ giao hàng tên lửa Clover uy tín.
Mấy nhân viên giao hàng của hãng khác gặp điều kiện làm việc ngày càng vất vả nên cứ tống hết vào phòng bảo vệ rồi phủi tay mặc kệ.
"Được rồi, vậy thì vì địa điểm nằm trong khu vực gần đây chứ không phải Seoul, coi như bưu phẩm được giao trong ngày, chúng ta sẽ tìm từ bản ghi chép của thứ Bảy. Thứ Bảy nhân viên thu gom hàng vào giữa trưa, nên nếu cài đặt thời gian thế này..."
Thanh tra nhấp chuột vài cái. Ngay sau đó, màn hình hiển thị khoảng thời gian trưa thứ Bảy, nhân viên giao hàng bước vào cửa hàng tiện lợi và lấy các kiện hàng đi.
Chăm chú quan sát danh sách các kiện hàng được thu gom, tôi nhanh chóng nhận ra chiếc hộp đựng máy quay phim mà mình nhận được.
"Là cái đó đấy ạ! Đúng là kiện hàng đó rồi. Đúng là nó xuất phát từ đây vào thứ Bảy."
"Tốt. Vậy giờ chúng ta hãy tua ngược lại từ đây xem rốt cuộc là ai đã gửi món đồ này ở đây nhé. Nhấp vào đây..."
Khi thanh tra bấm tua ngược, hình ảnh nhân viên giao hàng đặt kiện hàng xuống rồi bước lùi ra khỏi cửa hàng.
Tiếp đó là cảnh khách ra ra vào vào, cầm đồ lên rồi đặt xuống, đi lại loanh quanh trong cửa hàng.
"... Vẫn còn kìa."
"... Vẫn còn ạ."
"Tăng tốc độ lên chút nữa nhé. Nhìn cho kỹ vào."
"Vâng."
Cứ thế, chúng tôi quan sát bên trong cửa hàng tiện lợi đang xoay mòng mòng ở tốc độ cao. Chẳng mấy chốc, thời gian trong đoạn video đã từ thứ Bảy tua ngược về thứ Sáu.
Đến một thời điểm nhất định, tôi và thanh tra đồng thanh lên tiếng:
"Dừng lại!"
"Chính là đây rồi."
Bóng dáng ai đó vụt qua, đặt kiện hàng xuống rồi rời đi.
Thanh tra chỉnh tốc độ phát về bình thường rồi nhấp vào đoạn video lần nữa.
"Chiều tối thứ Sáu."
"Đúng rồi ạ. Tối thứ Sáu gởi đồ, chiều thứ Bảy nhân viên đến thu gom. Giao trong ngày nên gửi ở phòng bảo vệ một ngày, rồi Chủ Nhật cháu nhận được."
"Ra là vậy."
Thanh tra chỉ gật đầu một cái, rồi chằm chằm xoáy ánh mắt vào hung thủ trong video.
Kẻ đó là một người đàn ông trưởng thành vạm vỡ, nhưng vì đội mũ, đeo kính râm và đeo khẩu trang nên rất khó nhận diện khuôn mặt.
Người đàn ông đó có vẻ thấy nóng nên một tay cầm chiếc áo khoác đã cởi ra, tay kia cầm hộp bưu phẩm.
"Lee Joon, với bảng trạng thái cháu đang có, liệu có thể làm hiện tên người này lên được không?"
"Chuyện đó cháu cũng thử từ lâu rồi, nhưng phải nhìn trực tiếp người thật thì tên mới hiện lên chú ạ."
"Tiếc thật đấy."
Người đàn ông trong video đóng gói chiếc hộp chứa máy quay phim trước máy gởi bưu phẩm, sau đó thanh toán rồi dán nhãn.
Hắn đặt kiện hàng đã sẵn sàng gửi vào thùng thu gom rồi quay lưng bước đi.
"Khuôn mặt thì..."
"Hừm..."
Vừa tiếc nuối nghĩ rằng hắn cứ thế mà đi ra ngoài, thì đột nhiên người đàn ông dừng bước, ngoảnh đầu nhìn quanh.
Rồi khi phát hiện ra chiếc CCTV mà chúng tôi đang nhìn vào, hắn bất ngờ trố mắt nhìn chằm chằm về phía này.
"......."
"......."
Dù là qua màn hình, nhưng cảm giác như ánh mắt hắn đang chạm nhau với chúng tôi khiến tôi hơi giật mình.
Và rồi, một cảm giác déjà vu kỳ lạ trỗi dậy trong khoảnh khắc.'
... Ngó người này quen quen ở đâu rồi thì phải.'
Một lúc sau, người đàn ông chằm chằm nhìn vào CCTV đột nhiên bắt đầu cởi mũ ra.
"......!"
Giật mình tưởng chừng sắp sửa nhìn thấy mặt hung thủ, chúng tôi ghé sát mắt vào màn hình.
Sau khi cởi mũ, người đàn ông tiếp tục tháo khẩu trang.
Rồi hắn tháo cả kính râm ra, cầm chiếc áo khoác đang vắt trên tay mặc vào, rồi dùng gương mặt mộc nhìn thẳng vào chúng tôi.
"......"
Tóc điểm xám.
Bờ vai thái sơn.
Một người đàn ông trung niên toát ra phong thái phong trần, trầm mặc.
Người đàn ông trong video chính là thanh tra Park Kang-woon.
"......?"
"......"
Tôi quay đầu sang bên cạnh, thấy thanh tra Park Kang-woon đang đăm đăm nhìn bản thân mình trên màn hình với gương mặt đanh lại.
Cứ như vậy, thanh tra Park Kang-woon trong video và thanh tra Park Kang-woon bên cạnh tôi nhìn nhau một hồi lâu. Cuộc đọ mắt kết thúc khi vị thanh tra trong video quay lưng bước ra ngoài trước.
Tôi lập tức quay sang nhìn vị thanh tra bên cạnh, thầm hô trong lòng:'... Bảng trạng thái của Park Kang-woon.'
Vụt- 《Bảng trạng thái》 Tên: Park Kang-woon Tuổi: 41 Danh hiệu: Thanh tra Thiên hướng: Hardboiled (Góc cạnh) Tật xấu:???
Mức độ hiểu biết: 35/100
' Hàng thật rồi.'
Tạm thời vị thanh tra bên cạnh tôi là thật. Về điều đó, từ lúc gặp nhau ở Cục Cảnh sát hôm nay chúng tôi đã luôn ở bên nhau, nên không có gì phải nghi ngờ cả.
Vậy thì người đàn ông có diện mạo giống hệt thanh tra Park Kang-woon trên màn hình này là ai?
"......."
Nhìn sang bên cạnh, thanh tra vẫn đang chống cằm lườm chằm chằm vào màn hình. Tôi nhẹ nhàng cất tiếng hỏi:
"Thanh tra à, không lẽ chú ghé qua đây vào thời gian này hôm thứ Sáu nhưng lại không nhớ đấy chứ?"
"... Này."
Nghe vậy, thanh tra lập tức đanh mặt lại nhìn tôi.
"Thứ Sáu vừa rồi cháu làm gì?"
"Hả? Cháu ạ?"
Gương mặt trông như đang tức giận của chú ấy. Tôi định nói tiếp nhưng giật mình khựng lại.
"Cháu... À."
"Chúng ta đã ăn cơm cùng nhau mà."
"... Vâng."
Tôi ngập ngừng gật đầu.
Thứ Sáu, chính vào thời điểm người đàn ông trong video gửi bưu phẩm.
Tôi đang cùng thanh tra ở quán thịt luộc chén tì tì đĩa thịt luộc ngon lành.
Kèm theo lời cằn nhằn rằng "Thế này thì thà đi ăn cơm canh thịt lợn còn hơn".
"Về mặt vật lý là chuyện không thể. Chuyện chú đến đây vào giờ này."
"......."
"Xem ra ở Seoul này có thêm một gã giống chú như đúc rồi đấy."
Thanh tra ngậm chặt miệng, đăm đăm nhìn vào đoạn video rắc rối.
Trầm ngâm một lúc lâu, chú ấy mới nghiêm cẩn cất lời lại:
"Quyết định cùng cháu đến đây trước là đúng đắn. Nếu cứ nhắm mắt báo cáo rồi điều tra, chắc chắn chú sẽ tống mình vào tù mất."
"......."
"Từ giờ trở đi là chuyên môn của cháu đấy, Joon."
Thanh tra đột nhiên quay đầu lại, vỗ nhẹ tay lên chữ 'Cảnh sát' dán trên tay áo tôi như một chiếc băng tay.
"Vào lúc 14 giờ 30 phút thứ Sáu khi cháu quay về, Cục Cảnh sát đã bị đột nhập rồi. Mà lại bởi chính kẻ có diện mạo giống hệt chú trong video này."
"......."
"Cục Cảnh sát đang huy động toàn bộ lực lượng để truy bắt hung thủ. Không còn nhiều thời gian đâu. Rốt cuộc kẻ bị tóm sẽ không phải gã này, mà chính là chú đấy."
"... Chuyện đó-"
"Nghe này."
Thanh tra ngắt lời tôi, siết chặt lấy vai tôi.
"Từ giờ cho đến sáng mai, cháu và chú phải tìm ra người đàn ông trong video này, nhất định phải chứng minh được sự trong sạch của chú. Có như vậy chú mới giữ được ghế thanh tra và tiếp tục giúp đỡ các cháu đến cùng."
"...... Ch-Cháu với chú ăn cơm cùng nhau lúc gã này bị quay lại, đó chẳng phải là chứng cứ ngoại phạm sao-"
"Không làm chứng cứ ngoại phạm được đâu, Joon! Tỉnh táo lại đi!"
Thanh tra vỗ vỗ vào bờ vai đang cứng đờ của tôi.
"Mấy thứ đó chẳng ai chịu tin đâu! Trái lại còn lôi cả cháu vào rắc rối đấy!"
"......."
"Từ giờ cháu phải thật sự tỉnh táo đấy!"
Tôi gật đầu nhưng vẫn không thể giấu nổi sự bàng hoàng.
Việc thanh tra bị đổ vỡ tội lỗi rồi phải đi tù.
Để rồi không thể giúp đỡ chúng tôi được nữa.
Chuyện như vậy từ trước đến nay tôi chưa từng nghĩ tới.
Ngay sau đó, thanh tra đứng dậy, nhìn tôi với ánh mắt kiên định.
"Nghe kĩ đây, Joon. Chú không rõ về những chuyện thế này. Cháu phải thật tỉnh táo để dẫn đường cho chú. Đến chỗ người đàn ông này."
"Vâng ạ......."
"Chúng ta sẽ cùng điều tra. Cháu và chú."
Bốp bốp.
"Chúng ta sẽ tự tay xông xáo đi bắt hắn."
Chúng tôi rời khỏi cửa hàng tiện lợi và trở lại bên trong xe của thanh tra.
Lần này tôi leo lên ngồi ở ghế phụ.
Phạch-
"Phùuuuu—" Ngay khi ngồi vào ghế lái, thanh tra rút một điếu thuốc ra và rít một hơi thật sâu.
Cứ như vậy, chúng tôi đỗ xe trước cửa hàng tiện lợi và giữ im lặng một lúc.
"......."
Thời gian trôi qua, giờ đã là 11 giờ đêm.
Chỉ còn một tiếng nữa là đến thứ Hai—ngày bắt đầu kỳ thi học kỳ.
Các thành viên trong Hội không biết đang làm gì nhỉ?
Có phải họ đã hoàn thành việc ôn tập chăm chỉ và đi ngủ với tâm trạng nhẹ nhõm rồi không?
Hay là đang dốc sức chặng cuối, vẫn đang vật lộn với đống đề thi?'
... Khoan đã.'
Đột nhiên một suy nghĩ loé lên trong đầu, tôi lấy điện thoại ra.
Thanh tra đang dở tay hút thuốc, có vẻ đang mải suy nghĩ điều gì đó, quay sang nhìn tôi.
"Cháu nghĩ ra điều gì rồi à?"
"Vâng."
Tôi gật đầu rồi mở ứng dụng KakaoTalk trên điện thoại.
"Hôm kia, tức là thứ Sáu, khi trò chuyện với chú ở quán cà phê. Chúng ta đã cùng thảo luận xem lý do vì sao hôm thứ Hai khi bắn súng, chú lại không nói cho cháu biết bất cứ điều gì, đúng không ạ?"
"Đúng thế."
"Lúc đó, chú có nhớ chúng ta đã đoán một trong những lý do có thể là do một Truyện ma nào đó sẽ kích hoạt ngay khi nhận thức được, tức là loại lây nhiễm nếu nói ra không?"
"Chú nhớ."
"Nên cháu mới nhờ Kyeong-won tổng hợp lại danh sách các Truyện ma thuộc loại kích hoạt khi nhận thức. Trong danh sách nhận được lúc đó... Đây rồi. Cái này ạ."
Tôi chỉ vào một phần trong danh sách mà Kyeong-won đã tổng hợp rồi đưa điện thoại cho thanh tra.
Vứt tàn thuốc vào chiếc gạt tàn thông minh gắn ở ghế lái, thanh tra nhận lấy điện thoại từ tay tôi.
"Để xem nào..."
〈Doppelgänger (Kẻ song trùng)〉 Là một truyền thuyết đô thị du nhập từ Đức.
① Ngày 8 tháng 3 năm 1808, nhà văn người Đức Goethe—tác giả của tác phẩm Faust —trong lúc cưỡi ngựa một mình trên đường rừng đã bắt gặp một người có diện mạo giống hệt mình, cưỡi con ngựa giống hệt, đi lướt qua mình từ phía đối diện.
Goethe bàng hoàng quay đầu lại tìm người đàn ông đó, nhưng người đó đã biến mất không dấu vết.
② Trước khi qua đời, nhà văn người Nhật Akutagawa Ryunosuke—tác giả của Rashomon —thường nói với những người xung quanh rằng ông đã nhìn thấy một người giống hệt mình.
Có những lúc bản thảo của một tác phẩm mà ông chưa từng viết lại nằm trên bàn làm việc, hay vào khoảng thời gian ông đang ở nhà thì lại có một kẻ giống hệt ông giả danh ông để vui vẻ uống rượu cùng bạn bè.
Rốt cuộc không lâu sau đó, ông đã tự sát.
③ Ngày 8 tháng 7 năm 1822, nhà thơ lãng mạn người Anh Percy Bysshe Shelley đã khẳng định với vợ rằng trong lúc đi dạo gần nhà, ông đã nhìn thấy một người giống hệt mình và thậm chí còn trò chuyện với người đó.
Người vợ không tin điều này, nhưng sau đó cô lại nghe bà Williams—hàng xóm của họ—kể lại rằng: "Vừa rồi trong lúc đi dạo, chồng cô đã đi qua trước mặt tôi hai lần đấy."
Người vợ kinh ngạc hối hả trở về nhà tìm chồng, nhưng người chồng lúc này đã gieo mình xuống hồ chết đuối.
④ Nhà thơ hình nhi thượng học người Anh John Donne, vào năm 1612, trong lúc đang ăn tối tại Paris đã chứng kiến cảnh vợ mình bế một đứa trẻ đi qua trước mặt hai lần.
Người vợ đang mang thai vào thời điểm đó được cho là đã bị sảy thai ngay trong đêm hôm ấy.
"... Những phân thân có diện mạo giống hệt bản thân như thế này được gọi là Doppelgänger. Sau khi chứng kiến, nếu đuổi theo để tìm lại thì hầu hết chúng sẽ biến mất thần xuất quỷ nhập. Vào thời hiện đại, dù có cố gắng dùng máy ảnh hay thiết bị để ghi lại hình ảnh thì phần lớn vào đúng thời điểm đó sẽ bị mất điện hoặc máy móc gặp sự cố. Và người chứng kiến được cho là sẽ chết trong thời gian ngắn... Hừm."
Thanh tra lẩm nhẩm đọc xong tin nhắn KakaoTalk của Kyeong-won rồi dời mắt khỏi điện thoại.
"Đúng là Truyện ma nhận thức được là chết thật. Nhưng chú thấy đâu có lý do gì khiến chú không thể giải thích điều này cho cháu. Đâu phải cứ nói ra là chết đâu."
"...... Chuyện đó thì đúng thật ạ."
"Hừm... Được rồi, tóm lại là."
Thanh tra đưa lại điện thoại cho tôi rồi tiếp lời:
"Tức là gã giống chú quay được trong video là Doppelgänger của chú, hắn đã mạo danh chú để trộm chứng cứ ở Cục Cảnh sát chứ gì. Để biến chú thành kẻ tội phạm."
"Có lẽ là vậy ạ."
"Nhức đầu thật đấy. Cháu tính giải quyết thế nào đây, Joon?"
Thanh tra thở dài cất tiếng hỏi.
"Vừa nhìn thấy là chết thì làm sao mà tiếp cận được. Khó nhằn đây."
"Bản thân nhìn thấy thì không được, nhưng người khác nhìn thấy thì đâu sao ạ. Cháu có thể lao đến bắn súng điện Taser vào hắn chẳng hạn..."
"Súng Taser? Chú đâu có mang theo."
"Chú không có súng ạ?"
"Súng thì có, nhưng súng Taser thì chú không mang."
Cảnh sát Hàn Quốc kiểu gì mà lại mang súng thật thay vì súng điện Taser cơ chứ.
Tôi nhìn thanh tra với ánh mắt như muốn hỏi 'chú làm ăn kiểu gì thế'.
"Gì đấy. Không có giáp lá lánh bằng tay chân nên mất tự tin à?"
"Cháu tay đôi với chú thì làm sao mà thắng nổi ạ."
"Thế nên mới bảo tập tành chút đi. Không đánh lại nổi một ông chú U40 thì làm ăn được gì."
Thanh tra cười khẩy một tiếng rồi nắm lấy vô năng.
Chú ấy nổ máy xe, chuẩn bị đi đâu đó.
"Thường thì mấy ông chú tầm tuổi đó sức lực mới trâu nhất nhờ kinh nghiệm thực chiến đấy ạ? Mà chúng ta đang đi đâu thế chú?"
"Đến Ủy ban Quận Jung-gu để kiểm tra CCTV trên đường phố. Phải nắm được dấu vết của gã đó."
"CCTV do Ủy ban Quận quản lý ạ? Không phải bên Cảnh sát sao?"
"Do Ủy ban Quận làm. Ở tầng hầm tòa nhà chính Ủy ban Quận Jung-gu có Trung tâm Điều hành CCTV. Chúng ta đang đến đó đấy."
"À, vâng... Nhưng đi vào giờ này thì liệu có nhân viên ở đó không ạ......."
"Sẽ có thôi. Vấn đề là làm sao xin phép được vào."
Thanh tra nhấn ga.
"Vậy nên nhớ cho kỹ đấy, Joon. Bắt được hắn thì chú vô tội, không bắt được thì việc chú tự ý hành động không báo cáo thế này sẽ đổ hết lên đầu chú, và chú sẽ bị sa thải. Dù thế nào đi nữa, cháu hãy nghĩ cách giúp chú vượt qua cuộc khủng hoảng này. Có như vậy chú mới tiếp tục giúp đỡ các cháu được."
Thanh tra thản nhiên nói, ánh mắt hoàn toàn không chút tư lợi.
Đó không phải là ánh mắt lo lắng cho sự an nguy của bản thân, mà là ánh mắt chân thành muốn giữ lấy vị trí thanh tra để bảo vệ chúng tôi đến cùng.
Tôi cũng kiên định gật đầu đáp lại chú ấy.
"Vâng, cháu hiểu rồi... Cháu sẽ cố hết sức nghĩ cách......."
"Được."
Vroooom- Chiếc SUV Sorento chở hai viên cảnh sát tăng tốc, lao đi trong đêm Seoul ngày càng thâm thẳm.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn