Chương 228: Truyện ma thứ hai mươi: Dựa án cầu vồng (5)
Câu lạc bộ truyện ma · Tusk · 597 chương · ~40 phút đọc · Tạo 15/08/2026
201-300
"Dù có sai thì đó cũng là chuyện tôi tự làm sai một mình, có chuyện gì mà phải xin lỗi tụi mày? Tôi là người có cấp bậc thấp nhất ở đây chắc? Tôi không có quyền tự quyết định lấy một chuyện đó sao?"
"…Vậy thì sao lại nhìn vào đó mà không nói gì chứ? Tớ ở bên cạnh cũng không được nói câu đó à?"
Kyeong-won vừa phản bác vừa nhìn tôi mà gặng hỏi.
"Trưởng phòng bị sao thế, sao hôm nay lại thế này? Tớ không phải bạn cậu à?"
"Bạn bè mà đứng cạnh nói ra mấy câu đấy à?"
"Thì đấy! Sai thì phải chỉ ra là sai chứ, là bạn bè thì phải thế chứ, chẳng lẽ lại phải đứng nhìn rồi làm ngơ à?"
"Ê, cái thằng này thật……"
Tôi cười gượng vì quá cạn lời, rồi đảo mắt nhìn quanh các thành viên trong câu lạc bộ.
"An Kyeong-won giỏi giang quá nhỉ."
"……"
"Giỏi giang đến mức bây giờ nhìn vào tớ mà bảo làm được hay không làm được cơ đấy, đúng không? Hả?"
"…Ê."
Deok-hoon thấy ngứa mắt nên đành cất tiếng nói nhỏ.
"Dù sao thì chúng ta cũng đã trải qua bao nhiêu chuyện nguy hiểm cùng nhau, đến một chuyện sai thế này mà cũng không được nói là sai—."
"Cậu câm mồm lại đi, cái đồ khốn này!"
Bốp—!
Tôi vung chân đá thật mạnh vào cái thùng giấy ở bên cạnh.
Cái thùng lăn lồng lộn rồi đập thẳng vào chiếc TV.
"Tụi mày đã trải qua à? Hả?"
"……"
"Tụi mày đã trải qua à?"
Sự im lặng bao trùm giữa các thành viên trong câu lạc bộ.
Tôi trừng mắt nhìn từng người một với cơn giận đang sục sôi.
"Những chuyện nguy hiểm mà tụi mày bảo đã trải qua ấy. Là tụi mày thực sự trải qua hết rồi à?"
"…Thì—."
"Thực ra chẳng phải hầu hết là lúc tớ quay về và giải quyết trước khi mọi chuyện trở nên nguy hiểm hay sao? Hả?"
"……"
Các thành viên định nói gì đó rồi lại thôi, đột nhiên khựng lại.
"Thực ra có mấy cái là thật đâu, không phải thế à?"
Tụi mày đã bao giờ thử chết lấy một lần chưa, có từng bị gãy tay hay đâm dao chưa? Đã từng rỉ ra một giọt máu nào chưa?"
"……"
"Không có. Tụi mày làm gì có chuyện đó. Chẳng phải là vì tớ đều quay về giải quyết theo hướng để tụi mày không bị thương, nên mới đi đến được tận đây mà không tổn thương mảy may nào sao, đúng chứ?"
"……"
"Thế mà còn bày đặt kiêu ngạo, nào là vượt qua lằn ranh sinh tử rồi tỏ ra kiêu căng, phán xét lựa chọn của tớ thế này thế nọ. Tụi mày từ khi nào lại quan tâm chăm sóc tớ kiểu đấy mà tự nhiên lại mở ra một buổi thanh tra thế này? Từ khi nào mà tụi mày lại nghĩ thế mà bỗng nhiên sấn sổ vào chất vấn tao hả?"
"……"
"Mẹ kiếp, tụi mày lo lắng cho tao thật đấy à? Hả? Không phải đúng không? Không phải lo cho tao mà chỉ tiếc rẻ chỗ điểm số bị bay mất thôi đúng không?"
"Joon à—"
"Mấy thằng chó này, tụi mày từ khi nào mà lo cho tao… cái đồ chết tiệt này………………"
Tôi vuốt ngược mái tóc lên để kìm nén lại cảm xúc đang dâng trào.
Từ lúc nào mà hốc mắt tôi đã đỏ hoe lên từ lúc nào không hay.
"Đến một đứa hỏi han xem có mệt mỏi không lúc khó khăn còn chẳng có, từ khi nào mà bày đặt chăm sóc rồi hạch sách cứ như thể tao nợ tụi mày không bằng, mấy thằng chó chết……………"
Hình ảnh tôi vừa rớm nước mắt vừa chửi rủa.
Các thành viên nhìn tôi với gương mặt u ám.
"Chỉ là tao muốn mua nên tao mới mua thôi. Tao muốn mua nên tao mới mua đấy. Vì chuyện đó mà mẹ kiếp tụi mày lại trách móc tao thế này à? Hả?"
"…Này. Cẩn thận lời nói đấy."
Jin-hee không kìm được nữa nên lên tiếng với giọng trầm xuống.
"Bọn tớ rất lo lắng cho cậu đấy. Không biết thì đừng có nói năng hàm hồ."
"Đừng có xàm lông. Nếu tao không cảm nhận được thì tức là không có chuyện đó rồi, mẹ kiếp. Thực ra thì có làm đếch đâu mà bày đặt làm ra vẻ."
"Cấm mày chửi thề đấy. Tao cảnh cáo rồi đấy."
"Sao, tính đánh à?"
Tôi đảo mắt nhìn quanh các thành viên.
"Cái đm, tiền cũng là tao lặn lội xuống tận Busan tự mình mang về, chuyện ma cũng là tao tự bắt, giải quyết tình huống gọn gàng không một vết xước. Đã thế việc quản lý câu lạc bộ cũng là tao làm luôn, hả? Tụi mày ở bên cạnh chỉ cần chăm sóc tao, cưng chiều tao một chút… chẳng phải là mấy người phải làm thế sao? Đã làm được đến mức này rồi cơ mà?"
"……"
"Thế mà chuyện đó thôi cũng không làm được à? Đến thế mà cũng không làm được nên bây giờ mới mang chuyện này ra dạy đời tao, bảo tao phải sửa cái này, phải làm tốt cái kia đấy à? Cho nên nếu tụi mày đứng vào vị trí của tao thì tụi mày làm được bằng chừng này chắc? Hả?"
"Trưởng phòng, chuyện đó—"
"Này An Kyeong-won, trả lời xem nào. Nếu mày ở vị trí của tao thì mày có làm được bằng chừng này không?"
"……"
"Không làm được chứ gì? Thế mà bây giờ lại quay sang trách móc tao á? Mới làm được tí thế này thôi à?"
Từ Kyeong-won cho đến Seon-ah, tất cả đều tránh né ánh mắt tôi với gương mặt tái mét.
Tôi hét lên với các thành viên bằng giọng nói đã hoàn toàn cất cao hết cỡ.
"Việc tụi mày làm giúp tao ở mốc thời gian khác với việc tao cảm kích, hoàn toàn khác với chuyện tụi mày chẳng làm cái quái gì mà lại tự thấy tự hào rồi quay sang đánh giá tao!"
"……!"
"……!"
"……!"
Vẻ mặt như thể bị sốc lướt qua gương mặt của các thành viên.
Không ngờ là tôi lại nói đến mức này đây mà.
"…Nói chuyện khó nghe thật đấy."
Jin-hee thì thầm nhỏ nhẹ, cùng với Kyeong-won cũng cúi gằm mặt xuống thở dài một tiếng.
"…Hôu."
"Sao, sao lại thở dài."
"…Chỉ là không biết sao câu chuyện lại trôi dạt đến nông nỗi này thôi."
"Thế à? Lẽ ra nó phải trôi dạt theo hướng nào mới đúng?"
"…Thì chỉ là nhận được feedback thì đừng làm mấy cái trò đấy nữa thôi. Kiểu như chúng ta làm thế này thì có vẻ sẽ tốt hơn hơn, rồi đưa ra điểm cần cải thiện. Trưởng phòng thì chỉ cần tiếp thu kiểu ừ thì ra là thế nhỉ, là được."
"……"
"Chỉ cần làm như thế là kết thúc chuyện rồi, tớ không hiểu sao mọi thứ lại trở nên khó chịu thế này nữa. Tớ cũng chẳng biết có đáng để tức giận thế không."
"Cái thằng này… cái thằng không hiểu tiếng người này—" Mặt tôi đỏ bừng, bàn tay siết chặt thành nắm đấm.
"Tai mày chẳng thèm nghe lời tao nói tí nào nhỉ. Thế tột cùng lại là tao sai chứ gì, bây giờ là thế phải không……………?"
"Cậu cứ phải tiếp nhận theo cái kiểu đấy cơ à? Ừ, biết rồi. Nếu trưởng phòng đã muốn thế thì tớ sẽ làm theo ý cậu."
Kyeong-won cau mày lại nhìn chằm chằm vào tôi như thể bản thân cậu ấy cũng tức điên lên rồi.
"Đúng thế. Tớ nghĩ là trưởng phòng đã lãng phí điểm số vào chỗ không đâu trong lần này. Tớ nghĩ là không nên làm mấy trò này. Tớ nghĩ là thay vì để dành để dùng cho nơi cần thiết hơn thì nó lại bay biến đi đâu mất hút."
"Ừ."
"Được chưa? Vừa lòng cậu chưa, trưởng phòng?"
"Không. Người vừa lòng phải là tụi mày mới đúng. Không biết là tao đã phải nhẫn nhịn thế nào trong suốt giờ CA lần này đâu."
"Sao lại thành ra thế này, rốt cuộc là sao chứ!?"
Cuối cùng Kyeong-won cũng nổi giận đùng đùng mà hét vào mặt tôi.
"Cậu vốn dĩ không phải là người như thế này cơ mà! Sao tự nhiên lại thế hả!"
"Này, cái đồ khốn nạn này. Đồ chó má này. Mày giở trò hả, cứ mở miệng ra là bảo không phải người thế này, mày cóc thèm quan tâm đéo gì nên mới đéo biết là tao đang khổ sở thế nào rồi sủa bậy đấy chứ, cái thằng chỉ được cái mỏ—!"
Tôi lao bổ vào người Kyeong-won, túm lấy cổ áo rồi cả hai lăn kềnh ra sàn nhà đánh uỵch một cái.
Uỳnh uỳnh uỳnh—!
Bàn ghế va đập vào chúng tôi đổ rầm xuống với tiếng động lớn, Seon-ah hét toáng lên.
"Á, á á!"
"Ơ ơ, ơ kìa!"
"Cái đồ khốn này, cái thằng chỉ biết nghĩ cho bản thân mày. Mày thì biết cái quái gì, mẹ kiếp? Tao phải chịu đựng bao nhiêu áp lực để sống qua ngày hả? Hả? Mày có biết không, hả cái đồ mẹ kiếp!!"
"Sao lại thế chứ, thực sự luôn! Sao lại thế hả!"
"Cái thằng không biết một xíu gì, đừng có mà ăn nói hàm hồ. Nếu tụi mày thấy chướng mắt với những gì tao làm thì tụi mày tự làm đi, tụi mày lên làm trưởng phòng đi!!"
Pốp— Pốp—
"Ơ ơ, can lại đi chứ! Can lại đi chứ!"
"Này, dừng lại xem nào! Hôm nay bị làm sao thế này!"
Jin-hee và các thành viên hoảng hốt chạy đến để tách tụi tôi ra, ngay cả cô giáo Jang Hwa-eun cũng chạy đến rồi giáng cho tôi những cú đát mạnh vào lưng khi tôi đang đánh nhau với Kyeong-won.
"Dừng lại ngay! Tránh ra, cả hai đứa! Cả hai đứa luôn!!"
"Tụi mày có biết tao sống khổ sở thế nào không hả? Dùng cái đầu mà nghĩ xem người ta chết đi sống lại mấy lần thế mà trông có vẻ bình thường chắc? Thế mà không cổ vũ được thì thôi, cái chuyện cỏn con này mà cũng thấy chướng mắt rồi túm tụm lại bắt tao xin lỗi đến thế là cùng à? Việc tao làm cái này thì ngứa mắt lắm đấy à? Thế thì tụi mày tự đi mà kiếm điểm đi chứ mẹ kiếp!!!!!"
"Tránh ra! Cô cảnh cáo đấy! Tránh ra!!"
"Tự đi mà kiếm đi!! Ngứa mắt vì tao tiêu xài phung phí thế thì tụi mày tự đi mà kiếm về đi!!"
Pốp— Pốp—
"Á á a!"
"Giữ lại! Tách hai đứa nó ra mau!"
"Kéo ra! Kéo ra mau!"
Cuối cùng, cô giáo Jang Hwa-eun xông thẳng vào giữa, các thành viên cũng xông vào giữ chặt lấy mỗi bên thì chúng tôi mới được gỡ ra.
Kyeong-won thở hồng hộc bị Deok-hoon giữ chặt, còn tôi thì bị Jin-hee tóm lấy mà thở hổn hển.
Và ở bên cạnh, Ha-yoon đang trân trối nhìn sang với vẻ mặt biến sắc còn Seon-ah thì mang biểu cảm sợ sệt.
Tôi vừa thở hổn hển vừa nhếch mép cười gằn.
"Nhận feedback đi, phải sửa những điểm này thế này thế nọ à? Này, tao nói cho nghe cái gì hữu ích hơn nhé? Hả?"
"Hộc, hộc……"
"Mấy người mẹ kiếp còn sót lại 5 điểm độ thấu hiểu đấy, nói ngay bây giờ thì sẽ hữu ích hơn nhiều đấy, sao lại không nói ra thế? Thật tình là không có ý định nói cho tao biết đúng không? Vì đó là chuyện riêng tư của tụi mày chứ gì?"
"Hộc, hộc……"
"Cho nên là tao mới không hỏi thêm nữa đấy, mấy thằng khốn ạ. Không chỉ riêng tụi mày đâu, tao còn vô số thứ khác nhưng tao có đem ra chì trích mấy chuyện đấy đâu. Lời khuyên hay lời góp ý gì thì đáng lẽ tao cũng có thể làm thế, nhưng tao tuyệt đối không làm với tụi mày, chưa từng có chuyện đấy bao giờ."
"…Hà, ha ha."
Kyeong-won chạm vào khóe môi đang rớm máu của mình rồi thở dốc.
Tôi cũng bị Jin-hee tóm chặt lấy vừa thở hổn hển vừa lườm nguýt các thành viên khác bằng ánh mắt khinh miệt.
"Thế mà tụi mày đối xử với tao thế đấy. Tao đã lo cho cả tiền bạc mà hạ mình năn nỉ tụi mày ngồi xuống đấy, đáng lẽ tụi mày phải là người chăm sóc cho tao chứ nhỉ? Hả?"
"……"
"Tụi mày có biết là tao căng thẳng đến mức nào nên tuần này đã phải viện cớ bị ốm để trốn học một ngày không hả? Có biết không hả?"
"Đủ rồi! Dừng lại ngay!"
Cô giáo Jang Hwa-eun nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe đột nhiên hét lên giận dữ và vươn cả hai tay ra.
"Thật là mấy đứa vô lương tâm này… Trẻ con thì cũng vừa phải thôi chứ……"
"Dừng lại ngay! Dừng lại, cả hai đứa! Im lặng!"
"Mấy cái thằng khốn này… hà, ha ha……"
"Dừng lại đi, Joon à. Im lặng. Để cô giải quyết, dừng lại ngay."
"……"
"Dừng lại đi, dừng lại. Xin lỗi đi, dừng lại."
Cô giáo Jang Hwa-eun mở đầu bằng giọng điệu cứng rắn nhưng đến cuối cùng lại dùng giọng điệu như đang năn nỉ để khuyên răn tôi.
Lúc bấy giờ tôi mới chịu ngậm miệng lại.
"……"
"……"
Cô giáo Jang Hwa-eun đứng ở giữa đứng đợi cho đến khi chúng tôi bình tĩnh lại một lúc lâu.
Đợi đến khi bầu không khí đã trở nên yên tĩnh, cô mới mở môi với biểu cảm cứng ngắc.
"Cô sẽ hỏi mọi người một câu trước đã. Trong số các em, ai là người đã chủ động hỏi han xem tuần này Joon có mệt mỏi không?"
"……"
"Dù là Kakaotalk hay liên lạc đi nữa, hay bất kỳ lời nói nào khi đi lướt qua nhau, tất cả luôn."
Sự im lặng bao trùm trong chốc lát.
Không một ai giơ tay lên cả.
Cô giáo thở dài một tiếng nhỏ rồi nhắm nghiền mắt lại rồi mở ra.
"……Không phải trước tiên cũng được. Ngay trong lúc trò chuyện có ai quan tâm đến Joon, hỏi xem dạo này ổn không, có mệt mỏi lắm không? Có ai không?"
"……"
"……Không có ai à?"
Không một ai giơ tay cả.
Cô giáo lại trầm giọng hỏi thêm lần nữa.
"Vậy không phải tuần này. Thế còn trong tháng này thì sao?"
"……"
"Không có à? Thế thì tính cả tháng này, từ đầu học kỳ đến giờ thì sao?"
"……"
"Từ ngày đầu tiên gặp mặt cho đến tận hôm nay. Không có ai cả à? Đã từng nói với em ấy những lời như thế à?"
…Không ai trả lời cả.
Tất cả chỉ lảng tránh ánh mắt đi chỗ khác.
Cuối cùng, cô giáo thở dài một tiếng thật sâu.
"…Thì ra là không có ai cả."
"……"
"Thôi được rồi. Bây giờ buông cả hai đứa nó ra đi."
Deok-hoon và Jin-hee thả tay ra, Kyeong-won và tôi đứng dậy với tư thế lổm chổm không vững vàng.
Ngay sau đó, cô giáo Jang Hwa-eun nhìn tôi với vẻ mặt đau buồn, rồi chầm chậm bước tới và bất ngờ nắm lấy tay tôi.
"Joon à, cô xin lỗi. Đã không thấu hiểu được những vất vả của em từ trước đến nay."
"……"
"Cô đã sai rồi. Lẽ ra cô phải chăm sóc em nhiều hơn và chủ động hỏi han em trước mới phải."
"……"
"Xin lỗi em."
Tôi đờ người ra một lúc rồi quay mặt đi.
Nhưng cô giáo vẫn nhìn tôi với ánh mắt đầy buồn bã.
Cô càng siết chặt tay tôi hơn nữa.
"…Chắc là em đã mệt mỏi lắm phải không? Khi phải tiếp tục một cuộc chiến mà không ai thấu hiểu… và không có lấy một ai an ủi……"
"……"
"Cô xin lỗi đại diện cho mọi người nhé. Cô đã sai rồi. Xin lỗi em."
"—"
"Em… chịu tha thứ cho cô được không……?"
Cô giáo Jang Hwa-eun nắm chặt lấy bàn tay tôi thêm một chút nữa.
Hơi ấm áp từ bàn tay cô truyền qua kẽ tay.
Tựa như nó đang nắm chặt lấy cả cõi lòng đang ấm ức của tôi vậy.
"……"
"……"
Cô giáo cứ nhìn tôi với ánh mắt tha thiết như thế.
Tôi chỉ đành quay mặt đi chỗ khác.
Một lúc sau, tôi mới chầm chậm mở miệng.
"…Cô có lỗi gì đâu ạ."
"Không, cô đã sai rồi. Xin lỗi em."
"……"
"Không thấu hiểu được việc em đã phải chịu đựng rất nhiều sự mệt mỏi là cô sai. Xin lỗi vì đã không hỏi han em, chắc là em đã khổ sở lắm phải không, một mình em chịu đựng?"
"……"
"…Em tha thứ cho cô được không?"
Cô giáo Jang Hwa-eun lặp lại lời xin lỗi với gương mặt đau buồn và cố gắng chạm vào ánh mắt tôi.
Tôi quay đầu đi và cảm nhận được một thứ cảm xúc không thể diễn tả bằng lời.
Hơi ấm của một người lớn từ bàn tay đang nắm chặt lấy nhau.
Cô vẫn nắm lấy tôi thật chặt mà không hề có ý định buông ra.
Cứ quay đầu đi và lưỡng lự một hồi, cuối cùng tôi cũng gật đầu.
"……"
"…Cảm ơn em, Joon à."
Cô giáo nắm chặt tay tôi hơn nữa rồi lắc lắc vài lần, sau đó gọi các thành viên khác lại.
"Các em nữa, qua đây xin lỗi đi."
"……"
"Nhanh lên."
Các thành viên ngập ngừng bước tới.
Cô giáo lắc bàn tay tôi và nói với các thành viên.
"Joon nói đúng đấy. Thực ra các em không được phép làm thế. Joon không phải là người để các em phán xét. Hơn ai hết, em ấy là người phải chịu cực khổ nhiều nhất ở đây."
"……"
"Đừng có mang cái suy nghĩ kiêu ngạo là mình đang góp ý với tư cách bạn bè, mình đang làm đúng bổn phận. Các em định góp ý với cả cô nữa chắc? Định dạy dỗ cả giáo viên nữa à? Đâu phải thế."
Các thành viên đang câm nặng lắng nghe bắt đầu quay mặt đi với vẻ mặt ngượng ngùng hơn.
Cô giáo siết chặt tay tôi hơn và răn đe bọn chúng.
"Vai trò của chúng ta không phải thế. Giống như lời Joon nói là nếu có người làm tốt hơn thì cứ thay thế đi, Joon là người có năng lực nhất ở đây. Dù các em không cần phải chỉ chích thì em ấy cũng đã tự biết hết rồi. Rằng bản thân đã đưa ra lựa chọn gì, lần sau sẽ phải làm thế nào. Cho nên các em không cần phải xồn xồn lên để sửa đổi Joon, và bản thân Joon cũng đã nhẫn nhịn hành động của các em rất nhiều nhưng tuyệt đối có bao giờ chỉ trích đâu. Đúng không?"
"……"
Vài đứa lững thững gật đầu.
Vẻ mặt của các thành viên ngày càng trở nên lúng túng hơn.
Cô giáo lại lắc lắc tay tôi và gọi lũ nhóc lại.
"Mau qua đây xin lỗi đi. Nhanh lên."
Nghe lời đó, Seon-ah đang dò xét tình hình là người chạy đến chỗ tôi đầu tiên.
Rồi hoảng hốt tuôn ra một tràng trước mặt tôi.
"J-Joon à, tớ xin lỗi, vì đã không hỏi han cậu trước………………
"……"
"T-Thực ra tớ đã rất lo lắng… nhưng chưa một lần hỏi han được câu nào, tớ xin lỗi… C-Cậu mệt mỏi lắm phải không? Tớ xin lỗi………………"
Tôi lặng lẽ quay đầu đi và nhắm mắt lại.
"……Thôi được rồi, tớ nhận."
"…Không, sao lại phải đến mức này………………"
Tôi cố kìm nén sự uất nghẹn trong lồng ngực và miễn cưỡng đáp lời.
Ngay sau đó Deok-hoon và Ha-yoon cũng đến và nói mỗi người một câu với tôi.
Deok-hoon với vẻ mặt rúm ró, còn Ha-yoon mang vẻ mặt khó đoán.
"…Tớ xin lỗi nghen. Tớ không biết."
"……"
"Chỉ là tớ không suy nghĩ gì thôi."
"Xin lỗi nhé Joon à. Tớ sẽ quan tâm cậu nhiều hơn."
Tôi vẫn quay mặt đi và chẳng nói nửa lời.
Và cuối cùng là Kyeong-won bước đến trước mặt tôi.
"……"
"……"
Cái đứa tai đỏ bừng chỉ cắm mặt xuống đất.
Tôi chỉ muốn ngượng quá mà bỏ qua không nhận lời xin lỗi để kết thúc luôn cho rồi, nhưng Kyeong-won đang ngập ngừng đã vội mở lời trước.
"……Trưởng phòng. Chỉ là……."
"……"
"Chỉ là… tớ vốn dĩ là đứa kém tinh tế mà."
"……"
"……"
"Cậu đang làm cái gì thế?"
"Chỗ này—" Kyeong-won cùng thao tác chiếc điều khiển từ xa với tôi qua lại.
Các thành viên khác cũng cố tình làm ra vẻ hứng thú mà vây quanh chiếc TV.
Vì sự quan tâm hay sao mà không có ai nhìn về phía tôi cả.
Tôi lúng túng nhìn quanh quẩn rồi lên tiếng.
"……Thôi để lần sau hãy kiểm tra chất lượng hình ảnh, giờ xuống sinh hoạt lớp đi. Dưới lớp chắc đang đợi chúng ta đấy."
"Ơ, lên kìa! Phải không nhỉ?"
Cô giáo cười tươi và ôm lấy cánh tay để tôi không đi đâu được.
Các thành viên hình như cũng chẳng có ý định đi xuống nên cố tình tỏ ra tập trung vào chiếc TV.
Dù tôi có đảo mắt nhìn đám nhóc thì tụi nó cũng cố tình làm lơ.
Chẳng mấy chốc Kyeong-won thao tác xong xuôi thì những bức ảnh của trình bảo vệ màn hình được tích hợp sẵn trong TV bỗng hiện lên.
Phong cảnh thiên nhiên trải dài bằng chuẩn 4K OLED, tranh của các họa sĩ nổi tiếng, ảnh thành phố.
"Hự, đỉnh quá!"
"Á, đợi chút. Nhìn kỹ lại thì cái này giống khái niệm Smart TV nên không có cáp cũng chẳng sao cả. Ở trạng thái này chỉ cần bắt Wi-Fi là dùng được ngay mọi tính năng luôn."
"Ối, thật á? Làm thử đi Kyeong-won ơi! Cô sẽ cho tụi em biết mật khẩu Wi-Fi của trường!"
"Vâng, đợi một chút ạ. Ở đây………"
Tôi đứng chỏng chơ đầy ngượng ngùng giữa khung cảnh đó rồi lại lầm bầm.
"……Cần gì phải làm ngay bây giờ—."
"A, lên rồi, lên rồi!"
"Thằng này chọn khéo thế nhở!"
"Chọn được cái được phết đấy chứ?"
"Đúng là trưởng phòng!"
'Mẹ kiếp…………….'
Tôi chỉ biết cắm mặt xuống sàn nhà vì cảm giác da gà da vịt nổi lên khắp người.
Đúng là cảm xúc đã được giải tỏa thật.
Chỉ là dư chấn của sự ngượng ngùng ập đến ngay sau đó mà thôi.
"Đúng là do trưởng phòng chọn có khác!"
"Joon à, tuyệt quá… Cậu chọn khéo thật đấy……………."
"Thằng này~! Tin tưởng mày là chuẩn đét mà~!"
"Joon là nhất!"
"A ha ha……"
…
"Ha ha……"
"……"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn