Chương 222: Đoạn giữa: Một mình tôi thăng cấp (2)
Câu lạc bộ truyện ma · Tusk · 597 chương · ~31 phút đọc · Tạo 12/08/2026
201-300 [Câu lạc bộ Truyện ma LV. 7] [Điểm Truyện ma đến lần nâng cấp tiếp theo: 0/200] [Chỉ số] Mở rộng không gian LV. 3 Sức thu thập truyện ma LV. 2 Sức thu nhận nhân tài LV. 1 Giống như trong game khi nhân vật thăng cấp thì có thể cộng điểm vào các chỉ số, Câu lạc bộ Truyện ma của chúng tôi khi thăng cấp cũng có thể đầu tư vào một trong những chỉ số này.
Tôi đưa ngón tay nhấn mạnh vào nút thăng cấp đang lơ lửng giữa không trung trước mắt.
Ngay lập tức, số điểm trước mắt bắt đầu trôi đi.
[Điểm Truyện ma đến lần nâng cấp tiếp theo: 1... 7... 28... 52・・・ 75・・・ 95・・・ 124・・・ 157... 183... 199・・・ 200/200] Ting ting!!
Pằng pằng~♬ [Câu lạc bộ đã thăng cấp!] [Câu lạc bộ Truyện ma LV. 7 -> LV. 8] [Bạn có thể chọn (1) chỉ số.]
"Đã lên cấp 8 rồi cơ à."
Thật sự đến ngày chạm mốc cấp 99 thì không biết sẽ đạt đến cảnh giới nào nhỉ.
Mới chỉ tưởng tượng thôi mà ngực tôi đã thấy rạo rực.
[Câu lạc bộ Truyện ma LV. 8] [Điểm Truyện ma đến lần nâng cấp tiếp theo: 0/200] [Có thể phân bổ (1) chỉ số] Mở rộng không gian LV. 3 Sức thu thập truyện ma LV. 2 Sức thu nhận nhân tài LV. 1
'Xem nào, nên đầu tư vào đâu đây... ….'
Mở rộng không gian phòng câu lạc bộ. Cái này lúc này thì hơi...
Không phải là không cần thiết, rõ ràng đó là một chỉ số hữu ích, nhưng hiện tại thì không có đủ ngân sách để đầu tư.
Nói cách khác, chỉ số Mở rộng không gian này cho phép tôi tranh giành đất đai, chiếm lãnh thổ giữa Không Bạch Giáo và tôi.
Giả sử nếu tôi tăng tối đa chỉ số này để biến cả tầng 5 thành sở hữu của chúng tôi thì sao?
Xa hơn nữa, nếu nuốt trọn cả tòa nhà chính thì sao?
Nếu vậy thì lúc đó sẽ không xảy ra chuyện nhục nhã là phải nhìn mặt người khác ngó chừng chỉ vì lắp một cái khóa cửa như vừa rồi.
'Chuyện phía nhà trường không thể tự ý đụng vào là điều chắc chắn rồi.'
Thế nhưng để đạt đến cảnh giới đó thì tốn rất nhiều điểm, hiện tại dù có tăng thêm một hai cấp thì cũng chẳng thấm vào đâu.
Chính vì vậy, vào lúc cần chú trọng hiệu quả tối đa như hiện tại thì rất khó để đầu tư vào nó.
"Nên là tạm thời gạt Mở rộng không gian sang một bên. Lần này là Sức thu thập truyện ma... Á! Đúng rồi!"
Tôi đi ra ngoài, mở hòm thư góp ý nhỏ được gắn bên cạnh lối vào phòng câu lạc bộ.
Đúng như đoán trước, ở đó ngoài lá thư màu tím nhận từ trước chưa xử lý ra thì còn có thêm một lá thư màu trắng mới.
'Phong bì màu trắng. Chắc là truyện ma cấp C rồi.'
Tôi bỏ lại vào trong, khóa kỹ hòm thư rồi đi vào lại bên trong.
"Đến cả truyện ma hiện tại còn chưa tiêu hóa hết, nếu nâng Sức thu thập lên thì to chuyện mất nhỉ? Thế thì cái còn lại là... ……………"
Sức thu nhận nhân tài LV. 1
"Quả nhiên chọn cái này đi."
Chỉ số này là chức năng tăng thêm người trợ giúp mỗi khi thăng cấp, nhưng ngoại trừ lần chiêu mộ thanh tra Park Kang-woon ra thì tôi chưa từng dùng lại mà cứ để nguyên.
"Rốt cuộc cũng sắp sửa có thêm một nhân vật mới xuất hiện rồi."
Tôi cảm thấy lồng ngực mình tràn đầy vững chãi.
Xứng đáng với danh xưng nhân tài và người trợ giúp, thanh tra Park Kang-woon đã trở thành một đối tác vô cùng đáng tin cậy của Câu lạc bộ Truyện ma chúng tôi.
Nếu có thêm một nhân vật có thể hoạt động tích cực đến mức này bổ sung vào, thì bây giờ chúng tôi thực sự sẽ chẳng còn gì phải e sợ nữa.
"Được rồi. Lâu rồi mới thăng cấp câu lạc bộ một lần, thử xem sao nào!"
[Bạn có thể chọn (1) chỉ số.] Mở rộng không gian LV. 3 Sức thu thập truyện ma LV. 2 Sức thu nhận nhân tài LV. 1
"Tôi sẽ đầu tư vào Sức thu nhận nhân tài."
Tôi nhấn vào dòng chữ giữa không trung.
Nhấn mạnh- Ting ting~♬ [Đã phân bổ điểm vào chỉ số Sức thu nhận nhân tài.] [Sức thu nhận nhân tài LV. 1 => LV. 2] [Sức thu nhận nhân tài của câu lạc bộ đã tăng lên.] [Mỗi khi cấp độ của chỉ số này tăng lên, hệ thống sẽ tìm kiếm và thêm vào nhân tài tối ưu nhất cần thiết cho câu lạc bộ. Số lượng nhân tài tiếp nhận hiện tại là (2) người.] [(Park Kang-woon), (???)] [Nhân tài không được tính là thành viên câu lạc bộ, nhưng là các đối tác của Câu lạc bộ Truyện ma, giữ vai trò người trợ giúp cho các bạn ở bên ngoài trường học.] [Đang tìm kiếm nhân tài... Vui lòng chờ trong giây lát...] (Biểu tượng đang tải) Tôi nhìn thanh đang tải trước mắt với một chút hồi hộp trong lòng.
'Giá mà lại có thêm một người tuyệt vời như thanh tra thì đại thắng luôn.'
Rốt cuộc duyên phận nào sẽ tìm đến với chúng tôi đây?
Cuối cùng, quá trình tìm kiếm kết thúc và tên của ai đó hiện lên trước mắt.
Vụt-
"Anh thấy trong người ổn hơn chút nào chưa."
"Ôi, thanh tra. Vâng, vâng... ……"
Vợ chồng chủ nhà trọ bình dân đang nói chuyện với nhau trong phòng bệnh vội vàng đứng dậy khi thấy thanh tra tay cầm chai nước cam bước vào.
Thanh tra Park Kang-woon xua tay tỏ ý không cần rồi đặt chai nước xuống.
"Cứ nằm nghỉ đi ạ. Chắc người vẫn còn mệt lắm."
"Không sao đâu ạ, ha ha... Vết thương cũng không sâu lắm."
Chủ nhà trọ gãi đầu cười gượng ngùng.
Thanh tra Park Kang-woon ngồi xuống ghế bên cạnh và đi thẳng vào vấn đề.
"Hôm đó, lúc anh bị thương ở quầy lễ tân vào nửa đêm. Anh có nhớ ra được điều gì không."
"Cái đó... Thật ra tôi cũng không rõ lắm."
Chủ nhà trọ lắc đầu.
"Giống như bị ma xui quỷ khiến vậy, cảm giác rất kỳ lạ... Nhưng điều tôi nhớ rõ ràng là có ai đó đã đâm tôi. Dù vậy nghe bảo trên CCTV lại chẳng quay được gì đúng không? Thế nên cảnh sát mới bảo là tôi tự hại mình... ……"
Thanh tra lặng lẽ gật đầu.
Con ma đâm ông ta đã bị Lee Joon tiêu diệt cùng với tòa nhà rồi.
"Thậm chí trong lúc tôi ngất đi tòa nhà còn bị sập xuống nữa... Hắt hiu... ……"
"Phần đó thì anh không cần phải lo lắng đâu. Phía công ty xây dựng sẽ bồi thường cho anh một khoản tiền đầy đủ."
"Thế thì may quá rồi... …."
Nhìn chủ nhà trọ đang gãi đầu với dáng vẻ của một người dân lành hiền lành, thanh tra đan hai bàn tay vào nhau.
Sau đó ông lại lên tiếng hỏi với giọng trầm ngâm:
"Ở máy tính quầy lễ tân có một đoạn video CCTV."
"......?"
"Đó là video từ năm 1999. Anh có biết không."
"Năm 1999 ạ………………?"
Chủ nhà trọ nghiêng đầu nhíu mày.
Thanh tra lấy chiếc điện thoại thông minh cục mịch của mình ra rồi đưa về phía ông ta.
"Nhìn đi. Đây là tin nhắn gửi cho tôi."
[Người gửi: Lee Joon] [Có vẻ chú đã ngủ rồi nên cháu gửi tin nhắn ạ. Cháu tìm thấy một video trong máy tính quầy lễ tân nhà trọ, nội dung quay lại được khá là kỳ lạ. Nhờ chú xem giúp cháu xem thế nào nhé ạ.] Và video được đính kèm theo đó.
Video một quản lý tóc dài đang điên cuồng quậy phá trong phòng đọc sách ban đêm.
Đó là video lưu dưới tên [19990225] bị lỗi codec mà Câu lạc bộ Truyện ma đã khôi phục lại.
"Anh có biết gì về cái này không?"
"C-Cái vẻ ngoài đó... Rất giống con ma hay xuất hiện ở nhà trọ chúng tôi đấy ạ?"
"Còn video thì sao."
"Tôi không biết, đây là lần đầu tôi thấy video này. Nhưng mà..."
Chủ nhà trọ chau mày như đang cố nhớ lại điều gì đó.
"...... Nếu bảo là nó được lưu trong máy tính quầy lễ tân nhà trọ chúng tôi thì có lẽ là cái đó đấy. Thật ra trước khi nhờ vả thanh tra, tôi có đăng một bài than thở lên diễn đàn Naver dành cho các chủ nhà trọ. Rằng có chuyện kỳ lạ đang xảy ra."
"......."
"Nhưng lúc đó có một tài khoản để lại bình luận bảo đã gửi vào email cho tôi thứ có thể giúp ích, bảo tôi kiểm tra thử xem. Thế nên tôi tò mò mở email ra thì thấy video đó được đính kèm."
"... Là video này sao."
"Vâng, chắc lúc đó tôi đã lưu nó vào thư mục màn hình máy tính. Nhưng cái đó... Có lẽ thanh tra nhấn vào xem thử thì biết rồi đấy, tệp tin đó bị lỗi mà."
Thanh tra Park Kang-woon tuy không trực tiếp xác nhận, nhưng đã nghe sinh viên Ahn Kyeong-won - người am hiểu máy tính trong số các thành viên - khôi phục lại kể lại nên đã nắm được nội dung, ông gật đầu.
"Ngay từ lúc tôi nhận được nó đã như thế rồi. Thế nên tôi mới nhắn lại bảo kiểm tra email rồi nhưng thực chất mở ra không được, không phát được, thì người đó mới chỉ cho tôi bảo máy tính nhà trọ cũ kỹ quá nên chưa cài codec cần thiết, cứ cài mấy cái này cái kia vào là được."
"……Cho nên anh đã làm theo sao?"
"Không, tôi đâu có làm, nên nó mới vẫn bị lỗi như thế đấy chứ."
Chủ nhà trọ tự giễu cười một tiếng.
"Tôi cũng có tuổi rồi, làm sao biết cài codec này nọ như mấy người trẻ các anh được. Rắc rối quá nên tôi bèn kệ luôn. Mấy lỡ đâu lại là virus, làm theo lời nó bảo rồi mất tiền thì sao nên tôi cũng nghi ngờ nữa."
"……Người gửi là ai vậy?"
"Thì đấy, tôi cứ bẵng đi không thèm quan tâm nên nó mới giục bảo sao lại phớt lờ, video đó chứa đựng sự thật về những chuyện đang xảy ra ở nhà trọ hiện tại nên mau kiểm tra đi. Tôi mới bảo rốt cuộc anh là ai, xưng tên tuổi đơn vị ra xem nào. Thế là nó bảo vào blog của nó mà xem. Tôi vào xem thử thì……………."
Chủ nhà trọ vuốt cằm suy nghĩ.
"Cái... mấy cái thuyết âm mưu về công ty Clover gì đó được viết dài bất tận ra đấy chứ? Bảo là những bí mật bẩn thỉu mà nó đã hack được và phanh phui ra."
"......!"
"Nhưng xem blog xong tôi lại càng nghi ngờ hơn. Nhìn qua đã thấy giống thằng cha dị ngợm rồi. Thế nên từ hôm đó tôi chặn sạch luôn, rồi sự việc kéo dài cho tới tận bây giờ đấy."
Clover. Hacking.
Ánh mắt của thanh tra Park Kang-woon lắng lại khi nghe thấy hai từ đó, cùng lúc ấy...
Chiếc điện thoại cục mịch của ông vang lên chuông báo.
Tè le le le le
"…Thanh tra? Có điện thoại kìa ạ."
"……Tôi xin phép một chút."
Thanh tra Park Kang-woon khựng lại trong giây lát rồi xin phép bước ra khỏi phòng bệnh.
Ông đứng ở hành lang rồi lặng lẽ nhấn nút nghe.
Tạch-
"Alo."
[... Thanh tra Park Kang-woon, ngay bây giờ-]
"......!"
Đồng tử của ông khi nghe điện thoại mở to hết mức.
[... Vượt ngục. Hắn đã vượt ngục rồi, thanh tra.] [Thứ Tư, ngày 29 tháng 5 năm 2019, 18: 30] [Lee Joon: Lượt chơi thứ 2] [Điểm Truyện ma: 604] [Nhân quả: 34%] [Đã hoàn thành chiêu mộ nhân tài.] [Hacker Ryu Jae-hyun được thêm vào làm nhân tài của Câu lạc bộ Truyện ma.]
"N-Người này là………………."
Tôi cạn lời trước cái tên hiện ra trước mắt.
Người này chính là tên tội phạm đã gây ra vụ khủng bố bằng bom vào xe chở khí hóa học của phía Clover - nguyên nhân dẫn đến ngày tận thế.
Ngay vào khoảnh khắc tôi đang bàng hoàng chưa biết nên tiếp nhận chuyện này thế nào...
Điện thoại của tôi reo lên.
Người gọi là thanh tra Park Kang-woon.
"……Alo? Thanh tra ạ?"
[Joon à, cháu đang ở đâu.] Giọng nói của thanh tra nghe có vẻ khá gấp giáp.
Tôi nói thật tình:
"Cháu đang ở trường ạ."
[Ừ, có một chuyện khá nguy hiểm xảy ra nên chú gọi để báo cho cháu biết.]
"……Chuyện gì thế ạ?"
[Tên hacker Ryu Jae-hyun mà trước đây chú bắt giam vào tù ấy. Hắn vừa mới vượt ngục rồi.]
"......!"
Tôi giấu đi sự bàng hoàng và nhanh chóng hỏi:
"……Làm sao mà hắn vượt ngục được ạ? Đột ngột như thế sao?"
[Ừ. Đột ngột như vậy đấy.] Giọng thanh tra nghe như đang thở hống hộc, có vẻ ông đang gấp gáp bước đi đâu đó.
[Hắn vốn đang trong trạng thái chờ ở trại tạm giam để nhận phiên tòa, nhưng không biết có sai sót gì trong khâu hành chính mà ngày ra tòa của hắn còn lâu mới đến, đùng một cái hôm nay tên hắn lại được gọi lên xe tù. Đúng lúc đó chiếc xe đó lại gặp tai nạn bị lật úp.]
"…Hắn đã biến mất từ đó sao."
[Ừ. Nghe kĩ đây, Lee Joon. Theo chú thấy thì tên đó đã lên kế hoạch từ trước rồi.] Âm thanh xung quanh thay đổi, có vẻ thanh tra vừa bước vào bên trong một tòa nhà nào đó.
[Chẳng phải nói hắn là hacker sao. Chú đoán là hắn đã can thiệp từ trước làm sai lệch khâu hành chính để bản thân có thể vượt ngục. Tạm thời cháu đừng đi loanh quanh bên ngoài mà hãy ở yên trong nhà. Nếu là cái kẻ có khả năng làm đến mức đó, biết đâu chừng bàn tay hắn sẽ với tới cả cháu đấy. Tên này, từ vụ nhà trọ cho đến mấy chuyện khác, duyên nợ với các cháu không ít đâu. Video năm 1999 mà các cháu xem. Chính tên Ryu Jae-hyun này đã hack dữ liệu của công ty rồi đưa cho chủ nhà trọ đấy. Rõ chưa. Đừng đi đâu cả mà hãy ở nơi an toàn. Cho đến ngày nắm bắt được tình hình. Thế nhé, chú cúp máy đây.]
"…Vâng."
Tút- Thanh tra vội vã nói xong rồi cúp máy trước.
Tôi ngồi lại trong phòng câu lạc bộ một lúc rồi suy nghĩ:
"……Nên làm thế nào bây giờ."
Thanh tra thì tưởng rằng tên Ryu Jae-hyun đó tự lực thoát ra.
Nhưng theo tôi thấy, rõ ràng là hệ thống đã can thiệp vào.
Giống như lúc thanh tra lần đầu tiên được chỉ định làm người trợ giúp để đến đây, hệ thống cũng đã đan cài nhân quả từ vụ việc Pauline Sess trong quá khứ và buổi tư vấn hướng nghiệp để gọi ông ấy đến.
Vừa rồi ngay khoảnh khắc tôi nâng chỉ số của câu lạc bộ, hệ thống đã ra tay làm gián tiếp.
Bởi vì sự việc diễn ra ngay lập tức khi tôi vừa bấm nút.
"……Có nên nói chuyện này ra không nhỉ."
Khó nghĩ thật.
Bởi vì thanh tra đã rất nhiều lần nhấn mạnh mong tôi giữ vững nhân tính để đi đến cuối cùng.
'Chú ấy thường xuyên dặn dò phải kiềm chế, không chỉ những hành vi xấu xa về mặt đạo đức mà ngay cả việc chết cũng không được làm trừ khi là khoảnh khắc bắt buộc.'
Trong tình cảnh như thế, nếu ông ấy biết tôi bắt tay với tội phạm...
Hơn nữa lại không phải tội phạm thông thường, mà là kẻ thủ phạm tấn công bằng bom đẩy vô số người vào cái chết.
Thậm chí còn là kẻ do chính tay ông bắt giữ, nếu biết tôi đi lại với hắn thì với tính cách của thanh tra liệu ông có để yên không?
"…Tất nhiên là không đời nào rồi."
Chắc chắn ông sẽ kịch liệt phản đối, và biết đâu chừng ngay khi phát hiện ra sẽ lập tức bắt giam hắn lại lần nữa.
Rồi bảo dù sao người trợ giúp chỉ cần rút thêm một kẻ khác là được chẳng phải sao.
Rằng sẽ còn có những con đường khác.
Thế nhưng suy nghĩ của tôi lại khác.
Trên thế giới này tuy có nhiều người, nhưng người thực sự nắm giữ thông tin mà tôi cần thì lại rất ít.
Đặc biệt người hiện tại này lại là nhân vật trọng yếu đến mức thực hiện đủ loại hành vi hacking và khủng bố nhằm vào công ty Clover.
Chắc chắn hắn nắm rõ về Clover và Cheon Seung-jae nhiều hơn tôi rất nhiều.
Nếu bỏ lỡ người này ở đây, không biết bao giờ mới lại tìm được một nhân vật tầm cỡ như thế này lần nữa.
Tất nhiên, nhận sự trợ giúp của một kẻ tội phạm là điều gợn sóng... Nhưng ít nhất cũng phải nghe thử lý do đã.
'Tại sao hắn lại ghét Clover đến thế. Hắn đang nắm giữ những bí mật gì.'
Cho đến lúc đó, tuyệt đối không thể giao hắn cho thanh tra được.
Sau khi đưa ra quyết định như thế, tôi đứng dậy khỏi chỗ ngồi.
"…Thùu. Xong."
Bây giờ chỉ cần chờ đợi là được.
Cho đến khi tên hacker tìm đến tôi.
Cho đến khi tiết CA tiếp theo tới, và cho đến khi truyện ma tiếp theo xuất hiện.
Từ giờ cho đến lúc đó, mình phải nghỉ ngơi cho thật thoải mái mới được.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn