Chương 235: Giai đoạn chuyển tiếp: 3 ngày trước kỳ thi học kỳ
Câu lạc bộ truyện ma · Tusk · 597 chương · ~32 phút đọc · Tạo 23/08/2026
201-300 Cô giáo Jang Hwa-eun [#2/100] Có thể như thế mà. Cũng có những ngày thế này chứ sao.
Hạ gục 2 người chơi
"Thôi nào, tiếc quá… Rõ ràng có thể lấy top 1 mà lại bị gọng kìm ép nên là……………"
"Không học bài hả, Hội trưởng?"
Kyeong-won đang làm dở bài tập liền ngẩng đầu lên nhìn tôi chằm chằm.
Không chỉ mỗi Kyeong-won mà các thành viên khác trong phòng câu lạc bộ cũng liếc nhìn tôi.
"……"
"……"
Hôm nay là thứ Sáu, 3 ngày trước kỳ thi học kỳ.
Không khí trong phòng như muốn hỏi tôi làm cái trò gì trong khi tất cả mọi người đều đang học.
Trước những ánh mắt đó, tôi đành im lặng tựa lưng vào ghế.
"Học hành thì……"
Tớ đã học xong hết từ 3 năm trước rồi.
Thế nhưng thay vì thốt ra câu đó, tôi ngượng ngùng nhét điện thoại vào túi quần.
'Phù, không biết bảng trạng thái còn lại mấy phút nhỉ.'
Vụt— [Thứ Sáu, ngày 28 tháng 6 năm 2019, 14: 30] [Lee Joon: Lần thứ 2] [Điểm Truyện ma: 333] [Nhân quả: 36%] Hôm nay là thứ Sáu tuần cuối cùng của tháng 6, giờ sinh hoạt CLB.
Trôi qua cuối tuần này sẽ bước sang tháng 7, và ngay các ngày thứ Hai, thứ Ba, thứ Tư – tức ngày 1, 2, 3 – chính là thời gian thi học kỳ.
Thế nên hôm nay thay vì hoạt động CLB, tất cả cùng nhau ôn thi.
'À, thời gian vẫn còn thong thả chán, sao mấy đứa này lại học hành chăm chỉ thế không biết. Mấy cái đứa này……………'
Tôi vươn vai nhìn quanh các thành viên.
Seon-ah thì đang áp dụng phương pháp học cực kỳ tốn công sức là chép đi chép lại những ghi chú ngoằn ngoèo trong sách giáo khoa vào vở.
Ha-yoon lâu lắm mới đeo kính, mắt lướt qua cuốn sổ tay đã được hệ thống hóa vô cùng sạch sẽ ngăn nắp của mình.
Kyeong-won và Deok-hoon thì đang cắm mặt điên cuồng giải đề thi.
Ngay cả cô Jang Hwa-eun cũng đã xuống phòng giáo viên để sửa lại đề thi, thành ra người có thể chơi cùng tôi chỉ có mỗi Jin-hee – đứa duy nhất không học bài, nhưng hiện tại cô nàng lại đang ngủ trên sofa.
"…Lee Jin-hee. Ngủ đấy à?"
"Ư."
"Ngủ mà sao trả lời được hay thế."
"Tao có năng lực đó đấy."
"Chơi với tớ đi."
"Đéo thích."
Jin-hee quay lưng về phía tôi rồi xoay người sang bên khác.
Tôi gọi thêm vài tiếng nữa nhưng cô nàng không thèm phản ứng.
Tôi giở sách giáo khoa ra lật vài trang rồi lại tiếp tục vươn vai.
"Aiii rừuuuu………………"
Ngay lập tức, các thành viên đồng loạt ngẩng đầu lên lườm tôi cháy mắt.
Trước những ánh nhìn lạnh xương sống đó, tôi vội vã chỉnh lại tư thế ngồi.
'Lẽ nào Truyện ma ở nhà trọ vẫn chưa kết thúc sao.'
Trót—
"Này. Cái ghế."Deok-hoon giơ tay chỉ vào tôi.
"Tiếng kêu ken két. Ngứa tai lắm đấy."
"…Xin lỗi."
Trong lúc tôi bấm bấm cây bút bi tạch tạch, lần này Kyeong-won đẩy kính, nheo mắt lại.
"Làm ơn đi, Hội trưởng."
"Xin lỗi…… Nhờ này, tớ hỏi một câu thôi. Rốt cuộc mấy cậu học để làm gì thế?"
Tôi không chịu nổi nữa đành lên tiếng hỏi.
"Tớ đã hứa sau khi tốt nghiệp sẽ phát cho mỗi người 4 tỷ won rồi còn gì? Có nhất thiết phải cố sống cố chết thế này không? Ra ngoài xã hội mấy kiến thức này có dùng đến đâu……………"
Chỉ cần tốt nghiệp xong là cuộc sống bận rộn tiêu tiền đang chờ đón, rốt cuộc tại sao bọn họ lại phải cắm đầu vào ôn thi làm cái gì cơ chứ.
Thấy tôi hỏi với vẻ không thể hiểu nổi, lúc này các thành viên mới chịu dừng tay buông bút nhìn về phía tôi.
An Kyeong-won đẩy kính, là người cất lời đầu tiên.
"Tớ muốn vào đại học, Hội trưởng."
"…Vào đại học?"
"Ừ."
Cậu ta gật đầu.
"Tớ muốn vào một ngành tốt của một trường đại học tốt để tích lũy thêm kiến thức. Những thứ đó đâu thể mua được bằng tiền."
"…Thì cũng đúng."
"Dĩ nhiên, nếu Hội trưởng giao việc liên quan đến hoạt động CLB thì tớ có thể dẹp ngay chuyện học hành bất cứ lúc nào. Nhưng hiện tại đâu có việc gì đúng không?"
"…Không có."
"Vậy thì tớ mong cậu trật tự một chút. Cứ thế này hơi xao nhãng đấy."
"Được rồi—"
"Cũng không phải quá nhiều, nhưng hơi làm phiền một chút. Tớ đang muốn tập trung học mà hành động của Hội trưởng làm tớ hơi để ý. Nó làm tớ hơi mất tập trung đấy."
"Biết rồi mà……………"
Thằng cha này… Lúc học bài gắt ghỏng gớm.
Tôi đành phải ngậm ngùi chấp nhận.
Nếu là vì muốn vào một trường đại học tốt thì tôi chẳng còn cách nào khác.
Dù tôi có thể chỉ cho cậu ta cách làm đề thi THPT Quốc gia (Suneung), nhưng cuộc sống đại học sau đó hoàn toàn phải dựa vào năng lực của bản thân cậu ta thôi.
Nếu đã vậy thì bây giờ học bài là đúng rồi.
'…Bản thân mình thì vốn chẳng có ý định đi học đại học.'
Tôi cũng chưa từng làm người lớn nên chẳng rõ lắm, nhưng chắc chắn nếu có nhiều tiền thì trên đời này sẽ có vô vàn trò vui để tận hưởng. Thế mà lại tiết kiệm tiền đó để đi học đại học sao.
Đúng lúc này, Seon-ah liếc nhìn tôi rồi ấp úng nói:
"Joon à… Hay là cậu chơi với tớ nhé……………?"
"Thôi thôi, không sao đâu, cậu cứ học đi. Không cần phải ép mình thế đâu."
Lần này tôi quay sang nhìn Seon-ah hỏi:
"Còn Seon-ah thì sao? Vì sao cậu phải học?""Tớ thì……………"
Seon-ah ngập ngừng rồi mới mở lời.
"…Tớ cũng muốn vào đại học, Joon à."
"Cậu cũng muốn?"
"Ừm………………"
"Tại sao?"
"Chuyện đó là……………"
Seon-ah hơi do dự.
Tôi ghé sát đầu tới như thúc giục trả lời, Seon-ah chần chừ một lúc rồi mới cất tiếng:
"Một mình tớ không đi học thì có chút kỳ kỳ……………"
"Ây da, kỳ cái gì mà kỳ. Đâu nhất thiết phải học đại học. Tớ cũng đâu có định đi học đâu."
"Dù vậy thì……"
Seon-ah tỏ vẻ ỉu bảo.
"Tớ muốn lên đại học để kết bạn nữa… Rồi cũng muốn học thêm nhiều thứ này thứ kia nữa………"
"…Hừm."
"Tớ muốn bắt kịp các bạn cùng lứa tuổi nữa, Joon à… Còn tiền bạc thì tính sau………"
Tôi tặc lưỡi một cái rồi dựa lưng vào ghế.
Thực ra lời cô ấy nói không sai tẹo nào.
Ở Hàn Quốc, mấy cái kiểu bao nhiêu tuổi phải làm gì gần như đã được đóng khung sẵn, thế nên khi bước ra khỏi cái khung đó, cảm giác bị xã hội cô lập là cực kỳ lớn.
Ngay lúc này đây, ngồi giữa các thành viên mà một mình không học bài đã thấy ngại ngùng và chán chóc rồi, huống chi sau này thành người lớn, dù có nhiều tiền đến đâu thì liệu có bạn bè cùng lứa chơi cùng không.
Lứa tuổi đó người ta đi học đại học, đi nghĩa vụ quân sự, đi chơi với bạn bè hết rồi, liệu có ai rảnh rỗi chơi với một kẻ thậm chí còn chẳng đi học như tôi không.
Một mình đi du lịch thế giới hay đi du thuyền thì rốt cuộc cũng đến lúc rơi vào cảm giác trống rỗng thôi.
'Ừ, đúng rồi… Mình cũng phải vào đại học thôi.'
Tôi chấn chỉnh lại tư thế.
'Phải vào đại học để trải nghiệm đời sống sinh viên một lần cho biết chứ… Dù có giàu đến mấy mà mang tiếng chỉ học hết cấp 3 thì…………'
Dù có là tỷ phú mà chỉ tốt nghiệp cấp 3 thì xã hội Hàn Quốc vẫn sẽ nheo mắt nhìn vào.
Ngay cả những gia đình tài phiệt hàng đầu cũng vắt óc tìm cách tống con vào Đại học Quốc gia Seoul, đó là thực tế xã hội.
Tôi thở dài cầm lấy cây bút.
'…Trước mắt cứ vào Đại học Quốc gia Seoul đã. Bằng thủ khoa Suneung.'
Sau đó thì dù có quậy phá thế nào đi nữa, trước hết cứ phải đỗ trường danh giá cái đã.
Người ta chỉ nhìn vào việc bạn tốt nghiệp Đại học Seoul chứ ai rảnh đi soi bạn tốt nghiệp với điểm số bao nhiêu.
'Chọn đại một ngành không hot ở Đại học Seoul rồi bằng mọi giá tốt nghiệp thôi. Sau khi đánh bại Ma Vương thì năng lực này cũng biến mất, đằng nào điểm số đại học mình cũng chẳng gánh nổi đâu.'
Xác định tâm lý điểm số nát bét ngay từ đầu để thoải mái tận hưởng đời sống sinh viên.
Rồi sau đó lấy cái tấm bằng trường danh giá là xong.
Chỉ cần đến bước đó thôi là từ giờ trở đi thật sự không cần phải nhìn mặt ai trong xã hội nữa đúng không?
'Mà không. Nếu đã xác định điểm số bét dí và chỉ lấy tấm bằng thì đi học Yonsei hay Korea chẳng tốt hơn sao. Lhe nghe bảo đời sống sinh viên Đại học Seoul chán chắt ra. Trái lại bên Yonsei với Korea vừa chơi vui mà con nhà giàu lại đông nữa chứ…………'
Gạch gạch chép chép
'Còn nghĩa vụ quân sự thì tính đường đi dân quân tự vệ hay cách gì đó…………'
Trong lúc tôi vắt óc tính toán chép gạch ngoằn ngoèo, Kyeong-won thấy tôi học bài liền cười hì hì.
"Đến cả Hội trưởng cũng chăm học thế này thì tớ làm sao thắng nổi đây."
Cậu ta đẩy kính cười tươi rói.
Tôi dừng bút lườm cậu ta cháy mặt.
'Cái thằng này, vừa nãy còn lườm nguýt bảo người ta không học bài…………'
Ngay sau đó, như thể có điều muốn nói, Kyeong-won đặt bút xuống rồi nhếch mép cười.
"Hội trưởng này, tớ luôn coi cậu là đối thủ cạnh tranh của mình. Nhưng đến tận kỳ thi học kỳ này tớ mới suy nghĩ kỹ lại và nhận ra mọi chuyện không phải như vậy. Nhìn bây giờ mới thấy, Hội trưởng đang sống một cuộc sống ở tầm cao hoàn toàn khác, thuộc về một vạch xuất phát khác hẳn tớ, thành ra điểm số chẳng là cái đinh gì để cạnh tranh cả. So kè điểm số với một người đang đi cứu thế giới để làm gì cơ chứ. Tớ cảm thấy Hội trưởng đang ở một vị trí mà tớ vĩnh viễn không thể chạm tới được nữa rồi."
"Nịnh thối nịnh nát, đờ mờ……………"Jin-hee vẫn nằm quay lưng chửi đổng một câu.
"Bú liếm vl……………"
"Này, mày có ngủ đâu. Dậy đi, đang chán đây."
Tôi ném bốp chiếc dép lê qua, Jin-hee nhúc nhích cái mông.
"Cái éo gì… Tao với mày thì có cái trò gì mà chơi."
"Thì cùng chơi PUBG đi. Tao tải vào máy cho."
"Éo chơi trò đó."
"Chơi thử đi vui lắm. Nhanh—"
"Trật tự chút đi nàooo!"
Đột nhiên Deok-hoon đập bàn cái Bốp, nước bọt bắn tung xó.
"Bảo trật tự thì trật tự chút đi, sao cứ không trật tự thế hả—"
"Ôi~ Éo!"
"Á, cái đống… Nước bọt……………"
Vì Deok-hoon quá khích bắn cả nước bọt ra nên cả lũ đồng loạt cằn nhằn đứng dậy khỏi bàn.
Trong không khí ồn ào hỗn loạn đó, giờ sinh hoạt CLB cuối cùng của tháng 6 đã kết thúc.
[Thứ Hai, ngày 1 tháng 7 năm 2019, 07: 00] [Lee Joon: Lần thứ 2] [Điểm Truyện ma: 333] [Nhân quả律 (Tỷ lệ nhân quả): 36%]
"Hộc—" Suốt cả mấy ngày cuối tuần tôi không học một chữ nào.
Bất chấp lời giục giã bảo ăn sáng rồi hãy đi của mẹ, tôi vội vã lao ra khỏi nhà.
"Con xin lỗi, trên đường đến trường con sẽ mua gì đó ăn tạm. Trước khi thi con phải ngó lại chút bài nữa ạ."
"Cái thằng này sao lên cấp 3 rồi mà vẫn học kiểu học vẹt nước đến chân mới nhảy thế hả? Không biết kỳ giữa kỳ sao được hạng 15 nữa………"
"Con đi đây ạ~" Tôi vội vã kiểm tra tin nhắn nhóm, vừa hay thấy lời hẹn tập hợp sớm để cùng ôn thi của các thành viên.
<An Kyeong-won: Ai học bài buổi sáng không, tớ sắp đến trường rồi. > <Oh Deok-hoon: 1111111111> <In Ha-yoon: 222222> <Yoon Seon-ah: Tớ nữa> <Lee Jin-hee: Sếch> Nhắn một tin báo mình bắt đầu xuất phát, tôi vội vã chạy đến trường.
Bỏ qua lão bảo vệ bị điên đứng ở cổng kiếm chuyện hỏi sao đến sớm thế, tôi chạy thẳng một mạch đến dãy nhà chính, lúc này đồng hồ đã chỉ 7 giờ 10 phút.
Thở phào một cái, tôi chạy vọt vào lớp.
'Tiết 1 là Ngữ văn. Không phải môn cần học thuộc lòng quá nhiều.'
Chỉ cần lướt nhanh qua sách giáo khoa một lượt rồi học thuộc mấy từ chính tả cô giáo báo trước là xong.
'Tiết 2 môn Tiếng Anh cũng làm tương tự, vấn đề là tiết 3 môn Xã hội tổng hợp…………'
Môn Xã hội thì hoàn toàn là học thuộc lòng nên có rất nhiều thứ cần xem gấp.
Vừa bước vào lớp đã thấy Kyeong-won, Ha-yoon và Deok-hoon đang thu dọn đồ đạc ôn tập đi ra.
"Ơ, Hội trưởng đến sớm thế. Mới nhắn bảo xuất phát mà."
"Bay tới đấy à nàooo."
"Chào cậu, Joon à."
"Chào mấy cậu. Mấy cậu lên phòng CLB đấy à?"
"Ừ, Hội trưởng. Lên đó vừa ôn vừa đố nhau cho dễ nhớ."
"Cầm sách ra đi, Joon à. Cùng đi thôi."
"Chờ tớ tí."
Tôi vội ném cặp sách lên chỗ ngồi rồi ôm sách đi ra.
Top 4 toàn trường An Kyeong-won và In Ha-yoon – đứa cố tình làm bài kém chút cũng đứng thứ 12 toàn trường.
Hai đứa này mà vạch ra các ý chính đố qua đố lại thì chắc chắn sẽ cực kỳ hiệu quả.
Nghĩ vậy, tôi bước ra khỏi lớp thì vừa hay đụng mặt lớp trưởng đang đi vào liền chào hỏi nhau một tiếng.
"Joon à."
"Lớp trưởng, chào cậu."
"Đến sớm thế."
"Ừ."
Tôi gật đầu gượng gạo rồi quay sang hội quân với các thành viên ở hành lang.
Lớp trưởng lớp tôi, Jang-hoon – một học sinh giỏi toàn diện kiêm hotboy.
Tôi vẫn thấy gượng miệng khi gọi tên cậu ta, thế nhưng Jang-hoon lại rất tự nhiên gọi "Joon à" rồi chào tôi.
Thảnh thơi gớm nhỉ.
Không chỉ top 1 toàn trường mà còn là con quái vật đạt điểm tối đa tất cả các môn trong kỳ thi thử tháng 6.
Khác hẳn với vẻ vội vã của chúng tôi, cậu ta vừa chào hỏi các bạn trong lớp vừa thong thả cất đồ.
Liếc nhìn cậu ta một cái, tôi dẫn các thành viên hướng về phía phòng câu lạc bộ ở tầng 5.
"Đi thôi."
"Ừ."
Từ tầng 1 nơi có lớp chúng tôi lên đến tầng 5 nơi có phòng câu lạc bộ.
Đang trong thời điểm phải học từng giây từng phút nên ngay cả khi leo cầu thang, Kyeong-won và Ha-yoon vẫn liên tục đố nhau.
"Ừm… Đặc điểm của khí hậu nhiệt đới là gì……………?"
"Nhiệt độ quanh năm cao, lượng mưa nhiều nên thảm thực vật phát triển tốt. Nói xem các đô thị trên núi cao nằm ở đâu."
"Đô thị trên núi cao? À, những khu vực có độ cao so với mực nước biển lớn ở gần xích đạo. Đúng không?"
"Câu tiếp."
"Ơ?"
"Đúng rồi thì đặt câu hỏi tiếp đi."
"À, ừ… Để xem nào……………"
Cả Kyeong-won và Ha-yoon đều trả lời đúng các câu đố của nhau, nhưng về khí thế thì có vẻ Kyeong-won bị lấn lướt khá nhiều.
'Hay là do nói chuyện với con gái nên luống cuống nhỉ.'
Trong khi Ha-yoon lại giữ nét mặt không chút cảm xúc, chỉ tập trung làm đúng những gì cần làm.
Dù sao thì Deok-hoon và tôi cũng chỉ biết nghệt mặt ra đành bước theo sau leo cầu thang.
Tôi ngoái nhìn Deok-hoon hỏi:
"…Này, Hiệp định Khí hậu Paris hướng tới mục tiêu gì đố mày biết?"
"Hộc, hộc…………"
"Hiệp định Khí hậu Paris. Không biết à?"
"Lúc leo cầu thang đừng có bắt chuyện nàooo…………"
Deok-hoon tỏ vẻ mệt mỏi lau mồ hôi leo từng bậc cầu thang.
'Không chứ, leo có tí thế này mà cũng đổ mồ hôi sao……'
Tôi tặc lưỡi rồi bước vượt lên trước bọn họ, mở cửa phòng câu lạc bộ.
Tít tít~ [Vui lòng nắm lại tay cầm.]
"Cái gì vậy."
"Tránh ra nàooo, hộc."
Deok-hoon lấy bàn tay đầm đìa mồ hôi nắm lấy tay cầm.
Tít tít~ [Cậu Oh Deok-hoon. Đã nhận diện.]
"Phải có mồ hôi mới nhận diện tốt à."
"Dần dần tắt cái chức năng hướng dẫn bằng giọng nói này đi thôi, Hội trưởng. Chờ Ma Vương nghỉ ngơi xong xuôi chắc chắn sẽ dùng cái này để ám Truyện ma đầu tiên đấy."
"Tớ đồng ý. Sau này sửa lại sau."
Vừa nói câu đó vừa mở cửa phòng câu lạc bộ ra.
Chúng tôi liền khựng người lại.
Nơi đó đã có một ai đó đi vào từ trước.
Cạch—
"……"
"……"
Aó khoác màu xám.
Bờ vai rộng thái sơn.
Một người đàn ông trung niên toát ra phong thái trầm hống đang đứng quay lưng nhìn xuống sân trường qua cửa sổ.
'…Chỗ đó là chỗ của mình mà.'
Phòng câu lạc bộ tắt đèn, một người đàn ông trung niên đứng bất động bên cửa sổ.
Tôi chậm rãi quay đầu liếc nhìn Kyeong-won, Ha-yoon và Deok-hoon.
Ý muốn hỏi liệu đó có phải là chú cảnh sát không, có chuyện gì thế.
"……"
Các thành viên cũng chẳng biết gì hơn, chỉ đao mặt lắc đầu.
Trước bầu không khí bất thường, tôi liền bấm bật đèn phòng câu lạc bộ.
Tách— Tách—
"……"
Đèn không sáng.
"Là Joon đấy à."
Chú cảnh sát chậm rãi quay đầu lại nhìn tôi.
Rút từ trong túi ra một khẩu súng ngắn, chú chĩa thẳng vào tôi.
"Có vụ án rồi. Quay về thì tìm ta."
Đoành——!!
Bốp— Khoảnh khắc bị trúng đạn, đầu tôi ngửa bật về phía sau.
Tôi cảm nhận được ý thức của mình đang dần biến mất.
[BẠN ĐÃ CHẾT.] [Bắt đầu lại từ điểm hồi sinh (Checkpoint).] [Đang tải………………]

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn