Chương 220: 221. Giữa màn: Nam sinh trung học không thất bại
Câu lạc bộ truyện ma · Tusk · 597 chương · ~37 phút đọc · Tạo 12/08/2026
201-300 [Thứ Ba, ngày 28 tháng 5 năm 2019, 07: 20] [Lee Joon: Lượt chơi thứ 2] [Điểm Truyện ma: 804] [Nhân quả: 34%]
"Con trai, phải dậy thôi chứ~ Không đi học à?"
Mặc dù đã qua giờ thức dậy từ lâu nhưng tôi vẫn nằm im bất động trên giường, mẹ tôi liền hét lên từ dưới bếp.
Tôi mở mắt ra trong trạng thái mơ màng và thở dài một hơi.
'Mẹ kiếp... Éo muốn đi học tí nào............'
Hôm nay tôi lại chán chán không muốn đến trường đến mức phát điên.
Giống như cái ngày vừa xong đợt dã ngoại là phải đi học ngay vào ngày thường vậy.
Tôi xoay trăn trở cái cơ thể mệt mỏi, chỉ biết thở ra hơi dài.
Chẳng mấy chúc, thấy mãi không chịu ra, mẹ tôi cuối cùng cũng mở cửa bước vào phòng.
"Sao thằng bé này chưa dậy nhỉ? Hôm nay trong người thấy ốm à?"
Ngay khoảnh khắc đó, phản xạ không điều kiện phát ra câu trả lời từ miệng tôi:
"Vâng... Con thấy hình như hơi mệt mỏi trong người............"
"Trời ơi, cuối tuần thì thức đêm, hôm qua lại còn làm quá sức nữa... Chắc là do cố sức quá nên bị cảm rồi."
Tối qua, nhờ việc tôi mang về giải nhất từ cuộc thi mà cả nhà tôi rộn ràng không khí ăn mừng.
Nhờ vậy mà đối với chiêu giả bệnh của tôi, mẹ tỏ ra thái độ rất khoan dung, cho rằng tôi vất vả nên bị mệt cũng phải.
Sau đó mẹ đo nhiệt độ cho tôi một cách đơn giản, nửa tin nửa ngờ rồi lại đi ra ngoài.
"Tạm thời thì không sốt... Mẹ chuẩn bị đi làm nên sẽ gọi điện cho nhà trường, tí nữa nhớ ăn sáng rồi đi bác sĩ xem sao nhé. Rõ chưa?"
"Vâng............"
"Ở nhà một mình đừng có chơi game LoL nhiều quá đấy. Thế thì chỉ mệt thêm thôi, nên dù có chán thì cũng chơi máy tính vừa vừa thôi."
"Con biết rồi ạ............"
Tôi đáp lại bằng giọng điệu mệt mỏi rồi xoay người nằm lại.
Và trong lòng thì cười thầm.
'Hời to rồi!'
Nằm ngủ tiếp một giấc nồng nhiệt, khi tỉnh dậy thì đã khoảng 11 giờ sáng.
Trong nhà cả bố lẫn mẹ đều đã đi làm nên vô cùng yên tĩnh.
Vì ngủ quá nhiều nên tôi ngơ ngác ngồi thẫn thờ một lúc trên giường.
'... Ở một mình giờ này thấy cảm giác kỳ kỳ sao ấy.'
Đã lâu lắm rồi mới được ngủ một giấc đàng hoàng nên tâm trạng bình tĩnh lại, tôi ngồi dậy.
Rồi tôi xiêu xiêu vẹo vẹo bước ra phòng bếp, đến rửa mặt cũng chưa làm mà ngồi ngay vào bàn ăn, lại ngáp một cái.
"Oáp~" Nhấc tấm khăn đậy bàn ăn lên, trước mắt tôi là một bữa ăn sơn hào hải vị mà mẹ đã chuẩn bị sẵn.
Sườn om, trứng chiên, canh tương đậu, cơm gạo lứt.
Hình như tối qua sau khi biết tôi đoạt giải, mẹ đã bảo từ mai phải làm đồ ngon nên lật đật đi chợ lúc đêm muộn, rồi sáng sớm hôm nay đã dậy chuẩn bị mấy món này.
"Con xin phép ăn ạ............"
Tôi vừa chép miệng vừa ăn uống trong trạng thái ngơ ngác vì ngủ quá nhiều.
Cứ thế ngồi ăn được một lúc lâu thì hình như tỉnh ngủ hẳn.
Ngủ một giấc đàng hoàng, ăn đồ ngon.
Đó quả là phương pháp tuyệt vời để xua tan mệt mỏi tích tụ.
"À~ Tạm thời cứ đi bệnh viện xem sao đã."
Muốn trường học chấp nhận nghỉ phép vì bệnh thì cần có giấy chẩn đoán của bác sĩ.
'Tới phòng khám gần nhà là xin dễ dàng thôi.'
Tôi mặc đại quần áo rồi hướng về phía phòng khám Tai Mũi Họng gần đó.
"Mỗi lần tỉnh dậy là cổ họng lại rát... rồi sổ mũi nữa... người cũng thấy lạnh..."
"Thế còn ho với đờm thì sao?"
"Mấy cái đó thì không có ạ."
"Hình như chỉ là có triệu chứng cảm nhẹ thôi, tôi sẽ kê đơn thuốc kháng sinh cho cháu. Mấy ngày nữa nếu vẫn còn triệu chứng thì lại đến khám nhé."
"Vâng, cháu cảm ơn. Với lại nếu bác sĩ xuất cho cháu một bản giấy chẩn đoán thì............"
"Cháu nộp ở đâu?"
"Ở trường học ạ."
"...... Ừ, được rồi. Khi ra về cháu lấy cùng với đơn thuốc nhé."
Bác sĩ Tai Mũi Họng nhìn tôi bằng ánh mắt có chút không hài lòng, nhưng tôi bảo tôi đau thì làm gì được chứ.
Tôi nộp đơn thuốc ở nhà thuốc ngay dưới phòng khám rồi mang bọc thuốc mà tôi thậm chí sẽ chẳng uống về nhà.
'Tạm thời thì phải cho mẹ xem túi thuốc đã.'
Cúp học đúng là dễ thật.
Tôi trở về nhà, đến lúc này mới kiểm tra tin nhắn KakaoTalk trên điện thoại.
Đúng như dự đoán, trong phòng chat chung của Câu lạc bộ Truyện ma có rất nhiều tin nhắn tìm tôi.
<Lee Jin-hee: Mày giả bệnh đúng không đm không mau đến à? > <Ahn Kyeong-won: Chủ tịch vẫn còn ngủ à? > <Yoon Seon-ah: Joon-ah cậu có sao không??? > <Oh Deok-hoon: Đúng là gã gầy yếu. > Thấy tôi đột ngột không đi học, có vẻ các thành viên đã hỏi chủ nhiệm lý do.
Tôi nhếch môi cười rồi gõ phím.
<Lee Joon: Ang Kimochiii> Ngay lập tức các thành viên phản ứng lại.
<Ahn Kyeong-won: Ồ chủ tịch giờ đỡ hơn rồi à? > <Oh Deok-hoon: Chủ tịch xuất hiện> <Lee Jin-hee: Thằng ranh này rõ ràng đâu có bệnh kkk> <Yoon Seon-ah: Joon-ah cậu đang ở đâu> Tôi vừa cười khúc khoắc vừa bật máy tính lên.
Rồi chụp ảnh màn hình đang khởi động gửi cho đám đó.
<Lee Joon: [Hình ảnh]> <Lee Joon: Mệt quá nên chắc phải chơi game một tí thôi> <Lee Joon: Các bạn học hành chăm chỉ nhé> Thế là ngay lập tức có phản ứng.
<Ahn Kyeong-won:;;;;; > <Lee Jin-hee: Muốn giết chết cmn kkk> <Oh Deok-hoon: Cái quái gì thế> <In Ha-yoon: >
"Khúc khích, đám này..."
Tôi nhìn phản ứng của các thành viên rồi tự mình hài lòng mỉm cười.
Trong lúc tôi không có ở đó, mọi người đều tìm kiếm và chờ đợi tôi.
Những tin nhắn KakaoTalk dồn dập như thế.
Đó là một cảm giác khá là dễ chịu.
<Yoon Seon-ah: Joon-ah đừng chơi game LoL nhiều quá đang ốm mà rọi sóng điện từ thì không tốt cho sức khỏe đâu> <Lee Jin-hee: Game LoL là cái đéo gì kkk cụ già à kkk> <Yoon Seon-ah: Nghe bảo rọi sóng điện từ thì đầu óc sẽ kém đi đấy> Thế nhưng mấy đứa này giờ này là giờ gì mà lại xài điện thoại thế này.
Đột nhiên tò mò nên tôi nhắn hỏi.
<Lee Joon: Mà giờ là giờ gì mà tụi mày bấm điện thoại dữ vậy> <Ahn Kyeong-won: Khoa học> <Oh Deok-hoon: Khoa học ừm ừm> <Yoon Seon-ah: Không pải thầy giáo tiết Khoa học đâu>
'Cũng chẳng phải dạng vừa đâu.'
Dù là đám đang ở trường nhưng cũng chẳng chăm chỉ gì cho cam.
Tôi ngồi xuống ghế mở LoL lên, để nhận thưởng chiến thắng đầu tiên nên tạm thời chơi nhẹ nhàng một ván với Bot trước.
Sau đó ngay khi tay đã dẻo, tôi bước vào đấu Xếp hạng và cố tình quăng game liên tiếp 5 ván.
[zxChúaTễLeeJoonzx: Ta đây là Oh Deok-hoon lớp 1-3 ở trường Nakseong, không phục thì tìm tới đây ta hành cho ra bã] [TênGìMàChánThế: kìa thật luôn hả đồ này] Bản thân tính cách của tôi vốn không phải kiểu người trào dâng tính hiếu thắng, nên tôi lại thấy áp lực hơn khi chơi ở mức Xếp hạng cao.
Vì thế hễ thấy thắng liên tiếp vài ván là tôi lại nhanh chóng quăng ván tiếp theo để hạ tụt xuống Rank thấp, trong quá trình đó việc kích động chính trị khéo léo để không bị tố cáo (report) cũng là một trong những niềm vui của tôi.
Rốt cuộc trong 10 ván quăng game thì ván tôi bị chửi chỉ khoảng 1 ván, phần lớn còn lại đều bận rộn chửi rủa lẫn nhau mà chẳng hề biết lý do vì sao trận đấu lại tan nát.
'... Khoan đã. 1 ván trong 10 ván?'
Bất chợt nghĩ đến đó, tôi sực nhận ra.
Nhắc mới nhớ, hôm nay đâu phải là lúc cứ ngồi chơi game liên túc thế này, vì tôi có một chủ đề cần tự mình nghiên cứu ở trong nhà.
'Năng lực, Nam sinh trung học không thất bại!'
Năng lực giúp việc có khả năng xảy ra 1 trên 10 nhất định sẽ thành công.
Nhắc mới nhớ, hôm nay tôi phải nghiên cứu một chút về năng lực này.
Sau khi hoàn thành ván cuối cùng thành công, tôi tắt game đi.
Rồi xé đại một tờ giấy trong sổ tay, dùng kéo cắt ra làm 10 tấm thẻ.
"Ghi số từ 1 đến 10 vào đây thì..............."
Làm thế này rồi xáo trộn lên bắt tìm, thì đó chính là xác suất 1/10 nhỉ.
Tôi kiểm tra lại năng lực qua bảng trạng thái.
'Bảng trạng thái!'
Chói- << Nam sinh trung học không thất bại >> Xếp loại: Cấp A Điều kiện: Chủ động Năng lực: Có thể kích hoạt khi đối mặt với tình huống có tính ngẫu nhiên, nếu xác suất đó từ 10% trở lên thì nhất định sẽ thành công.
'Dù ghi là từ 10% trở lên, nhưng mình phải xác nhận xem đúng 10% có được không.'
Thỉnh thoảng có vài người không phân biệt được giữa "từ... trở lên" (bao gồm) và "trên" (không bao gồm).
Tất nhiên hệ thống thông minh hơn tôi nên không đời nào lại dùng sai từ ngữ này, nhưng trên thực tế cái bảng trạng thái này ngay cả ai tạo ra còn không biết.
Kiểm tra kỹ lưỡng từng từ một cũng chẳng mất mát gì.
'Kiểm tra cái này thì cũng có tốn kém gì đâu.'
Mấy kỹ năng kỳ lạ làm đảo lộn thực tế hoàn toàn như Năng lực Mô-típ (Cliché) thì Nhân quả cũng tăng theo, còn cái này thì quy mô nhỏ hơn nên không có tác dụng phụ nào khi sử dụng.
Tôi xáo trộn ngẫu nhiên các tấm thẻ rồi lật úp xuống, sau đó kích hoạt năng lực.
'Xác suất rút được số 1!'
Chói- [10%] Khoảnh khắc đó, cánh tay tôi bị co giật nhẹ một cái giật giật, rồi tự động đè bộp lên một tờ giấy.
"... Ồ."
Cảm giác đó là gì nhỉ, giống như trong giờ Khoa học lấy búa cao su gõ nhẹ vào đầu gối thì tự động nảy lên vậy.
Cánh tay tôi vừa rồi có cảm giác phản xạ không điều kiện như thế.
Cứ thế tôi lật tờ giấy đang đè lên để kiểm tra, quả nhiên không ngoài dự đoán là số 1.
"Tốt. Thành công. Lần này thử yêu cầu một tình huống phức tạp hơn xem sao."
Cũng là rút số 1, nhưng thêm vào một chút điều kiện.
Chẳng hạn như xác suất rút tấm giấy có số 1 mà bị rách một chút.
Xác suất ngay khoảnh khắc định rút thì bị gió thổi bay.
Xác suất ngay khoảnh khắc định rút thì có ai đó gọi điện đến, v. v...
Tất nhiên thêm điều kiện vào thì xác suất sẽ giảm mạnh, với giới hạn 10% thì không thể cho vào quá nhiều thứ.
Nhưng nếu thành công trong việc kết hợp một hai điều kiện thì khi quen thuộc sẽ sử dụng rất có ích.
'Xem nào... Nên làm cái gì............'
Sau một hồi suy nghĩ, tôi quyết định chọn cuộc gọi điện thoại.
Vì vừa hay tầm này cũng là lúc mẹ sắp sửa gọi điện hỏi thăm xem đã đi bệnh viện chưa.
"Tốt. Vậy thì thẻ sẽ như thế này..............."
Theo tôi nghĩ, xác suất mẹ sắp sửa gọi điện là khoảng 50%.
Vậy thì nhân vào phải trên 10%, nên tôi bỏ bớt một nửa số thẻ đi.
'Một tấm đúng số mong muốn trong 5 tấm thẻ là 20%. Và xác suất mẹ gọi điện là 50%.'
Nhân xác suất hai tình huống xảy ra đồng thời thì chính xác là 10%.
Tất nhiên thế giới không vận hành khớp rần rật theo toán học như thế, nhưng cứ phải dùng thử mới biết được.
'Kích hoạt!'
Vừa nói thế tôi vừa chộp lấy một tấm giấy.
Nhưng khi giơ lên xem thì lại là một con số khác.
"......?"
Không kích hoạt.
Trước mắt cũng không hiện lên xác suất.
Là do thêm điều kiện vào sao, tôi định quay lại thử nghiệm ban đầu, nhưng lần này ngay cả cái đó cũng không kích hoạt.
"... Số 1 trong 10 tấm. Kích hoạt.... Sao lại không được nhỉ."
Trong lúc bối rối lật lật mấy tấm thẻ suy nghĩ.
'Lẽ nào... có thời gian hồi chiêu (Cooltime)?'
Nhắc mới nhớ, kỹ năng Thiết kế cuộc đời mà tôi dùng thay thế cho cái này cũng có thời gian hồi chiêu.
Tôi tạm thời chờ cho thời gian hồi chiêu trôi qua và thử kích hoạt vài lần, nhưng rốt cuộc vẫn không được nên tôi lại bật game lên.
"Vừa chơi LoL giết thời gian vừa thi thoảng kiểm tra lại vậy. Thế thì sẽ biết ngay."
Đáng kinh ngạc là mãi đến 6 tiếng sau, năng lực mới lại dùng được.
"Chà, dài vãi cứt..............."
Mãi đến chiều muộn kỹ năng mới lại kích hoạt được.
Vừa rút được số 1, tôi vừa tắt cuộc gọi điện thoại hỏi thăm của mẹ rồi cằn nhằn trong lòng.
"Không ngờ thời gian hồi chiêu lại dài thế này."
Thế nhưng khi nhớ lại quá khứ thì nó lại hoàn toàn trùng khớp.
Chuyện tôi định uống lon Coca ở phía Kyeong-won không chạm môi vào ở sân bowling tối Chủ Nhật diễn ra vào buổi tối.
Sau đó khi thoát khỏi tòa nhà, thời điểm tôi dùng lại năng lực là lúc rạng sáng.
Và thời gian kích hoạt khi ném bản lề vào mắt cô giáo Choi Jeong-im lại là buổi chiều ngày hôm đó.
"Chỉ cần trễ một lần thôi là tiêu tùng rồi. Xem nào, 6 tiếng... 6 tiếng..."
Tôi cài đặt chu kỳ báo thức trên điện thoại cứ 6 tiếng lại reo một lần.
Làm thế này thì có thể thử nghiệm thêm một lần vào lúc giữa đêm và một lần nữa trước khi đi học ngày mai.
"Đã xác nhận việc từ... trở lên hay trên rồi, cũng đã xác nhận việc có gộp hai tình huống lại được không rồi. Giờ tìm hiểu nốt các phần còn lại là được."
Vào đêm hôm đó, sau khi bố mẹ đã đi ngủ, tôi nghe thấy tiếng báo thức vang lên nho nhỏ liền hô lại năng lực trong phòng:
'Đầu tiên là kích hoạt lệch giờ. Xác suất để sáng mai tôi mở mắt vào lúc 6 giờ 59 phút!'
"......."
'Xác suất sáng mai mẹ ngủ quên! Xác suất ngày mai đột nhiên trời mưa!'
"......."
Không được.
Tôi đã nghĩ nếu cái này được thì mỗi lần có hồi chiêu sẽ cài đặt trước vài cái có ích.
Xem ra không thể đặt trước như thế được, mà chỉ có thể dùng cho tình huống đang đối mặt ngay lúc này thôi.
"Vậy thì lần này thử với một sự thật vô lý xem sao. Chẳng hạn như..............."
Xác suất Ma Vương chết ngay lúc này.
"Kích hoạt!"
'.......'
Chẳng có chuyện gì xảy ra cả.
Tôi sửa lại câu từ rồi kích hoạt lại:
"Xác suất ngay lúc này 'tình cờ' có thiên thạch rơi xuống làm Ma Vương chết. Kích hoạt!"
Chói- [0. 00000003%]
"Thấp dã dời."
Xác suất đã hiện lên, nhưng vì dưới điều kiện giới hạn 10% nên đương nhiên chẳng có chuyện gì xảy ra cả.
Tôi nhìn con số đó rồi trầm ngâm suy nghĩ.
'Tình cờ. Ngẫu nhiên. Bất kỳ thế nào, không mục đích... Quả nhiên chỉ kích hoạt trong tình huống dính tới mấy từ khóa này thôi.'
Lần đầu tiên dùng thử, trong trò ném bowling mà bản thân tôi có thể tự làm bằng thực lực thì đến cả xác suất cũng không hiện lên, hoàn toàn không phản ứng.
Nhưng chiếc bản lề cửa mà tôi nhắm mắt ném đi không liên quan gì đến thực lực của tôi thì lại cắm chính xác vào mắt cô giáo Choi Jeong-im.
"Khi làm cái gì đó thì phải nhắm mắt lại, hoặc là phải kích hoạt trong trạng thái không suy nghĩ gì mới được."
Và còn một điều nữa cần xác nhận.
Chính là xác suất trước mắt tôi.
"... Xác suất vào giờ muộn thế này đột nhiên tất cả nữ sinh trong lớp tôi tình cờ xao xuyến lòng mình mà nhắn tin KakaoTalk cho tôi. Kích hoạt."
Chói- [0. 8%]
'Điên thật. Cái này còn cao hơn cả hạ gục Ma Vương.'
Tôi bật cười nhảm nhí rồi dẹp bảng trạng thái đi.
Vừa rồi tuy là đưa ra câu hỏi kỳ quặc, nhưng khi muốn tìm hiểu xác suất dưới 10% kiểu này thì khá là hữu dụng.
Tất nhiên dưới 10% thì thông thường là chuyện không hay xảy ra, nên cũng không biết có khi nào cần tìm hiểu mấy xác suất đó không.
Lại thêm việc nếu thử kích hoạt mà vô tình từ 10% trở lên thì nó sẽ lập tức dứt khoát xảy ra y như vậy, nên cũng khó mà dùng bừa bãi được.
Dù vậy, sau khi trầm ngâm suy nghĩ, tôi chợt nghĩ ra một khả năng nào đó liền lại nhỏ giọng thì thầm:
"... Xác suất tôi đang nằm ngơ ngác trên giường thì đột nhiên nhận ra về năng lực của In Tae-sang."
Thi thoảng trước khi ngủ nằm trên giường nghĩ vơ nghĩ vẩn, chẳng phải sẽ có lúc đột nhiên 'À, đúng rồi!' rồi suy nghĩ này nối tiếp suy nghĩ kia khớp rần rật sao.
Đó thực sự là khoảnh khắc chỉ có thể coi là tình cờ.
Về điều đó thì thế nào nhỉ.
'Kích hoạt!'
Chói- [6. 3%]
"......!"
Cao thế............!
Tôi đã nghĩ việc tìm hiểu xác suất này thì dùng vào việc gì được chứ, nhưng đúng vào lúc này khoảnh khắc đó lại xuất hiện.
Xác suất để tôi có thể suy luận ra năng lực của In Tae-sang.
Cao hơn tôi tưởng rất nhiều.
'... Cái gì thế này?'
Nghĩa là manh mối gần như đã có đủ hết rồi sao.
Nhưng tôi đã ngẫm đi ngẫm lại chuyện xảy ra hôm qua cả trăm ngàn lần rồi, chẳng nghĩ ra được điều gì cả.
Mới đầu tôi còn nghĩ liệu có phải là năng lực liên quan đến thời gian hay không, nhưng tiếng sóng âm cao tần kỳ quái hay âm thanh phát ra từ nơi hắn ở, rồi cả lý do hắn không ở cùng với các tín đồ lại không thể giải thích được.
"... Hay là không phải chuyện hôm qua, mà là nhớ lại cái gì khác rồi mới nhận ra?"
Vì phần lớn mấy suy nghĩ viển vông khi nằm trên giường toàn là chuyện ngày xưa.
Có phải là trong lúc nhớ lại chuyện xưa cũ khác thì có một ký êm đềm nối liền khớp rần rật với sự việc hôm qua không.
Xác suất suy nghĩ vô tình nối liền như thế là khoảng 5%.
Vì không vượt quá 10% nên năng lực không kích hoạt, nhưng tôi nghĩ mình cứ thử bắt chước xem sao nên nằm phịch xuống giường đúng như điều kiện mình đã đưa ra.
'Nằm ngơ ngác ở đây rồi nhớ ra là 5% đúng không.'
Cứ thế tôi nằm ngơ ngác trên giường nhìn lên trần nhà.
"......."
"......."
Cứ nằm chập chờn như sắp ngủ khoảng 10 phút như thế, những lịch sử đen tối (quá khứ xấu hổ) từ trước đến nay bắt đầu từng cái một hiện ra trong đầu.
'Đù mạ! Hồi thuyết tận thế đó! Đáng lẽ không nên bày đặt suy luận làm cái đéo gì!'
Cái trò gượng ép vô lý rồi làm trò điên khùng đột nhiên hiện về làm tôi đạp tung cả chăn.
Thậm chí chuyện hồi đó lại quay về kết thúc bằng giấc mơ nên cả đám thành viên lẫn Joo Ye-seul đều còn nhớ.
'Mọi người giả vờ như không biết sao. Hay là không thấy có vấn đề gì?'
Chỉ có tôi coi đó là quá khứ xấu hổ thôi, chứ biết đâu trong mắt người khác nhìn vào lại thấy ngầu thì sao.
Ngay sau đó tôi cũng lập được chút chiến công mà.
'A đù, nằm xuống đâu phải để nghĩ mấy cái này.'
Tôi gạt quá khứ xấu hổ sang một bên rồi lại gối đầu lên tay nằm xuống.
Cứ thế lại làm trống rỗng đầu óc rồi nằm ngơ ngác.
Từ từ làm trống suy nghĩ.
Chỉ để hình ảnh hiện lên một cách tự do.
"......."
" "
" "
"Nếu ở Wakanda búng tay vào ban ngày, thì New York nơi Nick Fury bị biến thành bụi phải là ban đêm mới đúng chứ?"
"......!"
Nhắc mới nhớ đúng là vậy.
Rõ ràng là phải có lệch múi giờ, sao trong phim lại thể hiện như thế nhỉ.
'Hừm, Châu Phi với Mỹ thì............'
' $%^$#...............'
' @#! @$%&*^%..'
Đôi mắt từ lúc nào đã từ từ khép lại.
"Zzz......"
Cứ thế một ngày nghỉ bệnh ngọt ngào như mật của tôi trôi qua.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn