Chương 7: [Phía Bên Kia Cuộc Trò Chuyện - 4]
Từ Bên Kia Miền Ký Ưc · Cybertronlk1234 · 30 chương · ~21 phút đọc · Tạo 23/08/2026
WN
"Seonghwan à, dạo này cậu sao thế? Bình thường tớ đã thấy cậu hay u sầu rồi, nhưng gần đây hình như tình trạng đó còn tệ hơn nữa."
"Thế nên tớ mới bảo là không biết cậu đang an ủi hay đang trêu chọc tớ nữa đấy, Seah à."
Con người ta khi đã dồn hết tâm sức lập ra một kế hoạch nào đó, để rồi cuối cùng nó chẳng tạo ra được chút tác động nào và trở nên vô nghĩa, thì ngay lập tức sẽ rơi vào trạng thái bất lực.
Đó chính là bộ dạng của tôi lúc này.
Kế hoạch đầy tham vọng tôi vạch ra hôm qua đã thất bại thảm hại, khiến toàn thân tôi rã rời, chẳng còn chút sức lực hay ý chí nào.
Tôi cũng chẳng mong cầu gì cao xa như việc nụ cười của mình sẽ phá vỡ sự cảnh giác của Jaehwa rồi tiến ngay đến việc trò chuyện, tôi chỉ muốn đó là một kế hoạch khiến cô ấy chịu bước lại gần mình hơn thôi.
Vậy mà cái kế hoạch lập ra sau khi nghe lời khuyên chẳng giống lời khuyên của Seah đã kết thúc khi còn chưa kịp bắt đầu.
Nguyên nhân thất bại rất đơn giản.
Chỉ duy nhất một điều: tôi đã không thể mỉm cười khi đứng trước mặt Jaehwa.
Dĩ nhiên, nếu giả sử tôi có thể mỉm cười và nói chuyện với Jaehwa lúc đó – dù đây chỉ là giả thuyết về tương lai – thì dù không đến mức thành công mỹ mãn, ít nhất tôi cũng đã có thể khiến cô ấy mở lòng hơn với mình.
Thế nhưng, những người khác lại mỉm cười một cách thật dễ dàng.
Từ ông chủ đã nở nụ cười với tôi hôm qua, đến Seah đang như thể trêu chọc tôi lúc này, và cả Yujun ngồi cạnh tôi đây, tất cả họ đều đang cười.
Dù chẳng có chuyện gì quá phấn khích hay vui vẻ, sao họ có thể cười như vậy nhỉ?
Và tại sao tôi lại không thể cười được như họ?
Lần đầu tiên, tôi cảm thấy hoài nghi về bản thân vì một việc mà chỉ riêng mình tôi không làm được.
"Rốt cuộc là cậu làm cái việc bán thời gian gì mà từ lúc bắt đầu đến giờ mặt mày cứ như đưa đám thế hả?"
"Có việc của tớ, nên đừng hỏi thêm nữa. Tớ muốn yên tĩnh một mình."
"Đừng thế chứ, nói ra xem nào. Người ta chẳng bảo nỗi lòng mà chia sẻ với người khác thì sẽ tìm được cách giải quyết sao?"
"Tớ chỉ là không muốn chia sẻ điều đó với cậu thôi."
Đúng là nỗi lòng nếu chia sẻ với người khác thì sẽ tìm ra cách giải quyết.
Nhưng vấn đề là, việc cùng thảo luận với chính đối tượng gây ra nỗi lòng đó thì thật chẳng bình thường chút nào.
Như tôi đã nói lần trước đấy, ngay khoảnh khắc tôi hỏi: "Làm thế nào để kết bạn?", chắc chắn sẽ có một cơn mưa những lời mỉa mai đổ ập xuống đầu tôi kiểu như: "Đến việc kết bạn mà cũng không tự làm được à?".
Đúng là tôi không biết cách tự kết bạn thật, nhưng việc tôi tự nghĩ như vậy với việc phải nghe điều đó từ miệng người khác là hai nỗi đau hoàn toàn khác nhau.
Seah – người mà tôi cứ ngỡ là chẳng suy nghĩ gì sâu xa – thì đã nghe thấy rồi, nhưng nếu để Yujun nghe được chuyện này thì tổn thương tinh thần của tôi sẽ không bút nào tả xiết, vì tên này tự tin là kẻ trêu chọc người khác giỏi hơn bất cứ ai.
Yujun nãy giờ vẫn im lặng quan sát tôi, dường như thấy bộ dạng này của tôi quá ngột ngạt nên cậu ta thở dài một tiếng rồi lên tiếng:
"Tớ không biết cậu đang gặp chuyện gì, nhưng nếu thấy khó nói thẳng với bọn tớ thì cứ nói vòng vo cũng được. Seah có kể loáng thoáng là hôm nọ cậu đột nhiên hỏi cách để kết bạn."
"Cái... chờ chút?"
Khoan đã, tôi chưa từng hỏi Yujun về chuyện kết bạn, sao cậu ta lại biết được?
"Seah? Cậu nói cho cậu ta biết rồi à?"
"Thì Seonghwan đâu có bảo tớ phải giữ bí mật đâu... Tớ vô tình nhắc đến khi đang nói chuyện với Yujun thôi."
Nghe Seah nói, một cơn giận bỗng chốc trào dâng, nhưng thành thật mà nói thì đúng là tôi chưa từng dặn cậu ấy phải giữ kín, nên tôi cũng chẳng có lý lẽ gì để bắt bẻ.
"Mà sao tự nhiên cậu lại đòi kết bạn? Chẳng phải bạn bè của cậu chỉ có tớ, Seah, Ujong với Jeonghwa thôi sao?"
"Câu đó tớ nghe Seah nói rồi, nên cậu im đi được rồi đấy... đồ chết tiệt."
"À, thế à?"
Vẻ mặt Yujun lộ rõ vẻ đang tính toán xem nên trêu chọc thằng bạn này thế nào cho bõ.
Cái vẻ mặt nham nhở đó... Chính vì không muốn nhìn thấy nó nên tôi mới định không nói ra.
"Nhưng mà Seonghwan này, sao tự nhiên cậu lại tò mò về cách kết bạn thế?"
"Chỉ là tớ nghĩ mình cũng nên thử làm quen với những người khác xem sao."
"Cậu á? Đột ngột vậy?"
"Tớ cũng biết tính cách mình mà nói ra câu này thì kỳ cục lắm, nên cậu thôi ngay cái kiểu chỉ tay vào mặt tớ rồi cười khinh bỉ đó đi."
Yujun trưng ra bộ mặt như thể cuối cùng cũng túm được thóp của tôi, trông cậu ta có vẻ đang suy nghĩ xem nên trêu tôi thế nào.
Phải nhanh chóng kết thúc câu chuyện rồi rời khỏi đây thôi.
Cứ tiếp tục nghe tên này trêu chọc, tâm trạng vốn đã uể oải của tôi chắc chắn sẽ còn tệ hại hơn nữa.
"Dù sao thì tớ thấy mình không hợp với gương mặt tươi cười đâu. Cứ cười là y như rằng lại có chuyện chẳng lành xảy ra."
"Đã bảo cậu đừng nói thế mà. Chẳng phải người ta nói cứ cười thì con người sẽ trở nên tích cực hơn sao?"
"Cái đó chắc chỉ đúng với cậu thôi."
Giống như những bộ quần áo đẹp chỉ hợp với người tỏa sáng như Seah, nụ cười không phải là "bộ đồ" dành cho tôi.
"Tớ không ngờ việc kết bạn lại khó đến thế. Seah bảo phải tìm ra điểm chung và những thứ đối phương thích thì mới làm bạn được, nhưng tớ chẳng có điểm chung hay sở thích gì giống người ta cả, nên chắc là không thể làm bạn được rồi. Hay là tớ nên bỏ cuộc nhỉ?"
"Thế nên tớ mới bảo Seonghwan đừng có kết bạn gì hết, cứ ở bên cạnh bọn tớ cả đời là được rồi mà?"
Nghe Seah nói, tôi suýt chút nữa là vung nắm đấm, nhưng nhìn gương mặt tươi cười rạng rỡ kia, tôi không nỡ nên đành nén cơn giận vào trong.
"Nhưng Seonghwan này. Nghĩ lại thì, không phải cậu đang suy nghĩ quá phức tạp sao?"
Yujun, người nãy giờ vẫn im lặng quan sát tôi, bỗng trầm ngâm một lát rồi thận trọng lên tiếng.
"Đột nhiên cậu nói thế là ý gì? Tớ nghĩ quá phức tạp là sao?"
"Không, ý tớ là nếu muốn kết bạn thì cứ kết bạn thôi, việc gì phải nghĩ ngợi sâu xa thế?"
Yujun nãy giờ lắng nghe cuộc trò chuyện giữa tôi và Seah, lộ rõ vẻ mặt không thể hiểu nổi.
"Cậu thử nghĩ kỹ mà xem. Cậu thấy tính cách của tớ, tính cách của Seah với tính cách của cậu có hợp nhau không?"
"Ờ, chuyện đó thì..."
Nghĩ lại thì, tôi, Seah và Yujun hoàn toàn không phù hợp với cái gọi là "điều kiện để trở thành bạn bè" mà Seah đã nói.
Ví dụ như Seah cực kỳ thích những thứ đáng yêu.
Từ những con vật như chó, mèo cho đến những con búp bê xinh xắn, cứ là thứ gì dễ thương là cậu ấy thích tuốt, không phân biệt chủng loại.
Chỉ cần vào trang Star-gram (mạng xã hội tương tự Instagram) của Seah là thấy ngay, ảnh động vật hay búp bê còn nhiều hơn cả ảnh tự sướng của cậu ấy, thế là đủ hiểu rồi.
Ngược lại, Yujun thì cực kỳ dị ứng với những thứ đáng yêu.
Mỗi khi thấy Seah ngắm ảnh động vật rồi xuýt xoa, cậu ta lại bảo: "Chẳng hiểu sao lại có thể thích mấy thứ gớm ghiếc như thế được".
Còn tôi, so với hai người họ, tôi thuộc phe trung lập: không quá thích nhưng cũng chẳng ghét bỏ gì những thứ dễ thương.
Không chỉ có vậy, chúng tôi mỗi người một mối quan tâm, sở thích và ghét bỏ khác nhau, thậm chí đến cả tính cách cũng chẳng có điểm nào tương đồng.
Ngoại trừ việc cùng chơi game ra thì chẳng có điểm chung nào, vậy mà làm sao những kẻ khác biệt như chúng tôi lại có thể trở thành bạn của nhau được nhỉ?
"Thấy chưa, nghĩ lại thì đúng là vậy mà. Là do Seah chỉ dẫn sai lệch thôi, chứ tớ nghĩ hoàn toàn khác."
"Cái gì cơ! Tớ không hề chỉ dẫn sai lệch cho Seonghwan nhé!"
"Dù sao thì Seonghwan à, cậu suy nghĩ nhiều quá rồi. Việc tâm đầu ý hợp hay có cùng sở thích là chuyện của sau khi đã trở thành bạn bè, không cần phải đào sâu nghĩ kỹ ngay từ đầu đâu. Cứ tự nhiên mà tiếp cận người ta đi. Nếu người đó thực sự là người có thể trở thành bạn của cậu, thì dù cậu không phô diễn bất cứ vẻ ngoài giả tạo nào, họ vẫn sẽ làm bạn với cậu thôi."
"Tự nhiên cậu nói mấy lời này làm tớ thấy cậu như biến thành người khác vậy, Yujun à."
"Vì tớ đâu có phải hạng biến thái cứ nhìn thấy mèo là thở hổn hển như cậu đâu."
"Cái gì! Cậu nói cái gì cơ?!"
Yujun và Seah lại bắt đầu chí chóe, trêu chọc nhau như cơm bữa.
Dù có cãi nhau như thể sắp giết nhau đến nơi, thì chỉ vài phút sau họ lại thân thiết như chưa có chuyện gì xảy ra.
Mà khoan đã, nếu là người có thể trở thành bạn với mình... thì dù mình có thể hiện bộ dạng nào đi nữa...
- - Sau khi tan học, hôm nay tôi lại đứng trước căn phòng nơi Jaehwa đang ở như mọi khi.
Nếu là bình thường, tôi đã mở cửa bước vào ngay, nhưng nghĩ đến cảnh Jaehwa vì hành động của mình hôm qua mà kinh hãi chui tọt vào dưới chăn, tôi bỗng thấy lo sợ về tình cảnh sắp diễn ra khi mình bước vào.
Tôi sợ rằng nếu mình mở cửa vào, lần này cô ấy sẽ không trốn trong chăn nữa mà sẽ chạy trốn khỏi căn phòng này luôn mất.
'Việc tâm đầu ý hợp hay có cùng sở thích là chuyện của sau khi đã trở thành bạn bè, không cần phải đào sâu nghĩ kỹ ngay từ đầu đâu. Cứ tự nhiên mà tiếp cận người ta đi. Nếu người đó thực sự là người có thể trở thành bạn của cậu, thì dù cậu không phô diễn bất cứ vẻ ngoài giả tạo nào, họ vẫn sẽ làm bạn với cậu thôi.'
Câu nói đó của Yujun hôm nay đã khiến tôi phải suy nghĩ rất nhiều.
Tôi đã luôn chỉ nghĩ xem mình phải tiếp cận Jaehwa thế nào để cô ấy chịu nói chuyện với mình, chứ chưa bao giờ nghĩ đến việc phải tiếp cận cô ấy bằng chính con người thật của mình.
Tiếp cận một cách tự nhiên, không tô vẽ... Phải cho Jaehwa thấy con người thật của tôi chứ không phải một bộ dạng giả tạo nào đó.
Vừa không ngừng ngẫm nghĩ về lời Yujun nói, tôi vừa bước vào phòng.
"..."
Vẫn như mọi khi, Jaehwa đang vùi mình trong đống quần áo, chỉ để lộ mỗi khuôn mặt và nhìn chằm chằm vào tôi khi tôi vừa bước vào.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn