Chương 54: Chương 20
[Anh Hùng Giả Mạo Trở Thành Hàng Thật]~Chuyển sinh thành anh hùng ngạo mạn trong thế giới game trầm cảm, tôi dùng kiến thức nguyên tác và cày cấp để vô song với tư cách "Cựu anh hùng", ai dè trở thành nhân vật siêu nổi tiếng ở thế giới thực~ · Kirito51 · 90 chương · ~21 phút đọc · Tạo 01/09/2026
Phần 2 - Lời thì thầm của Hồng Tinh (Đang tiến hành)
"Hướng này ạ, tiểu thư Faltina!... A, Leonard! Diabol!"
Được Liese dẫn đường tới hội trường thi, Faltina đụng độ Leonard và Diabol giữa đường. Ngay khi vừa nhìn thấy bóng dáng Faltina, như thể trút bỏ được gánh nặng, cả hai liền đổ gục xuống mặt đất.
"Tuy có nhiều điều muốn hỏi, nhưng cứ trị thương trước đã nhỉ."
Faltina kiểm tra vết thương của hai người trước. Cả hai đều bị gãy vài cái xương, nhưng không nguy hiểm đến tính mạng. Dù vậy, thông thường với vết thương thế này thì đau đến mức chẳng thể bước đi nổi mới đúng...
"Hai người giỏi đi lại thật đấy. Elmika thật là, ít ra cũng phải đưa người ta đi cùng một đoạn chứ."
Chắc gã đó lại lấy sức sống trâu bò của bản thân ra làm thước đo cho người khác rồi — Faltina thầm thở dài một tiếng. Nói rồi, cô chạm tay vào cánh tay của Diabol trước tiên. Trong chớp mắt, vết thương của cậu ta khép lại, xương gãy tự nối lại lành lặn.
"K-Không thấy đau nữa!"
"S-Siêu thật..."
Diabol vung vẩy cánh tay đầy kinh ngạc, còn Liese thì thốt lên câu cảm thán. Tiếp đó, Faltina dời ánh mắt sang phía Leonard.
"... Cơ mà?"
Chợt, một cảm giác hoài niệm trỗi dậy dồn dập trong lòng Faltina. Cảm giác như thể trong quá khứ, cô đã từng chữa trị vết thương cho cậu thiếu niên này vậy. Và cùng lúc đó, một niềm dằn dằn dâng lên từ sâu thẳm. Hình như... cô từng làm điều gì đó rất có lỗi với cậu ấy...
"Tiểu thư Faltina! M-Mau chữa cho Leonard với... C-Chẳng lẽ vết thương nặng tới mức ngay cả tiểu thư cũng không chữa nổi sao?"
"Này Liese, đ-đừng có làm ầm ĩ lên thế. Vết thương cỡ này cứ bôi tí nước bọt là..."
"Người bệnh trật trật cái miệng lại!"
Liese mắng xối xả vào mặt Leonard. Nhìn hai đứa nó chí chóe, Faltina chợt nảy ra một ý nghĩ.
"... Liese này, em có thích cậu ấy không?"
Thắc mắc đột ngột của Faltina khiến mặt Liese đỏ bừng như gấc chín.
"Hả? Làm, làm gì có chuyện đó ạ! Leonard... ch-chỉ giống như đứa em trai của em thôi..."
"Nghĩa là em yêu thương cậu ấy như em trai đúng không? Là một tồn tại rất quan trọng đối với em."
"Ch-Chuyện đó... vâng."
Liese gật đầu, khuôn mặt đỏ lựng. Đằng sau, Leonard càu nhàu: "Ai là em trai chứ. Tôi là anh mới đúng!", còn Diabol thì ngán ngẩm: "Mày nên nhờ cô ấy chữa luôn cái đầu gỗ của mày đi thì hơn."
"Chị muốn xác nhận thêm một chuyện nữa. Có phải em dùng được ma pháp trị thương đúng không?"
"Vâng? Đ-Đúng là thế thật... nhưng em chưa từng học hành bài bản bao giờ. Em chỉ chữa được mấy vết trầy xước nhẹ thôi..."
"Chưa từng trải qua đào tạo chính quy mà làm được tới mức đó thì đúng là một tài năng tuyệt vời đấy."
Dù thốt ra những lời ấy, Faltina lại cảm nhận được một niềm hoài niệm không sao tả xiết. Bản thân cô từng hướng dẫn Thần thánh Ma pháp cho con bé trong quá khứ. Cô từng dạy cho con bé vài thánh câu quan trọng. Một niềm tin chắc chắn trỗi dậy trong lòng cô.
"Nhân cơ hội này, thử xem sao nhé?"
"Hả? Nhưng em... em đâu có biết thánh câu nào để chữa gãy xương đâu..."
"Thánh câu thì để chị dạy. Hãy xướng theo chị nhé."
Nói rồi, Faltina nhẹ nhàng nắm lấy tay Liese. Rồi cả hai cùng hướng tay về phía Leonard.
"Ma thuật trị thương là ma pháp của tình yêu. Hãy gửi gắm tình cảm yêu thương, mong muốn bảo vệ người đó vào lời cầu nguyện."
"V-Vâng!"
Liese nhắm mắt lại theo đúng lời Faltina dặn. Từ bờ môi Faltina, những thánh câu ngân vang tuyệt đẹp cất lên. Liese nhất tâm cầu nguyện, lặp lại từng lời thánh câu đang hòa quyện theo điệu nhạc của Faltina.
Một luồng ánh sáng mềm mại bao bọc lấy cơ thể Leonard.
"... Hết đau rồi!"
Leonard kinh ngạc nhảy dựng lên. Vết thương của cậu đã hoàn toàn lành lặn.
"Haa... haa..."
"Em làm tốt lắm. Quả nhiên em có tài năng thiên bẩm về Thần thánh Ma pháp."
"C-Cảm ơn tiểu thư nhiều lắm ạ."
Được Faltina khen ngợi, Liese ngượng ngùng đỏ mặt. Faltina xoa đầu cô một cách dịu dàng.
"Quả không hổ danh là em chồng của chị."
"Hả? Vừa rồi chị nói..."
"Ơ kìa, chị vừa nói gì sao?"
Liese là em gái của Elmika.
Còn mình là vợ của Elmika.
Vì vậy, Liese chính là em chồng của mình.
Suy ra phương trình đó trong đầu, Faltina tự giải tỏa khao khát bằng hành vi thả thính ngầm tự mình hiểu lấy.
"Hehe... Chị rất mong chờ ngày em tới học viện đấy."
Thực ra, Faltina cũng nhận được lời mời làm giảng viên giống như Elmika. Họ muốn cô dạy Thần thánh Ma pháp cơ bản. Cô rất muốn sớm truyền dạy Thần thánh Ma pháp và cả những giáo lý chân lý mà bản thân ngộ ra cho Liese. Faltina đang nghĩ như thế thì...
"A, em... chắc là trượt rồi ạ."
"Hả?"
"Vì em chưa hạ được con golem nào cả..."
"Chà..."
Lời Liese nói khiến cả Leonard lẫn Diabol đều trợn tròn mắt.
"Làm sao thế được! Tớ muốn đi học cùng Liese cơ mà..."
"... Tại tao cả đúng không?"
"Không đâu, cậu không cần bận tâm đâu! Tớ cũng đâu có mặn mà gì với việc đi học đâu chứ."
Động cơ dự thi của Liese vốn chỉ vì "lo cho Leonard". Cô chẳng có ước mơ hay mục tiêu gì cả. Dù xa Leonard thì buồn thật đấy nhưng...
"Nên là... không sao đâu ạ. Dù được tiểu thư kỳ vọng nhưng em xin lỗi..."
"Thật là, cái anh Elmika này... Lại nợ em một món rồi nhé."
Faltina không chấp nhận lời xin lỗi của Liese. Thay vào đó, cô rút từ trong ngực áo ra một tờ giấy.
"Cái đó là...?"
"Thư giới thiệu đấy."
Giống như Elmika, Faltina cũng sở hữu một thư giới thiệu cho phép một cá nhân tùy chọn đỗ thẳng vào Học viện Hiệp sĩ Ma đạo Kyrenax. Dĩ nhiên, Faltina vốn chẳng có ai muốn tống vào học viện nên không định dùng tới nó...
"Đây cũng là sự an bài của số phận. Hay là... fufufu."
Lại nằm trong Mắt nhìn tương lai của Elmika sao?
Cô định nghĩ thế nhưng rồi gạt đi: Không, chắc lại là cú ngáo phốt như mọi khi thôi.
Sau phải đòi Elmika "đáp lễ" đàng hoàng mới được. Nên yêu cầu anh ta làm gì đây nhỉ... Trong lòng Faltina phơi phới rạo rực, nhưng bề ngoài cô vẫn giữ nét mặt thản nhiên.
"Hả? N-Nhưng mà! K-Kẻ như em..."
"Không cần phải hạ thấp bản thân bằng từ 'kẻ như em' đâu. Nếu là em... dĩ nhiên còn tùy thuộc vào sự nỗ lực, nhưng việc đạt tới cảnh giới của chị hoàn toàn nằm trong tầm tay mà."
—— Lần này, mình nhất định sẽ đàng hoàng...
Chợt Faltina cảm thấy một cảm giác thân thuộc với chính phát ngôn của mình. Hình như trong quá khứ cô cũng từng nói câu tương tự.
"N-Nhưng mà... nhận sự đặc ái thế này thì..."
"Nếu em nhất quyết từ chối thì không nhận cũng chẳng sao.... Nhưng em chắc chắn chứ?"
"Hả? Chắc chắn chuyện gì ạ..."
Faltina ghé sát môi vào tai cô thiếu nữ đang bối rối, thì thầm:
"Nguy cơ bị người khác cướp mất người yêu đấy."
"... Hả?"
"Tướng mạo của cậu ấy cho thấy tương lai sẽ dính vào rất nhiều rắc rối tình duyên."
Không hiểu sao Faltina lại có cảm giác Leonard sẽ rất đào hoa... ngang ngửa với chồng mình.
"C-Chuyện đó... em không muốn đâu!"
"Vậy thì em cần cái này đúng không?"
"Nh-Nhưng... vì thứ tình cảm bất thuần này mà..."
"Không hề bất thuần chút nào."
Faltina đặt cả hai tay lên vai Liese, mỉm cười:
"Tình cảm muốn yêu thương một người và sinh con đẻ cái cùng người đó hoàn toàn phù hợp với ý nguyện của Chúa."
"S-Sinh con...!? Ch-Chuyện đó, em..."
"Thôi thì dùng hay không tùy thuộc vào em đấy."
Faltina nhét thư giới thiệu vào tay Liese. Nếu Liese không dùng thì chịu. Nhưng nếu con bé dùng...
"Em hãy thay thế chị..."
Nói tới đó, Faltina ngơ ngác nghiêng đầu.
Thay thế?
Tại sao chứ?
Đó là câu chuyện của "quá khứ".
"Hiện tại" đã khác rồi.
"Chị mong đợi ngày em cùng chị cứu rỗi con người và thế giới này."
Faltina nói vậy với Liese rồi quay lưng rời đi.
Faltina rảo bước dưới những vệt nắng xuyên qua kẽ lá. Không hiểu sao tâm trạng cô lại nhẹ nhõm hơn lúc nãy rất nhiều. Cảm giác như một cái gai cắm sâu trong cổ họng vừa được rút ra vậy.
"... A, Elmika."
"Faltina!"
Đúng lúc đó, Elmika từ phía trước hớt hơ hớt hải chạy tới. Vẻ mặt anh trông có vẻ cuống cuồng lắm.
"Có chuyện gì thế anh?"
"Không, thật ra thì..."
Theo lời Elmika, đáng lẽ lá thư giới thiệu phải trao cho Liese thì anh lại lỡ tay đưa cho Diabol mất rồi. Thành ra mới phát sinh nguy cơ Liese không thể nhập học...
Quả nhiên, lại là pha ngáo phốt như mọi khi.
"Thế bây giờ anh định tính sao?"
"Trước mắt thì hỏi xem Liese hạ được mấy con golem... rồi mới tính tiếp."
"Hừm, ra là vậy."
Faltina mỉm cười ranh mãnh, đưa ngón trỏ lên môi.
"Em có thư giới thiệu đấy."
"... A! Còn có cách đó nữa nhỉ!! Thế, Faltina ơi? Anh có chuyện này muốn nhờ..."
"Để xem nào, làm thế nào bây giờ nhỉ."
Faltina chống ngón trỏ lên cằm, giả vờ suy nghĩ. Vì cô đã đưa thư giới thiệu cho Liese rồi nên nguyện vọng của Elmika thực ra đã hoàn thành. Nhưng cô nhất quyết không nói ra.
"Thử nghĩ mà xem, lúc nào anh cần lợi dụng em thì anh mới tìm tới em nhỉ."
"Kh-Không, làm gì có chuyện đó..."
"Mặc dù em là vợ anh, vậy mà cảm giác như em luôn bị coi thường ấy."
Faltina vốn dĩ đang rất bất mãn với mối quan hệ hiện tại giữa mình và Elmika. Chuyện không thể sinh con thì thôi bỏ qua đi. Vì nó ảnh hưởng tới việc tiêu diệt Ma Vương. Đó không phải là ý muốn của cô.
Thế nhưng, giữa vợ chồng với nhau đáng lẽ phải có nhiều cử chỉ thân mật hơn chứ!
"'Vợ phải làm chồng vui lòng, và chồng cũng phải làm vợ vui lòng. Đó là nghĩa vụ của vợ chồng.' Ngài Evram cũng đã nói như vậy trong cuốn ngôn hành lục của mình."
Nếu chồng lên tiếng nhờ vả, vợ sẽ đáp lại. Thế nhưng là một người chồng, anh cũng phải đáp lại bằng tình yêu thương tương xứng chứ.
— Faltina lập luận.
"R-Ra là vậy sao...? Nghe cũng... có lý đấy. Thế... ừm, anh phải làm gì cụ thể đây?"
"Hãy thường xuyên yêu thương em hơn vào mỗi ngày."
"Anh vẫn yêu Faltina mà?"
"'Tình yêu không thể hiện qua lời nói, mà phải chứng minh bằng hành động.' Ngài Evram cũng từng nói thế."
"R-Ra thế... Vậy cụ thể anh phải làm gì?"
Trước câu hỏi của Elmika, Faltina đường hoàng trả lời bằng một giọng điệu dứt khoát:
"Hôn em đi."
"Hôn... sao."
Dù sao cũng đã hôn vài lần rồi. Bây giờ làm thêm lần nữa thì có khác gì đâu chứ...
Đối mặt với vẻ mặt kiểu đó của Elmika, Faltina tiếp tục bồi thêm:
"Từ nay cho tới mãi mãi về sau, bất cứ khi nào em muốn, bất kể bao nhiêu lần, anh phải đáp lại yêu cầu của em và hôn em, hứa sẽ yêu em đi."[note107551]

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn