Chương 67: Chương 33
[Anh Hùng Giả Mạo Trở Thành Hàng Thật]~Chuyển sinh thành anh hùng ngạo mạn trong thế giới game trầm cảm, tôi dùng kiến thức nguyên tác và cày cấp để vô song với tư cách "Cựu anh hùng", ai dè trở thành nhân vật siêu nổi tiếng ở thế giới thực~ · Kirito51 · 90 chương · ~22 phút đọc · Tạo 01/09/2026
Phần 2 - Lời thì thầm của Hồng Tinh (Đang tiến hành) Tôi cưỡng ép kéo Medicia lại gần rồi ôm chặt lấy cô ấy. Mặc cho thân thể cô ấy đang vùng vẫy, tôi xiết chặt lấy cô rồi luồn lưỡi vào sâu trong làn môi ấy.
"……! Ưm……!! Nnn…… 💛" Sự chống cự của Medicia dần dần yếu đi. Trái lại, cô ấy còn bắt đầu đưa cái lưỡi nho nhỏ ra đáp lại một cách nũng nịu.
... Hợp tác dữ ta. Mà thôi, sao cũng được.
"Hả? Hả……!? Ng-Ngươi đang làm cái……"
Mặc kệ Aermet đang kinh ngạc, tôi tiếp tục khóa chặt nụ hôn với Medicia. Vừa vuốt ve làn da trắng ngần của cô ấy, tôi vừa âm thầm tìm kiếm dấu vết lời nguyền.
... Thấy rồi. Ừm, tuy tìm thấy thật, nhưng tôi lại chẳng biết giải nó kiểu quái gì cả. Đã thế hình như còn có nhiều hơn một lời nguyền nữa chứ.
Hết cứu rồi.
"……💛 Mã-Mãnh liệt quá…… 💛💛" Tôi cưỡng ép kéo khối lời nguyền ra rồi hút sạch lấy nó. Tôi có thể cảm nhận được lời nguyền vốn đang gặm nhấm cơ thể Medicia tan chảy và đi vào trong cơ thể mình.
Đây chính là ứng dụng từ ma pháp kích dục mà tôi đã học lỏm được từ Faltina và Lara.
"……Phù. Tạm thời lời nguyền của Medicia để tôi gánh thay cho."
"……Nnn, nữa đi…… 💛" Tôi xoa nhẹ đầu Medicia khi cô ấy vẫn đang níu lấy mình, rồi đặt cô ấy nằm xuống sàn. Cô ấy vẫn ngước nhìn tôi với khuôn mặt đờ đẫn, phê pha tràn đầy vẻ mê đắm.
... Nói mới nhớ, Medicia trước giờ đáng yêu đến thế này sao nhỉ? Cái quái gì thế này, lạ thật đấy. Tim mình bắt đầu đập thình thịch rồi.
Chẳng lẽ đây là……
"T-Tên khốn…… ng-ngươi ngay trước mặt ta…… mà dám cướp đi làn môi của Medicia-sama!!"
"Người phụ nữ hay ghen gông thường bị ghét lắm đấy nhé."
"Hự!"
Tôi tung một cú đá móc hết lực thẳng vào bụng tên biến thái. Bức trần nhà bị đâm thủng, tên biến thái bay vút lên không trung.
"C-Cái này…… Rốt cuộc là có chuyện gì……"
"Tôi là Elmika Angelos Simeon. Đây là trận chiến với Ma Vương Quân. Tôi sẽ bồi thường thiệt hại, ông cứ yên tâm."
Tôi nói với ông chủ nhà trọ đang bàng hoàng đứng ngơ ngác, rồi phóng qua cái lỗ trên trần nhà leo lên mái. Trên đó, tên biến thái đang vừa ôm bụng vừa trừng mắt nhìn tôi.
Cú vừa rồi mình tung ra với ý định kết liễu luôn đấy…… mà mụ này dẻo dai lạ thường. Hơn nữa cảm giác va chạm lúc trúng đòn cũng có gì đó sai sai.
"Ngươi dám cướp đi sợi dây liên kết giữa ta và Medicia-sama! Đồ NTR khốn kiếp!!"
"Ngủ được với cô ấy rồi hẵng nói đến chuyện NTR nhé?"
Tôi tính áp sát định bồi thêm đòn truy kích……
『Dừng lại』
"Ưm……!"
Chân tôi khựng lại trong chớp mắt. Thừa cơ hội đó, tên biến thái bật nhảy sang mái của một tòa nhà khác.
"Hà…… hà……"
Tên biến thái thở dốc, ôm lấy ngực có vẻ đau đớn. Phản sở hữu từ ma thuật thôi miên sao?
Vì tôi đã gánh hầu hết lời nguyền của Medicia sang mình, nên việc lời nguyền của tên biến thái có tác dụng lên tôi nằm trong dự tính. Tuy nhiên tôi có một độ kháng nhất định với các loại thôi miên.
Dù nếu chạm trán cấp độ "Quyền Năng" như Niana thì chịu chết không đỡ nổi thật. Nhưng cái đó là do cô ta tập trung toàn bộ công suất vào mảng "kích dục" rồi.
Thế nên việc đòn đó không ăn thua với tôi là đúng như dự đoán…… nhưng hừm, đây thực sự là thôi miên sao? Tôi chẳng có cảm giác nó tác động lên não bộ hay cơ thể mình chút nào. Hơn nữa thôi miên mà lại có phản phệ thì nghe cũng hơi vô lý.
Nói đúng hơn thì phải là……
"Mà thôi, cứ bắt sống mụ rồi tra hỏi sau cũng được."
Tôi chuẩn bị tiếp cận tên biến thái một lần nữa…… đúng lúc đó. Mái tóc của Aermet uốn lượn như một sinh vật sống.
Nó biến đổi thành những chiếc xúc tu màu xanh lục, vun vút quất ra như những sợi roi.
"Chết đi!"
Hàng chục chiếc xúc tu lao đến tấn công tôi. Tạm thời tôi hứng thử vài đòn xem sao…… ra là vậy.
Uy lực đủ để thổi bay cả một căn nhà dễ như chơi. Để hạn chế thiệt hại xuống mức tối đa thì……
"Dù không thích lắm nhưng đành chịu vậy."
Tôi chộp lấy chùm xúc tu. Nó cứng như cao su đúc, vừa đàn hồi lại vừa lạnh ngắt.
"Hự……!"
"Tôi cũng chẳng muốn nắm tóc phụ nữ chút nào đâu, nhưng……"
Tôi giật mạnh chùm xúc tu hết sức. Cơ thể Aermet bị lôi xộc lại gần. Trên gương mặt Aermet lộ rõ vẻ hoảng loạn.
『B-Buông ra! 』 Trong một khoảnh khắc, tay tôi hơi thả lỏng ra. Nhưng tôi lại dồn lực vào một bàn tay lần nữa. Rồi giáng một đấm nảy đom đóm mắt thẳng vào bản mặt đang bị kéo lại gần.
Lực đấm vẫn nương tay như trước, nhưng đây là khuôn mặt — điểm yếu của cơ thể người. Tầm này chắc chắn knock-out rồi.
Tôi đã nghĩ như thế……
"Sức mạnh Đấng Bề Trên ban cho mà cũng không ăn thua sao…… Tên quái vật này."
Tên biến thái bị đánh văng ra lảo đảo đứng dậy. Rồi mụ ta nhổ một bãi nước bọt lẫn máu xuống mái nhà. Có vẻ vài chiếc răng đã bị đánh gãy.
『Cơ thể này không hề có vết thương』 Ngay khi tên biến thái cất lời, vết thương lập tức biến mất. Đến cả vết máu làm bẩn quần áo cũng không còn sót lại chút nào.
Hóa ra là thế~ Tôi hiểu rồi nhé.
"Năng lực của cô là Cải Biến Thực Tại đúng không. Phạm vi tác dụng là bản thân…… và những kẻ nói dối trước mặt cô, đúng chưa?"
Tóm lại, mụ ta giữ chân tôi lúc nãy không phải bằng thôi miên. Mà là can thiệp trực tiếp vào chính thực tại.
Tốc độ tăng lên cũng là do mụ ta cải biến thực tại trên chính cơ thể mình. Vết thương biến mất là thực tại…… không, cải biến quá khứ sao? Còn việc mụ dẻo dai bất thường là do đã áp đặt loại cải biến nào đó lên cơ thể mình rồi.
Tôi từ nãy đến giờ chưa hề nói dối Aermet câu nào…… Nhưng vì đã gánh lời nguyền của Medicia sang người, nên tôi nghiễm nhiên trở thành đối tượng chịu ảnh hưởng của năng lực này.
"Nó đã vượt qua tầm ma pháp hay lời nguyền thông thường rồi. Đây là lãnh địa của Quyền Năng. Với thân xác con người — lực lượng này quá tầm tay của cô đấy."
Nó không hề miễn phí. Có lẽ độ lệch giữa "lời nói" và "thực tại" càng lớn thì phản phệ lại càng nặng.
Thế nên mụ ta thao túng được Medicia, nhưng lại không thể thao túng nổi tôi.
"Con người, con người sao…… Kukuku!"
Chẳng biết có gì buồn cười mà Aermet lại bật cười khe khẽ. Mà thôi, đáy biển sức mạnh của mụ ta tôi đã nắm rõ rồi. Dù có xoay sở thế nào thì chiến thắng của tôi là không thể lay chuyển.
"Tôi cảnh cáo lần nữa. Xin hàng đi. Tôi sẽ không đối xử tệ với cô đâu."
Nếu đối thủ là Ma tộc thì tôi sẽ hạ sát không nương tay, nhưng là con người thì câu chuyện lại khác. Xét theo góc độ nhập vai Anh Hùng thì nếu được tôi cũng không muốn giết người.
"Ngoài Hồng Đồng-sama ra, ta tuyệt đối không gục đầu trước bất kỳ—"
"Thế thì tiếc thật."
Tôi rút ngắn khoảng cách trong một chớp mắt.
Đầu tiên là đá vào ống quyển, bẻ gãy chân mụ. Tiếp theo là đấm thẳng mặt, khi mụ ta ngửa người ra sau thì quật tiếp một đấm vào bụng.
Sau đó chộp lấy cánh tay, bẻ ngoặt lên trên để khống chế. Đang định truyền ma lực vào đánh ngất mụ ta thì……
『Nổ tung đi! 』 Cùng với một tiếng nổ nhỏ, cánh tay của Aermet phát nổ. Đang lúc tay tôi hụt hẫng trong không trung thì một cơn đau như lửa đốt chạy dọc cả hai bàn tay.
Bàn tay mình đang bị tan chảy!? Con mụ này, máu của mụ là độc sao……!?
Thế nhưng mất cả hai tay thế này thì làm sao mụ ta tiếp tục chiến đấu được nữa……!?
『Chết đi, Elmika』 Từ hai mỏm tay của Aermet, vô số xúc tu mọc ra. Không phải xúc tu bình thường. Chỉ nhìn qua là biết ngay phần đầu của chúng sắc nhọn như những chiếc lưỡi dao.
Chúng lao thẳng tới nhắm vào trái tim tôi. Dính đòn đó thì tệ thật sự đấy.
Biết được dịch cơ thể của Aermet là độc rồi thì lại càng phải cẩn thận hơn …Đành chịu vậy.
Không thể nương tay được nữa rồi. Tôi bứt tốc áp sát, chui tọt vào lồng ngực mụ.
Rồi phóng một cú đá phi người thẳng vào mặt Aermet.
Rắc!
Cùng với một cảm giác tởm lợm truyền lại, cổ của Aermet ngoặt sang một hướng tuyệt đối không được phép ngoặt. Rồi mụ bất động.
"……Chết rồi sao."
Chắc là chết ngay tại chỗ rồi. Cuối cùng mình cũng trót giết người mất rồi. Chính đôi tay này…… à không, là đá nên là đôi chân mới đúng.
Dù là tình huống khẩn cấp nhưng sát nhân vẫn là sát nhân. Cảm giác chẳng dễ chịu chút nào.
Tự dưng vì một tên biến thái như này mà mình lại phải chịu cái cảm giác tồi tệ này cơ chứ. Vốn dĩ mình đã lặp đi lặp lại bảo hàng bao nhiêu lần, còn cố hết sức để mụ không chết nữa chứ. Đã không chịu hàng lại còn dẻo dai vô lý, tất cả là tại mụ ta hết.
Tự nhiên bình tĩnh suy ngẫm lại thấy bực cả mình.
Thôi cứ nghĩ ngược lại đi. Đã trót giết một mạng người rồi thì hai người, ba người hay một trăm người cũng như nhau cả thôi. Tuy tiếc là không giữ được nguyên tắc không sát sinh, nhưng từ giờ trở đi không cần phải bận tâm về điều đó nữa rồi. Cuối cùng thì cái "giới hạn nhân đạo" cũng được tháo bỏ.
Nói thật chứ nương tay ngầm nhằng phiền phức vãi ra. Từ giờ trở đi gacha gặp tội phạm là mặc định "ăn đòn bay màu" nhé. Cứ Ác - Tức - Trảm mà giã, xin chào thân ái và quyết thắng!
Mặc dù vậy, màn nhập vai Anh Hùng thế hệ trước vẫn phải tiếp tục. Tạm thời cứ làm khuôn mặt u sầu đau đớn cái đã.
"…Thật đáng tiếc."
Nào, tạm thời lục soát đồ đạc xem sao. Hy vọng tìm thấy manh mối gì đó về danh tính của mụ…
"…!?"
Từ trong bụng của Aermet, thứ đó lao vút ra ngoài. Nếu giải thích một cách đơn giản thì nó là một con cá mút đá. Nó có màu hồng. Bộ phận trông như cái miệng mọc chi chít những chiếc răng sắc nhọn. Nó lao thẳng về phía cổ tôi.
Vì quá sốc nên trong một khoảnh khắc phản ứng của tôi bị chậm mất một nhịp. Đến khi tôi kịp nhận ra thì nó đã cắn chặt lấy vai tôi rồi.
"Hừ…!"
Tôi dùng chặt tay chém đứt nó. Thứ chất lỏng màu đỏ đen bắn tung tóe làm bỏng rát làn da tôi.
Đồng thời một cảm giác tê dại chạy khắp cơ thể. Tôi bất giác khuỵu gối xuống.
"■■■■■ Chủ quan rồi nhé."
Con cá mút đá vừa nghiến răng trần trật vừa cất tiếng nói.
Không, thứ trông giống cá mút đá chỉ là phần đầu mà thôi. Thân của nó lại là loài giáp xác trông như bọ cạp. Thay cho chân tay là vô số những chiếc xúc tu uốn lượn.
Một thứ hình thù trông như phép cộng rồi chia trung bình giữa cá mút đá, bọ cạp và hải quỳ. Một con quái vật như thế đang bò ra từ cái xác từng là Aermet.
"Hóa ra không phải là con người sao."
Đáng tiếc là cái giới hạn nhân đạo vẫn phải tiếp tục áp dụng. Thế nhưng có một tin mừng là…
"Vậy thì không cần phải nương tay nữa rồi."
Tôi tháo thanh Hồng Tinh Kiếm ra khỏi hông.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn