Chương 154: 153. Mối giao thoa lớn lao (9)
Lại phải chung sống với lũ gia đình khốn kiếp · Tusk · 261 chương · ~27 phút đọc · Tạo 02/09/2026
1-200 Sau khi làm thêm ca làm ở quán thịt xong.
Ji-eun, người cùng làm việc và đi ra ngoài cùng tôi, bất chợt đưa ra một chiếc hộp.
"Cái gì thế này?"
"Chỉ là... ừm. Vì cậu là Min-hyuk nên tôi mới tặng đấy."
"Ý cậu là sao lại đưa tôi cái này chứ."
"Hỏi gì mà lắm thế. Cứ mở ra xem trực tiếp là biết ngay thôi mà."
Nói mới nghĩ, đúng là vậy nhỉ?
Cứ mở hộp quà ra xem là được.
"Đ-Đợi đã, tôi đi vệ sinh một lát!"
"Ừ ừ. Đi đi."
Nghe vậy, tôi lập tức tháo dây gói quà ra để kiểm tra thứ bên trong.
Bên trong là những vật thể màu nâu với đủ hình thù khác nhau, tỏa ra hương thơm ngọt ngào nức mũi.
"... Là socola à?"
Khoảnh khắc nhận ra thứ bên trong là socola.
Từ phía sau gáy, những lời châm chọc sắc mỏm vang lên.
"Mắt cậu ta bị quáng gà hay gì thế?"
"... Hà. Thật tình. Không thể hiểu nổi."
"Thật á? Trong khi người ta thả thính bao nhiêu lần."
Nghe toàn những lời đầy bất mãn thế này thì không cần nghe cũng biết là đang nhắm vào tôi rồi... nhưng sao bọn họ lại tức giận cơ chứ.
Cho dù là socola đi nữa thì chắc cũng chẳng khác gì đồ bán ngoài tiệm là mấy.
'Không biết nữa. Cứ trả lại hay làm gì đó cho rồi.'
Đúng lúc tôi định đóng hộp quà lại lần nữa.
"Này! Min-hyuk, cậu đang làm gì đấy?"
Ji-eun nhanh chóng chạy bổ đến cản trở hành động của tôi.
"C-Cậu làm cái gì thế? Sao lại đóng lại hả? Tôi đưa cho cậu ăn cơ mà!"
"Tôi không thích đồ ngọt cho lắm."
"Hảả?"
Ji-eun nhìn tôi với vẻ mặt không thể tin nổi.
"Này. Dù sao cũng là thành ý, cậu phải ăn ít nhất một viên chứ!"
"Thôi đi. Có vẻ có mấy tên thích đồ ngọt ở đằng kia kìa. Đưa cho bọn chúng đi."
Tôi dùng ngón cái chỉ về phía mấy tên nhân viên làm thêm nam khác đang lầm bầm những lời chua ngoa ở phía sau.
Nghe vậy, Ji-eun ngẩn người ra hỏi tôi.
"Cậu... bộ không biết hôm nay là ngày gì à?"
"Hả?"
"Ngày 14 tháng 2. Cậu không biết đó là ngày gì à?"
"Ngày 14 tháng 2 thì là ngày 14 tháng 2 chứ có ngày mới nào đâu. Đi học về rồi lại đi làm chứ có phải ngày đỏ đâu. Ngày thường thì cứ đi làm thêm thôi chứ sao?"
"..."
Trong sự im lặng, Ji-eun đưa tay đập trán một cái.
"Đúng là... cậu đúng là cái loại người này mà... Haizz."
Cô ấy thở dài thườn thượt cùng với một câu nói khó hiểu.
Tôi có nói sai gì đâu cơ chứ.
Thấy tôi chuẩn bị đóng hộp lại lần nữa, cô ấy bắt đầu bĩu môi một chút.
Rồi cô ấy lại mở nắp hộp ra một lần nữa, nhét thẳng một viên socola vào miệng tôi.
"Ực."
"Có làm ngọt lắm đâu hả? Vì thành ý nên ăn chút đi chứ?"
Ngữ điệu mang theo một sức ép khó tả.
Cảm giác như nếu bảo không ăn mà dám nhổ ra thì chắc sống lưng sẽ lạnh toát hoặc mu bàn chân sẽ ăn trọn bài học thấm thía mất.
'... Đang ngậm trong miệng thế này thì sao mà nhổ ra được.'
Còn cách nào khác đâu. Tôi vừa túa mồ hôi hột vừa nhai rôm rốp viên socola.
"Ăn thử rồi thấy không ngọt lắm mà lại ngon đúng không? Đám trong hộp đó cậu phải ăn sạch đấy nhé? Vứt đi hay đem cho ai là cậu chết với tôi."
Nếm thử rồi mới biết, đúng như lời Ji-eun nói, nó không hề ngọt gắt như tôi tưởng.
Đến lúc đó, biểu cảm dữ tợn trên mặt Ji-eun mới biến mất, cô ấy lầm bầm gì đó trong miệng.
Tôi chỉ nghe được đoạn "Sao mình lại..." Còn vế sau nói gì thì chịu chết.
... Chắc không quan trọng lắm đâu nhỉ?
Dù sao thì tôi cũng làm theo lời cô ấy sai bảo rồi mà.
Cứ ngỡ áp lực đã biến mất, nhưng Ji-eun vẫn không chịu buông tha cho tôi sau đó.
"Này Min-hyuk, sinh nhật cậu là ngày nào thế?"
"Hả?"
"Hỏi sinh nhật cậu ngày nào cơ mà."
"Đột nhiên lại hỏi sinh nhật làm gì?"
"Thì là vì..."
Tránh ánh mắt của tôi, cô ấy vò vò hai bàn tay rồi nói.
"T-Tặng socola có vẻ không ổn lắm! Nên tôi muốn tặng một món quà thực sự ấy mà, vì thế nên mới hỏi chứ!"
Nghĩ kỹ lại thì nhớ đến sinh nhật chỉ toàn thấy chuyện tồi tệ, nên tôi hờ hững đáp lại.
Rằng không nhất thiết phải biết đâu.
Thế mà Ji-eun lại... đè ngửa tôi xuống ghế một cách vô lý.
"Á! Này, này! Sao tự dưng lại đè tôi xuống!"
"Cậu không khai ra là tôi không buông đâu. Mau ngoan ngoãn trả lời đi? Hả?"
"Không, này! Có cái thói ép uổng kỳ cục thế... Ưm, ứm ứm!"
"Mau khai sinh nhật ra mau!!"
"Ứm ứm!!"
Cô ấy ép tôi nằm ngửa lên đùi và bắt tôi phải khai ra ngày sinh.
Nhờ cô ấy mà tôi đã thấu hiểu được cảm giác bị chôn vùi vào cơ thể người khác nó đáng sợ đến mức nào.
Cảm giác đó...
Giống như bị bịt chặt vào một thứ gì đó mềm mại đến mức không thể thở nổi vậy.
Đúng thế. Giống hệt như lúc này đây.
...
... Ơ kìa?
"Ưm, ứm!"
Khi mở mắt ra, thứ gì đó to lớn đang che kín tầm nhìn của tôi.
Không thể nào, sao chuyện này lại xảy ra tận hai lần cơ chứ!
Cảm giác này y hệt như lúc tôi bị vùi lấp vào làn da mềm mại thơm tho của con người đến mức cảm thấy nghẹt thở vì sinh mệnh bị đe dọa lúc trước!
"Ưm, ứm ứm!!"
Bản năng sinh tồn trỗi dậy khiến tôi vùng vẫy, việc đầu tiên tôi làm là kéo cánh tay đang giữ chặt mặt mình ra, rồi dùng hai tay đẩy đôi vai ấy lên để thoát khỏi sự đe dọa.
"S-Suýt chết ngạt..."
Không ngờ lại có trải nghiệm thế này tận hai lần.
Không, phải là không ngờ lại trải nghiệm chuyện này ngay cả trong game mới đúng chứ nhỉ...?
Dù là vế nào đi nữa thì chắc chắn có gì đó không bình thường ở đây rồi.
Tinh!
▶ Trạng thái bất thường: Không thể hô hấp cấp độ 3 đã biến mất. ◀ ▶ Trạng thái bất thường: Ngạt thở cấp độ 2 đã biến mất. ◀
"Cạn lời thật chứ. Đến cả lúc này mà vẫn còn báo cáo trạng thái bất thường nữa cơ à."
Trong game thì không có, nhưng vì là hiện thực nên chắc là sẽ có cả những cái chết ngớ ngẩn thế này nhỉ.
Thôi thì giờ cũng đành chịu thua mấy cái trò này luôn.
Hơn nữa... không ngờ là tôi lại vô thức ngủ quên mất.
Tôi đã tự nhủ là tuyệt đối sẽ không ngủ cơ mà, thế mà thời gian ngủ trên đùi người khác xem chừng lại khá dài.
"Ưm...?" Karsein?
Trong lúc đó, Harnier vừa dụi mắt vừa tỉnh dậy.
Cô ấy lấy tay che miệng ngáp ngắn ngáp dài, sau đó nhìn qua lại giữa viên Bảo ngọc và tôi rồi gật đầu.
"Vì sức mạnh của Bảo ngọc nêńnghẽ ra anh không thể dậy khỏi đùi tôi được chứ, nhưng thấy anh dậy thế này thì chắc là đã ngủ rất ngoan rồi nhỉ."
"..."
"À, kỳ thực thì ngồi đợi không thôi cũng buồn ngủ lắm nên tôi cũng ngủ quên mất tiêu rồi."
Tôi rất muốn vặn vẹo rằng: "Bộ trong hoàn cảnh này mà cô ngủ được à? Hả?"... nhưng có lẽ vặn vẹo chuyện khác thì hợp lý hơn.
"Harnier. Có vẻ như cô cần phải nâng cao cảnh giác hơn một chút đấy."
"Vừa ngủ dậy mà anh đã nói mấy câu kỳ quặc gì thế hả?"
"Cô phải biết là rất nguy hiểm chứ. Cô không thấy tình cảnh hiện tại của chúng ta rất nguy hiểm sao?"
Nghe vậy, Harnier chớp chớp hai mắt rồi che miệng cười khúc khích.
"Nguy hiểm chỗ nào cơ chứ? Ở cùng với anh thì có gì mà nguy hiểm?"
"Đó là chuyện hiển nhiên còn gì."
"A ha ha ha."
Nghe vậy, Harnier bật cười thành tiếng.
"Thật tình đấy. Sợ rằng anh sẽ ăn tươi nuốt sống tôi nên bảo tôi phải đề phòng đấy à?"
Gì chứ. Hình như cô ấy đâu có nghe không hiểu đâu nhỉ.
"Cái đồ như anh mà lại đi ăn tươi nuốt sống một người đang ngủ như tôi á. Haizz."
"... Dù sao thì tôi cũng là đàn ông đấy nhé?"
"Đổi lại là người đàn ông khác thì đương nhiên tôi sẽ cảnh giác rồi. Nhưng, nếu là anh, Harnier, thì không sao cả."
Cô ấy hạ tay xuống như thể đã cười thỏa thích, rồi thản nhiên nói thêm.
"Có thể anh không biết, nhưng nếu là kẻ có ý định ăn tươi nuốt sống tôi, thì ngược lại phía tôi cũng sẽ nhận ra ngay lập tức. Vì tôi cảm nhận được ánh mắt đó ngay."
"Ánh mắt á?"
"Đúng vậy. Ánh mắt nhìn vào đôi môi tôi này, nhìn vào cổ tôi này. Hoặc là nhìn vào ngực hay bờ vai trần để lộ ra ngoài. Những kẻ đó ngay từ đầu đã nhìn chằm chằm vào mấy chỗ đó rồi."
"Nếu là kiểu ánh mắt đó thì tôi cũng là một người đàn ông bình thường không khác gì bọn họ cả."
"Hả?"
"Làm sao mà không nhìn cho được chứ. Việc ngắm nhìn toàn thân của một người xinh đẹp là chuyện hiển nhiên theo quy luật tự nhiên mà thôi."
Thành thật mà nói, trong lần gặp đầu tiên vì có nguy hiểm rình rập nên tôi chỉ cắm đầu cắm cổ chạy trốn thôi, nhưng từ sau khi ký hợp đồng thì ánh mắt tôi cũng tự động hướng về phía cô ấy.
Rằng sao lại có một người xinh đẹp thế này cơ chứ. Tôi đã nghĩ vậy đấy.
Mặc dù vậy, Harnier vẫn mỉm cười đáp lời.
"Thế nên anh mới khác biệt đấy, Karsein. Vì anh là người dám nói ra những lời thành thật như vậy."
"Tôi thấy câu nói vừa rồi của cô có hơi mâu thuẫn thì phải?"
"Bọn họ chỉ chực chờ bộc lộ dục vọng đồi bại hướng về phía tôi thôi, chứ chẳng đời nào lại đi nói thật lòng như thế cả. Cố tình làm bộ không nhìn, rồi khi bị bắt quả tang đang nhìn đi đâu thì lại chối bay chối biến. Anh có hiểu ý tôi không?"
"..."
"Ghê tởm làm sao khi bọn chúng dùng đủ mọi mỹ từ ca ngợi nhan sắc của tôi, cố giấu diếm thật kỹ như thể chưa từng làm vậy, nhưng thực chất thì những lời dơ bẩn đó vẫn đầy rẫy trong cái miệng thối tha của bọn chúng. Thế còn anh thì sao? Cả ánh mắt hay lời nói của anh đều không hề tồn tại sự giả dối nào cả đúng không? Thật sự thì anh, Karsein, và bọn chúng có cùng chung một loài người không vậy?"
Phát ngôn đó là cái bẫy để thử thách tôi sao?
Lần này thì sập bẫy hoàn toàn rồi đây.
"Ngay từ đầu, nếu anh có ý định ăn tươi nuốt sống tôi thì đã có cơ hội từ lâu rồi. Ngay từ lần gặp đầu tiên, tôi đã biết rằng một người tên là Karsein Bagrand không hề mang theo sự giả dối đó đối với tôi."
Cô ấy có cách phân biệt của riêng mình.
Việc nhìn thấu ánh mắt và sự giả dối đó chính là trực giác của bản thân cô ấy.
Thế nên, không cần phải lo lắng đâu.
Harnier đã mạnh dạn tuyên bố như thế.
Mà nghĩ lại thì. Chắc là cô ấy cũng đã tự mình xây dựng sự cảnh giác vô cùng triệt để rồi.
Chẳng phải vị hôn thê từng nói tôi là người đàn ông đầu tiên của cô ấy sao? Dù có hơi mơ hồ nhưng vì có thứ trực giác đó nên cô ấy chưa từng bị đàn ông lừa gạt, và luôn chuẩn bị sẵn sàng đối phó với hiểm nguy.
Dù vậy, câu này thì tôi vẫn phải nói.
"Tôi thì vẫn là một người đàn ông không thay đổi. Cứ cảnh giác như bình thường đi."
Nghe vậy, Harnier hời hợt đáp lại rồi lấy tay che miệng hỏi ngược lại.
"Phải rồi. Sinh nhật của anh là ngày mấy thế?"
"..."
"Karsein?"
Trùng hợp thật đấy.
Ngay cả trong mơ cũng thấy cảnh Ji-eun hỏi ngày sinh nhật của tôi, mà tỉnh dậy rồi Harnier cũng hỏi câu y hệt.
Điều còn trùng hợp kỳ lạ hơn nữa là ngày sinh nhật của tôi và Karsein hoàn toàn trùng khớp với nhau.
Nhờ đó mà câu hỏi sinh nhật ngày mấy không hề làm khó được tôi.
"Là ngày 31 tháng 12."
Nghe tôi bảo sinh nhật là ngày 31 tháng 12, Harnier liền làm quá lên: "Thế chẳng phải là qua mất tiêu rồi còn gì!"
Sinh nhật thì cứ qua đi là xong chứ có gì đâu, không hiểu sao cô ấy lại phản ứng dữ dội thế không biết.
Thế nhưng, ngay sau đó.
"... Lần sau chúng ta cùng nhau tổ chức nhé."
Cô ấy nói vậy và đặt dấu chấm hết cho chủ đề này.
"Này, Karsein?"
"À, vâng."
"Chúng ta cũng nên ra ngoài thôi. Không lẽ định ngủ luôn trong phòng tiệc à?"
"... Ừm. Phải ra ngoài thôi."
Tinh!
▶ Đã hoàn thành lịch trình trong phòng tiệc. ◀ ▶ Đang tính toán mức độ hoàn thành. ◀ Bảng trạng thái không đời nào lại hiện mấy cái này ra một cách vô cớ, thời gian trôi qua từ lúc nào không hay.
'... Ngủ tận 4 tiếng đồng hồ liền cơ à.'
Không ngờ lại tiêu tốn ngần ấy thời gian chỉ để ngủ.
Thật kỳ diệu là chẳng có chuyện gì xảy ra trong khoảng thời gian đó cả.
Nhưng điều khiến tôi lo ngại hơn cả là việc vẫn chưa giải quyết xong phần hình phạt của sự kiện này.
'Sao Arina mãi vẫn chưa tới nhỉ?'
Lẽ ra đến giờ này cô ấy phải đến rồi chứ.
Vì hình phạt được bày ra rõ mồn một như thế nên dù Karsein có ở đâu đi nữa thì Arina cũng sẽ tìm ra bằng được.
Chuyện xuất hiện lựa chọn trong sân thượng này cũng là điều đương nhiên.
'Gì chứ nhỉ? Chấp niệm của mình bỏ sót chỗ nào à?'
Đang nghi hoặc thì tôi cùng Harnier bước ra khỏi phòng tiệc.
Ở sảnh tầng 1, Arina đang bước về phía này.
"Karsein."
Harnier lộ ánh mắt lo lắng nhưng tôi ra hiệu gác đầu tỏ ý không sao cả.
Chỉ một lát sau, Harnier chủ động lánh mặt đi nơi khác, lúc này Arina mới cất lời.
"Sao không nói cho ta biết? Rằng đã có chuyện đó xảy ra."
... Gì thế này?
Đáng lẽ ra không phải hỏi câu này cơ mà nhỉ?

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn