Chương 110: Takamine Nagi hét lên
Sao cậu không yêu nữ chính mà lại yêu tôi? · Cybertronlk1234 · 122 chương · ~25 phút đọc · Tạo 01/09/2026
WN Nói một cách ngắn gọn, đó là chuỗi ngày gian khổ nối tiếp nhau.
Vì một sự cố ngoài ý muốn, cô bị cướp đi cuộc sống thường nhật vốn đang tận hưởng và đột ngột bị ném vào một thế giới khác.
Chỉ trong một khoảnh khắc, cô rơi vào cảnh mồ côi không nơi nương tựa. Đã vậy còn là trong hình hài của một cô bé.
Đối với Nagi, đó là thời khắc khơi mào cho một thời kỳ đầy tai ương.
"――Từ giờ trở đi, tên của nhóc là Takamine Nagi."
Đó là những lời cô nghe được vào ngày được một người mặc vest đen dắt tay dẫn ra khỏi cô nhi viện.
Khi ấy, Nagi đã nói với ông ta rằng tên tuổi thế nào cũng được.
Nhưng đó không phải là lời lòng cô.
Thật lòng mà nói, cô cảm thấy rất khó chịu.
Bởi cô có cảm giác như cái tên thật của mình đã bị thế giới giả tạo này cướp mất. Giống như thể bản ngã nguyên bản bị tước đi cái tên, rồi bị đóng đinh vào một cái tên khác để thay thế.
Vì vậy mà cô thấy bất mãn.
Thế nhưng, cô không thể để lộ điều đó ra ngoài. Nếu làm vậy mà lỡ như bị hủy nhận nuôi, kế hoạch vĩ đại cho "Ending" sẽ bị chệch hướng.
Thế nên Nagi đã cắn răng chịu đựng. …Cô buộc phải làm thế.
Đó là cách đối nhân xử thế duy nhất để cô đào thoát.
"…Tôi sẽ sửa đổi. Tôi sẽ nỗ lực hơn nữa để trở thành người hầu của Gia tộc Mochizuki."
Nơi cô được người của Gia tộc Mochizuki dẫn đến quả thực là một nơi tồi tệ nhất. Đó là nơi tập hợp những đứa trẻ mồ côi để đào tạo thành người hầu.
Mặt tối bẩn thỉu của giới thượng lưu, Nagi cảm thấy cay đắng khi nhận ra bản thân đã trở thành một phần của nơi đó.
Cô muốn nhanh chóng trốn thoát khỏi đây, và đã hành động vì mục tiêu đó.
Trong quá trình ấy, cô cũng từng nảy sinh lòng thương hại đối với những đứa trẻ cùng cảnh ngộ, nhưng đối với Nagi, đó không phải là ký ức quá quan trọng.
Dù sao thì cuối cùng Nagi cũng đã đạt được mục đích mình mong muốn.
Rời khỏi cơ sở kinh khủng đó, cô trở thành hầu gái riêng của Mochizuki Kaede, "nữ chính" của tác phẩm này.
Không thể có một bước khởi đầu nào hoàn hảo hơn thế.
Nagi cảm thấy nhẹ nhõm vì điều đó, và quyết định chuẩn bị những bước đệm cho ngày ấy – ngày chắc chắn sẽ đến.
Đó chính là xây dựng lòng tin từ Kaede. Để vào khoảnh khắc quyết định, cô có thể tác động đến lựa chọn của Kaede.
'…Chán chường quá. Đến bao giờ mình mới có thể quay về đây.'
Dù không biểu lộ ra ngoài, nhưng đối với Nagi, cuộc sống suốt thời gian qua là một áp lực cực kỳ lớn.
Mỗi ngày trôi qua đều mang lại cảm giác u uất lạnh lẽo, như thể đang bước đi trên băng mỏng.
Cũng phải thôi, Bởi ngày nào cô cũng run rẩy lo sợ trước khả năng không thể quay về thế giới ban đầu.
Lỡ như giữa chừng bị Kaede ghét bỏ, hoặc bị đuổi việc vì làm không tốt thì sao?
Hoặc nếu Kaede không thích nam chính mà lại thích người khác, hay hoàn toàn không có hứng thú thì sao?
Trong trường hợp xấu nhất, nếu họ còn chẳng gặp được nhau thì sao?
…Nếu chuyện đó xảy ra, cô sẽ không thể quay về.
Khả năng ấy hoàn toàn có thể xảy ra, Nagi cảm thấy sợ hãi trước những ngả đường tương lai được vẽ ra.
Vì quá sợ hãi nên cô đã gặp ác mộng, và vì ghét những cơn ác mộng đó nên cô đã từng rơi nước mắt.
Chuỗi ngày âm thầm oán hận, sợ hãi và khóc lóc cứ thế lặp đi lặp lại.
Nagi vô cùng ghét những ngày tháng như vậy. Thế nên cô luôn ép buộc bản thân. Cô nỗ lực để dập tắt nỗi bất an.
Phải, đối với Nagi, cuộc sống sau khi xuyên không luôn là một chuỗi những ngày gồng mình quá sức.
Đeo lên chiếc mặt nạ dày cộp, cô chiều theo mọi ý muốn của Kaede.
Ngay cả trước những cơn cáu bẳn quá mức, cô cũng phải giữ cho chiếc mặt nạ không bị nứt vỡ.
Trước sự đố kỵ và ghen ghét của những người đồng nghiệp, Trước những ánh mắt đầy ham muốn của đám đàn ông nhìn cô như một người phụ nữ, Và trước cả những điều vô lý khác khó có thể diễn tả bằng lời.
Ngay cả khi cảm thấy thế giới này thật đáng tởm, và cả khi nhận ra bản thân đang dần thích nghi với thế giới ấy.
Bởi vì, mặt nạ nứt vỡ đồng nghĩa với tuyệt vọng.
Chính vì thế, Nagi tiếp tục đeo chiếc mặt nạ kiên cố.
"Mục tiêu" đạt được Ending để quay về thế giới ban đầu, …chính niềm hy vọng đó đã giúp cô làm được như vậy.
Và cứ thế, khoảng thời gian chỉ biết nhẫn nhịn và nhẫn nhịn tiếp tục kéo dài.
Ngay cả khi Kaede gặp Arai, cuối cùng cũng nói chuyện yêu đương và trải qua khoảng thời gian để đạt được tình yêu đó.
Nagi vẫn luôn nhẫn nhịn.
Thế rồi một ngày nọ. Đột nhiên Nagi cảm thấy có gì đó khác lạ, và ngay sau đó là một cảm giác khủng hoảng.
Bản chất của sự khác lạ đó chính là việc cô đã quen với thực tại giả tạo này từ lúc nào không hay.
Có một tôi với tư cách là một cô gái đang vui vẻ trò chuyện cùng Kaede.
Một tôi đang thật lòng đứng về phía phụ nữ hơn là đàn ông.
Một tôi đang để mắt đến mỹ phẩm và thời trang.
Một tôi không hề tỏ ra ghét bỏ khi được đối xử như một người phụ nữ.
Và trên hết, có một tôi đang vô thức xem Arai như một đối tượng khác giới.
Dù cảm thấy sự mâu thuẫn và cố gắng không để nó lặp lại, nhưng cuối cùng những cảnh tượng tương tự vẫn tiếp diễn.
Chuỗi ngày tích lũy những cảm xúc không nên biết vào lòng cứ thế tiếp diễn, nỗi sợ hãi bên trong cô ngày càng đậm đặc hơn.
'Mình có thực sự là chính mình không?'
Chiếc mặt nạ như đã dính chặt vào mặt, trở thành gương mặt thật của cô. Những hành động vốn nghĩ là diễn kịch, giờ đây lại giống như xuất phát từ tận đáy lòng.
Từ đâu là Nagi, và từ đâu không còn là cô nữa?
Ranh giới mờ nhạt, nhưng chắc chắn rằng bản thân cô đang dần biến mất.
Giống như con tàu của Theseus. Cô đang dần không còn là chính mình trong khi vẫn là chính mình.
Không thể để mặc như thế được.
Phải, trước khi bản thân hoàn toàn biến mất, cô phải quay về nơi mình từng thuộc về.
Cô phải bảo vệ bản thân như thế, vậy mà――― Giờ đây cô đã không thể làm thế được nữa.
Chút hy vọng duy nhất vốn là chỗ dựa tinh thần cho cô đã sụp đổ.
Chính phát ngôn của Kaede đã khiến mọi chuyện thành ra như vậy.
Nagi tuyệt vọng trước sự thật đó.
"……Nagi?"
Bằng giọng run rẩy, Kaede lộ rõ vẻ ngạc nhiên trên khuôn mặt. Bởi vì những lời cay nghiệt hoàn toàn ngoài dự đoán vừa thốt ra từ miệng Nagi.
Trong khoảnh khắc, Kaede đã nghi ngờ tai mình, nhưng cô lập tức nhận ra bản thân không hề nghe lầm.
Bởi vì Nagi đối diện cô đang mang một gương mặt tràn đầy uất hận.
Lần đầu tiên nhìn thấy biểu cảm này, Kaede bối rối và định tiến lại gần Nagi.
Thế nhưng, trước dáng vẻ lùi lại phía sau tương ứng với khoảng cách tiến lên của mình, Kaede cuối cùng phải dừng bước, cô đành phải đứng khựng lại trước ranh giới được tạo ra bởi bóng tối.
"…Sao, sao thế em? Nagi?"
Kaede rụt rè lên tiếng. Giọng nói của cô cũng run rẩy như chính vẻ mặt kinh ngạc lúc này.
Và khi nhìn thấy một Kaede đáng thương như vậy, Nagi cắn chặt môi trước cảm giác tội lỗi đang trỗi dậy.
Nagi nắm chặt rồi lại buông hai bàn tay ra liên tục, rồi cô mở chiếc miệng đang mím chặt. Đó là khoảnh khắc cô ưu tiên bản thân mình hơn Kaede.
"…Cho đến tận bây giờ Tiểu thư vẫn luôn nói là thích người ta cơ mà. Vậy mà đến nước này lại bảo là không thích nữa―! Rốt cuộc thế là thế nào chứ? Tiểu thư nghĩ như vậy mà nghe được sao?"
"…Chắc, chắc là do chị giải thích chưa đủ. Kh, không phải thế đâu―――"
"Tôi không muốn nghe! Đến nước này rồi thì có biện hộ cũng đã muộn! …Tiểu thư đã phá hỏng tất cả rồi. Như vậy thì cũng coi như mọi thứ đã kết thúc rồi."
"Hả?"
Nagi hét lên trong sự uất hận.
Dáng vẻ bị nhấn chìm trong đau khổ ấy trông như thể có thể sụp đổ bất cứ lúc nào. Phải nhanh chóng an ủi cô ấy.
…Phải làm thế, phải nhanh chóng san sẻ bớt nỗi đau khổ từ Nagi.
Thế nhưng, cơn giận của Nagi lại đang hướng về phía cô.
Những lúc thế này thì nên làm thế nào đây?
Đối mặt với Nagi, người luôn cho cô câu trả lời, giờ đây cô phải tự mình đưa ra đáp án.
'Đau đầu quá. Gì thế này? Là mơ sao.'
Đầu óc cô quay cuồng. Hơi thở nghẹn lại.
Kaede hoàn toàn không thể tìm ra phương hướng.
Suy nghĩ trôi đi chậm hơn thường lệ, cô chỉ biết đứng chôn chân một chỗ như thể vừa bị búa gõ vào đầu.
Kaede chỉ biết dồn dập thở gấp như thế.
"Tiểu thư có biết cho đến nay tôi đã nỗ lực thế nào không? Tiểu thư có biết cho đến nay tôi đã phải trải qua cảm giác gì không? …Tôi đã cực khổ lắm đấy. Tôi đã rất mệt mỏi."
Nagi nói.
"Tiểu thư. Cô có biết điều này không? Thật ra tôi còn chẳng ngủ nổi năm tiếng mỗi ngày. Để thực hiện mong muốn của Tiểu thư, tôi phải lập kế hoạch, làm thêm giờ, dọn dẹp hậu quả, cứ thế nên tôi chẳng có thời gian mà ngủ."
Đó là những ngày tháng khó lòng chống đỡ nổi. Dù không nói ra, nhưng cũng có không ít lần cô không ngủ nổi đến ba tiếng.
Dù vậy, Nagi vẫn chịu đựng được. Cô chỉ chôn giấu những đau khổ và mệt mỏi tích tụ vào sâu trong lòng chứ không hề hé răng nửa lời.
Bởi vì có làm thế thì cô mới chống chọi nổi.
"Vậy mà đến giờ này Tiểu thư lại lộ ra vẻ mặt nhẹ nhõm và bảo là không thích nữa. Thế thì công sức từ trước đến nay của tôi đổ sông đổ bể hết sao? Tôi đã chịu khổ vì cái gì chứ? Tiểu thư nghĩ tôi hy sinh là để nhìn thấy kết cục thế này sao?"
Nước mắt lã chã rơi xuống từ gương mặt méo mó vì giận dữ của Nagi.
"…Nếu biết trước thế này, ――nếu biết trước là sẽ không được đền đáp, tôi đã không làm việc chăm chỉ đến thế."
Đối với Kaede, đó có thể là một lựa chọn đúng đắn, nhưng đối với Nagi, đó là một cái kết lấp lửng vô cùng.
Nếu biết trước sẽ thất bại, cô đã không hy vọng hão huyền. Có khi cô đã từ bỏ từ sớm và chấp nhận số phận.
Nếu Kaede không thừa nhận tình yêu đến cùng, chắc chắn mọi chuyện đã như vậy.
"Tiểu thư thấy thỏa mãn chứ? Mà chắc là thỏa mãn rồi. Vì ngoài điểm bắt đầu và kết thúc ra thì Tiểu thư có phải làm gì đâu. Thế nên Tiểu thư mới có thể lộ ra vẻ mặt nhẹ nhõm như thế."
"Kh, không phải thế. Chị――."
Thực ra cô còn rất nhiều điều muốn nói.
Chẳng hạn như, vì lựa chọn ích kỷ của Tiểu thư mà tôi không thể quay về thế giới ban đầu được nữa, những lời đại loại như vậy.
Thế nhưng cuối cùng cô đã không thốt ra. Đó là kết quả của việc lý trí đã kìm giữ được cảm xúc ngay cả trong lúc kích động.
"Thà rằng tôi là Tiểu thư thì tốt biết mấy……"
Dĩ nhiên, việc che giấu toàn bộ lời nói thật lòng là điều bất khả thi.
"………"
Nghe những lời chỉ trích đầy uất hận của Nagi, Kaede bỗng cảm thấy ấm ức.
Bởi vì theo lập trường của Kaede, sự tình ngày hôm nay vốn dĩ là bắt nguồn từ Nagi.
Kaede chỉ là nhận ra tình cảm hiện tại của mình là mượn từ Nagi, và cô chỉ đính chính lại điều đó dù có hơi muộn màng.
Chính vì thế, khi nghe những lời khiển trách từ Nagi, cô không thể xua tan cảm giác ấm ức.
Thế nhưng cô không biểu lộ điều đó ra ngoài.
Bởi cô có cảm giác nếu làm vậy, họ sẽ bước qua ranh giới không thể quay đầu.
Ngập ngừng, Kaede đắn đo suy nghĩ câu trả lời. Giá mà cô có đủ thời gian để suy nghĩ kỹ càng thì tốt biết mấy.
Gạt bỏ sự tiếc nuối, Kaede mở chiếc miệng đang mím chặt,
"…Nhưng biết làm sao được. Chị không yêu mà. …Hơn nữa, người thực sự thích Arai không phải là chị, mà là―――" Cô vô tình thêm vào những lời mà cô vốn định vờ như không biết sau câu nói định nói ra.
Những lời mà Nagi tuyệt đối không muốn nghe nhất.
"…Tôi xin lỗi."
Chính vì thế, trước khi câu nói của Kaede kịp hoàn thành, Nagi đã quay người lại, cứ thế bỏ chạy khỏi sân thượng, để lại một mình Kaede trơ trọi.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn