Chương 64: Nhìn kỹ đi. Chẳng phải rất giống ngươi sao.
Tôi Đã Cướp Sạch Tổ Đội Dũng Sĩ. · Glodia · 206 chương · ~27 phút đọc · Tạo 23/08/2026
Toàn chương Bây giờ tôi đã quá quen thuộc với đường đến Hội Đạo tặc rồi.
Chẳng hiểu sao trước khi rời khỏi Schpern, bà quản giáo ký túc xá lại nhìn tôi với ánh mắt đầy tôn kính. Chắc sớm muộn gì tôi cũng phải tìm ngày nào đó để xử lý bà ta mới được.
Dù sao thì khi bước vào Hội Đạo tặc, tôi đã nhận được sự chào đón nồng nhiệt từ Dodo.
"Mừng cậu đã về. Nghe Ruru nói rồi nhé? Mau chia cho tôi ít tiền lẻ đi nào."
"Cái gì đây nữa."
Cô nàng thản nhiên chìa bàn tay nhỏ bé chẳng có chút cơ bắp nào ra trước mặt tôi.
Nghe nói cô nàng đã biết chuyện tôi gom sạch tiền của đám học viên Schpern từ Ruru.
Thật sự là chẳng liên quan gì cả, dù ý tưởng cá cược là do Ruru đưa ra.
Nhưng hôm nay tôi khá là rộng lượng với Dodo.
Tôi lấy ra một cây kẹo mút.
"Nếu thừa nhận mình là Dodo thì tôi sẽ cho cây kẹo mút này."
Đây là cây kẹo mút mà tôi đã mua trên đường về vì nghĩ chắc Dodo sẽ thích.
Phải rồi, hình như nó gọi là kẹo Lollipop hay gì đó.
Một cây kẹo khá lớn với hoa văn xoáy màu cầu vồng.
Nghe tôi nói vậy, Dodo nheo mắt giận dữ.
"Dù cậu có định dùng thứ này để thuyết phục tôi thì tôi cũng không thừa nhận đâu."
"Cậu lấy nó rồi còn gì."
Đã giật lấy cây kẹo từ tay tôi và bắt đầu liếm rồi mà còn lắm lời.
"Á! Hôm nay tôi chỉ tha cho cậu một lần thôi đấy. Master đang ở bên trong, vào gặp đi."
Tôi xoa đầu Dodo một cách nhẹ nhàng rồi bước vào phòng Guild Master.
Và với những động tác quen thuộc, tôi lấy nước từ tủ lạnh ma đạo ra uống ực một hơi rồi ngồi xuống trước mặt sư phụ.
"Hôm nay có chuyện gì mà đến đây?"
"Con muốn tìm hiểu về Ma tính ạ."
Mục đích của ngày hôm nay trước tiên là giao thông tin của Hoàng nữ cho sư phụ.
Từ hình xăm ban đầu của Hoàng nữ, cho đến cái tôi đã vẽ thêm, và cả hình xăm hiện tại. Tôi đã đưa cả ba bản vẽ cho sư phụ.
Sư phụ vắt chéo chân, lặng lẽ cầm những tờ giấy đó lên xem xét từng tờ một.
"Đây là cái gì? Hình xăm mới mà ngươi tạo ra à?"
"Đó là hình xăm trên cơ thể của Hoàng nữ Arietta ạ."
"Hừm. Không phải do ngươi khắc lên sao?"
Sư phụ vừa xem các bản vẽ vừa liếc nhìn tôi.
"Ban đầu dấu ấn Chòm sao trên cánh tay Hoàng nữ là cái này, và sau đó để không bị phát hiện, con đã khắc thêm hình xăm này ạ."
Tôi dùng ngón tay chỉ cho sư phụ so sánh từng cái một, sư phụ gật đầu.
Nhìn qua là thấy hình vẽ đang ngày càng lớn dần lên. Cũng phải thôi.
"Nó lại tăng thêm rồi."
"Vâng."
"Phải coi là chịu ảnh hưởng của Chòm sao, Ma tính sao. Lâu lắm rồi mới thấy đấy."
Vẻ mặt đầy hứng thú.
Chuyện này nếu suôn sẻ thì có lẽ sẽ nhận được sự giúp đỡ đây.
"Ma tính của sư phụ thì sao ạ?"
"Vốn dĩ Ma tính của ta cũng chẳng có gì to tát cả. Thậm chí ta còn dễ dàng kiểm soát được nó. Nhưng cái này thì có vẻ khá lớn đấy."
Chòm sao của sư phụ nằm ở tay trái.
Phải rồi. Nói chính xác thì sư phụ cũng có Ma tính. Chỉ là ở mức độ có thể kiểm soát được.
Trường hợp của Arietta thì nó lại lớn một cách vô lý, nên tôi mới đến đây với hy vọng nhận được lời khuyên nào đó.
Sẵn tiện trò chuyện vài câu luôn.
Sư phụ nhìn một hồi lâu rồi thở dài thườn thượt.
"Người thấy thế nào ạ?"
"Ta không biết đâu con khốn này. Cái gì đây. Là cái gì mà ngươi lại đưa cho ta xem thứ này?"
"Dù sao thì nó cũng được khắc trên cơ thể con gái của bạn thân người, người nói vậy thì hơi..."
"Không, vì đây là lần đầu ta thấy nên mới vậy chứ."
"Dù sao thì người có cách gì không? Con thực sự nghiêm túc đấy."
Vì hiện tại sư phụ là nơi duy nhất tôi có thể tìm hiểu mà.
Lúc này sư phụ mới xem lại từng bản vẽ một lần nữa rồi cười cay đắng.
Đó là nụ cười khi chính bản thân người cũng không có cách giải quyết.
"Nghĩa là, ngươi nói cái này là do ngươi vẽ? Còn cái này là thứ có trên cơ thể Arietta."
"Vâng."
"Lỗi của ngươi lớn lắm đấy. Cái này chẳng khác nào ngươi đã nối thêm mạch nước ngầm cho cái cây khô để dấu ấn Chòm sao có thêm sức sống cả."
Bốp!
Sư phụ cuộn tròn bản vẽ lại rồi gõ mạnh vào đầu tôi.
Không, làm sao con biết mọi chuyện lại thành ra thế này chứ. Ngay từ đầu đây cũng là lần đầu con tiếp xúc với Ma tính mà, để che giấu thì hình xăm là cách tốt nhất rồi.
Hơn nữa nếu không có con. Thì có lẽ ngài ấy đã bị phát hiện từ lâu rồi.
"Vậy nghĩa là hỏng bét rồi sao ạ?"
"Tất nhiên với cơ thể đó thì dù có làm gì đi nữa cuối cùng nó cũng sẽ lan rộng ra như vậy thôi, nhưng chính ngươi đã tiếp thêm sức mạnh cho nó đấy."
"Không, chỉ là một hình xăm thôi mà."
"Phải nói cho chính xác chứ. Ngươi rốt cuộc cũng là một Chòm sao mà. Đó là hình xăm do chính một kẻ khế ước với Chòm sao vẽ ra. Đương nhiên Ma tính cũng sẽ chịu ảnh hưởng rồi."
"Ừm."
Tôi vừa xoa cằm vừa suy nghĩ, có vẻ vì Ma tính rốt cuộc cũng là Chòm sao nên không thể tránh khỏi việc chịu ảnh hưởng.
Cũng có lý nên tôi không thể phản bác được.
Quả thực giữa Ngôi sao và Ma tính chỉ cách nhau một sợi chỉ mỏng manh.
Nhưng mà con có biết mọi chuyện sẽ thành ra thế này đâu chứ.
"Tạm thời cứ theo dõi thêm một thời gian nữa đi. Hiện tại cũng chưa có chuyện gì xảy ra mà."
"Lỡ như trường hợp xấu nhất xảy ra thì sao ạ?"
"Cái đó thì ngươi phải tự mình giải quyết thôi."
Đúng là sư phụ của tôi, người định phủi tay và chỉ ngón tay về phía tôi.
Ý bảo toàn bộ là trách nhiệm của tôi.
"Ơ kìa. Người quá đáng thật đấy."
"Xét về phương diện con người, ngươi nên thấy biết ơn vì ta đã giúp thu xếp vụ Thánh kiếm đi. Còn chuyện của Hoàng nữ thì ta không can thiệp được đâu."
Sư phụ lắc đầu rồi thản nhiên ngồi xuống ghế sofa.
Bảo tôi tự lo liệu. Người hoàn toàn đẩy hết mọi chuyện cho tôi.
Không, tính ra thì chẳng phải chính sư phụ là người bảo tôi đi bảo vệ Hoàng nữ sao.
Dẫu cho việc không biết về Ma tính là bất khả kháng, nhưng sư phụ cũng phải giúp đỡ đệ tử một chút chứ.
Những lúc thế này chỉ còn một cách thôi.
Tôi rưng rưng nước mắt nhìn sư phụ.
Với vẻ mặt đáng thương nhất có thể. Đến mức ai nhìn vào cũng phải thốt lên: Ôi, trông nó tội nghiệp chưa kìa.
"Thôi đi. Dù sao hiện tại chúng ta cũng chưa biết gì cả. Chuyện đó để sau đi. Có chuyện này quan trọng hơn."
"Chuyện gì ạ."
"Bức tượng nữ thần này."
Sư phụ đột nhiên cầm bức tượng nữ thần nhỏ dùng để trang trí trên bàn lên và đưa cho tôi xem.
"Không ngờ sư phụ lại tin vào nữ thần đấy."
"Không phải chuyện đó, đồ ngốc này. Nhìn kỹ đi. Chẳng phải rất giống ngươi sao."
Cái bức tượng nữ thần này. Kỳ lạ là trông nó rất giống tôi.
Thật sự rất đáng nghi, đến mức tôi tự hỏi liệu có ẩn ý gì khác không.
Vẻ ngoài của bức tượng nữ thần này giống hệt tôi.
"Đúng là như vậy thật ạ. Ồ."
Một ý tưởng tuyệt vời nảy ra trong đầu tôi. Một ý tưởng thực sự thiên tài.
"Ngươi có đoán ra được điều gì không?"
"Với hình dáng này, con định giả làm thần để đi lừa bịp ở giáo hội một chút..."
"Không phải mấy chuyện đó."
Vậy thì con cũng chịu. Nếu biết thì con đã chẳng đến tìm sư phụ rồi.
"Con chẳng nghĩ ra được gì cả. Nếu biết thì con đã nói trước rồi."
"Vậy thì trước tiên việc tìm hiểu về nữ thần là quan trọng hơn cả. Có lẽ sẽ có mối liên hệ nào đó. Hơn nữa nếu giả thuyết điên rồ của ta là đúng."
"Vâng?"
Ánh mắt sư phụ nhìn thẳng vào tôi.
Cái kiểu vẻ mặt khi nhìn thấy thứ gì đó thực sự thú vị ấy.
Chẳng hiểu sao ánh mắt người nhìn tôi lại như vậy.
"À. Không có gì. Có lẽ nó cũng liên quan đến Ma tính đó nữa."
"Nghĩa là hiện tại không có cách nào khác sao ạ."
"Ghi chép về Ma tính không có nhiều. Có khi nó lại chẳng có gì to tát đâu. Một là cực kỳ nguy hiểm, hai là chỉ được cái vẻ ngoài hào nhoáng thôi."
Cuối cùng thì bây giờ có bàn bạc cũng vô ích sao.
Rốt cuộc, để chuẩn bị cho trường hợp xấu nhất, tôi phải luôn túc trực bên cạnh Arietta.
Phải rồi. Thôi thì cứ coi là vậy đi. Chuyện này tốt nhất nên trực tiếp bàn bạc với Arietta.
Vì vẫn còn nhiều việc phải làm mà.
Tôi thản nhiên tựa lưng vào ghế sofa và nói.
"Và người có thuốc giải Cỏ Philip không ạ?"
"Sao? Ngươi chơi thuốc à?"
Thật là thất lễ quá đi. Con chỉ nếm thử để tìm cách chế tạo thôi chứ có thèm dùng đâu.
Vốn dĩ cơ thể của những kẻ sở hữu Chòm sao khác hoàn toàn với người bình thường.
Nghĩa là cơ thể này không dễ bị thuốc khống chế đâu.
"Chính xác thì không phải con, mà là Hội trưởng Hội học sinh ạ. Cái cô... Adelia Cloud ấy?"
"Trưởng nữ của Biên cảnh bá, hừm. Rõ ràng quá rồi. Ngươi định giáng một đòn vào Kailon bằng cách khiến hôn thê của hắn nghiện ma túy chứ gì."
Sư phụ đúng là quá hiểu rõ về tôi mà.
Dù chưa đến giai đoạn hoàn thành, nhưng trước tiên con định khiến cô ta rơi vào trạng thái nghiện ngập đã.
Sẵn tiện con định chuẩn bị sẵn thuốc giải luôn.
Để sau này lỡ như Kailon thấy Adelia đã trở thành nô lệ của con vì nghiện ma túy mà đi cầu cứu gia tộc Biên cảnh bá phương Bắc.
Tuy nhiên, đây chỉ là sự chuẩn bị trước thôi.
Con chưa định đưa cả thuốc lẫn thuốc giải ngay bây giờ đâu.
"Vâng. Dù sao thì sớm muộn gì bọn chúng cũng sẽ nhe nanh múa vuốt thôi, nên con phải thực hiện chiến tranh phòng ngừa trước chứ."
"Ngươi đúng là một con khốn."
"Chà. Đang từ thằng khốn mà bị gọi là con khốn nghe cũng lạ tai thật đấy. Dù sao thì cuối cùng con cũng sẽ giải độc cho cô ta mà."
"Chẳng phải việc chữa trị đó cũng là để tránh xung đột với nhà Cloud sao?"
Con cũng chỉ tham gia vào những ván cược chắc thắng thôi.
Con cũng chẳng muốn làm loạn phương Bắc làm gì.
Việc khiến Hội trưởng Adelia nghiện ma túy chỉ là vì nhu cầu cần thiết thôi.
Dĩ nhiên là phải tránh việc đối đầu trực tiếp với bản gia nhà Cloud rồi.
Vì sau khi đã giải độc thì vẫn có thể giữ được giới hạn mà.
Adelia sau khi được giải độc liệu có dám đi mách lẻo với nhà Cloud rằng tôi đã cho cô ta uống ma túy không?
Trưởng nữ của gia tộc Biên cảnh bá, Hội trưởng Hội học sinh, hôn thê của Hoàng tử mà lại là một con nghiện ma túy, nếu tin đồn đó lan rộng khắp Đế quốc thì Adelia liệu có gánh vác nổi không?
Nếu là một người phụ nữ thông minh, cô ta thà chọn cách thỏa hiệp với tôi ở một mức độ nào đó và vạch rõ giới hạn với Kailon còn hơn.
"Nếu người đã biết thì cứ lặng lẽ đưa thuốc giải cho con đi."
Sư phụ đứng dậy đi đến bàn làm việc, mở ngăn kéo và đưa cho tôi vài lọ thuốc trông giống như thuốc giải.
Đưa nhiều thật đấy.
Đưa nhiều thế này thì số lượng đứa để con dùng ma túy đe dọa sẽ tăng lên đấy.
"Được rồi. Cứ cầm lấy đi. Nhưng đừng để nó lan rộng quá."
"Vâng. Con chỉ định dùng để nắm thóp và sai khiến thôi ạ. Mà người đưa nhiều thế này thì hì hì hì. Chắc số lượng đứa để con chơi đùa sẽ tăng lên đây."
"Ai mà ngờ được một con khốn như thế này lại từng là thành viên của tổ đội Dũng sĩ chứ. Ngươi đúng là một kẻ xuất chúng mà ta từng thấy đấy."
Nói hơi quá lời rồi đấy.
"À, xét về phương diện con người, phương thức có khác nhau nhưng Kailon hay Ailia. Chẳng phải hai đứa đó cũng là loại độc ác sao. Chẳng qua đối thủ của chúng là một kẻ đã nếm trải đủ mọi đắng cay ngọt bùi như con thôi. Nếu con là một trong hai đứa đó, con đã huy động quân đội của phe phái mình để tất cả cùng chết chùm rồi."
Nhưng lũ đó làm gì có gan làm chuyện đó.
Lũ nhóc tì đó lo sợ Đế quốc sẽ bị phân liệt nên không dám đánh nhau. Giả thuyết đó chắc chắn là không có rồi.
Việc ký ức về những cuộc tắm máu truyền kiếp đã được khắc sâu vào xương tủy khiến chúng không dám đánh nhau. Lời đó thì có lý đấy.
Nếu là tôi, tôi đã làm rồi mới tính sau.
Nhưng hiện tại bọn chúng chỉ đang đấu đá tâm lý với nhau ở học viện thôi.
Lũ đó làm sao mà đối phó được với một đạo tặc như tôi chứ.
Nếu muốn dùng quân bài mình đang có thì chỉ có nước dùng quân đội thôi. Lũ đần. Nếu không dùng thứ đó thì chẳng khác nào dâng hiến mọi thứ cho tôi cả.
"À, nhắc mới nhớ. Có chuyện này ta phải cho ngươi biết."
"Vâng?"
Sư phụ cúi người về phía trước, ghé sát tai tôi. Rồi nở một nụ cười nham hiểm.
Đó là nụ cười mà sư phụ luôn trưng ra mỗi khi định trêu chọc tôi.
"Ngươi có vẻ rất được lòng đám nhóc ở Commune đấy."
"Cái gì cơ ạ?"
"Bọn chúng đang ca tụng ngươi đấy."
"Cái đệch?"
Trong khoảnh khắc, đầu óc tôi quay cuồng, tay chân run lẩy bẩy.
Lũ nhóc tì Ailia hay Kailon thì tôi đã lên xong kế hoạch để giẫm nát rồi.
Ít nhất thì bên đó đã được giải quyết.
Chuyện Ma tính cũng đã đủ rắc rối rồi, bây giờ lại còn thêm cả lũ Commune đó nữa sao?
"Hết thuốc chữa rồi."
Quả nhiên lúc đó tôi nên giết bà quản giáo đó luôn cho rồi.
Tôi cắn chặt môi trong niềm hối hận muộn màng.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn