Chương 20: C-Cái gì, cậu nói cái quái gì thế hả!
Tôi Đã Hóa Thành Nữ Chính Của Cuốn Tiểu Thuyết Mình Định Đọc · Cybertronlk1234 · 95 chương · ~21 phút đọc · Tạo 02/09/2026
WN
"Cảm giác như già đi mấy chục tuổi vậy… Rốt cuộc con nhỏ đó đã làm cái gì mà đầu óc cứ như đang ở trên mây thế không biết?"
"Ha ha…"
Sau khi Han Jiyeon rời đi, tôi chẳng biết phải đáp lại lời Tricia thế nào cho phải. Dù có muốn bênh vực đến đâu thì những hành động mà Han Jiyeon vừa thể hiện, ngay cả tôi cũng thấy thật khó để thấu hiểu.
'Mà thôi, dù sao thì cô nàng cũng đáng yêu.'
Trông có vẻ đơn thuần và ngốc nghếch thật đấy… À không, có khi là ngốc thật, nhưng vì gương mặt quá đỗi xinh đẹp nên sự ngốc nghếch đó lại trở nên cực kỳ dễ thương.
Lúc cô nàng rưng rưng nước mắt như hạt lựu, tôi đã thấy đáng yêu đến mức muốn dỗ dành; rồi sau khi có được tinh linh, biểu cảm hạnh phúc rạng ngời như thể người vừa khóc lúc nãy không phải là mình cũng thật xinh xắn.
Cả lúc bị tinh linh trêu chọc, cô nàng vừa ngăn cản nó bằng chất giọng hơi run run, vừa thọc tay vào trong võ phục để giữ nó lại…
"…Khụ."
Thôi thì, cứ coi như mình vừa được rửa mắt đi.
Vì cô nàng thọc tay vào trong võ phục nên phần cổ áo tự nhiên bị hở ra, để lộ một chút bên trong. Khi thoáng thấy thứ gì đó màu đen ở gần xương quai xanh, tôi đã phải vất vả lắm mới giữ được bình tĩnh.
Dù sao thì, giờ mới thực sự đến lượt tôi lấy chiếc nhẫn.
"Bà bảo bao nhiêu tiền cơ?"
"200 nghìn won. Ban đầu nó đáng giá hàng trăm triệu đấy… nhưng vì giờ chẳng khác nào hàng tồn kho khó bán, nên cứ lấy giá đó đi. Đằng nào trông cậu cũng chẳng có tiền."
Bỏ ra 200 nghìn won – cái giá rẻ mạt như cho – để mua chiếc nhẫn, ngay trước khi đeo vào, tôi chợt nhớ ra một chuyện.
Chẳng phải lúc nãy bà ấy không lấy tiền của Han Jiyeon sao?
"Nhưng mà… vừa nãy bà không lấy tiền của cô ấy à?"
"Cứ bỏ qua đi, mỗi lần nhìn mặt con nhỏ đó là tôi lại thấy phát hỏa. Cứ đưa cho xong chuyện cho rồi…"
Tôi nhớ trong nguyên tác, một tinh linh có giá lên tới 100 triệu won, vậy mà Tricia lại sẵn sàng cho không tận 200 triệu won. Tôi chỉ biết câm nín. Nhìn vẻ mặt như thể chỉ cần nghĩ đến thôi cũng thấy bực mình của bà ấy, tôi chẳng dám hé răng nửa lời vì sợ chạm tự ái.
Mà thôi, đó cũng chẳng phải việc tôi cần bận tâm.
Tôi hít một hơi thật sâu, từ từ trấn tĩnh trái tim đang đập liên hồi vì căng thẳng, rồi xốc lại tinh thần để chuẩn bị đeo nhẫn. Dù có tự tin đến đâu thì đây cũng là việc liên quan đến mạng sống, nên lo lắng là điều không thể tránh khỏi.
"[Chàng Trai May Mắn (Trung)] kích hoạt."
Tôi khẽ lẩm bẩm kích hoạt kỹ năng. Một cảm giác huyền bí bao phủ lấy cơ thể, và một cửa sổ trạng thái hiện ra trước mắt.
[Chàng Trai May Mắn: Chỉ số May mắn tạm thời tăng lên 30. (Thời gian còn lại: 4: 57)]
'Khoảng 5 phút, thế là đủ rồi.'
Xác nhận thời gian còn lại trên cửa sổ trạng thái, tôi an tâm lồng chiếc nhẫn vào ngón tay út.
"Hự…!"
- Thịch.
Ngay lập tức, mọi cơn đau đớn tột cùng mà cơ thể có thể chịu đựng được ập đến, khiến tôi ngã quỵ xuống sàn và quằn quại trong đau đớn.
"Quả nhiên lại sắp chết rồi."
"Không… chết, đâu."
Toàn thân như đang gào thét, cảm giác như cơ bắp bị xé toạc ra rồi dính lại, rồi lại bị xé toạc lần nữa. Tôi thậm chí không còn sức để ngồi chứ đừng nói là đứng vững. Dù đã lường trước vì trong nguyên tác có nói là sẽ khá đau, nhưng mà…
'Thế này mà gọi là "khá" à? Đau đến mức sắp bay luôn cả thần trí rồi đây này…!'
Cơn đau ập đến vượt xa trí tưởng tượng, tôi phải huy động mọi sự tập trung để không bị ngất đi.
Trải qua vài phút như thế, cơn đau không cho tôi lấy một giây để đếm thời gian cuối cùng cũng kết thúc. Tôi thở phào nhẹ nhõm khi thấy không có biến số nào xảy ra. Tất nhiên, không đau nữa không có nghĩa là tôi có thể đứng dậy rời khỏi cửa hàng ngay lập tức.
"Này, còn sống không đấy?"
"Có."
"Còn sống thật à…?"
"Đỡ tôi dậy với, người tôi giờ chẳng còn chút sức lực nào cả."
Không thể cứ nằm bẹp dưới sàn cửa hàng mãi được, tôi đành nhờ Tricia đỡ dậy.
"Cửa sổ trạng thái."
[Tên: Lee Joohyuk] [Tuổi: 20 Giới tính: Nam] [Đặc điểm: Chàng Trai May Mắn (Trung), Miễn Kháng Trạng Thái Bất Thường (Trung)] [Thể lực: 15 Ma lực: 10] [Mẫn tiệp: 10 May mắn: 15] Nhìn thấy một phần thay đổi trong bảng trạng thái, tôi không khỏi reo hò trong lòng.
Thể lực – chỉ số quan trọng nhất đối với một kiếm sĩ như tôi – đã tăng lên. Dù Ma lực hay Mẫn tiệp tăng thì cũng không tệ, nói thẳng ra là trừ May mắn ra thì chỉ số nào tăng tôi cũng hài lòng cả. Nhưng Thể lực tăng chính là kết quả mỹ mãn nhất.
"Á á á—?!"
"…?!"
Đang lúc hân hoan với kết quả tuyệt vời đó, Tricia – người đang đỡ tôi dậy – bỗng nhiên trượt chân ngã nhào, tạo nên một tình huống mà tôi đang nằm bệt dưới sàn còn bà ấy thì đè lên người tôi.
'…Chết tiệt.'
Đúng là không thoát được cái dớp của truyện harem, cứ có nữ chính (heroine) ở gần là tình huống "may mắn sàm sỡ" (luckyスケベ - lucky sukebe) lại xảy ra. Tôi nhắm chặt mắt, nhìn vào cửa sổ trạng thái đang lơ lửng bên cạnh.
[Chàng Trai May Mắn: Chỉ số May mắn tạm thời tăng lên 30. (Thời gian còn lại: 0: 34)] Vẫn còn tận 34 giây.
Tại sao tình huống này lại xảy ra với bà già này cơ chứ? Nếu là Han Jiyeon thì tốt biết mấy. Tôi bắt đầu thấy bực mình rồi đấy.
==========
"Nhưng mà này… Nyx."
Dù sao thì với kết quả nhận được cơ duyên này, tôi vừa hạnh phúc rảo bước về nhà vừa chợt nhớ ra điều gì đó và khẽ gọi Nyx.
- Hửm?
"Tớ… thực sự có mùi à?"
Tôi hỏi Nyx với vẻ mặt hết sức nghiêm túc. Nyx đáp lại bằng một giọng nói vô cùng rạng rỡ: - Ừm!
Nghe câu trả lời nhanh nhảu và hồn nhiên đó của Nyx, đầu óc tôi bắt đầu rối bời.
'Phải, phải làm sao đây? Mùi nặng lắm sao? Vẫn còn là thứ Bảy nên mình phải mau chóng giặt sạch đồng phục rồi phơi khô, lúc tắm cũng phải kỳ cọ kỹ hơn mới được.'
Có mùi đồng nghĩa với việc ở bẩn, tôi vội vã muốn làm sạch cơ thể và quần áo ngay lập tức.
"Lỡ như vì mình có mùi mà Lee Joohyuk ghét mình thì sao…?"
Tất nhiên tôi không hề có ý định gia nhập dàn harem của Lee Joohyuk, nhưng sự tử tế mà cậu ấy dành cho tôi khiến tôi cảm thấy khá dễ chịu, nên tôi lo lắng không biết cậu ấy có nhìn mình bằng ánh mắt khác lạ không. Không phải vì tôi thích Lee Joohyuk đâu… chỉ là, ai mà chẳng thấy buồn khi bị người khác khinh miệt hay ghê tởm chứ, chỉ là lý do đó thôi.
- Haizz… Nyx, em nói thế làm con người hiểu lầm rồi kìa.
- Hửm? Nhưng đó là sự thật mà?
- Chúng ta gọi đó là "hương thơm", nhưng con người lại gọi hương thơm đó là "ma lực". Từ "mùi" họ dùng với nghĩa khác cơ.
Thấy tôi đang hoảng loạn lo lắng không biết làm sao để khử mùi, Undine bắt đầu khiển trách Nyx.
"Tớ… không có mùi hôi đúng không…?"
- Nếu nói theo nghĩa của con người thì đúng vậy. Đó là vì tớ cảm nhận được ma lực của ngài Ellaim, chứ hoàn toàn không có mùi hôi hay gì cả.
"May quá đi mất…"
Thật may mắn, "hương thơm" mà Nyx và Undine nói đến chính là ma lực. Nghe Undine khẳng định không có mùi hôi, tôi mới thở phào nhẹ nhõm. Tôi đã lo sốt vó rằng nếu thực sự là mùi cơ thể thì Lee Joohyuk cũng đã ngửi thấy, nhưng giờ biết không phải vậy nên tôi không tự chủ được mà nở nụ cười an tâm.
Ngược lại, việc cảm nhận được ma lực của Tinh Linh Vương trong ma lực của chính mình khiến tôi thấy rất vui, có lẽ đó là nhờ ảnh hưởng của [Chúc Phúc Của Tinh Linh Nước (Tối Thượng)].
Hừm hừm, dĩ nhiên rồi, mình là nữ chính chưa bao giờ rớt khỏi trang bìa của truyện harem cơ mà, làm sao mà có mùi hôi được? Nếu có thì cũng phải là hương vani dịu ngọt chứ, tuyệt đối không thể là mùi khó chịu được.
"Hi hi…"
Nghĩ đến đó, tâm trạng tôi vui sướng như đang bay trên chín tầng mây.
- Con người thích chàng trai đó à?
Thế nhưng niềm vui chẳng tày gang, câu hỏi của Undine khiến tôi đứng hình ngay lập tức.
"C-Cái gì, cậu nói cái quái gì thế hả! Tớ mà lại thích Lee Joohyuk á…!"
Tôi thực sự hoảng hốt. Tôi thích Lee Joohyuk? Chuyện quái quỷ gì thế này?
Dù bây giờ thân xác là con gái, nhưng ký ức sống như một người đàn ông bấy lâu nay vẫn còn nguyên vẹn, lẽ nào tôi lại đi thích đàn ông được?
Thì, thì đúng là cậu ấy có hơi đẹp trai, lúc nào cũng tử tế, quan tâm mình, và mùi cơ thể cũng không tệ… Không, sao tự nhiên mình lại nghĩ đến mấy thứ này cơ chứ.
Tóm lại, việc tôi thích Lee Joohyuk là chuyện không thể nào. Dù có nghĩ nát óc tôi cũng không hiểu nổi tại sao Undine lại nói vậy.
- Đúng rồi, đúng rồi! Mỗi lần nhìn con người, em cứ ngỡ như đang thấy một thiếu nữ đang yêu ấy!
- Ở cửa hàng, nhìn thấy cậu ta là mặt cậu đỏ bừng lên, rồi còn cuống quýt hỏi về chuyện mùi cơ thể nữa, dù nhìn thế nào thì cũng giống như đang thích cậu ta vậy.
"C-Cái đó là…"
Mặc cho tôi phủ nhận, càng nghe những lời Undine và Nyx thốt ra, tôi càng cảm thấy mình sắp phát điên đến nơi.
Đúng là dạo này tôi có suy nghĩ nhiều về Lee Joohyuk thật… nhưng đó chỉ là vì tôi sợ mình bị cậu ấy "thuần hóa" (ám đọa) nên mới phải nâng cao cảnh giác thôi. Còn chuyện mùi cơ thể, như tôi đã nói rồi đấy, chỉ là vì tôi ghét cảm giác bị người khác coi thường hay xa lánh nên mới lo lắng thôi.
Bảo tôi thích Lee Joohyuk, nghe hai đứa tinh linh này nói nhăng nói cuội mà tôi thấy thật nực cười.
- Ơ? Mặt con người lại đỏ lên kìa!
- …Thực sự là không thích sao? Nhìn kiểu gì cũng thấy giống như đang tương tư chàng trai đó mà.
Trái ngược với suy nghĩ của tôi, khuôn mặt tôi đỏ lựng lên nhanh chóng. Thấy vậy, Undine và Nyx lại tiếp tục lôi chuyện Lee Joohyuk ra trêu chọc…
"Th-Thôi ngay chuyện này đi! M-Mau về nhà thôi…!"
Cuối cùng, tôi chọn cách bỏ chạy.
Cứ thế này thì kỳ cục quá, nhưng tôi thực sự không có thích Lee Joohyuk đâu mà…!

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn